Kính gửi bác Đoàn Ngọc Hải, Phó Chủ tịch quận 1, thành Hồ

Nguyễn Thị Vĩnh Phú

Ông Đoàn Ngọc Hải, được mệnh danh “Hung thần đường phố” đang chỉ huy chiến dịch “Giành lấy vỉa hè”. Ảnh: MTG

Kính thưa bác,

Con không hy vọng gì bác đọc lá thư nầy, vì con biết rằng hiện giờ bác đang rất bận trong chiến dịch làm đẹp thành phố, nhưng vì con quá đau khổ và bức xúc cho hoàn cảnh riêng của gia đình con, con muốn trang trải nỗi niềm riêng tư, hy vọng cộng đồng chia sẻ…

Con hoàn toàn ủng hộ công việc đáng hoan nghênh của bác, tuy nhiên bên cạnh đó, nó đã bức tử biết bao gia đình khốn khổ, trong đó có gia đình con. Giả sử chiến dịch dẹp hè diễn ra cách đây 20 năm, thời điểm đó bác đang phụ mẹ già buôn bán lề đường, kiếm từng đồng nuôi bác ăn học thì thử hỏi bác có được ăn học để có 3 bằng cử nhân vả đi lên địa vị như ngày hôm nay???

Bác ơi, mẹ con là 1 nhà giáo nghỉ hưu, là một đảng viên và đã nhận được bằng khen là Nhà giáo Nhân dân (bạn bè chế giễu mẹ con là “nhà dốt nhăn răng” vì đôi khi bán ế và đói, mẹ con hay ngồi há mồm. Chồng chết, tiền hưu không đủ nuôi 2 con ăn học,  mẹ con liều đi vay của bạn bè 30 triêu để sang lại chỗ ngồi buôn bán đó, rồi hàng tháng phải trả tiền mặt bằng cho bác chủ nhà cũng là 1 đảng viên nghỉ hưu, hàng tháng còn phải đóng cho Phường tiền gì đó… rồi tiền cho các chú dân phòng để các chú có đủ sức khỏe đi ăn trộm, à quên, đi bắt trộm ạ. Chưa hết đâu, còn chú công an khu vực mới là nhân vật quan trong, để chú kip thời báo động mỗi khi có kiểm tra hè phố….

Đáng sợ nhất là các chú đầu gấu, nếu không có tí tiền trà nước, chỉ cần 3 chú ra ngồi tán gẫu thì ngày đó khỏi buôn bán đựợc… Bao nhiêu thứ thuế không tên đè nặng trên đôi vai gầy guôc của mẹ con. Gán từ “chiếm” cho những người nghèo kiếm sống trên hè phố như vậy có quá nặng lời không, trong khi đảng và nhà nước đã có chính sách gì giúp đỡ cho họ chưa? Có những kẻ ỷ có chức có quyền, chiếm nhà, chiếm đất của dân, pháp luật sao không xử lý họ?

Bác Hải ơi, sau khi bác cho lính tich thu những dụng cụ kiếm sống của gia đình con, mặc cho những khóc lóc van xin của mẹ, bác dõng dọc tuyên bố: bà là Đảng viên, phải làm gương trước, không ai được đứng trên pháp luật (sic…trừ những đảng viên cao cấp)! Than ôi, vì quá uất ức, nghĩ đến số nợ 30 triêu chưa trả hết, tiền thuê nhả, nuôi 2 con daị ăn hoc, vài ngày sau đó, mẹ con bị đột quỵ và đã ra đi không một lời trăng trối!

Hỡi ơi, mẹ đã đi rồi, đời 2 con rồi sẽ ra sao, con biết sẽ làm gì đây? Bóng tối tương lai bao trùm tuổi trẻ. Cử nhân tiến sĩ còn thất nghiệp, con gái mẹ chưa xong đaị học, làm sao chen vai với cuộc đời?

Cúi đầu bái lạy tổ tiên tộc NGUYỄN, trăm ngàn lạy mẹ cha hãy tha thứ cho con, con đã quyết định rồi, con sẽ đi làm cái nghề không vốn, con sẽ bán trôn nuôi miệng và nuôi em con ăn học thành tài, không phải 3 cái bằng cử nhân như bác Hải đâu mà phải là Tiến sĩ mẹ ạ, không đựợc thì con đi mua bằng cho em con, thời bây giờ bằng tiến sĩ cũng mua được mẹ ơi!

À quên, con cũng sẽ trả hết nợ cho mẹ để khỏi mang tiếng quân cướp giựt mẹ ạ. Mộng con còn xa hơn nữa mẹ ơi, mẹ cũng biết rồi đó, người Trung Quốc bây giờ vào VN nhiều lắm, sau vài năm làm gái con sẽ lấy một anh Trung Quốc, tình hữu nghi Việt – Trung đời bền vững… Con sẽ sinh cho mẹ 4 cháu trai, để hãnh diện giống nòi.

Bác Hải, con sẽ viết nhiều gửi bác ở những thư sau, con tạm dừng vì vừa có đám cháy gần chợ Kim Biên, Chợ Lớn. Con phải chạy xem công an mình thế nào cũng bắt được và thằng phản động.

Con kính chào bác.

Nguyễn Thị Vĩnh Phúc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s