Lượm lặt tin 24-6-2017

Cụ bà 97 tuổi sành Internet nhất Việt Nam lên báo Singapore
Ở tuổi xưa nay hiếm, cụ Lê Thi sử dụng thành thạo Skype, Facebook, dùng Internet để thỏa mãn khát khao tìm hiểu những điều mới lạ.

Thoạt nhìn cụ Lê Thi, sống ở Hà Nội, cũng giống như bao cụ bà lớn tuổi khác. 97 tuổi, răng rụng gần hết, lưng còng, di chuyển chậm chạp, cụ dành phần lớn thời gian nằm trên giường, miệng bỏm bẻm nhai trầu, theo Channel News Asia.Tuy nhiên, khi nhắc tới  niềm đam mê sáng tác, vẽ tranh và hơn hết là học hỏi những điều mới mẻ, cụ lập tức ngồi dậy, mắt sáng lên, cười thật tươi. Cụ kể lại cuộc sống ở Việt Nam thời Pháp thuộc cách đây hơn nửa thế kỷ, chuyện chat Skype với cháu trai đang sống tại Moscow và chuyện viết sách ở tuổi 87.

“Nếu có 10 điều mà tôi chưa biết, thì tôi muốn học để biết nhiều nhất có thể”, cụ nói. “Các cháu biết không, khi còn bé, tôi từng mù chữ”.

cu-ba-97-tuoi-sanh-internet-nhat-viet-nam-len-bao-singapore

Cụ Thi và chắt nội. Ảnh: Mediacorp

“Trẻ mãi không già”

Lòng hiếu học và đam mê tri thức khiến cụ Lê Thi trở thành cụ bà sành Internet nhất Việt Nam. Ngày nào cụ cũng đọc tin mới nhất trên Google và Yahoo. Cụ tích cực cập nhật trang Facebook riêng, giữ liên lạc với gia đình và bạn bè trên mạng xã hội này và qua Skype.

Cụ cũng thường lên các diễn đàn văn học và nhiệt tình bình luận. Cụ Lê Thi bắt đầu học sử dụng máy tính năm 2007 vì lúc đó đang sáng tác một quyển tự truyện nhưng tay run, mắt mờ, khiến cụ không cầm được bút viết lên giấy.

Thấy vậy, cháu cụ mua máy tính xách tay về dạy bà cách đánh chữ. Ba năm sau, cụ xuất bản quyển tự truyện “Ngược dòng” dài 600 trang.

cu-ba-97-tuoi-sanh-internet-nhat-viet-nam-len-bao-singapore-1

Tự truyện “Ngược dòng” của cụ Lê Thi. Ảnh: Mediacorp

Các bạn trẻ ngưỡng mộ, gọi cụ là “trẻ mãi không già”, “xì tin”.

“Mặc dù đã gần trăm tuổi nhưng tâm hồn của tôi mới 20 thôi”, cụ cười nói.

Không chấp nhận số phận

Cụ Thi sinh năm 1920, khi tư tưởng trọng nam khinh nữ trong xã hội Việt Nam rất phổ biến.  Anh ruột thậm chí cũng không cho cụ Thi đứng gần.

“Ông anh tôi ông ấy ghê lắm. Ông ấy bảo: ‘Đàn bà, bẩn, đi ra chỗ khác’”, cụ kể lại. “Ông ấy thậm chí không cho tôi ngồi cùng ghế”.

Cụ Thi là con thứ 8 trong gia đình. Khi đó, cụ rất chán nản vì mình sinh ra là nữ, “ai cũng có thể coi thường”. Là con gái, cụ Thi không được đi học, mặc dù bố là thầy giáo. Thế nhưng cụ lại rất yêu sách vở và vẽ tranh.

“Thấy bố, thấy anh đọc sách là tôi tức lắm vì mình mù chữ. Tôi không chấp nhận cái thân sinh ra là nữ này, nghĩ rằng đàn ông mà biết làm cái gì thì tôi cũng sẽ làm được cái ấy”, cụ nói.

Cụ bí mật tìm cách tự học viết và vẽ.

“Bố tôi có nhiều sách. Tối nào tôi cũng lén trùm chăn lại đọc”, cụ nhớ lại. “Tôi đốt cành cây rồi viết trên nền nhà. Tôi có thể viết và vẽ mọi thứ”.

Tinh thần yêu nước thôi thúc cụ gia nhập mặt trận Việt Minh, tham gia kháng chiến chống Nhật trong Thế chiến II và cuối cùng là kháng chiến chống Mỹ. Đó cũng là nơi cụ gặp và lấy chồng, một thầy giáo. Chồng cụ hy sinh sau 17 tháng lấy vợ, hai cụ chỉ có một con trai.

cu-ba-97-tuoi-sanh-internet-nhat-viet-nam-len-bao-singapore-2

97 tuổi, cụ Thi vẫn miệt mài sáng tác. Ảnh: Mediacorp

“Tôi không hận cá nhân hay quốc gia nào. Tôi chỉ ghét chiến tranh, tôi muốn Việt Nam tốt đẹp hơn để mọi người được sống yên ổn”, cụ nói.

Kẻ thù lớn nhất của đời người là ngu dốt

Nhiều năm sau, dù đã làm qua vô số việc, từ chăn nuôi gia súc đến may vá, thêu thùa, cụ Lê Thi chưa từng từ bỏ đam mê với sách vở. Cụ sống trong một căn phòng ngập nắng, nơi cụ vẫn đọc sách, viết truyện, lướt Internet và vẽ tranh mỗi ngày.

Kể về con trai và ba người cháu nội đều có bằng cấp cao, giọng cụ đầy tự hào. Cụ Thi đã vẽ hơn 2.000 bức tranh, viết khoảng 50 cuốn truyện và hồi ký. Tuy nhiên, cụ vẫn không ngừng lại mà đang ấp ủ dự án khác là viết tiểu thuyết “Vòng xoáy cuộc đời”.

“Tôi đang viết ra những suy nghĩ của mình về cuộc sống hiện đại”, cụ tiết lộ. “Thế giới bây giờ là một vòng xoáy chủ nghĩa vật chất. Người ta ai cũng cho rằng tiền bạc sẽ mang lại hạnh phúc”.

“Tuy nhiên, đối với tôi, hạnh phúc là tự do, là tri thức, là khoa học”, cụ nói. “Tôi cảm thấy tội nghiệp cho những người đang lãng phí thời gian”.

Ở tuổi xưa nay hiếm, cụ Thi thừa nhận tuổi tác đã ảnh hưởng tới mình, khi mà việc sáng tác không dễ dàng như trước. Cụ từng thức cả đêm để sáng tác nhưng bây giờ, chỉ ngồi vài tiếng cụ đã mệt.

Tuy nhiên, cụ vẫn không có ý định bỏ cuộc, cho dù phải mất 10 năm để hoàn thành cuốn sách.

“Tôi muốn truyền lại tri thức của mình cho con cháu. Kẻ thù lớn nhất của đời người là ngu dốt”, cụ nói. “Có hàng triệu điều tôi muốn biết. Có thể tôi sẽ mất thêm một thế kỷ nữa để học hỏi nhưng tôi sẵn lòng làm vậy”.

————————————————————

Công ty cho thuê xe đạp Trung Quốc phá sản vì trộm cắp

Một công ty ở Trung Quốc cung cấp dịch vụ chia sẻ phương tiện qua ứng dụng điện thoại phải đóng cửa vì mất 90% số xe đạp cho thuê.

cong-ty-cho-thue-xe-dap-trung-quoc-pha-san-vi-trom-cap

Dịch vụ cho thuê xe đạp qua mạng đang bùng nổ ở Trung Quốc. Ảnh: People’s Daily.

Công ty Wukong Bikes, có trụ sở ở Trùng Khánh, Trung Quốc cho biết đã mất 1.200 chiếc xe đạp chỉ sau 5 tháng hoạt động, BBC đưa tin.

So với các tên tuổi sừng sỏ như Mobike và Ofo được hậu thuẫn bởi Alibaba và Xiaomi, Wukong chỉ là một công ty nhỏ và chủ yếu nhắm tới đối tượng khách hàng là sinh viên ở thành phố Trùng Khánh.

Không giống các đối thủ cạnh tranh, công ty này không lắp thiết bị định vị GPS vào từng chiếc xe đạp. Giám đốc Lei Houyi cho biết ngoài thiếu thiết bị GPS, xe đạp của Wukong cũng dễ hỏng hơn hơn xe của các hãng lớn hơn nên để cạnh tranh, công ty thường xuyên phải miễn phí các chuyến đi cho khách hàng.

Thế nhưng khi số lượng xe đạp bị mất quá lớn, công ty không còn đủ khả năng tài chính để duy trì hoạt động kinh doanh. Đây là công ty đầu tiên trên thị trường cung cấp dịch vụ cho thuê xe đạp qua ứng dụng điện thoại thông minh ở Trung Quốc tuyên bố phá sản.

Được biết đến với biệt danh “Uber xe đạp”, các công ty công nghệ Trung Quốc cung cấp dịch vụ cho thuê xe đạp qua ứng dụng điện thoại đang tăng trưởng nóng. Các công ty hàng đầu có trị giá hàng trăm triệu USD thậm chí còn nung nấu kế hoạch tiến sang châu Âu, nơi thị trường cho thuê xe đạp vốn đã rất phát triển.

Qua ứng dụng trên điện thoại, người có nhu cầu thuê xe có thể dễ dàng tìm ra chiếc xe gần vị trí của mình nhất. Sau khi trả tiền thuê xe, khách hàng sẽ nhận được một mã QR để mở khóa xe.

Không giống như ở châu Âu, Trung Quốc không lắp đặt những bến đỗ xe đạp cố định trong thành phố để khách hàng đến thuê xe hoặc trả xe mà họ có thể tùy ý để xe đạp ở bất cứ đâu. Các công ty sẽ dùng thiết bị GPS để xác định vị trí của từng chiếc xe.

———————————————-

Nghề làm chổi lông gà Việt Nam lên báo Pháp

Nghề làm chổi lông gà lâu đời ở Việt Nam có nguy cơ mai một vì chịu cạnh tranh khốc liệt với các loại chổi nhựa rẻ tiền.

Những chiếc chổi lông gà mềm mịn, mượt mà, treo đằng sau xe đạp bán dạo khắp phố phường, làng xóm là hình ảnh quen thuộc với người Việt Nam nhiều thế hệ, theo hãng tin Pháp AFP.

Chổi lông gà có mặt ở khắp các vùng miền Việt Nam, từ lâu là mặt hàng gia dụng được các gia đình Việt sử dụng để phủi bụi ban thờ, xe ôtô, cho đến quét dọn những góc khuất khó với đến trong nhà.

Tuy nhiên, những nghệ nhân làm chổi lông gà đang lo ngại về tương lai khi người tiêu dùng đang chuyển sang mua những loại chổi rẻ tiền hơn. Các loại chổi bằng nhựa tổng hợp được sản xuất hàng loạt với số lượng lớn tràn ngập thị trường, chiếm thị phần của những chiếc chổi truyền thống.

“Nghề này so với nghề khác không kiếm nhiều tiền bằng, nhưng tôi vẫn làm để gìn giữ nghề gia truyền”, Nguyễn Huy Thọ, 36 tuổi, tâm sự trong cái kho nhỏ ngột ngạt treo đầy lông gà.

nghe-lam-choi-long-ga-viet-nam-len-bao-phap

Anh Thọ đang làm chổi lông gà. Ảnh: AFP

Gia đình anh Thọ đã làm nghề này hơn một thế kỷ. Không giống như 5 chị em gái đều làm công việc văn phòng hay giáo viên, anh quyết định nối nghề bố sau khi tốt nghiệp đại học.

Nghề này từng mang lại nguồn thu lớn cho gia đình khi có lúc anh Thọ kiếm được gần 8 triệu đồng một tháng. Tuy nhiên, lợi nhuận bây giờ chỉ còn một phần ba ngày trước.

Ông nội của anh năm nay 85 tuổi, vẫn thường xuyên giúp cháu làm chổi, cho biết thanh niên bây giờ thích tìm việc lương cao hơn.

“Bây giờ ai cũng nghĩ đến chuyện tìm việc dễ kiếm tiền. Nghề này cũng như nghề làm tăm, cần sự tỉ mỉ”, ông Đệ nói.

Mất hai tiếng để làm xong một cái chổi, những người như anh Thọ sẽ đem nó lên phố ở Hà Nội bán với giá khoảng 150.000 đồng.

Trước đây, các gia đình như anh Thọ tự mua gà về giết lấy lông, thương lái chổi đến tận cửa mua buôn. Lượng chổi bán ra tăng vọt trong các dịp lễ tết. Tuy nhiên, bây giờ anh Thọ đặt mua lông gà từ những người bán sỉ, không giết gà tại nhà nữa.

Mặc dù thu mua lông gà ngày nay dễ dàng hơn trước, nhưng chỉ có khoảng 10 gia đình vẫn đang theo nghề làm chổi ở làng Triều Khúc, ngôi làng nổi tiếng từ lâu với nhiều ngành nghề truyền thống.

nghe-lam-choi-long-ga-viet-nam-len-bao-phap-1

Một cô gái đạp xe đi bán chổi lông gà trên phố Hà Nội. Ảnh: AFP

Không riêng gia đình anh Thọ cảm thấy khó khăn. Anh Nguyễn Minh Quang, một người bán dạo chổi lông gà cho biết vài năm gần đây số chổi bán ra ít hơn nhưng anh ngày nào cũng đạp xe 50 cây số vào Hà Nội để rao bán.

“Bây giờ ở chợ bán đầy chổi nhựa, vì thế chổi lông gà truyền thống bán được ít hơn. Tôi đi bán chổi cũng không kiếm được nhiều, nhiều lúc mệt mỏi vì ngày nào cũng phải đạp xe đi khắp Hà Nội”, anh nói.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s