Sự thật nghiệt ngã về nước Mỹ qua lời kể của du học sinh Trung Quốc

“Nước Mỹ lạc hậu và khờ khạo!” – một nước Mỹ rất khác qua cái nhìn của một du học sinh Trung Quốc…

Trong những năm đương nhiệm của Tổng thống Obama, nhân chuyến thăm của ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tới Trung Quốc, một du học sinh Trung Quốc tại Mỹ đã kể lại cảm nhận của mình về nước Mỹ trên mạng xã hội Sina Weibo. Ngay sau khi đăng tải, bài chia sẻ đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, nhận được hơn 44.000 lượt chia sẻ và hàng ngàn lời bình luận khác nhau. Bài chia sẻ đã được trang Tea Leaf Nation lược dịch và đăng tải lại trên The Atlantic như sau:

Tôi đã ở Mỹ rất lâu rồi, và tôi thật sự lấy làm hối hận vì đã đến đây. Người Trung Quốc chúng ta đã bị giới truyền thông phương Tây biến thành những kẻ ngốc khi tin rằng Mỹ là một quốc gia phát triển. Tôi đã ôm ấp niềm hy vọng được học tập nền khoa học hiện đại của người Mỹ để trở về phục vụ quê hương, vì thế tôi đã đi đến cùng trời cuối đất chỉ để được đặt chân lên cái xứ sở “siêu cường” này. Nhưng hỡi ôi, kết quả thật đáng thất vọng!

1. Công nghiệp

Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê nông nghiệp khổng lồ chậm phát triển. Hồi trung học, thầy cô dạy chúng ta rằng nền công nghiệp càng phát triển thì môi trường tự nhiên càng bị hủy hoại. Ví như ở các thành phố công nghiệp bạn sẽ thấy không đâu là không có ống khói, các nhà máy lớn, và bụi bặm thì ở khắp mọi nơi. Đó mới thực là biểu tượng của công nghiệp hóa!

Nhưng còn Mỹ? Bạn sẽ chẳng thể tìm đâu ra cái ống khói nào, thậm chí nếu bạn có nhìn thấy một vài cái tí ti thì đó chỉ là trang hoàng cho nhà cửa mà thôi. Thay vào đó là các dòng sông và hồ nước trong vắt, cũng không hề có nhà máy giấy hay lò luyện gang thép đóng ở bờ sông. Không khí trong lành là biểu tượng của xã hội nguyên thủy. Vậy mà nước Mỹ thậm chí còn không có nấy một dấu vết của nền công nghiệp hóa!

3_phut_vong_quang_nuoc_My_48
Thay vào đó là các dòng sông và hồ nước trong vắt…

2. Kinh tế

Người Mỹ mờ tịt về kinh tế. Các xa lộ vươn ra tất cả mọi hướng, cứ như là đến tận cùng các làng mạc xa xôi, vậy mà hầu như chẳng có nấy một trạm thu phí nào! Thật là lãng phí một cơ hội kinh doanh béo bở! Ước gì tôi có thể xây vài cái trạm thu phí, và chỉ trong dăm bữa nửa tháng là kiếm đủ tiền để mua cả một biệt thự nhìn ra Đại Tây Dương. Không những thế, bên lề đường cao tốc bạn sẽ thấy các hồ nước yên ả. Chính phủ còn để mặc cho các loài chim tự do vẫy vùng và “giải quyết nỗi buồn” ở bất cứ chỗ nào chúng muốn, vậy mà lại bỏ qua cơ hội kinh doanh vườn cảnh để kiếm thêm thu nhập. Rõ ràng là người Mỹ không có tí đầu óc kinh doanh nào cả.

3. Xây dựng

Trình độ xây dựng ở nước Mỹ thật quá thô sơ. Ngoài những gì bạn thấy ở vài thành phố lớn, không hề có khối bê tông cốt thép bệ vệ hay các tòa nhà chọc trời nào cả… Khó có thể tin rằng nước Mỹ không có tòa nhà bê tông nào. Hầu hết tất cả đều làm bằng gỗ và một vài vật liệu kỳ lạ khác. Thử nghĩ xem, đến giờ mà vẫn còn dùng gỗ để xây nhà thì trình độ kiến trúc của những người ngoại quốc này còn thua xa thời trước Đại Thanh. Mà đó là thời phong kiến!

4. Văn hóa

Tư duy của người dân Mỹ thật ngây thơ và lạc hậu. Ngay khi vừa đến Mỹ, tôi thuê một chiếc xe đẩy hành lý có giá 3 Đô-la. Bởi tôi không có tiền lẻ, một người Mỹ đã trả tiền thay tôi, và vì thấy tôi lỉnh kỉnh hành lý nên họ đã giúp tôi chất đồ lên xe. Người này còn mở cửa cho tôi và hỏi xem tôi cần giúp đỡ gì không. Ở Trung Quốc cũng từng có tấm gương Lôi Phong hồi thập kỷ 50, 60, giờ thì chúng ta cho rằng cái việc đó thật là lạc hậu! Hồi đó con người sống giả nhân giả nghĩa, nhưng giờ thì chúng ta không còn như thế nữa. Chúng ta làm mọi việc mà không thèm giấu giếm, đó mới là hiện đại chứ! Vì thế, suy nghĩ của người Mỹ tụt hậu so với chúng ta biết bao nhiêu là thập kỷ, và cũng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy họ sẽ đuổi kịp chúng ta.

Tôi ở Mỹ học tập, làm việc và sinh sống đã 16 năm qua, sự hiểu biết về đất nước này đã dần dần sâu sắc hơn, nhìn chung thì thấy nước Mỹ là một quốc gia rất coi trọng danh dự.
Tư duy của người dân Mỹ thật ngây thơ và “lạc hậu”…

5. Ẩm thực

Người Mỹ không biết cách thưởng thức thịt thú rừng. Một buổi tối khi tôi đang lái xe cùng hội bạn tới một thành phố nọ, bỗng ở đâu vài con hươu sao đột nhiên nhảy ra. Đứa bạn tôi ngay lập tức thắng phanh và quẹo xe để tránh tai nạn. Hiển nhiên là những việc như thế này vẫn xảy ra thường xuyên, bởi đụng độ với một con hươu thì cũng đủ mất toi một cái xe. Thế mà chính quyền không biết làm cách nào để xử lý cơ đấy… Người Mỹ thật sự không biết ăn thịt thú rừng, họ thậm chí còn không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng nữa là nói đến chuyện được nếm miếng thịt hươu thơm ngon và bán sừng hươu để kiếm hời! Người Mỹ vẫn chung sống với lũ động vật hoang dã ấy hàng ngày, thậm chí còn đề ra các biện pháp bảo vệ động vật hoang dã. Thật đúng là cái xã hội nguyên thủy hết chỗ nói!

6. Phong cách

Người Mỹ không hiểu thế nào là tự trọng. Các giáo sư đại học Mỹ không có dáng vẻ gì cả; họ còn không có tí phong thái nào để được phân biệt là bậc học giả. Mọi người nói rằng Giáo sư D cực kỳ nổi tiếng về môn tâm lý học, thế mà trong lúc nghỉ giữa giờ ông chỉ ăn bánh quy cùng với các sinh viên trong văn phòng của mình, nói chuyện phiếm về bộ phim “21” và về diễn viên Chương Tử Di. Ông ấy không có bất kỳ cái vẻ học giả nào khiến tôi thật sự thất vọng ê chề. Còn nữa, các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ không bao giờ đề học vị “Tiến sĩ” lên danh thiếp của họ. Họ còn không biết làm thế nào để khoe khoang địa vị của mình. Những ai được giáo sư này dạy dỗ hẳn sẽ không biết cách tạo dáng nếu như họ làm quan chức chính phủ… Có vẻ như chỉ có quan chức Trung Quốc mới biết làm cách nào để khiến người ta nể sợ, ngay cả một ông chủ nhỏ ở quê tôi thì vẫn còn bệ vệ hơn cả Tổng thống Mỹ. Chẳng trách vì sao người ta nói rằng giới thượng lưu ở Trung Quốc lại trở thành công dân hạng ba khi ở Mỹ.

7. Giáo dục

Học sinh tiểu học Mỹ không có lý tưởng cao đẹp gì cả. Ngay từ đầu, chúng đã không có ý định sẽ trở thành quan chức… Cũng không có lớp học chủ tịch, lớp học thư ký, hay ủy ban giống như tôi vẫn từng thấy hồi còn bé xíu. Sau khi tan học, tụi nhỏ cứ như thể không phải làm bài tập về nhà ấy. Bạn cũng không cách nào so sánh với bài tập về nhà của học sinh tiểu học ở Trung Quốc. Các trường học Mỹ nhấn mạnh quá nhiều vào việc giáo dục đạo đức, khiến lũ trẻ trước hết trở thành các công dân có đủ phẩm cách, sau đó mới bàn tới các lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có phẩm cách ư? Thật là một khái niệm cổ lỗ sĩ.

Bé gái người nước ngoài đang ngồi trên chiếc lá sen khổng lồ. (Ảnh: mytour.vn)
Giáo dục Mỹ khiến lũ trẻ trước hết trở thành các công dân có đủ phẩm cách, sau đó mới bàn tới các lý tưởng lâu dài…

8. Y tế

Người Mỹ cứ nhặng xị lên mỗi khi họ mắc phải một chứng bệnh vặt vãnh. Đầu tiên, họ phải đặt lịch hẹn với bác sĩ, sau đó bác sĩ mới kê đơn, rồi cầm đơn thuốc đi mua, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn. Thế đấy, mọi việc chẳng thể nhanh gọn như của chúng ta… Tôi không hiểu tại sao người Mỹ cần phải tách biệt việc khám bệnh với việc mua thuốc… mà lẽ ra nên tách biệt lợi ích với tránh nhiệm. Rõ là các bệnh viện Mỹ không biết kiếm tiền mà! Vì sao cần phải cho bệnh nhân biết tên thuốc làm gì? Như thế làm sao có thể độc quyền bán thuốc với giá cao gấp 8 hay 10 lần? Có quá nhiều cơ hội kinh doanh béo bở mà họ bỏ qua, rõ ràng là nền kinh tế thị trường tư bản đang giãy chết.

9. Truyền thông

Ở Mỹ, dân ý đúng là thứ dở hơi! Đôi khi tôi hoàn toàn mất bình tĩnh với cái sự thờ ơ và ngu ngốc của họ. Ví dụ nhé, khi họ nghe nói rằng Trung Quốc cũng có đài truyền hình và báo chí, họ lại hỏi tôi một cách ngớ ngẩn rằng: “Trung Quốc mà cũng có báo chí cơ à?!” Thật đúng là xúc phạm. Chúng ta không chỉ có báo chí bằng tiếng Trung được biên soạn một cách công phu và tỉ mỉ bởi Bộ Truyền Thông; nhìn vào báo chí của chúng ta giống như được nghe bài thánh ca, chứ không giống như báo Mỹ đầy rẫy các ý kiến khác nhau của công chúng nước họ, họ thậm chí còn dám xúc phạm đích danh ngài Tổng thống… Ở Trung Quốc chúng ta đâu có công khai các vụ xì-căng-đan của lãnh đạo; bởi sau cùng, làm như thế thì còn ai muốn trở thành lãnh đạo nữa?

10. Tâm linh

Tinh thần của người Mỹ đúng là rỗng tuếch. Điều mà tôi không thể chịu được là: Đa số người Mỹ đều cầu nguyện trước mỗi bữa ăn, và ngây thơ nói rằng “Cầu Chúa ban phước lành cho nước Mỹ”. Thật nực cười! Nếu Chúa ban phước lành cho nước Mỹ thật thì làm sao mà họ lại thành ra tụt hậu thế, làm sao mà người Mỹ lại giản đơn và ngờ nghệch thế? Vậy thì ngợi ca Chúa để làm gì cơ chứ? Thà dành thời gian ca ngợi ông chủ của bạn còn hơn! Đó mới là cách thức của những con người hiện đại!

11. Lối sống

Người Mỹ không có tí khái niệm gì về thời gian. Cho dù làm cái gì, họ luôn luôn đợi theo hàng… Bạn biết đấy, những người Trung Quốc chúng ta mới thật thông minh. Dù có đông đúc chật chội thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng để chen chân vào một góc nào đó, như thế mới tiết kiệm nhiều thời gian và bạn mới không bị mệt mỏi khi cứ phải đứng hoài! Nếu ai đó biết cách mở cửa sau thì còn tiết kiệm nhiều thời gian hơn nữa. Những người Mỹ cổ hủ chỉ đơn giản là không hiểu điều này.

Ngắm nhìn khung cảnh ngoạn mục của nước Mỹ (Ảnh: Shannon Bennett)
Người Mỹ không có tí khái niệm gì về thời gian…

12. Kinh doanh

Các cửa hàng Mỹ chẳng có ý nghĩa gì: Bạn có thể trả lại đồ sau vài tuần mua nó mà không cần phải đưa ra lý do. Làm sao bạn có thể cho phép tôi trả lại hàng hóa mà không thèm quát tháo ra trò cơ chứ?

13. An toàn

Nước Mỹ không an toàn. 95% các căn hộ đều quên lắp đặt mạng lưới/cửa chống trộm; và còn một điều kỳ quặc khác là, tất cả kẻ móc túi đều lặn tăm đi đâu hết cả!

14. Giao thông

Người Mỹ kỳ thực rất hèn nhát. 95% tài xế lái xe không dám vượt đèn đỏ… Mặc dù 99% người Mỹ trưởng thành đều có xe hơi, nhưng cách lái xe của họ rất kỳ cục: Có rất nhiều ô tô trên đường, nhưng bạn lại không nghe thấy tiếng còi xe nào, đường phố quá yên tĩnh đến nỗi cứ như thể đó không phải là đường, cũng chẳng có tí năng lượng nào như của một thành phố cấp tỉnh ở Trung Quốc.

Đại học Toronto được thành lập vào năm 1827 bởi chỉ chiếu hoàng gia dưới tên King's College, là học viện cao học đầu tiên tại thuộc địa phía trên Canada. Trường là một trong 2 thành viên của Hiệp Hội Đại học Hoa Kỳ tọa lạc ngoài nước Mỹ. (Nguồn: Wiki)
…đường phố quá yên tĩnh đến nỗi cứ như thể đó không phải là đường…

15. Tình cảm

Người Mỹ thiếu cảm xúc. 95% nhân viên nghĩ rằng lễ cưới của cấp trên không có liên quan gì đến họ, vì thế mà họ không bao giờ tìm cớ để quan tâm về lãnh đạo của mình. Còn ở Trung Quốc, liệu người ta có bao giờ bỏ lỡ cơ hội được quan tâm đến lãnh đạo của mình không? Nói cách khác, có ai ở Trung Quốc mà không làm như vậy cơ chứ? Hãy xem chúng ta mới thật dồi dào cảm xúc nhường nào.

16. Nhạy bén

Người Mỹ rất không lý trí. 99% người Mỹ đều qua trường lớp, tìm việc, được thăng tiến, và làm việc mà không hiểu về “thủ tục đầu tiên” để mở cánh cửa sau…

17. Chính quyền

Bạn còn nhớ bức ảnh ông Obama và Bin Laden? Đó là đủ lý do để chúng ta xem thường người Mỹ! Trong khi săn lùng Bin Laden, Tổng thống Obama và các nhân viên chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình vệ tinh trực tiếp trong Phòng Tình huống ở Nhà Trắng (White House Situation Room-WHSR). Cảm nhận của tôi là:

– Một: Các nhân viên cấp dưới ở Mỹ không tôn trọng lãnh đạo của họ, thậm chí còn để ngài tổng thống trang nghiêm phải ngồi lép trong một góc. Thật đáng thương cho ngài Obama, thậm chí còn không sánh được với một trưởng thôn có uy ở Thiên Triều (Trung Quốc).

– Hai: Phòng Tình huống trang trọng của Nhà Trắng thật là… chán ngán. Nó nhỏ xíu, chẳng có trang hoàng gì, thật sự không phù hợp với phong cách của một cường quốc. Một phòng ban cấp thị ở Trung Quốc có lẽ còn to lớn hơn thế, và chắc chắn là xa hoa sang trọng hơn nhiều.

– Ba: Không có đĩa hoa quả hay nước giải khát, cũng không có những bao xì gà đắt tiền… và đây là nền kinh tế số một của thế giới, thật nực cười làm sao!

Theo The Atlantic
Hồng Liên biên dịch

Advertisements

Việt Nam đứng thứ hai về đầu tư lấy thẻ xanh định cư tại Mỹ

Việt Nam hiện xếp vị trí thứ hai trong số các nước có doanh nhân và nhà đầu tư tham gia chương trình đầu tư để lấy thẻ xanh định cư tại Mỹ.Thông tin trên được bà Angelique Brunner, Chủ tịch Công ty EB-5 Capital – một trong những công ty có tư cách pháp nhân uy tín thực hiện dịch vụ visa đầu tư định cư tại Mỹ, cho biết tại buổi hội thảo về chương trình đầu tư này do IMM Immigration tổ chức ngày 1/8 tại Thành phố Hồ Chí Minh.Theo bà Brunner, số lượng khách và các yêu cầu từ Việt Nam về chương trình visa này tăng đều đặn mỗi năm.Số liệu của EB-5 Capital cho thấy Việt Nam hiện đứng thứ hai sau Trung Quốc, và đứng trên Hàn Quốc, về đầu tư định cư tại Mỹ.Bà Brunner cho rằng sự phát triển mạnh của kinh tế Việt Nam trong thời gian qua đã tạo ra một tầng lớp trung lưu giàu có. Sự quan tâm và đầu tư của các bậc phụ huynh về giáo dục cho con cái cùng với những cơ hội việc làm và chất lượng cuộc sống tại Mỹ là những nguyên nhân chính khiến người Việt Nam quan tâm đến chương trình visa EB-5, loại visa dành cho chủ doanh nghiệp và các nhà đầu tư nước ngoài.

Theo chương trình EB-5 được Nghị viện Mỹ phê chuẩn năm 1990, các doanh nhân hoặc nhà đầu tư cùng với vợ/chồng và các con chưa kết hôn dưới 21 tuổi sẽ được cấp thẻ xanh và hưởng đầy đủ quyền thường trú nhân của Mỹ. Điều kiện của chương trình này là cần đầu tư từ 500.000 USD vào một dự án thỏa mãn điều kiện, chứng minh được số tiền đó có nguồn gốc hợp pháp và tạo ra ít nhất 10 việc làm cho người bản xứ.

Bà Brunner cho biết các nhà đầu tư Việt Nam thường chọn các dự án trong lĩnh vực khách sạn và nghỉ dưỡng (50%), dự án nhà ở (30%) và lĩnh vực bán lẻ (20%).

Chương trình visa EB-5 dự kiến sẽ có những thay đổi và quy định mới từ ngày 30/9/2017. Bà Brunner cho biết số tiền đầu tư có thể sẽ tăng (hiện có các đề nghị là 800.000 USD, 1 triệu và 1,35 triệu USD) và thời gian xét duyệt có thể kéo dài hơn.

Minh Tuệ – Theo Nguoitieudung

Con gái Tô Huy Rứa bán đứng Trịnh Xuân Thanh?

Giang hồ đang loan tin là “người nữ cán bộ Bộ Công Thương” có mặt cùng anh Trịnh Xuân Thanh khi anh này bi bắt cóc ở Đức là Tô Linh Hương, con gái của cựu Trưởng Ban Tổ Chức TW Tô Huy Rứa.
 
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang đứng và hoa
Tô Linh Hương, con gái của cựu Trưởng Ban Tổ Chức TW Tô Huy Rứa.
Nhớ vào năm 2012, khi thấy hình cô Tô Linh Hương, năm đó 24 tuổi, đứng phát biểu trong vị trí chủ tịch Vinaconex và thấy nụ cười ẩn ý của một cán bộ trong buổi lễ, tôi đã nói với nhiều anh em là cô không ngồi lâu được.
Chúng ta cần nhớ là ông Tô Huy Rứa có vai trò rất quan trọng trong cuộc cung đình đấu vào kỳ Đại Hội 12 của đảng vào năm 2016. Có thể nói ông là một nhân vật quan trọng của phái bảo thủ, góp công lớn trong việc đánh đổ phe chuyển hóa.
Bộ Công An cần làm rõ vấn đề tin đồn này coi người nữ cán bộ Bộ Công Thương này là ai, có đúng là cô Hương hay cô khác. Nếu người phụ nữ này không phải là đặc tình để giúp sức cho việc bắt giữ tội phạm truy nã Trịnh Xuân Thanh thì là tòng phạm và phạm tội che dấu.
Có khi đó là cô Linh Hương thật và vì ông Tô Huy Rứa “có công” với Tổng Bí Thư nên việc này bị lờ đi chăng ? Hay là Trịnh Xuân Thanh mắc bẫy chim mồi ?
Anh Thanh là nghi can trong việc làm đất nước thất thoát 3300 tỷ thì giờ may ra anh trả được chừng 100 tỷ. 100 tỷ này có đủ bù đắp lại khủng hoảng bang giao Việt-Đức hay không ? Chính trị thì ai đúng ai sai không quan trọng, quan trọng là được và mất, và ai được cùng ai mất.

Mời xem Video:Bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại CHLB Đức: Vì sao tình báo Trung Quốc phải nhúng tay vào? 

Phải chi Trịnh Xuân Thanh đến cơ quan ngoại giao của VN tại Đức để đầu thú thì bây giờ khỏe được bao nhiêu thứ.
Thanh ơi, sao anh đã thương mà không thương cho trót ? Anh nói trên tivi là anh tự ra đầu thú. Anh đã có lòng đưa phật sao không đưa nốt đến tây thiên.
Nguyễn An Dân (Hữu Minh)
(FB Hữu Minh)

Lịch sử Trung Quốc bảo chúng ta: Đừng bao giờ ngưng chiến đấu cho đến khi cuộc chiến ngã ngũ

Tác giả: Bùi Mẫn Hân

Dịch giả: Song Phan

Số phận của Tôn Chính Tài cho thấy, cuộc sống của giới chóp bu ĐCS Trung Quốc có thể trở nên tệ hại, tàn bạo và ngắn ngủi.

Lưu Thiếu Kỳ, đứng thứ hai từ bên phải, được đề cử vào chức chủ tịch ĐCSTQ, ngồi bên cạnh Mao Trạch Đông trong một cuộc họp Đoàn Thanh niên Cộng sản năm 1957. Họ Lưu kế vị Mao làm Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1959, nhưng đã bị thất sủng và bị giam tại nhà 8 năm sau đó.© AP

Các nhà quan sát chính trị chủ chốt ở Trung Quốc không thể không thấy một nghịch lý tàn nhẫn: Những người gần tới tột đỉnh quyền lực nhất, có nguy cơ bị ngã ngựa nhất. Ví dụ mới nhất là ông Tôn Chính Tài (Sun Zhengcai), Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc, và là bí thư thành uỷ Trùng Khánh, một thành phố lớn phía Tây Nam Trung Quốc.

Trước khi ông bị câu lưu gần đây về tội tham nhũng không rõ ràng, Tài 53, tuổi là một quan chức thăng tiến nhanh. Đắc cử vào Bộ Chính trị tại Đại hội lần thứ 18 của ĐCS Trung Quốc năm 2012, ông được coi là ứng cử viên tiềm năng kế tục chức tổng bí thư của Tập Cận Bình hoặc thủ tướng của Lý Khắc Cường khi họ nghỉ hưu năm 2022.

Nhưng trường hợp của ông không đúng như vậy. Là một người bị cáo buộc trung thành với phe đối địch, Tài có thể không bao giờ có cơ hội trở thành một trong những lãnh đạo chóp bu sau khi Tập Cận Bình củng cố quyền lực của mình thành công trong thời gian kỷ lục. Tuy nhiên, ngay cả những người hoài nghi về triển vọng của ông đã ngạc nhiên bởi việc ông đột ngột bị mất hết quyền hành. Tài có thể đã được âm thầm cho rời khỏi chức vụ và cho giữ một chức vụ nghi thức khác. Việc ông bị loại chỉ có thể hiểu được trong bối cảnh chính trị kế tục bên trong nhà nước – đảng trị Trung Quốc.

Theo một quy ước không chính thức được xác lập từ năm 2007, ĐCSTQ đã phải chọn xong hai ứng viên kế thừa chức tổng bí thư và thủ tướng 5 năm trước khi họ được dự kiến sẽ rời nhiệm sở. Năm 2007, Tập cân Bình và Lý Khắc Cường được chỉ định làm người kế nhiệm tại đại hội lần thứ 17 của đảng. Nếu quy ước này được tuân thủ tại Đại hội lần thứ 19 vào mùa thu năm nay, hai quan chức cao cấp dưới 55 tuổi sẽ được đưa vào ban thường vụ Bộ Chính trị – cơ quan ra quyết định hàng đầu của đảng – như là những người kế nhiệm họ Tập và họ Lý khi hai người này rời khỏi chính trường vào năm 2022.

Năm năm trước, tại đại hội 18 của đảng, hai ngôi sao đang lên dưới 50 tuổi, Tài và bí thư tỉnh uỷ Quảng Đông hiện tại là Hồ Xuân Hoa (Hu Chunhua) được bầu vào Bộ chính trị. Tuổi đời tương đối trẻ của họ đã làm cho họ trở thành ứng viên nóng cho việc đề bạt vào ban thường trực – và hai chức vụ mà nhiều người thèm muốn là hai người kế nhiệm được chỉ định – tại Đại hội lần thứ 19.

Bây giờ thì Tài đang trên đường vào nhà tù, kế hoạch kế vị của đảng có vẻ không còn suông sẻ. Mặc dù bây giờ Hồ Xuân Hoa có vẻ an toàn, ít người dám đánh cá về việc ông sẽ thăng tiếng vào ban thường trực mùa thu này. Trong trường hợp ông được thăng chức, vẫn không rõ ông sẽ nắm vị trí nào trong hai vị trí chóp bu – tổng bí thư hay thủ tướng – vào năm 2022.

Một hậu quả của sự ngã ngựa của Tài rõ ràng: Tập Cận Bình bây giờ được tự do chưa từng có để sắp xếp người kế nhiệm mình. Thay vì tuân theo quy ước được xác lập cách đây một thập niên, đảng hầu như chắc chắn sẽ trì hoãn việc đề cử hai người kế vị, cho Tập Cận Bình nhiều tự do hơn trong việc chọn người kế nhiệm theo ý mình vào năm 2022, hoặc kéo dài nhiệm kỳ của mình. (Trái với nhận thức phổ biến, đảng không có giới hạn chính thức về nhiệm kỳ hoặc độ tuổi).

Bên cạnh ảnh hưởng chính trị ngắn hạn, việc thanh trừng Tài cũng minh hoạ cho những hiểm hoạ về chính sách kế nhiệm bên trong ĐCSTQ. Từ khi nước Cộng hòa Nhân dân [Trung Hoa] thành lập năm 1949, việc kế nhiệm đã được thực hiện bằng con đường thanh trừng và đảo chính thường xảy ra hơn là bằng kế hoạch đã được sắp xếp trước.

Dưới thời Mao (1949-1976), nhà độc tài Mao Trạch Đông chọn, nhưng sau đó lại thanh trừng hai người kế nhiệm Lưu Thiếu Kỳ (đã chết trong cuộc Cách mạng Văn hoá) và Lâm Bưu (gặp phải số phận kinh khiếp trong một vụ rớt máy bay bí ẩn khi tìm cách trốn sang Liên Xô năm 1971). Khi qua đời vào tháng 9 năm 1976, Mao không có người kế nhiệm rõ ràng: Vấn đề chỉ được giải quyết bằng một cuộc đảo chánh do quân đội hậu thuẫn. Người vợ góa của Mao và ba đồng chí (“Bè lũ bốn tên” nổi tiếng) đã bị bắt. Một nhân vật chuyển tiếp, Hoa Quốc Phong (Hua Guofeng) đã được dựng lên như là “nhà lãnh đạo sáng suốt” nhưng đã bị một liên minh do Đặng Tiểu Bình mới phục chức cầm đầu đẩy khỏi quyền lực hai năm sau đó.

Cải thiện tương đối

Trong những năm hậu Mao, đảng đã làm mọi việc có thể được để tránh những cuộc tranh giành quyền lực tương tự, với kết quả không đồng đều. Đặng Tiểu Bình đã thanh trừng hai người kế nhiệm, Hồ Diệu Bang (Hu Yaobang) và Triệu Tử Dương (Zhao Ziyang), vì họ quá tự do. Năm 1992, không hài lòng với tốc độ cải cách chậm chạp dưới Tổng Bí thư mới đã được bổ nhiệm là Giang Trạch Dân, trong một thời gian Đặng Tiểu Bình đã dùng dằng với ý tưởng loại bỏ ông ta, nhưng đã được thuyết phục không làm như vậy. Kết quả là đảng đã có cuộc chuyển giao quyền lực hòa bình, dù không có kế hoạch, đầu tiên trong lịch sử của mình khi Đặng Tiểu Bình mất năm 1997 (ông đã ngưng không xuất hiện trước công chúng từ năm 1995).

Kể từ đó, đảng đã có một hồ sơ tương đối tốt hơn trong điều tiết việc kế nhiệm. Việc chuyển giao từ Giang Trạch Dân sang Hồ Cẩm Đào năm 2002 xảy ra theo kế hoạch chỉ là do Đặng Tiểu Bình đã chỉ định Hồ Cẩm Đào là người kế nhiệm Giang Trạch Dân vào năm 1992, một thập niên trước khi Hồ Cẩm Đào đảm nhiệm vị trí chóp bu. Thậm chí sự chuyển giao quyền lực đó cũng còn lộn xộn vì Giang Trạch Dân vẫn giữ chức vụ tổng tư lệnh quân đội trong hai năm, làm hạn chế quyền lực của Hồ Cẩm Đào. Vấn đề về việc ai sẽ kế nhiệm Hồ Cẩm Đào đã chia rẽ lãnh đạo đảng hồi năm 2007. Bế tắc chỉ được giải quyết bằng thỏa hiệp, với Tập Cận Bình được chỉ định làm người đứng đầu đảng và Lý Khắc Cường làm thủ tướng.

Lịch sử về mặt này cho thấy là, kể từ năm 1949, bốn người được chỉ định kế nhiệm đã bị loại bỏ, trên thực tế hoặc về mặt chính trị. Ngoài ra, một người kế nhiệm được dựng lên vội vã (Hoa Quốc Phong) đã bị đẩy ra khỏi trong một cuộc đảo chính cung đình; một người thoát cảnh bị loại trong gang tấc (Giang Trạch Dân); và một người kế nhiệm người tiền nhiệm của ông ta chỉ có một phần (Hồ Cẩm Đào). Việc kế nhiệm suông sẻ duy nhất là của Tập Cận Bình từ Hồ Cẩm Đào hồi năm 2012.

Các lý thuyết học thuật lý giải sự thành công của ĐCSTQ trong việc “thể chế hóa” chính nó vào thời hậu Mao, mặc dù lịch sử và các diễn tiến gần đây trong giới chính trị tinh hoa ở Bắc Kinh cho thấy, đảng chưa thật sự giải quyết được vấn đề kế nhiệm – một gót chân A-sin quen thuộc của các chế độ độc tài.

Một cách giải thích hiển nhiên là sự khó khăn, nếu không phải là sự bất khả, của việc thực thi các thoả thuận về kế nhiệm đã được các phe phái cạnh tranh thống nhất với nhau. Không có bên thứ ba lo việc thực thi, chẳng hạn như tòa án hiến pháp hoặc một tổ chức dân cử, có thể buộc những kẻ vi phạm các điều khoản của thỏa thuận phải trả giá cao. Một lãnh đạo ĐCSTQ vượt trội có khuynh hướng bám giữ quyền lực khi ông ta nắm giữ chức vụ càng lâu, do đó làm cho các đồng nghiệp của ông ta khó có thể ngăn được ông ta không vi phạm thỏa thuận kế nhiệm đã được thống nhất trước đó. Khi các thoả thuận như vậy được tôn trọng thì không phải nhờ có sự hiện diện của bên thứ ba thực thi mà do sự cân bằng quyền lực ở chóp bu.

Một lý do quan trọng để cải thiện tiến trình kế vị của ĐCSTQ trong thời hậu Đặng Tiểu Bình là sự ngang bằng tương đối về quyền lực giữa các phe phái đối nghịch. Chẳng hạn, với các đối thủ mạnh như Lý Bằng, Chu Dung Cơ (Zhu Rongji ) và nhiều nhân vật khác, Giang Trạch Dân không đủ quyền lực để đảo lộn sự sắp đặt kế nhiệm của Đặng Tiểu Bình vào năm 1992. Hồ Cẩm Đào đã phải đối mặt với những thách thức thậm chí còn tồi tệ hơn. Khi ông trở thành Tổng Bí thư ĐCSTQ năm 2002, người tiền nhiệm là Giang Trạch Dân không những không chịu rời bỏ chức chủ tịch Quân Ủy Trung ương mà còn đưa ít nhất bốn người trung thành của ông ta vào ban thường vụ, rõ ràng làm suy yếu quyền hành của Hồ Cẩm Đào và làm cho ông ta kém hữu hiệu trong cuộc tranh giành quyền kế nhiệm trong năm 2007.

Yếu tố thứ hai và quan trọng hơn là việc thiếu an toàn ngay cả đối với các lãnh đạo chóp bu của nhà nước đảng trị Trung Quốc. Như đã được chứng minh qua sự ngã ngựa của Tài và vô số các quan chức cao cấp hiện tại và đã nghỉ hưu, họ không được bảo vệ, tránh khỏi những cuộc tranh giành quyền lực thất thường trong nội bộ đảng. Có lúc họ leo lên cao, rồi sau đó họ có thể bị lôi xuống vì bị buộc tội đã làm sai. Do không có luật lệ hoặc quy tắc nào có thể bảo đảm an toàn cá nhân của họ trong giới chính trị chủ chốt ở Bắc Kinh, họ chỉ có thể bảo vệ bản thân bằng quyền lực trong tay. Động lực này làm tăng đáng kể, việc thôi thúc các nhà lãnh đạo chóp bu bám giữ quyền lực và ngăn chặn những người kế nhiệm ngoi lên, đe dọa sự an toàn của họ.

Khi suy ngẫm những tác động của việc ông Tài bị thất sủng, điều đáng ghi nhớ là trường hợp này không là chuyện rủi ro. Đó chỉ là xác nhận mới nhất cho thấy cuộc sống của lãnh đạo cao cấp ở Trung Quốc vẫn còn tệ hại, tàn bạo và đôi khi ngắn ngủi.

Bùi Mẫn Hân là giáo sư môn chính quyền học tại trường Cao đẳng Claremont McKenna và là tác giả của cuốn sách “Chủ nghĩa tư bản thân hữu của Trung Quốc”.

© Copyright Tiếng Dân – Bản tiếng Việt

VN còn ‘thẩm quyền’ xét xử Trịnh Xuân Thanh?

Ông Trịnh Xuân Thanh
CHLB Đức tiếp tục yêu cầu Việt Nam hoàn trả ông Trịnh Xuân Thanh về Đức.

Mặc dù đã có ông Trịnh Xuân Thanh ở trong tay, Việt Nam có thể gặp một vấn đề pháp lý là phải trả lời câu hỏi liệu nước này còn có ‘thẩm quyền’ nữa hay không để xét xử người mà nước này nói ‘đã ra đầu thú’, trong lúc CHLB Đức bảo lưu ý kiến nói cựu quan chức một công ty thuộc ngành dầu khí và nguyên phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang ‘đã bị bắt cóc’.

Bình luận với BBC hôm 4/8/2017 từ Sài Gòn, luật sư Lê Công Định trước hết nói về khả năng và ‘mức án’ mà ông Thanh, cựu tỉnh ủy viên Tỉnh Hậu Giang, có thể phải nhận, nếu Việt Nam có thể xét xử ông:

“Thực ra vấn đề này, tôi không thể nào trả lời được, bởi vì như tôi đã nói họ cho ông ‘tự thú’, có nghĩa là họ đã dự liệu trước khả năng là khoan hồng và do đó mức án như thế nào, chúng ta phải chờ sự thương thuyết trong nội bộ giữa những phe phái thế nào, để ấn định một mức án cho ông Thanh.

“Còn ở Việt Nam chúng ta biết rằng luật pháp thì có đó, nhưng tiên liệu việc áp dụng hình phạt sẽ như thế nào, thì chỉ có trời biết, bởi vì ở Việt Nam các cơ quan thực thi pháp luật chưa bao giờ dựa trên luật để đưa ra những hình phạt một cách xác đáng, chính xác cả.

“Bao giờ họ cũng tìm cách ấn định một bản án theo ý họ muốn mà thôi, cho nên nếu một luật sư hay bất kỳ một luật gia nào tiên liệu trước khả năng là án của ông Trịnh Xuân Thanh sẽ là bao nhiêu năm tù, thì nói thật đó là việc làm không thể được’.

Nhưng luật sư Lê Công Định đề cập một phương án mà có thể là một giả định theo hướng hoàn toàn khác, ông nói:

“Tuy nhiên, chúng ta cũng nên trở lại một vấn đề liên quan luật pháp quốc tế là đối với trường hợp mà chính quyền Việt Nam một khi đã sử dụng hành động vi phạm luật quốc tế để đưa ông Thanh trở về Việt Nam để xét xử, thì theo luật quốc tế nó cũng có một nguyên tắc rằng là bên nào vi phạm thì bên đó không còn ‘jurisdiction’ tức là thẩm quyền xét xử đối với người nạn nhân của sự vi phạm đó.

LS Lê Công Định từ Sài Gòn bình luận các khía cạnh pháp lý trong vụ ông Trịnh Xuân Thanh.

“Do đó, nếu Việt Nam tuân thủ luật pháp quốc tế và những chuẩn mực của luật pháp quốc tế, thì họ không có thẩm quyền để xét xử ông Thanh trong vụ án này nữa và buộc lòng họ phải trả lại cho chính phủ Đức giải quyết vấn đề này. Và việc cáo buộc ông Thanh như thế nào thì thuộc thẩm quyền của một quốc gia khác, chứ không thể nào của Việt Nam được nữa.”

Cần trung gian hòa giải?

Tại Bàn tròn của BBC Việt ngữ hôm 3/8, các luật sư khác từ Việt Nam cũng đề cập phương án xử lý khác biệt giữa Việt Nam và CHLB Đức trong vụ việc ông Trịnh Xuân Thanh trở về Việt Nam ‘đầu thú’, theo truyền thông Việt Nam.

Từ Sài Gòn, Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, nêu quan điểm:

“Hiện giờ có một sự thật là có một sự khác biệt giữa thông tin, quan điểm và ý kiến của hai nước, đến bây giờ cũng có cự ly khác nhau. Tôi cho rằng cơ chế để giải quyết chắc là các nước phải gặp nhau để mà trao đổi.

“Và đây có thể là thỏa thuận nhượng bộ được, cũng không cần gì phải đưa ra một tòa án… Nó không tranh chấp gì về quyền lợi mà chỉ là tranh chấp về thông tin thôi. Vì thông tin đó sau đó sẽ kết luận, sẽ xử lý trên cơ sở kết luận thông tin ấy.

“Như vậy trở lại câu chuyện chính là có câu chuyện bắt cóc không? Và có câu chuyện là sự lên tiếng của bên Đức phù hợp với pháp luật của Đức thì có quãng xung đột với pháp luật của Việt Nam hay không?

“Còn ở Việt Nam cũng phải chứng minh được là ‘chúng tôi đưa Trịnh Xuân Thanh vì Trịnh Xuân Thanh đã tự nguyện xin đầu thú’, thì đưa ra chỗ đó giải thích như thế nào cũng là một câu chuyện.

“Nếu tự nguyện tại sao không đi đến máy bay thường mà lại đi máy bay trở bệnh nhân, thế này, thế kia? Nếu như đúng các thông tin của báo chí, tôi nghĩ (nên) có một hội nghị công khai chuyện đó lên. Rồi mỗi bên phải tự xem xét, phải có ý kiến thôi, chứ không có vấn đề gì động chạm đến quyền lợi mà dẫn đến phải đưa ra tòa quốc tế.

Ngoại trưởng Đức tuyên bố ‘không thể chấp nhận’ việc VN bắt cóc người

“Tôi cho rằng có lẽ là các bên nên gặp nhau và đã đến mức, thì mọi thứ phải công khai ra. Và công khai thì nếu ở Việt Nam, đây là vụ án kinh tế đặc biệt nghiêm trọng, lớn, có thể liên quan an ninh, người ta không cho luật sư (tham dự) sớm, không cho luật sư vào từ khi khởi tố vụ án, nên cho luật sư vào để chứng kiến trong dựng nên kết luận điều tra, theo như bộ luật tố tụng hình sự mới ‘rộng rãi’, rồi kết hợp báo chí đưa tin, thì mọi việc sẽ được sáng tỏ.

“Còn việc bên Đức họ qua để gặp ông Trịnh Xuân Thanh trong nhà lao được hay không, thì đó là câu chuyện khác. Trước đây, tôi có bào chữa cho vụ anh Nguyễn Hữu Vinh – vụ Ba Sàm, nhiều nghị sỹ bên Đức qua, họ được vô dự phiên tòa mà cũng không vào được, rồi họ cũng muốn vô phòng giam để coi anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh sống thế nào, thì cũng đâu có vào được…”

‘Chờ sự thật làm rõ’

 

Từ Hà Nội, luật sư Lê Quốc Quân nêu quan điểm cho rằng tình huống mang tính ‘mâu thuẫn’ giữa hai bên về thông tin và cần chờ đợi ‘sự thật’ được minh định, ông nói:

“Thực ra việc này đã là mâu thuẫn ngay việc đưa tin rồi, như ai đó đã nói rằng tin tức này hoàn toàn không thỏa mãn và chúng ta phải đợi sự thật được làm rõ. Cho nên phải biết được sự thật như thế nào, thì mới xác định được phản ứng của nó như thế nào cho đúng đắn.

“Riêng về trình tự của quốc tế mà giải quyết vấn đề này, theo tôi cũng không có gì khó khăn, hoặc mình theo thủ tục quốc tế. Trước đây về mặt thủ tục…, bên Việt Nam khẩn cầu bên Đức, và (nếu) bên Đức chấp nhận lời khẩn cầu thì sẽ đưa bàn giao về.

“Còn lại trong tương quan luật pháp quốc tế, đề nghị bên kia căn cứ vào luật pháp của người ta, hai bên sẽ dàn xếp công việc một cách rất đơn giản, hoặc qua con đường ngoại giao và phụ thuộc vào tôn trọng luật pháp quốc tế.

“Thực ra luật pháp quốc tế bây giờ không chỉ dựa vào các điều ước quốc tế, mà còn dựa vào các yếu tố hợp tác gọi là các điều ước song phương, không phải đa phương, song phương mà thậm chí còn quy định hẳn luật pháp các nước sở tại…

“Cho nên dựa vào luật pháp quốc tế…, giải quyết một cách ôn hòa, đơn giản, tôi nghĩ rằng rất là dễ dàng để (giải quyết) vấn đề này. Tuy nhiên ở đây, nó quá bức xúc và tôi cảm giác như có một câu chuyện là đấu tranh, tư thù lẫn nhau, cho nên mới dẫn đến chuyện ấy. Ví dụ như khởi phát việc rất nhỏ, sau đó thì đánh ra thành sự lớn…”

Một ý kiến khác tại Bàn tròn của nhà báo Lê Trung Khoa, Chủ biên tờ báo mạng Thờibáo.de từ Berlin, bình luận khả năng xử lý vụ việc đang xảy ra với ông Trịnh Xuân Thanh, mà trong đó đang có khác biệt giữa hai nhà nước Việt Nam và Đức:

“Như tôi được biết, ông Trịnh Xuân Thanh đã có một nhóm luật sư rất giỏi để ông tranh tụng trong việc này.

“Mỗi luật sư sẽ có trách nhiệm về một mảng riêng, ví dụ một luật sư tại thành phố Frankfurt am Main chuyên tranh tụng về vấn đề tị nạn, một luật sư khác ở Berlin cũng rất giỏi, lại chuyên tranh tụng cho vấn đề chống trục xuất và ngoài ra còn những luật sư khác nữa.

“Ở Đức, nhà nước là tam quyền phân lập, cho nên ở đây, họ làm việc mọi cái đều theo pháp luật, nên đầu tiên pháp luật sẽ được đưa ra để dùng và họ sẽ vận dụng như trong thời gian vừa qua, cũng như sắp tới,” nhà báo Lê Trung Khoa nói với BBC.

BBC

Lỗi lầm cốt tử của mật vụ Việt Nam – Hệ thống định vị GPS chống trộm xe

Hiếu Bá Linh

Nhật báo B.Z. số ra ngày hôm qua Thứ Bảy 05/08/2017 đăng một bài báo với tựa đề, tạm dịch như sau: Mật vụ Việt Nam dùng người tình để “chim mồi” bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Lỗi lầm cốt tử của mật vụ Việt Nam – Hệ thống định vị GPS chống trộm xe

Bài báo trên nhật báo B.Z. số ra ngày 05/08/2017

Bài báo của tờ B.Z. cho biết vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là một kế hoạch tinh xảo của mật vụ Việt Nam. Người tình của ông Thanh đã trở thành một tai họa cho ông.

Mật vụ Việt Nam đã biết từ lâu, Trịnh Xuân Thanh có mối quan hệ tình cảm với một cô gái Việt Nam trẻ đẹp. Cô gái này là con của một Bộ trưởng.

Những nhân viên mật vụ đã đón cô gái ở sân bay Tegel Berlin bằng một chiếc xe Limousine thuê mướn mang biển số Cộng hòa Séc. Để tránh mất cắp nên có những xe thuê mướn được trang bị hệ thống định vị GPS (đây là một hệ thống GPS riêng biệt, nó không phải là Navigationssystem thông thường để chỉ đường), rất tiếc cho mật vụ Việt Nam là thuê mướn đúng vào chiếc xe loại này, cho nên toàn bộ lộ trình chiếc xe di chuyển đều được lưu trữ lại qua hệ thống định vị GPS. Đây rõ ràng là một lỗi lầm cốt tử của mật vụ Việt Nam.

Theo dữ liệu GPS lưu trữ, khoảng 10 giờ 30 ngày Chủ nhật 23/07/2017 chiếc xe Limousine ngừng ở trên đại lộ Hofjägerallee gần khách sạn Sheraton Berlin, con đường này xuyên qua công viên Tiergarten. Vụ bắt cóc xảy ra tại đây. Những người đi đường nhìn thấy cảnh Trịnh Xuân Thanh và người tình bị ba nhân viên mật vụ cưỡng bức đẩy lên chiếc xe Limousine với tiếng la hét dữ dội, nên đã ghi lại biển số xe và điện thoại báo động cảnh sát.

Cũng theo dữ liệu GPS lưu trữ, chiếc xe này sau đó đã chạy đến Praha, thủ đô CH Séc.

Sau đó Trịnh Xuân Thanh bị áp tải đưa về Việt Nam trên một chiếc máy bay ngụy trang chở bệnh nhân.

Ngoài ra trong một bài báo TAZ số ra ngày 02/08/2017, bà luật sư Schlagenhauf của Trịnh Xuân Thanh cho biết, người tình của Trịnh Xuân Thanh là một nhân viên làm việc ở Bộ Công thương, cô đã bị gãy tay khi cô cùng với Trịnh Xuân Thanh bị xô đẩy lên chiếc xe bắt cóc, và sau đó được đưa về Việt Nam chữa trị trong bệnh viện Việt-Đức ở Hà Nội với sự canh giữ của công an.

Hiện nay trên các mạng xã hội, Facebook đang lan tràn những đồn đoán cô gái người tình của Trịnh Xuân Thanh là ai?

Hiếu Bá Linh – Thoibao.de

Nguồn: http://www.bz-berlin.de/tiergarten/seine-geliebte-fuehrte-den-geheimdienst-zum-ex-funktionaer