Từng bật khóc sau khi đọc xong một cuốn sách, CEO Larry Page quyết tâm sáng lập “gã khổng lồ” Google

Từng bật khóc sau khi đọc xong một cuốn sách, CEO Larry Page quyết tâm sáng lập "gã khổng lồ" Google

Đồng sáng lập nên “gã khổng lồ tìm kiếm” Google vào nằm 1998 và sau gần 20 năm Larry Page vẫn là giám đốc điều hành của công ty mẹ Google Alphapet. Cuộc đời và sự nghiệp của “ông trùm” công nghệ này có rất nhiều điều thú vị.

Larry Page may mắn sinh ra là con nhà nòi chính gốc khi có cả cha lẫn mẹ đều là giáo sư máy tính của trường đại học Michigan. Cũng chính vì thế mà ngay từ nhỏ, Larry Page đã có hứng thú với máy tính và thích đọc những cuốn tạp chí về công nghệ trong nhà.

Ông được học tập tại trường Montessori, ngôi trường được biết đến với hệ thống giáo dục trẻ cách độc sập và sáng tạo. Larry Page cho rằng đó là ngôi trường đào tạo không theo quy tắc và tiêu chuẩn nào cả, giáo viên cho phép học sinh được tự động tìm hiểu và thắc mắc về mọi điều diễn ra trong cuộc sống. Môi trường giáo dục như vậy đã tác động rất nhiều đến cách sống và lối suy nghĩ của Larry Page sau này.

Năm 12 tuổi, Larry Page từng bật khóc khi đọc cuốn tiểu sử về nhà sáng tạo huyền thoại Nikola Tesla. Nikola Tesla là nhà phát minh vật lý và kỹ sư điện người Mỹ gốc Áo. Tuy có những phát minh xuất sắc cho nhân loại nhưng cuộc đời của ông lại gặp nhiều khổ cực và bất hạnh. Cuối cùng ông đã qua đời vì nợ nần, tuyệt vọng. Nikola Tesla là người đã truyền cảm hứng khiến Larry Page quyết tâm muốn xây dựng “đế chế” về công nghệ để thay đổi thế giới. “Tôi nhận thấy rằng phát minh ra một sản phẩm mà không thực sự mang chúng ra thế giới và để mọi người cùng sử dụng thì sẽ chẳng có ý nghĩa gì”, Larry Page nói.

Tuy nhiên, trong suốt những tháng ngày làm sinh viên đại học, Larry Page bắt đầu tìm hiểu về tương lai của ngành giao thông vận tải, một số điều mà cho đến hiện tại vẫn khiến người đàn ông 44 tuổi này hứng thú. Larry Page đã gia nhập câu lạc bộ nghiên cứu xe hơi năng lượng. Thậm chí, ông còn táo bạo đề nghị nhà trường thiết lập mạng lưới giao thông nhanh trong khuôn viên. Sau khi tốt nghiệp đại học, Larry Page tiếp tục chương trình tiến sĩ tại trường đại học Stanford. Ông đã gặp gỡ được người bạn thân Sergey Brin và cùng nhau tìm hiểu về máy tính. Năm đó, cả Larry Page và Sergey Brin mới chỉ 23 tuổi.

Ban đầu, Larry Page nảy ra ý tưởng thiết lập công cụ tìm kiếm có thể tải về dữ liệu và đặt tên là Backrub. Ngay sau đó, Backrub được ông phát triển cùng với người bạn thân Sergey Brin và đổi lại tên thành Google. Những chàng trai đôi mươi đầy nhiệt huyết này đã thành công biến Google thành công cụ tìm kiếm chứa đựng dữ liệu thông tin khổng lồ và làm cho nó ngày càng phổ biến, hữu ích với tất cả mọi người.

Larry Page thừa nhận rằng ông giỏi lên ý tưởng về hình ảnh hơn là quản lý. Một phần vì ông không thích giao tiếp với nhiều người. Tính cách này gây ra không ít khó khăn cho ông khi làm một người lãnh đạo. Ông tập trung vào kết quả công việc hơn là quan hệ với những con người tham vọng. Sau khi trở thành CEO đầu tiên của Google, ông đã tự viết ra một vài quy tắc quản lý:

– Không ủy thác: Hãy tự giác làm mọi thứ bạn có thể làm để mọi việc diễn ra nhanh hơn.

– Không làm việc vô giá trị: Cứ để mọi người làm việc vừa làm việc vừa nói chuyện với nhau trong khi bạn có thể đi làm một điều khác.

– Không quan chức.

– Ý tưởng quan trọng hơn tuổi tác. Chỉ vì một người không được học nền tảng cơ bản không có nghĩa là họ không xứng đáng được tôn trọng và hợp tác.

– Điều tồi tệ nhất bạn làm chính là ngăn cản công việc của ai đó. Thay vì nói “Không, dừng lại đi” thì nên giúp họ tìm ra cách làm tốt hơn.

Năm 2001, Larry Page từng trao chức vụ CEO của Google cho Eric Schimidt và 10 năm sau, ông đã trở lại quản lý công ty mẹ Google Aplaphet. Ông đã tái tổ chức quản lý cấp cao của công ty trước năm 2012 và thành công đưa ra Google+, máy tính xách tay Chromebook đầu tiên, Google Glass và dịch vụ internet tốc độ cao Fiber.

Tuy rất năng nổ tìm ra ý tưởng và nhân tài mới trong công việc nhưng vị giám đốc điều hành 44 tuổi này lại khá kín tiếng về cuộc sống đời tư. Khác với nhiều CEO thích hẹn hò cùng với những minh tinh nối tiếng thế giới, năm 2007, Larry Page bất ngờ kết hôn với nhà khoa học Lucinda Southworth. Đám cưới của ông được tổ chức ở hòn đào tư nhân vùng Caribe với khoảng 600 khách mời.

CEO Larry Page có mối tình đẹp với phu nhân là chuyên gia về khoa học.
CEO Larry Page có mối tình đẹp với phu nhân là chuyên gia về khoa học.

Sở hữu khối tài sản 44.5 tỷ USD và đứng thứ 8 trong danh sách tỷ phú giàu có nhất thế giới nhưng Larry Page và vợ con ông lại đang sống trong một dinh dự sinh thái nho nhỏ ở Palo Atlo, ngôi nhà chỉ có giá trị khoảng 7 triệu USD. Dường như ông không mấy hào hứng với những món đồ xa xỉ ngoại trừ một chiếc du thuyền mang tên “Senses” mà ông mua với giá 45 triệu USD vào năm 2011. Thế nhưng, Larry Page, Sergey Brin và Eric Schmidt vẫn mạnh tay đầu tư mua 8 chiếc máy may tư nhân để phục vụ cho công việc. Larry Page cũng là nhà lãnh đạo tích cực hoạt động xây dựng các quỹ từ thiện dành cho trẻ em và bệnh nhân bị bại liệt.

Căn nhà của Larry Page ở vùng Palo Atlo được thiết kế theo phong cách sinh thái xanh.
Căn nhà của Larry Page ở vùng Palo Atlo được thiết kế theo phong cách sinh thái xanh.
Chiếc du thuyền vị tỷ phú sắm vào năm 2011 có giá 45 triệu USD.
Chiếc du thuyền vị tỷ phú sắm vào năm 2011 có giá 45 triệu USD.

Bên cạnh đam mê về các thiết bị điện tử và công nghệ, Larry Page còn có niềm hào hứng vô tận mỗi khi chơi nhạc cụ saxophone. Ông từng chia sẻ với tạp chí Fortune rằng chơi nhạc cụ và tìm hiểu về âm nhạc là một trong những yếu tố giúp ông thành công lãnh đạo Google. Đặc biệt, Richard Branson, ông chủ của tập đoàn Virgin là người bạn thân thiết nhất của Larry Page. Cặp bài trùng này cũng nổi tiếng trong giới công nghệ không kém tình bạn của Bill Gates và Warrren Buffett.

Nguyễn Linh

Theo Trí thức trẻ/Bussiness Insider

Advertisements

Trịnh Xuân Thanh nẻo nào về đầu thú? (2)

Người Buôn Gió
Trước khi gặp tôi, Trịnh Xuân Thanh đã bị người ta bắt gặp ở một quán bia khá nổi tiếng ở Berlin. Thông tin đó đã chuyển đến cho đại tá an ninh Nguyễn Đức Thoa và lan toả khắp cộng dồng người Việt ở Berlin.Nguyễn Đức Thoa phụ trách tình báo an ninh Việt Nam ở Berlin, công việc của anh ta khá nhàn. Các tổ chức, cá nhân chống đối chế độ CSVN ở Đức không nhiều, cũng không mạnh. Các tổ chức chống đối theo cách biểu tình lẻ tẻ, gửi thư kiến nghị… những việc không có gì đáng ngại. Vì thế Nguyễn Đức Thoa khá an nhàn , dành thời gian đi nhậu nhẹt và đánh gôn. Môn đánh gôn là một phổ biến của các cán bộ đại sứ quán và các đàn em.Chuyện Trịnh Xuân Thanh ở Đức là điều những người trong ngành tình báo công an, quân đội ai cũng biết rõ. Hàng ngày Trịnh Xuân Thanh vẫn gọi điện về Việt Nam hỏi tình hình của mình, chỉ riêng khoản đó thôi cũng đã rõ Thanh ở đâu, đừng nói chuyện anh ta vẫn đi cửa hiệu này, nhà hàng nọ. Lần mới nhất trước khi anh ta bị bắt cóc, trong phái đoàn G20 có một vị tướng quân đội cùng tuỳ tùng đi mua đồ ở cửa hàng sang trọng nhất Berlin.

Vào thời cao điểm của những bài viết Dê Tế Thần, các đoàn tình báo của tổng cục 2, tổng cục 5 đến Berlin để điều tra xác minh về Thanh liên tục.

Thanh và những người bạn của Thanh đều nghĩ, tình báo có mặt ở Berlin nhằm xác minh chắc chắn Thanh ở đó, báo cáo về để có biện pháp ngoại giao với Đức. Không ai trong số họ hình dung tình báo Việt Nam có thể điên cuồng làm chuyện băt cóc người ở đất nước khác.

Không thể hình dung người ta manh động, đấy là điều bất khả kháng.

Mọi thứ đều có luật, nhưng luật chỉ mang tính răn đe cho những kẻ nào biết nghĩ chùn bước khi phạm tội chứ không thể ngăn khi hắn có ý định bất chấp luật để thực hiện.

Một kẻ bình thường ngày nào đó nổi cơn vác súng xả khắp đường phố, hay lái xe đâm lung tung, không ai nghĩ được đến điều đó.

Tôi từng đặt vấn đề này với Thanh, giả dụ có 6 thằng xông vào nhà lúc anh ở một mình, bịt mồm, đánh thuốc mê bắt cóc rồi đưa về thì sao.

Thanh khẳng định rằng Việt Nam không dám làm thế. Các luật sư của Thanh cũng khẳng định nếu làm thế khác nào Việt Nam tuyên chiến với Đức, và với tầm như Thanh thì không đáng phải làm thế. Những luật sư này trợ giúp Thanh về mặt pháp lý đối với cáo buộc từ phía Việt Nam. Ông luật sư Victor thì dảm nhận cho Thanh vấn đề tị nạn.

Một lá đơn xin tị nạn phải mất chừng 4 đến 6 tháng để được phỏng vấn, sau đó thêm tầm 4 đến 6 tháng nữa để xem xét. Có trường hợp đệ đơn bị bác bỏ như một người Việt mới đến Đức năm 2016, anh ta chỉ cần cái giấy triệu tập của công an Việt Nam đem ra toà, toà công nhận và huỷ lệnh bác bỏ của sở tị nạn, trường hợp của anh ta tưởng rủi lại thành may vì qua toà lại được công nhân nhanh hơn. Nói thế để biết tại nước Đức phán quyết của một cơ quan nào đó còn phải dưới phán quyết của toà án.

Trường hợp của Trịnh Xuân Thanh khi đến Đức chưa hề có cáo buộc nào của toà án Việt Nam, lúc đó ngay cả cơ quan công an cũng chưa khởi tố, chỉ có kết luận sai phạm của uỷ ban kiểm tra trung ương đảng cộng sản Việt Nam.

Chỗ này dư luận viên nhập nhèm nói rằng nước Đức chứa chấp một tên tội phạm tham nhũng đã bị khởi tố.

Uỷ ban kiểm tra trung ương đảng CSVN là cái mẹ gì với hiến pháp Đức, cái cơ quan này không hề có giá trị pháp lý gì với các quốc gia tiến bộ. Trái lại nó làm cho Trịnh Xuân Thanh vững chứng cớ hơn về chuyện đấu đá nội bộ. Nhất là chuyện cơ quan này thực hiện theo chỉ đạo của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, rồi chính ông Trọng cũng chỉ đạo bộ công an xử lý Thanh.

Các bạn ở Việt Nam ca ngợi quyền lực của tổng bí thư, coi việc đó là luật, là hiến pháp. Từ nhà báo như Huy San đến luật sư như Triển đều mặc định chỉ đạo của tổng bí thư là luật.

Nhưng người Đức họ đâu cho vậy, chẳng những thế họ còn cho vậy là một cách hành pháp quái thai, một tổng bí thư một đảng lại công khai chỉ đạo bộ công an khởi tố, xử lý một công dân.

Nguyễn Phú Trọng khi được bọn trợ lý nói rõ luật của Đức, ông ta mới hiểu ra rằng cái chức TBT quyền lực nhất Việt Nam, nói ra thành luật như ông lại chẳng có giá trị mẹ gì ở Đức. Ông ta gấp rút chỉ đạo bộ công an, c46 khởi tố vụ án với Trịnh Xuân Thanh vì tội danh ”có dấu hiệu cố ý làm trái gây thất thoát tài sản nhà nước” và phát lệnh truy nã quốc tế.

Việt Nam phát lệnh quốc tế là Việt Nam nói cho sướng mồm, chứ luật quốc tế hợp tác với Việt Nam họ có những tội quy định cùng hợp tác để thực hiện lệnh truy nã, chứ tội như thế kia đâu liệt vào hàng đó.

Nước Đức là kinh tế thị trường, họ không biết đến cái khái niệm cố ý làm trái chỉ đạo , hay cái goi là ”có dấu hiêụ”. Với họ chỉ có vi phạm luật, chứ không thể có tội cố ý làm trái với chỉ đạo.

Việt Nam hay lên án các nước khi họ bắt những nhà đấu tranh dân chủ rằng mỗi nước có một đặc thù riêng, không thể áp dụng luật nước này để đòi hỏi nước khác nghe theo.

Vậy mà chính lũ lợn đấy trong vụ Trịnh Xuân Thanh đòi hỏi nước Đức phải nghe theo cái luật kinh tế thị trường định hướng CNXH do đảng cộng sản chỉ đạo, đòi hỏi nước Đức phải nghe theo chỉ đạo của một thằng tổng bí thư một cái đảng đã bị người dân châu Âu khước từ, thậm chí có nước còn cấm cái đảng đó hoạt động.
Không am hiểu luật quốc tế, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ở Việt Nam nghĩ mình là vua, lệnh ban ra phải thực hiện. Như kiểu tư duy ”mình có thế nào người ta mới mời mình” để nghĩ rằng ”mình nói ngừoi ta nghe mình”.

Khi hiểu ra cáo buộc có dấu hiệu làm trái không được Đức công nhận, Trọng chỉ đạo đàn em phải làm tiếp tội tham nhũng. Tội tham nhũng có được Đức chứa hay không?

Dư luận viên lồng lộn vu cáo Đức chưá tội phạm tham nhũng.

Ví dụ như luật Đức không chứa tội tham nhũng ở nước khác, nhưng họ cũng cần phải làm rõ TXT có tham nhũng không, tham nhũng thế nào, việc phán quyết của toà án Việt Nam là khách quan hay là mưu đồ chính trị, họ cũng phải để cho TXT và các luật sư trình bày trước một phiên toà, sau đó mới dẫn độ trao trả Thanh cho Việt Nam.

Nếu có thế, thì phải có thời gian chờ đợi của trình tự pháp luật. Phía Việt Nam lồng lộn cho rằng Đức bao che mới lần chần.

Thử hỏi các vụ án như Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Hữu Vinh bắt giam, gia hạn điều tra liên miên của an ninh Việt Nam thì sao?

Hơn trăm nghìn người Việt sống ở Đức, làm việc với các cơ quan Đức, không ai trong đời mình là không có lịch hẹn làm việc với các cơ quan hành chính của Đức. Đúng hẹn, đúng ngày việc sẽ rõ ràng. Không thể đến thúc bạch, áp lực mua chuộc hay hối lộ họ. Những trường hợp ưu tiên nhân đao như con nhỏ, ngừoi tàn tật, bệnh tình, thì họ đã tính cả cho thời gian sớm hơn. Còn những trường hợp khác không ưu tiên thì phải chờ đúng trình tự.

Việt Nam đưa công hàm đòi dẫn độ , phía Đức trả lời muốn vậy phải có khung pháp lý, nhiều tội phạm người Việt mà Đức muốn trao trả về Việt Nam, phía Việt Nam không nhận. Giờ lại kiểu thích ai thì đòi, ông có là bố người ta, đúng là tư duy cộng sản mình là bố thiên hạ.

Các quân sư của Thanh cũng phòng ngừa trường hợp Đức nghe Việt Nam dẫn độ TXT về theo tội danh tham nhũng. Họ đã nhờ luật sư tị nạn nổi tiếng nhất nước Đức làm hồ sơ tị nạn cho Trịnh Xuân Thanh theo dạng bị đấu đá, bị chèn ép, trả thù cá nhân trong nội bộ, do tổng bí thư chỉ đạo không tuân theo luật.

Đến đây thì chính phủ Đức cũng phải bó tay , chờ sở tị nạn bác bỏ đơn của TXT đã. Nghĩa là trong thời gian TXT nạp đơn tị nạn mà sở tị nạn chưa bác bỏ, thì không thể đẫn độ TXT về. Thậm chí khi sở tị nạn bác bỏ, nếu luật sư kháng nghị vẫn phải đưa ra toà án phán quyết. Sau đó mới được làm gì.

Trong thời gian mà Thanh ở Đức và thời gian xin tị nạn. Thanh không đươc phép đi đâu khỏi nơi phạm vi của sở tị nạn Thanh nạp đơn quản lý, anh ta không có giấy tờ, chỉ có tờ giấy 3 mảnh để xác định đang nạp đơn, trên tờ giấy ghi rõ không đi được khỏi khu vực. Anh ta được cấp tiền , nơi ở để chờ đợi việc xét đơn.

Giờ thì việc bắt cóc trái pháp luật Đức của tình báo Việt Nam càng khẳng định lý do xin tị nạn của Thanh là anh ta bị trả thù cá nhân, bị oan ức, bị ép tội không theo luật. Đến ngay cả khi anh ta ở Đức này, Việt Nam còn bất chấp luật thì ở Việt Nam thế nào?

Trịnh Xuân Thanh nẻo nào về đầu thú? (1)

    

Người Buôn Gió

Đây là một câu chuyện về một nhân vật có tài xuất quỷ nhập thần nhất của Việt Nam hiện nay, anh ta đương nhiên là Trịnh Xuân Thanh.

Vào cái ngày mà đám phóng viên kền kền được C46 gọi điện báo tin bắt TXT, một lũ kéo rầm rầm mang máy móc đến biệt thự của TXT ở Cipucha, chúng hắng trên Facebook có biến lớn ở Cipucha để thu hút dư luận. Khi mà cả đám công an lẫn nhà báo xộc vào nhà Thanh chỉ có ông bà già, TXT đã biến mất tăm từ lúc nào, mặc dù sự canh gác kiểm soát trước đó đã được giăng ra.

TXT biết được mình sẽ làm vật tế thần cho Nguyễn Phú Trọng, anh ta đã nhiều lần xin được minh oan trong chuyện làm thất thoát 3200 tỷ. Những người sành về chứng khoán đều hiểu số tiền đó phần lớn là số tiền ảo do đánh giá cao rồi đưa lên sàn chứng khoán, gặp lúc sốt chứng khoán thì được ngần ấy, hết cơn sốt thì thành thảm hại. Hơn nữa những công ty nhỏ gom thành PVC vốn dĩ đã làm ăn be bét từ trước đó, TXT về nắm PVC chỉ là bước đệm để đi đến chức vụ khác mà thôi.

TXT có tiền đánh quả các dự án từ trước, anh ta có mối quan hệ làm ăn rộng và có nhiều thông tin để biết được chỗ nào ngon lành kiếm từng mớ bẫm. Khi có nhiều tiền, anh ta dùng tiền đó để được làm chủ tịch cái PVC do một đám công ty nhỏ lỗ be bét hợp lại, tiếp đó anh ta đánh giá thổi phồng giá trị của PVC lên, thế là anh ta được phong làm anh hùng lao động. Đến lúc giá trị thật của đám be bét này sắp bung ra, anh ta nhảy đi làm phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang.

Nói về mặt nào đó anh ta không oan, người ta đưa cho anh một cái xe , anh hoắng lên bảo cái xe này giá trị 10 đồng, anh được khen là giỏi. anh giải thích đó là gía trị thực. Đúng là giá trị thực thật thì hoá ra anh báo cáo láo chuyện 10 đồng để được khen tặng là anh hùng lao động, làm cơ sở để anh được tính là hạt giống bổ nhiệm chức cao hơn sau này.

Nhiều ngày làm việc với TXT và đối chiếu hồ sơ, tôi hiểu anh ta không phải là người làm thất thoát số tiền 3200 tỷ kia, và cũng không bớt xén gì trong đó. Đừng nghĩ tôi nói bừa, ngay cả những tố cáo về anh ta ở PVC của cơ quan công an cũng không tìm được sự tham nhũng. Mãi sau này trong vụ án một công ty nhỏ ra toà, TXT bị tố cáo tham nhũng vì có một giám đốc công ty định , nên nhớ là định đưa cho anh ta 8 tỷ gì đó để hối lộ nhưng không gặp. Phiên toà này là sự bịp bợp để hợp thức cái tội anh ta thành tham nhũng, để có cớ bắt khi biết anh ta đang ở nước ngoài.

Nhưng anh ta lúc báo cáo láo thành anh hùng, thì lúc giá trị thật trở về thì đương nhiên anh ta phải chịu trách nhiệm, nếu thoát tội làm thất thoát vì sự thực như vậy, anh ta cần phải bị khởi tố vì tội lừa dối cấp trên để trục lợi danh hiệu anh hùng lao đông nhằm thăng quan , tiến chức sau này.

Gia đình họ Trịnh Xuân và Nguyễn Phú Trọng là đồng hương sát nhau, dòng họ Trịnh Xuân lừng lẫy danh gia vọng tộc ở xứ Đông Anh mấy đời khoa bảng, ai cũng biết nhà khoa học Trịnh Xuân Thuận lừng lẫy là người của gia tộc này, từ thời Pháp hay trước đó gia tộc Trịnh Xuân đã có nhiều người thành đạt.

Còn Nguyễn Phú Trọng xuất thân từ một gia đình bần nông, cốt cán. Máu đấu tố địa chủ, sự đố kỵ, mặc cảm ăn sâu trong tâm trí Nguyễn Phú Trọng từ nhỏ. Trọng biết chỉ có con đường theo đảng, theo chủ nghĩa cộng sản mới làm thay đổi cuộc đời bần cố nông như y. Biết mình không đủ sức thi vào những trường đại học lấy điểm cao, Trọng thi vào trường tổng hợp văn, nơi truyền thống lấy điểm ít nhất. Nhờ trung thành, cuồng tín, giáo điều Trọng được Trung Quốc tín nhiệm và trở thành tổng bí thư. Lúc quyền lực trong tay, Trọng muốn thể hiện mình là người diệt tham nhũng và tiêu cực cùng với những kẻ có ý đồ lệch hướng CNXH cộng thêm những kẻ mình thù ghét do đố kỵ từ xưa.

Thử hỏi có quan chức cộng sản nào không dây đến tham nhũng, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có cả bầy họ hàng nhà vợ như Trần Công Tấn khuynh đảo thuỷ điện miền Trung, xả lũ chết dân mà không ai khởi tố. Vợ Phúc cấu kết với gia tộc Đặng Văn Thành thao túng thị trường ngân hàng, dự án ngân hàng. Con rể Phúc là Vũ Chí Hùng đi cướp đoạt các dự án bất động sản, con gái Phúc độc quyền bán sữa SNB của Nhật, có lô hàng quá hạn vẫn bán khiến con người ta bị bệnh, ông bố tức tối đập sữa ở cửa hàng Tú Bắc liền bị bắt tù giam vì cả gan làm ảnh hưởng đến uy tín con gái thủ tướng Phúc.

Trọng biết cả, nhưng Phúc là đệ tử nịnh bợ Trọng nhất, đi đâu Phúc cũng khen Trọng ngất trời, mà Trọng thì rất cần khen, rất cần thành một minh quân sáng chói vang danh thiên hạ. Phúc cũng được Trung Quốc cưng chiều. Phúc không hề đi chệnh định hướng cộng sản.

Trọng quyết định thịt Thăng.

Chuyện gây thất thoát và thiệt hại cho đất nước thì cả lũ quan chức cộng sản chả thằng nào không có tội. Đinh La Thăng cũng vậy.

Nhưng Thăng được Trọng chọn bởi Thăng nhiều lần chửi nhà thầu Trung Quốc và đương nhiên Trung Quốc không bằng lòng khi có uỷ viên BCT VN dám phạm thượng như vậy. Hơn nữa thời Thăng làm dầu khí, đã ký kết cho nhiều công ty nước ngoài khai thác dầu khí trên biển Đông, việc này khiến Trung Quốc bất bình.

Chuyện Trọng diệt Thăng 30% là do thất thoát, 20% do không phải cánh của mình, 50% là chiều lòng Trung Quốc. Trọng và bọn tay chân tinh vi, đã lợi dụng truyền thông thổi phồng lên 100% diệt Thăng là vì tiêu cực, tham nhũng để khoả lấp 20% và 50% kia còn lại.

Trịnh Xuân Thanh lại là quân của Đinh La Thăng, Thanh là chỗ hàng xóm mà Trọng căm ghét vì danh giá hơn gia tộc bần cố nông của nhà Trọng. Trọng muốn đánh Thanh để giải toả nỗi tự ti, muốn dân quanh vùng thấy dòng họ Trịnh Xuân này ô uế thế nào. Bởi thế Trọng rất bài bản khi đưa Thanh lên thớt từ cái xe sang biển xanh rồi dần dần nóng thành chuyện ở PVC.

Nước cờ của Trọng quá xuất sắc, Trọng đạt được nhiều mục đích. Về chống tham nhũng có danh tiếng với nhân dân khi đánh những quan chức tiêu cực, sai phạm. Về phía Trung Quốc được lòng vì trừng trị hang ổ bọn Dầu khí vốn là bọn gây cho Trung Quốc khó chịu nhất trên biển Đông. Về tư thù cá nhân cũng được thoả mãn.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một minh quân như thế, gian hiểm và độc ác, thủ đoạn và nhỏ nhen. Một phần dân chúng căm ghét cộng sản, thấy quan chức nào bị hạ là vui mừng, cộng với bọn bồi bút nịnh Trọng và những tay sai ngầm của Trung Cộng tung hô. Trọng thành minh quân như vậy.

Chồng chéo giữa những mục đích như vậy, nhờ nắm truyền thông nên Trọng đẩy được việc chống tham nhũng che lấp những ý đồ khác.

Còn Đinh và Trịnh không oan dưới mắt dân chúng, bởi chả có thằng quan cộng sản nào mà không ăn hối lộ, lợi dụng chức vụ đánh quả kiếm chác. Nếu Trịnh Xuân Thanh cùng phe với Trọng thì khối tài sản của Thanh sẽ là do lao động thối móng tay, chăn nuôi gà vịt, làm xây dựng như bao thằng quan chức còn to hơn Thanh đã nói. Còn là phe đối thủ thì khối tài sản đó được mặc định cho dân chúng là từ tham nhũng mà có, để dân chúng căm hờn và khen ngợi Trọng.

Tôi có ghét hay yêu mến Trịnh Xuân Thanh?

Tôi là một kẻ chăm chỉ mà vẫn nghèo, nhờ chút khả năng viết lách được nước Đức mời đến nước họ trong chương trình dành cho những nhà văn bị áp bức ở quê nhà. Bạn bè tôi ở Việt Nam sống lay lắt, bị truy đuổi, bị tù tội vì chế độ cộng sản, bản thân tôi cũng là nạn nhân.

Khi tôi gặp Thanh, anh ta hồng hào, béo tốt, phởn phơ. Anh ta ngậm xì gà, gọi rượu vang, dáng vẻ nghênh ngang cùng với những người bạn của anh ta, những kẻ rất sành sỏi cuộc đời. Họ đặt vấn đề theo cái cách mà họ biết tôi sẽ nhận lời mà chẳng đòi hỏi điều gì.

Việc của tôi, ước mơ của tôi là làm được gì cho cộng sản Việt Nam khốn đốn.

Tất cả con người đều cố gắng làm để đạt được ước mơ, ước mơ mỗi người khác nhau , người muốn có tiền, người muốn gái đẹp, người muốn quyền lực, người muốn danh vọng….người muốn tu hành đem phúc cho thế nhân. Họ thực hiện ước mơ của họ nhiều cách khác nhau, người vì tiền thì kinh doanh buôn bán hay tham nhũng hối lộ. Người tu hành thì chăm chỉ kinh kệ, tu dưỡng sống đạo đức, nói những lời khuyên bảo mọi người sống trong sạch tâm hồn.

Có người thực hiện ước mơ tốt với hành động tốt, cũng có những ước mơ xấu thực hiện bằng hành động tốt, và cũng có những ước mơ tốt được thực hiện bằng hành động xấu.

Trịnh Xuân Thanh gặp tôi và nhờ tôi giúp để anh ta được gì?

Tôi biết, tôi làm sao không hiểu anh ta muốn gì.

Nhưng đó là việc của anh ta, tôi có cái được của tôi là thực hiện được phần nhỏ ước mơ của mình làm cộng sản khốn đốn, cách này cũng được, tội gì mà từ chối khi phần việc này sẽ giúp tôi thoả mãn một phần ước mơ.

Bây giờ là chuyện của câu chuyện ngày hôm nay.

Đây là luật sư Victor Plfaff ở Franfurt, ông là luật sư về tị nạn giỏi nhất nước Đức. Có hơn 40 năm hành nghề luật sư và trước kia từng là thành viên sáng lập của một tổ chức nhân quyền, ông còn là thành viên của uỷ ban di trú và tị nạn của đoàn luật sư Đức.

Luật sư giỏi trước khi nhận hồ sơ xin tị nạn cho một thân chủ, họ thường xem xét thân chủ có đủ yếu tố xin tị nạn hay không. Nếu không,có tìm được chứng cứ xin tị nạn giúp hay không.

Khi họ đã nhận hồ sơ, đưa ra sở tị nạn chắc chắn 100% sẽ được vì các chứng cớ đầy đủ. Nếu không chắc chắn, họ sẽ khước từ ngay lúc đầu.

Luật sư Victor Plaff đã đưa Trịnh Xuân Thanh đến vòng phỏng vấn, mấy năm hành nghề chưa thân chủ nào của ông bị sở tị nạn bác bỏ.

Một người xin tị nạn, mất tiền thuê luật sư danh giá nhất nước Đức, đến vòng phỏng vấn là vòng cuối cùng chờ xét duyệt, bỗng nhiên bỏ về nước đầu thú, anh ta chẳng có giấy tờ gì cả vì đã nộp ở sở tị nạn.

Anh ta đi thế nào?

Anh ta gặp mấy người bạn Việt Nam, họ rủ anh ta về, hoặc đó là những người dân Việt Nam bất bình trước hành động của anh ta, họ đã lôi anh ta ra một chỗ và thuyết phục anh ta tự đi về. Chắc hẳn chính phủ Việt Nam sẽ nói như vậy.

Rồi anh ta đi về thế nào, vì không có giấy tờ, anh ta đi đường tiểu ngạch.

Anh ta phải đi bộ và xe ô tô 11.258 km, qua khoảng 15 quốc gia đều bằng cách vượt biên đường bộ. Anh ta cần phải thông thạo địa hình, ngoại ngữ.

Trịnh Xuân Thanh thật thần thánh, cái thần thánh thứ nhất là mất bao công sắp được tị nạn thì anh ta hối lỗi quay về tự thú, cái thần thánh thứ hai anh ta đi qua 15 quốc gia bằng cách vượt biên lậu.

Để về nhà đối diện với mức án tử hình.

Tất cả vì động cơ anh thấy ân hận trước đảng cộng sản Việt Nam, với ông hàng xóm là tổng bí thư đảng.

Đây là một câu chuyện như huyền thoại, ở Việt Nam dưới thời đảng cộng sản cai trị những câu chuyện đầy tính phép thuật như thế xảy ra thường xuyên, nhưng đói nghèo cũng vẫn thường xuyên, mặc dù lãnh đạo toàn là vĩ nhân, huyền thoại, đầy phép màu nhiệm.

Luật sư Victor Plfaff là người quen cũ của tôi mấy năm trước, tôi có gặp ông ta khi kết thúc học bổng ở Weimar.

Vài ngày nữa ông sẽ tổ chức trả lời báo chí về vụ việc Trịnh Xuân Thanh. Hy vọng lúc gặp lại ông, có chút thông tin rõ hơn về nẻo về tự thú đầy huyền thoại của Trịnh Xuân Thanh.

Bóng tối quyền lực

Việt Hà

Chính trường Việt Nam vẫn tiếp tục nóng. Những kẻ đã tàn phá nền kinh tế này, đã làm tan hoang đất nước này, đã khiến nhân dân lầm than, người đời oán thán, có lẽ sắp đến ngày phải trả giá.

Một đại án ngành công thương, giống như đại án ngành ngân hàng, bây giờ là vô cùng cần thiết.

Trịnh Xuân Thanh để lại khoản lỗ 3.200 tỉ đồng. Vào năm 2014, thủ tướng lúc ấy là ông Nguyễn Tấn Dũng đã có chỉ đạo Bộ Công thương phải xem xét, làm rõ trách nhiệm của các cá nhân có liên quan. Vậy nhưng không hiểu vì sao Vũ Huy Hoàng lại đưa Trịnh Xuân Thanh về Bộ Công thương, chỉ trong một thời gian ngắn liên tục cất nhắc lên vị trí cao hơn, biến những vị trí ấy thành bệ đỡ để Trịnh Xuân Thanh về Hậu Giang làm phó chủ tịch tỉnh.

Nhiều anh chị tôi ở Bộ Công thương kể rằng, có những dấu hiệu cho thấy ông Vũ Huy Hoàng lập ra một ekip thao túng quyền lực, toàn bộ tay chân được cất nhắc, đề bạt vào các vị trí béo bở, màu mỡ.

Nổi bật như ông Vũ Văn Cường, từ chân thư ký của Vũ Huy Hoàng, được đưa lên Chánh văn phòng Bộ Công Thương, rồi chính tay ông Hoàng lại ký quyết định đưa lên làm chủ tịch hội đồng thành viên Tổng công ty thuốc lá Việt Nam.

Một nhân vật khác là ông Bùi Huy Sơn. Ông Sơn cũng đi từ vị trí thư ký của Vũ Huy Hoàng, nay đã ngồi ghế Cục trưởng Cục trưởng Cục Xúc tiến thương mại.

Thêm một thư ký khác của Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng là ông Trương Thanh Hoài. Ông Hoài từ thư ký đã lên chức Vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng.

Ông Võ Thanh Hà, thư ký của Vũ Huy Hoàng, chỉ kiêm nhiệm vị trí phó chánh văn phòng một thời gian ngắn, rồi lên chánh văn phong và lại lên tiếp, ngồi vị trí chủ tịch Tổng ty bia rượu nước giải khát Sài Gòn (Sabeco).

Còn nhiều cái tên khác, người trong ngành gọi là “đệ anh Hoàng”, “em chị Huyền” – tức vợ ông Hoàng, là có thể leo cao, luồn sâu. Thậm chí, dù có sai phạm nghiêm trọng như vụ gian lận thi tuyển công chức ở Cục Quản lý thị trường, ông Hoàng vẫn một tay che trời. Chủ tịch hội đồng thi tuyển là Trương Quang Hoài Nam, dù có sai phạm vẫn được đi luân chuyển làm phó chủ tịch Cần Thơ, phó chủ tịch hội đồng thi tuyển thì lên chức Cục trưởng Cục Quản lý thị trường.

Những điều này chẳng khác nào dẫm đạp lên lẽ phải, chẳng khác nào thách thức nhân dân và nhạo báng công lý.

Những con người như thế, nếu không bị trả giá trước pháp luật, thì sự xuất hiện của Trịnh Xuân Thanh bây giờ có ý nghĩa gì đâu?

“Đã hỏi chị chưa?” là ấn tượng ông Vũ Huy Hoàng để lại với những người biết rõ nội tình ở Bộ Công thương sau 10 năm ông Hoàng làm Bộ trưởng.

Phía sau thành công của một người đàn ông có bóng dáng của một người phụ nữ. Phía sau thất bại của người đàn ông cũng có phần kém cỏi của người phụ nữ. Những điều ấy thật sự rất bình thường. Nhưng phía sau sự thất bại của một ngành công nghiệp quốc gia, một ngành thương mại quốc gia, của một lĩnh vực quản lý tới 60% nền kinh tế quốc gia, lại có bóng tối quyền lực của một người phụ nữ, thì vô cùng bất thường. Đó chính xác phải gọi là tội lỗi. Tội lỗi ấy trời không dung, đất không tha, lòng người căm hận.

Việt Hà/Vande

Khi nhà cầm quyền Việt Nam ‘xoáy’ vào túi của dân chúng

Phạm Chí Dũng

Phải tìm mọi cách để huy động vàng và USD trong dân.” Kể từ năm 2011 là lúc bắt đầu phải thắt lưng buộc bụng ngân sách đến nay, chưa bao giờ chính phủ Việt Nam lại tỏ ra tha thiết đến thế trong cái nhìn xoáy vào túi quần của dân chúng.

Không chỉ một lần, mà Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc có đến ba lần nhắc đến vấn đề tìm cách huy động nguồn lực ngoại tệ trong dân khi quý 3 năm 2017 đang lao tới.

Thời gian đang là kẻ thù của ngân sách. Trong bối cảnh các nguồn “ngoại lực” từ nước ngoài vào Việt Nam bị giảm sút trầm trọng, năm 2017 này rất có thể còn phải chứng kiến một chấn động về hụt thu ngân sách so với dự toán: 11%.

Ai dám bảo đảm tiền và vàng gửi không bị “xù?”

Ba lần nhắc trên của Thủ Tướng Phúc lại không phải lần đầu tiên. Ngay từ năm 2011 khi chính phủ phải nghị quyết về “thắt chặt ngân sách,” cũng là lúc nợ xấu ngân hàng đã “hóa rồng” và gây bão hậu quả mà tàn phá cho đến giờ này, chính phủ của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng Ngân Hàng Nhà Nước của Thống Đốc Nguyễn Văn Bình đã lấp ló kế hoạch huy động vàng và USD trong dân. Vào thời điểm đó, thậm chí Thống Đốc Bình còn là tác giả của ý tưởng “lấy mỡ nó rán nó” đầy tham vọng, được hiểu là Ngân Hàng Nhà Nước sẽ chẳng mất gì mà vẫn có thể huy động được 500 tấn vàng nhàn rỗi trong dân chúng.

Tuy nhiên ngay lập tức, giới chuyên gia phản biện, báo chí và người dân đã đồng loạt phản ứng với ý tưởng và kế hoạch đầy tính phiêu lưu và vô trách nhiệm trên của nhân vật mà cũng vào năm 2011, tạp chí tài chính Global Finance đã xếp ông Bình vào “một trong 20 thống đốc có thành tích điều hành tệ nhất thế giới.” Rất nhiều người đã đặt một dấu hỏi cực lớn: Ngân Hàng Nhà Nước và chính phủ lấy gì đảm bảo cho vàng và ngoại tệ của dân để tránh bị thất thoát hoặc “bốc hơi,” trong khi chính Ngân Hàng Nhà Nước lại là tác nhân gây ra hàng loạt hậu quả lớn trong điều hành các ngân hàng thương mại cổ phần lỗ lã?

Câu hỏi trên vẫn tồn tại dai dẳng suốt những năm sau đó, tương ứng cứ hằng năm chính phủ và Ngân Hàng Nhà Nước lại nêu ra đề nghị “huy động vàng và ngoại tệ trong dân” như một cách thăm dò phản ứng của dân chúng và thị trường. Để cứ như một điềm báo, câu hỏi này đã được phần nào xác nhận khi những năm gần đây đã chứng kiến nhiều vụ việc tiền gửi của dân trong một số ngân hàng đã không cánh mà bay. Hiện tượng tồi tệ này không chỉ xảy ra ở những ngân hàng nhỏ như NCB (Quốc Dân), mà còn tại những ngân hàng lớn có vốn chi phối của nhà nước như Agribank (Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn), BIDV (Đầu Tư Phát Triển)…

Nhưng chưa hết. Từ cuối năm 2016, một phó thủ tướng là ông Vương Đình Huệ đã bắt đầu xác nhận về khả năng “thí điểm phá sản ngân hàng.” Thực trạng của hơn 30 ngân hàng thương mại lại là quốc nạn của ít nhất 900,000 tỷ đồng nợ xấu – bao gồm 300,000 tỷ đồng mà công ty Quản Lý Tài Sản Các Tổ Chức Tín Dụng (VAMC) đã “mua trên giấy,” và 600,000 tỷ đồng đang treo trong các ngân hàng thương mại mà vẫn chưa hề được xử lý dù chỉ trên giấy tờ.

Đến giữa năm 2017, triển vọng phá sản ngân hàng trở nên lộ diện hơn nhiều khi Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ký một quyết định về hạn mức tiền bảo hiểm cao nhất cho cá nhân khách hàng là 75 triệu đồng trong trường hợp tổ chức tín dụng phá sản.

Mức bảo hiểm tiền gửi quá thấp như thế, so với quy định vài trăm ngàn USD bảo hiểm tiền gửi cho mỗi cá nhân ở Hoa Kỳ, làm lộ ra tình trạng có thể thực sự tồi tệ về tiền mặt của một số ngân hàng Việt, để nếu những ngân hàng này rơi vào cơn phá sản và do đó rất dễ dẫn đến phản ứng dây chuyền đổ bể hàng loạt ở những tổ chức tín dụng khác, tiền gửi của khách hàng có thể không tránh khỏi tương lai bị “xù” thẳng cánh.

USD trong dân sắp cạn?

Cuộc tranh luận “tìm cách huy động USD trong dân” vẫn tiếp tục “tự diễn biến.”

Vẫn đang lập lờ những ý kiến của giới quan chức ngân hàng và chính phủ cho rằng “huy động vàng và USD” để “chống vàng hóa và đô la hóa,” hoặc chính trị hơn cả là “khoan sức dân”…

Như muốn thỏa mãn đòi hỏi của Thủ Tướng Phúc, Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Lê Minh Hưng khẳng định đã có các giải pháp để huy động nguồn lực vàng, USD trong dân. Ông Hưng còn cho biết các giải pháp điều hành vĩ mô tổng thể những năm qua là “rất trúng,” nhờ đó nguồn lực ngoại tệ đã chuyển hóa thành VND.

Đồng quan điểm với ông Lê Minh Hưng, một số chuyên gia kinh tế cũng cho rằng giải pháp tốt nhất để huy động USD là tăng lãi suất huy động loại ngoại tệ này.

Cần nhắc lại, từ thời Thống Đốc Nguyễn Văn Bình, lãi suất huy động USD tại các ngân hàng đã bị ép về 0% như một liệu pháp để “bình ổn tỷ giá.” Từ đó đến nay, USD lại là kênh ít sinh lời nhất so với các kênh đầu cơ khác như chứng khoán, bất động sản. Trong tình hình nguồn cung USD có vẻ dôi dư và USD kém sinh lời, nhu cầu nắm giữ USD của người dân không còn lớn như những năm trước. Đó cũng là cơ hội vàng để Ngân Hàng Nhà Nước tung tiền “gom” USD.

Con số “gom USD” mới nhất được Thống Đốc Lê Minh Hưng công bố là gần $10 tỷ trong năm 2016, đưa kho dự trữ ngoại hối của Việt Nam lên đến $41 tỷ. Một phần lớn trong con số gần $10 tỷ mua vào được xác định từ nguồn trôi nổi trong dân chúng.

Nhưng một câu hỏi lắt léo là trong bối cảnh ngân sách đang lâm vào tình thế bĩ cực, chẳng hạn kỳ họp Quốc Hội Tháng Năm và Tháng Sáu, 2017, đã không thể tìm ra dù 18,000 tỷ đồng làm kinh phí bồi thường giải tỏa cho dự án phi trường Long Thành, Ngân Hàng Nhà Nước lấy đâu ra hơn 200,000 tỷ đồng để “gom” gần $10 tỷ?

Câu trả lời đơn giản nhất và có lẽ chẳng còn giải đáp nào mang tính thuyết phục hơn: In tiền.

Một thực tế không thể phủ nhận là từ năm 2015 đến nay, ngày càng nhiều người trong giới hưu trí ngạc nhiên một cách u ám về hiện tượng họ được nhận lương hưu bằng tiền mặt mới cứng. Mới đến mức chưa hề được lưu hành, cứ như mới từ xưởng in tiền phát ra.

Có nghĩa là Ngân Hàng Nhà Nước có thể đã chấp nhận hậu quả lạm phát thực tế (chứ không phải chỉ số lạm phát theo báo cáo chỉ chưa đầy 4%/năm) để in tiền. Thậm chí còn in ồ ạt để bung ra mua USD trôi nổi.

Vào giữa năm 2017, trong bối cảnh tỷ giá USD quá ổn định ở Việt Nam, trong khi quốc gia này lại phải nhập siêu lớn từ không chỉ “bạn truyền thống” Trung Quốc (khoảng $50 tỷ/năm cả chính ngạch lẫn tiểu ngạch) mà cả từ Nam Hàn (khoảng $16 tỷ/năm), giới quản lý nhà nước đã thực sự sốt ruột và phải bàn tới biện pháp “kích thích xuất khẩu” bằng cách đẩy cao tỷ giá trung tâm và do đó tăng tỷ giá USD chợ đen, chấp nhận “kích thích lạm phát” – một cách nói hiểu thế nào cũng được của kinh tế học.

Những dấu hiệu và hiện tượng trên cho thấy trong thời gian tới tỷ giá USD chính thức thức lẫn chợ đen đều có thể tăng, thậm chí tăng khá mạnh, kéo theo chỉ số lạm phát thực tế có thể tăng cao.

Tuy vậy, dù là in tiền ồ ạt, câu hỏi còn lại là liệu Ngân Hàng Nhà Nước có “gom” được USD đủ để phục vụ dự trữ ngoại hối cho nhu cầu nhập khẩu và trả nợ nước ngoài hay không.

Theo ông Võ Văn Châu, tổng giám đốc Ngân Hàng Kiên Long, với lãi suất tiền gửi 0%, lâu nay người dân vẫn gửi USD vào ngân hàng rồi ngay sau đó, họ lại thế chấp sổ tiết kiệm để vay lại VNĐ với lãi suất 4%-5%/năm, tiếp tục gửi tiết kiệm VNĐ với lãi 6%-7%. Như vậy, người gửi USD đã có mức sinh lời 2%/năm.

Vậy là giới kinh doanh và phân tích đặt dấu hỏi: Nếu mọi việc đang diễn ra như ông Châu nói, thì cho đến nay các ngân hàng thương mại vẫn đang huy động USD với mức lãi suất là 2%. Do đó, việc tăng lãi suất huy động USD lên 0.25% đến 0.5% chỉ là bước đi nhằm dần dần hợp thức hóa những gì mà các ngân hàng thương mại đang làm, chứ không thể tăng huy động thêm USD cho nền kinh tế. Tức phần lớn những đồng đô la mà người dân muốn gửi vào ngân hàng thì đã gửi rồi, số còn lại khó mà “tự nguyện” chui tiếp vào ngân hàng, cho dù lãi suất có được nâng lên ngang bằng với mặt bằng bình quân của quốc tế.

Việc dự trữ ngoại hối chỉ tăng từ $41 tỷ lên $42 tỷ trong sáu tháng đầu năm 2017 cũng cho thấy, lượng USD nằm dưới gối của người dân có thể chẳng còn nhiều hoặc tâm lý găm giữ của người dân đã lấn át để quá khó “tìm mọi cách huy động,” cho dù Ngân Hàng Nhà Nước có tung tiền mặt ồ ạt nhằm hút USD.

Thực chất của “huy động” là gì?

Dù chẳng có cuộc khảo sát hoặc thăm dò nào về dư luận xã hội được công bố, nhưng những gì đã và đang thể hiện trên mặt báo chí nhà nước lẫn mạng xã hội đều dẫn đến một kết quả: phần lớn, nếu không muốn nói là tuyệt đại đa số người dân Việt Nam, không còn giữ được một niềm tin nào, dù chỉ tương đối, vào kết quả điều hành của chính phủ và cung cách làm việc của giới quản lý ngân hàng. Toàn bộ các khẩu hiệu và tuyên rao mang tính mị dân đã chỉ làm tạo được một kết quả duy nhất là phản kết quả.

Thử hỏi với thực trạng của khối ngân hàng thương mại, làm sao người dân còn tin được ngân hàng nếu vàng và USD của dân được “huy động” vào trong đó?

Ngược lại, qua việc chính phủ và Ngân Hàng Nhà Nước ngày càng “tha thiết” với công cuộc “huy động vàng và USD” trong dân, người dân lại càng nhận rõ rằng ngân sách nhà nước quả đến hồi bi kịch.

Thực sự bi kịch. Hơn $40 tỷ của dự trữ ngoại hối cũng chỉ đủ cho ba tháng nhập khẩu, còn trả nợ nước ngoài hàng chục tỷ USD hằng năm và hàng hà nhu cầu khác thì sao?

Kết quả thu ngân sách sáu tháng đầu năm 2017 lại khá tệ hại với số thu thua xa so với dự toán, trong đó chủ yếu giảm thu từ nguồn thu nội địa, tức từ các doanh nghiệp nhà nước và từ dân – một phản ánh hoàn toàn xác đáng trong bối cảnh nền kinh tế không phải “tăng trưởng 6.7%” mà vẫn tiếp tục suy thoái và lụn bại.

Cần nhắc lại, hụt thu ngân sách so với dự toán vào năm 2017 có thể trở thành hiếm thấy trong nhiều năm qua: 11%.

Chỉ có thể hiểu, “huy động vàng và USD trong dân” thực chất là để dùng cho việc trả nợ nước ngoài, chi dùng cho các nhu cầu khác của chính quyền và bù đắp hụt thu ngân sách – một nền ngân sách mà cho tới nay vẫn phải cõng trên lưng “30% công chức không làm gì cả nhưng vẫn đều đặn lĩnh lương.”

 
Nguồn: Người Việt

Việt Nam làm gì để giảm căng thẳng với Đức?

Thủ tướng Đức Angela Merkel và Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tại Hội nghị Thượng đỉnh G20 ở Hamburg ngày 7/7/2017
Thủ tướng Đức Angela Merkel và Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tại Hội nghị Thượng đỉnh G20 ở Hamburg ngày 7/7/2017

Một số nhà quan sát nước ngoài bày tỏ lo ngại về hệ lụy của ‘khủng hoảng ngoại giao’ Việt – Đức liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh.

Một cựu đại sứ Đức nói với BBC ông cho rằng vụ việc “trên cả nghiêm trọng” này là một “bước lùi” cho quan hệ Việt – Đức, trong khi một chuyên gia về nghiên cứu Đông Nam Á người Đức đánh giá vụ việc này có tính “nhạy cảm” vì Đức đã có Chương trình Hội thoại Nhà nước Pháp quyền với Việt Nam từ năm 2009.

Khả năng Việt Nam đưa ra một lời xin lỗi chính thức và thừa nhận đã có hành động vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Đức là “gần như không thể có”, một nhà nghiên cứu pháp lý về truy bắt tội phạm xuyên biên giới bình luận với BBC.

Ngoại trưởng Đức tuyên bố ‘không thể chấp nhận’ việc VN bắt cóc người

Vì sao chính phủ Đức phản đối gay gắt?

Ông Joachim Bitterlich, Cựu đại sứ Đức tại Tây Ban Nha (1999-2002), bày tỏ với BBC suy nghĩ về vụ việc này:

“Trong mắt tôi, đây là một trường hợp còn trên cả nghiêm trọng, một bước lùi trở lại những vụ việc tàn bạo của thời kỳ chiến tranh lạnh ở châu Âu và ở Đức (khoảng 50 năm trước), nhưng vẫn còn tồn tại trong các nhà nước độc đoán ở châu Á (hãy xem các ví dụ ở Bắc Hàn gần đây).

“Chính phủ Đức phải có phản ứng gay gắt với chính phủ Việt Nam để giữ được uy tín ở nước Đức. Người Đức không thể xử lý vụ việc này theo cách thức ngoại giao không ồn ã thông thường…

Ông Bitterlich cho rằng hai bên sẽ có một cuộc thương thảo “khó khăn và kéo dài” sau cánh gà để không làm ảnh hưởng đến những lợi ích kinh tế và chính trị quan trọng hơn.

Thủ tướng Đức Angela Merkel và cựu Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại một cuộc họp báo ở Berlin năm 2014 ảnhSEAN GALLUP/GETTY IMAGES
Thủ tướng Đức Angela Merkel và cựu Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại một cuộc họp báo ở Berlin năm 2014

Vcó thể làm gì để ‘giảm nhẹ thiệt hại?

Bình luận về bước đi tiếp theo của Việt Nam sau các động thái của chính phủ Đức, Tiến sỹ David Sadoff, nhà nghiên cứu pháp lý, tác giả cuốn sách “Đưa những kẻ đào tẩu ra công lý” (“Bringing International Fugitives to Justice”, Đại học Cambridge ấn hành 2016), bình luận với BBC:

“Trong hoàn cảnh hiện tại, dù chịu sức ép, rất ít khả năng Việt Nam sẽ chọn con đường trao trả ông Thanh về Đức. Cũng rất ít khả năng, ngay cả khi được phía Đức yêu cầu, Việt Nam sẵn sàng dẫn độ về Đức nhân viên tình báo chịu trách nhiệm cho hoạt động bắt người.

“Việt Nam có thể đưa ra một lời xin lỗi chính thức và công khai thừa nhận rằng hành động của mình vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Đức. Nhưng vì tại thời điểm này, làm vậy sẽ là trái với kịch bản của Việt Nam là ông Thanh “tự nguyện” về nước, nên con đường này cũng gần như không thể có.”

Nhận xét về những khả năng làm giảm nhẹ thiệt hại cho quan hệ Việt – Đức mà phía Việt Nam có thể xem xét, TS Sadoff cho rằng đàm phán ngoại giao khéo léo và đưa ra những điều khoản có lợi cho phía Đức về thương mại, dẫn độ hay truy quét tội phạm có thể là bước đi cần thiết cho Việt Nam.

“Thay vào đó, Việt Nam có thể tham gia đàm phán ngoại giao, qua đó tìm cách giảm nhẹ thiệt hại đến quan hệ hai nước.

“Chẳng hạn bằng cách đưa ra những điểu khoản thương mại thuận lợi, sẵn sàng thảo luận để ký kết thỏa thuận dẫn độ song phương, nhanh chóng đưa những kẻ đào tẩu Berlin đang truy nã đang ẩn náu ở Việt Nam về Đức.

“Việt Nam cũng có thể giúp phía Đức thu thập tài liệu dẫn chứng trên lãnh thổ Việt Nam liên quan đến những cuộc điều tra tội phạm Đức đang diễn ra hoặc sẽ xảy ra trong tương lai.”

Thủ tướng Đức Angela Merkel trong chuyến đi thăm Việt Nam năm 2011
ảnhHOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES
Thủ tướng Đức Angela Merkel trong chuyến đi thăm Việt Nam năm 2011

Trong khi đó, TS. Martin Grossheim, Khoa Nghiên cứu Đông Nam Á, Trường Đại học Passau, Đức, cho rằng phát ngôn của của bà Lê Thị Thu Hằng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam về vụ Trịnh Xuân Thanh trong buổi họp báo tuần trước là “không thuyết phục” nhưng “không có gì ngạc nhiên”.

“Bộ Ngoại giao Đức tuyên bố họ có bằng chứng rõ ràng rằng Trịnh Xuân Thanh đã bị bắt cóc, và giới chức Việt Nam có liên quan. Đó là lý do vì sao ông tùy viên tình báo tại Đại sứ quán Việt Nam bị tuyên bố là người không được hoan nghênh (“persona non grata”).”

Ông Grossheim nói ông đoán rằng đằng sau hậu trường, Bộ Ngoại giao và Bộ Công an Việt Nam vẫn đang bàn cãi phải làm sao để “giải quyết khủng hoảng ngoại giao nghiêm trọng này.”

“Toàn bộ vụ Trịnh Xuân Thanh này còn nhạy cảm hơn nữa vì Đức đã có Chương trình Hội thoại Nhà nước Pháp quyền với Việt Nam để ủng hộ cải cách hệ thống

BBC

Bắc Kinh, thành phố có 20 triệu người đang giả vờ sống

Ngày 23/7, một blogger Trung Quốc tên Trương Quốc Thần (bút danh: Trương Ngũ Mao) đã đăng một bài viết có tiêu đề “Tại Bắc Kinh, 20 triệu người đang giả vờ sống” công khai trên WeChat. Sáng hôm sau, bài viết đã thu hút 7 triệu lượt xem và 20.000 lượt bình luận. Tuy nhiên bài viết này đã bị rút xuống ngay buổi chiều ngày hôm đó và tác giả còn đăng một bài xin lỗi.

Bài viết nói về công nghiệp hoá, di cư và chi phí sinh hoạt leo thang đã khiến nhiều người trong tại thủ đô phải chạy vạy duy trì một cuộc sống vật vờ qua ngày và hoàn toàn không tồn tại một cuộc sống đúng nghĩa.

Sau khi bài viết bị gỡ xuống, tác giả Trương Quốc Thần đã đăng một lời xin lỗi lên mạng. Nhiều người dùng mạng xã hội tại Trung Quốc cho rằng anh ta đã bị gây sức ép để làm như vậy. Trong khi đó truyền thông Trung Quốc bắt đầu đưa các bản tin nhấn mạnh vào “ ưu điểm của cuộc sống tại thủ đô ”, để phê phán bài viết của Trương.

Trương Quốc Thần, 23 tuổi, được biết đến với những bài viết vừa hài hước vừa sâu sắc. Anh từng viết về câu chuyện di cư lên các thành phố lớn tại Trung Quốc và trải nghiệm của người trong cuộc. Bài viết mới nhất của anh viết thẳng thừng về mặt trái của cuộc sống của những lao động tại tỉnh lẻ tới Bắc Kinh và cả những người Bắc Kinh bản xứ, những người lưu lạc trên chính thành phố của mình.

“ Bắc Kinh không có hơi ấm tình người… nó thuộc về những kẻ ngoại lai, và là nơi rất nhiều người đang giả vờ sống”.

“Bắc Kinh là một khối u, không ai có thể kiểm soát được tốc độ phát triển của nó” , bài blog viết.

Theo trang Sohu News, hơn 7 triệu người đã đọc bài blog trước khi nó bị xoá khỏi tài khoản WeChat. Khi người dùng cố gắng truy cập vào bài viết nhận được thông báo bài viết “không thể hiển thị vì vi phạm quy định nội dung”.  Trung Quốc cấm các mạng xã hội lớn trên thế giới như Facebook, Twitter và Youtube. Các phiên bảng mạng xã hội quốc nội như WeChat, Weibo được phép tồn tại và đặt đưới sự kiểm duyệt chặt chẽ của chính phủ.

Tài khoản WeChat của Trương Ngũ Mao

Dưới đây là toàn văn bản dịch bài blog của Trương Ngũ Mao:

“Bắc Kinh không có hơi ấm tính người

Tôi thường hay bị bạn bè tỉnh khác chế nhạo: Người Bắc Kinh nhiều tiền, giả vờ không nhiệt tình. Đều đến một thành phố, vì sao lại không tụ tập cùng nhau? Bạn bè mấy chục năm sao không đưa tôi ra sân bay? Trên thực tế, người Bắc Kinh rất khó nhiệt tình như người tỉnh khác — đi lại đón đưa, theo bạn suốt hành trình, người Bắc Kinh thực sự rất khó làm được.

Người Bắc Kinh rất bận, bận đến 11 giờ đêm còn bị tắc đường; đi lại ở Bắc Kinh quá mất thời gian, đến nỗi từ Thạch Cảnh Sơn đến Thông Châu ăn cơm, còn không nhanh bằng đi Thiên Tân; Bắc Kinh thực sự quá lớn, lớn đến nỗi không giống như một thành phố.

Rốt cuộc thì Bắc Kinh lớn ngần nào? Nó tương đương với 2,5 lần Thượng Hải; 8,4 lần Thẩm Quyến; 15 lần Hồng Kông; 21 lần New York; 27 lần Seoul. Năm 2006, Trương tiên sinh (tôi đây) đến Bắc Kinh, đường sắt chỉ có tuyến số 1, số 2, số 13, hiện giờ đường sắt ở Bắc Kinh có bao nhiêu tuyến, nếu không dùng Baidu (phiên bản google Trung Quốc) thì thực sự không nhớ được. 10 năm trước tôi đi tìm việc, mà từ chối đi phỏng vấn những công ty ngoài vành đai số 4. Hiện giờ, những công ty lớn như Baidu, Tengxun, Kinh Đông đều ở ngoài vành đai số 5.

Bạn bè tỉnh ngoài đến Bắc Kinh, cho rằng chúng tôi ở rất gần nhau, thực ra chúng tôi không ở trong cùng 1 thành phố, chúng tôi có thể là ở vài thành phố khác nhau, chúng là Hải Điến – Trung Quốc, Quốc Hoa – Trung Quốc, Thông Châu – Trung Quốc, Thạch Cảnh Sơn – Trung Quốc (các địa danh này đều là các quận của Bắc Kinh, nhưng vì diện tích quá lớn nên người ta thường coi là các thành phố riêng biệt trực thuộc trung ương)…. Nếu như lấy thời gian làm thước đo, thì người Thông Châu và Thạch Cảnh Sơn mà nói chuyện yêu đương thì là yêu người ở vùng khác rồi. Từ vành đai số 5 của Bắc Kinh mà đi Diệc Trang thì có thể nói là đi công tác rồi.

Trong 10 năm, Bắc Kinh vẫn luôn kiểm soát nhà ở, kiểm soát xe hơi, và kiểm soát nhân khẩu. Nhưng cái bánh này ngày càng mở rộng, cho đến mức bạn bè ở Tây An mà gọi điện cho tôi, thì cũng nói mình đang ở Bắc Kinh, tôi hỏi anh ấy là ở chỗ nào của Bắc Kinh, thì anh ấy nói tôi ở vành đai số 13 của Bắc Kinh.

Bắc Kinh là một cái khối u, không có ai có thể khống chế tốc độ phát triển của nó; Bắc Kinh là một con sông, mà không ai có thể phân rõ biên giới của nó. Bắc Kinh là một tội đồ, mà chỉ có Hùng An có thể siêu độ. [Hùng An là một trung tâm phát triển cấp quốc gia mới được thành lập gần tỉnh Hà Bắc]

Tình người Bắc Kinh đạm bạc không chỉ là đối với bạn bè tỉnh ngoài, mà ngay cả đối với người cùng ở Bắc Kinh thì cũng thực dụng như thế. Mỗi lần có bạn học tỉnh ngoài đến Bắc Kinh, lúc tụ hội thì bạn bè tỉnh ngoài nói, các bạn ở Bắc Kinh thì chắc là gặp mặt thường xuyên nhỉ? Tôi nói, chúng tôi mỗi năm đến Bắc Kinh vài lần, mỗi năm chúng tôi tụ tập vài lần.

Ở Bắc Kinh, từng trao đổi danh thiếp thì coi như là quen biết; mỗi năm mà gọi vài cuộc điện thoại cho nhau thì coi như là bạn thân; nếu như còn có người đồng ý đi từ phía Đông sang phía Tây, ăn một bữa cơm không bàn công việc với bạn, thì có thể nói là bạn bè sinh tử rồi; còn nếu như ngày nào cũng gặp, ngày nào cũng ăn cơm thịt bò với bạn, thì chỉ có thể là đồng nghiệp.

Bắc Kinh thực ra là Bắc Kinh của người tỉnh ngoài

Nếu như để người Trung Quốc bình chọn một thành phố mà nhất định phải đi trong đời, tôi tin rằng đại đa số sẽ chọn Bắc Kinh. Bởi vì đây là thủ đô, ở đây có Thiên An Môn, có Cố Cung, có Trường Thành, có vài trăm cái nhà hát lớn nhỏ. Kịch nói, ca kịch, hí kịch truyền thống, tiểu phẩm Tân Thanh, cho dù bạn là Dương Xuân Bạch Tuyết (tác phẩm xuất sắc) hay là cây nhà lá vườn, đều có thể tìm thấy món ăn tinh thần cho mình ở Bắc Kinh. Nhưng những thứ này kỳ thực không có nhiều liên quan với người Bắc Kinh.

Trong những người đi vào các kịch viện lớn ở Bắc Kinh, trong 10 người thì có 6 người là người tỉnh khác với giọng nói khác biệt, còn có 3 người là mới đến Bắc Kinh, là thanh niên chưa biết thưởng thức văn nghệ, cuối cùng còn thừa lại một người ngồi ở góc nghịch điện thoại giết thời gian, là người hướng dẫn du lịch Bắc Kinh.

Đến Bắc Kinh 11 năm, tôi đã đi trường thành 11 lần, đi cố cung 12 lần, 9 lần đi Di Hòa Viên, 20 lần đi sân vận động Tổ Chim. Tôi hoàn toàn vô cảm với cái Bắc Kinh lịch sử lâu đời, kiến trúc tuyệt đẹp này. Leo lên trường thành, chỉ nhớ đến Mạnh Khương Nữ (truyền thuyết Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành), rất khó để có thể lại khơi dậy tinh thần dân tộc kỳ tích thế giới; đi vào trong Cố Cung, chỉ thấy những cái phòng trống liên tiếp nhau, còn không có hứng thú bằng cái chuồng heo ở quê tôi.

Rất nhiều người hễ nhắc đến Bắc Kinh, đầu tiên là nhớ đến tòa nhà Hậu Hải 798 ở Cố cung, là một tòa nhà cao tầng có văn hóa có lịch sử. Những cái này có tốt không? Có đáng tự hào không? Tự hào chứ! Nhưng những thứ này không thể dùng làm cơm ăn. Điều mà người Bắc Kinh cảm thấy sâu sắc hơn là giá nhà cao hỗn loạn, là điều mà ra ngoài không thể động tới, ở nhà không thể hít thở.

Bắc Kinh rốt cuộc vẫn là Bắc Kinh của người Bắc Kinh

Nếu như nói Bắc Kinh còn có một chút vị khói lửa, thì cái vị khói lửa ấy là thuộc về những người già ở Bắc Kinh mà tổ tiên ba đời đã ở thành phố này. Cái vị khói lửa này là từ những cái lồng chim của những người già ở Bắc Kinh chui ra, là từ cái quạt lá cọ sau bữa cơm chiều mà quạt ra, là từ giọng nói ngạo mạn của tài xế taxi mà kéo ra…

Những người già ở Bắc Kinh đang nỗ lực để bảo lưu một chút hơi thở còn sót lại của thành phố này, để cho cái thành phố này nhìn còn giống một nơi mà con người sinh sống.

Chút hơi thở cuộc sống của những người già ở Bắc Kinh là được truyền lại từ trong gen, cũng là từ 5 cái phòng nhỏ dưới cái mông mà dâng lên. Khi các cán bộ tài chính ở phía tây thành đắm chìm trong niềm vui của tiền thưởng cuối năm, thì những cường hào (những người giàu có, địa chủ từ thế hệ trước) ở phía nam Bắc Kinh nhàn nhã nói, tôi có 5 cái phòng. Khi những lập trình viên ở Hải Điến gõ xong một chuỗi code, xem thấm ảnh chụp, huyễn tưởng bản thân mình sẽ trở thành một Lưu Cường Đông, thì những cường hào ở nam thành Bắc Kinh bình tĩnh nói, tôi có 5 cái nhà. Khi những nhân tài truyền thông ở Triều Dương ký xong một hợp đồng lớn, đứng ở cửa trước cửa sổ nhìn về đời người, thì vẫn lại nghe thấy cường hào ở phía nam bình tĩnh nói: tôi có 5 cái nhà.

Không có 5 cái nhà, thì bạn dựa vào cái gì mà bình tĩnh an nhàn đây? Dựa vào cái gì mà cảm thụ hơi thở của cuộc sống? Dựa vào gì mà như các đại gia Bắc Kinh chơi chim đánh cờ, uống trà đóng kịch?

Ở Bắc Kinh, không có sản nghiệp của tổ tiên, thì cả đời sẽ khổ về nhà cửa. Mười mấy năm phấn đấu mua một cái phòng to như cái lồng chim; tốn thêm vài chục năm nữa đổi được một cái phòng nữa lớn hơn, nếu như phát triển nhanh, thì chúc mừng bạn, có thể xem xét làm phòng học.

Dường như có phòng học rồi, thì con cái có thể vào Đại Học Thanh Hoa, vào Đại Học Bắc Kinh, nhưng những đứa trẻ tốt nghiệp Thanh Hoa và đại học Bắc Kinh cũng vẫn không mua nổi nhà. Lúc đó, nếu như mấy đứa trẻ chen chúc cùng chúng ta ở trong những cái phòng cũ này, vậy là lại quay lại từ đầu, lại phấn đấu vì một cái nhà.

Năm 2015, bộ phim “lão bào nhi” rất là hot, trong các bạn bè có rất nhiều người nhạo báng cái chất Bắc Kinh của ông sáu trong phim. Tôi thì thấy đồng cảm rất sâu sắc.

Đến Bắc Kinh hơn 10 năm, tôi không muốn xem đấu thể thao tại ở sân vận động “5 cây tùng”, không muốn đi xem ở sân vận động Công Nhân, bởi vì không phải là bản thân yêu thích, cũng không học nổi cách nói tục của tiếng Bắc Kinh cổ. Nhưng ở Bắc Kinh lâu rồi, thì bạn sẽ đạt tới mức độ hòa giải nào đó với người ở Bắc Kinh lâu. Sẽ có lý giải toàn diện hơn về họ, sẽ không chỉ dán nhãn cho họ một cách đơn giản.

Trên thực tế, không phải là tất cả người Bắc Kinh đều bài xích người tỉnh ngoài, tôi quen rất nhiều người gốc Bắc Kinh rất hữu hảo; cũng không phải là tất cả thanh niên Bắc Kinh đều không cầu thăng tiến, ngồi không hưởng lộc, đại bộ phận thanh niên Bắc Kinh cũng chăm chỉ cần cù như chúng ta.

Bạn có thể không thích “lão bào nhi”, không thích cái tự cao tự đại của người Bắc Kinh, nhưng bạn phải hiểu họ, cũng giống như tôn trọng việc người Đông Bắc đeo dây chuyền vàng, tôn trọng người Sơn Đông ăn hành tây vậy, đây chính là văn hóa và tập quán của họ, nếu không thể nhập gia tùy tục, thì ít nhất cũng phải “đứng xa mà trông”.

Có một lần bắt xe đến đường Lâm Tụy, sợ rằng lái xe không nhận ra đường, tôi bèn hướng dẫn lái xe tìm ra đường. Lái xe nói không cần chỉ dẫn, nơi đó tôi biết, 30 năm trước đó là một xưởng bột mì, 10 năm trước thì xưởng bột mì phá đi rồi, xây một đồn công an. Tôi hỏi vì sao ông biết rõ vậy? Ông lái xe buồn rầu đầy mặt nói đó là nhà cũ của tôi.

Từ trong lời của lái xe tôi có thể nghe ra một số nỗi nhớ quê và oán hận, Bắc Kinh đối với người dân di cư từ bên ngoài thì là nơi không thể ở lại; đối với người dân của Bắc Kinh thì lại là cố hương mà không thể quay trở về.

Những người đến từ bên ngoài như chúng ta vừa chê bai Bắc Kinh lại vừa hoài niệm cố hương. Trên thực tế, cố hương của chúng ta cũng chẳng về được. Nó vẫn luôn tồn tại, chỉ là ngày càng lạc hậu, chúng ta đã không thể thích ứng nữa rồi. Nhưng đối với người dân lâu đời ở Bắc Kinh mà nói, thì cố hương của họ mới thực sự là không quay về được rồi, cố hương của họ đúng là đang phát sinh những cải biến về mặt vật lý mà chưa từng có từ trước đến nay, chúng ta còn có thể tìm về căn nhà của ông nội năm xưa, nhưng đa số người Bắc Kinh, chỉ có thể thông qua kinh, vĩ độ trên quả địa cầu mà tìm đến cố hương của mình.

Có người nói, là những người ngoại tỉnh chúng ta đã kiến thiết Bắc Kinh, không có người ngoại tỉnh thì người Bắc Kinh cũng chẳng có bữa sáng mà ăn; là bởi vì một lượng lớn nhân khẩu từ bên ngoài đã nâng cao giá nhà ở Bắc Kinh, tạo thành sự phồn hoa của Bắc Kinh. Nhưng các bạn đã từng nghĩ chưa? Người dân lâu năm ở Bắc Kinh cũng có thể không cần cái phồn hoa này, cũng không cần chúng ta đến nâng cao giá phòng. Họ cũng giống như chúng ta vậy, chỉ cần một quê hương có dòng trước trong mát, không đông xe đông người.

Năm nay, hạch tâm khu nội thành Bắc Kinh bắt đầu xử lý mở tưởng đào động, ngày càng có nhiều tiểu thương, các quán cơm nhỏ, khách sạn nhỏ bị bắt phải đóng cửa, ngày càng có nhiều người làm các nghề cấp thấp bị bắt rời đi, cái phương thức cởi bỏ y phục để giảm cân này khiến cho con đường của những ngành nghề cao cấp ở Bắc Kinh mở ra băng băng thuận lợi, nhưng nó cách thủ đô sinh hoạt tiện lợi ngày càng xa hơn, cách tinh thần của thành thị tự do bao dung ngày càng xa.

Những người thành công theo đuổi mộng đang dần đi hết, họ đi châu Úc, đi New Zeland, Canada, đến bờ tây nước Mỹ. Những người thất bại trong việc theo đuổi giấc mộng cũng đang bỏ trốn, họ trở về Hà Bắc, Đông Bắc và quê cũ.

Còn lại 20 triệu người ở lại cái thành phố này, vật vờ tồn tại, giả vờ sống. Trên thực thế, tòa thành này căn bản không có sự sống. Ở đây chỉ có mộng tưởng của một nhóm thiểu số người và công việc của một nhóm đa số người.”
Thành Đô