Đảng sẽ làm gì sau ‘nhân văn trước tết’?

Trịnh Xuân Thanh (phải) và Đinh La Thăng trong phiên xử tại Hà Nội.

Những ngày tết nguyên đán năm 2018, tuy không xảy ra “sự biến” nào, nhưng vẫn như phảng phất hương vị tanh tanh nồng nồng trong bầu không khí rúm ró báo điềm chết chóc.
“Biện pháp ngăn chặn”
Khác hẳn khoảng thời gian “bình yên nơi chim hót” của tết nguyên đán năm 2017, có người ví năm nay là “nơi bình yên chim… chết chắc”.
Nếu vào tết nguyên đán 2017 đã không âm thầm dư luận về những quan chức và cựu quan chức nào đó bị “canh theo”, thì vào năm nay đã len lén xì xào cùng cơn rùng mình buốt lưng về câu chuyện thời buổi đảo điên ấy.
Ít nhất có hai địa danh là Đà Nẵng và Sài Gòn mà đã xuất hiện luồng dư luận thầm kín về những ông A, ông B… bị nhiều nhân viên an ninh “chốt” trước cửa nhà, kiểm tra chặt chẽ và có vẻ không cần quá tế nhị đối với từng chiếc xe hơi ra vào nhà của những vị quan chức “đáng kính” này.
Những thước phim quay ngược thời gian… Sau vụ Trịnh Xuân Thanh biến mất khỏi Việt Nam vào nửa cuối năm 2016, có thông tin cho biết trước khi “tung cánh giang hồ”, Thanh đã đến nhà một quan chức cao cấp, ngồi nói chuyện một lúc, rồi sau đó đi ra trong tư thế nằm ép xuống sàn xe hơi mà đã khiến những nhân viên an ninh bám theo Thanh không phát hiện ra được.
Nhưng sau khi Trịnh Xuân Thanh đã “tự nguyện về Việt Nam đầu thú” và không những không được “hưởng lượng khoan hồng của đảng và nhà nước” mà còn phải nhận đến hai án chung thân mút mùa, hẳn Tổng bí thư Trọng đã nổi đóa để “rút kinh nghiệm sâu sắc” về thói sẵn sàng “ra đi tìm đường cứu nước” của nhiều quan chức ngoài tụng đảng trong tụng đô đầy rẫy quanh ông ta.
Nhất là “rút kinh nghiệm sâu sắc” sau vụ Vũ “Nhôm” biến mất ngay trước mũi trinh sát công an Đà Nẵng vào cuối tháng Mười Hai năm 2017…
Rất có thể sau vụ bắt cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng và Thượng tá tình báo công an Phan Văn Anh Vũ lần lượt vào tháng 12/2017 và tháng 1/2018, cơ chế “biện pháp ngăn chặn” đã được ông Trọng đề cao và quán triệt trong Thường vụ đảng ủy công an trung ương.
Những ai bị “canh theo” đặc biệt?
Khác hẳn với tư thế phải “tự tham gia” cùng vai trò khá mờ nhạt trong Đảng ủy công an trung ương vào cuối năm 2016, giờ đây vị thế của ông Trọng đang khác hẳn, khác đến mức đáng kinh ngạc, đến mức nhiều người không còn nhận ra một Nguyễn Phú Trọng có thời bị coi là “chẳng khiển được ai” nữa.
Trong thực tế, ông Trọng đang ở vào phong độ đỉnh cao mà có quyền ra lệnh cho Bộ Công an thi hành “biện pháp ngăn chặn” đối với tất cả những quan chức bị nghi ngờ hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp “dính” với các vụ án hoặc thuần túy tham nhũng, hoặc cả tham nhũng lẫn mang màu sắc “lật đổ”.
Ý tưởng và động thái “biện pháp ngăn chặn” trên lại đang khá tương đồng với những gì mà chủ tịch nước kiêm bí thư quân ủy trung ương Tập Cận Bình đã triển khai ở Trung Quốc đối với Chu Vĩnh Khang, Từ Tài Hậu, nhiều quan chức khác và dường như với cả cựu tổng bí thư Giang Trạch Dân từ năm 2012 đến nay.
Giới quan chức tham nhũng Việt Nam, cũng bởi thế, lần đầu tiên mang tính số đông trong “danh sách tử thần” và tràn đầy cơ hội được hưởng vị thế ngang bằng với giới đấu tranh dân chủ nhân quyền ở Việt Nam. Nhưng không phải ngang bằng về quan điểm, ý chí và hành động cùng tinh thần bất khuất trước tòa án, mà chỉ là được hưởng chế độ công an theo dõi sát sao – chuyện mà những người hoạt động nhân quyền đã quá quen và xem là “chuyện nhỏ”.
Với những quan chức quen ăn bẫm tiền của dân và đục khoét ngân khố nhà nước, một tiếng còi hú của xe cứu thương, hoặc tiếng sập cửa xe hơi gần cửa nhà những quan chức này cũng đủ khiến họ thót tim, toát mồ hôi lạnh, tưởng tượng ra đủ thứ tím tái.
Tết nhất đương nhiên là dịp người người đi chúc tết, lễ lạt, thăm viếng lẫn nhau… Và cũng là cơ hội quý báu để quan chức học tập “tấm gương ra đi tìm đường cứu nước” của Trịnh Xuân Thanh và Vũ “Nhôm”. Một cách chắc chắn, giới lãnh đạo cơ quan công an bộ và sở công an ở những địa phương nhạy cảm sẽ không muốn bị Tổng bí thư Trọng “cạo đầu” và tống vào “lò” nếu để sổng thêm một vài quan chức nào đó.
Những ngày tết nguyên đán 2018 cũng vì thế đã chẳng hề bình yên – theo cách mô tả của báo chí nhà nước. Một mặt trận âm thầm của các “chiến sĩ an ninh” có lẽ đã mở rộng và thâm nhập trước cửa nhà những đối tượng mà sau tết có thể được cho “nhập kho”.
Ngay trước tết nguyên đán 2018, đã có những đồn đoán về quan chức M, H, H, D… sẽ bị tống vào “lò” của Tổng bí thư Trọng. Hầu như chắc chắn, chuyện này sẽ xảy đến sau tết.
Cứ ngẫm lại chuyện Đinh La Thăng thì rõ. Ngay sau việc Nhà nước Đức tố mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay tại Berlin vào tháng Bảy năm 2017, ở Hà thành đã xôn xao đồn đoán về Đinh La Thăng phải chịu “quản thúc” – một hình thức giám sát và ngăn chặn đặc biệt từng bước chân và thông tin liên lạc của nhân vật vừa bị loại khỏi Bộ Chính trị. Hơn 4 tháng sau, Thăng chính thức “nhập kho”.
Vậy là ứng với “kịch bản Đinh La Thăng”, những quan chức nào được ân hưởng “biện pháp ngăn chặn” trước, trong và sau tết nguyên đán 2018 cũng đều tràn trề hy vọng theo chân Thăng.
Đã hết hạn “nhân văn trước tết”
Chưa hết những ngày tết nguyên đán 2018, nhưng lác đác trên mặt báo đảng và báo chí nhà nước nói chung đã hiện ra những bài viết ca ngợi quyết tâm của đảng trong công cuộc chống tham nhũng và trong bối cảnh “vận nước đang lên”.
Cũng trước tết nguyên đán 2018, Tổng bí thư Trọng bật ra một “tư tưởng” mới: “nhân văn trước tết”.
Tinh thần “nhân văn trước tết” của ông Trọng có thể được hiểu là không tạo ra một xáo động chính trị đủ lớn mà khiến cho những quan chức có tội ăn tết không ngon. Trường hợp Đinh La Thăng là một ví dụ điển hình.
Thăng sẽ được đưa ra xét xử vụ “800 tỷ” liên quan đến Ngân hàng Đại Dương của Hà Văn Thắm vào sau tết, có thể vào tháng 3/2018, thay vì xử trước tết. Với vụ mới này, nhiều khả năng Đinh La Thăng phải nhận thêm án nặng, để tổng cộng hai mức án của vụ trước tết và vụ sau tết sẽ lên đến ít nhất 30 năm tù giam, nếu không phải chung thân. Vụ Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh coi như “xong”.
Nhưng xong việc này, đảng sẽ còn khối việc khác để làm. Năm 2018 dự kiến sẽ đưa ra xét xử đến 21 vụ đại án, tức phải xử bình quân 2 vụ/tháng. Mà năm 2018 chỉ còn có 10 tháng sau khi trừ ra hai tháng đầu năm “ăn tết”.
Vậy là hiểu một cách chân phương và tượng hình tượng thanh nhất, ngay sau tết nguyên đán 2018 người dân sẽ chứng kiến một chiến dịch PR mới cho “chống tham nhũng” trên mặt báo chí nhà nước. Thậm chí chẳng cần phải chờ đến đầu tháng Ba năm 2018, người ta sẽ có thể nghe thấy tiếng vọng xa xa của còi hụ xe cảnh sát, âm thanh láo nháo của đội quan bắt quan chức tham nhũng ở thành phố này, tỉnh kia.
Ngay trước mắt là vụ Phan Văn Anh Vũ cùng hàng lô hàng lốc quan chức liên đới vừa trách nhiệm vừa “vật cống”.
Rồi 13 dự án đầu tư ngàn tỷ nhưng “trùm mền” của ngành công thương, Tập đoàn dầu khí Việt Nam và thêm mấy “quả đấm thép” khác…
Khác hẳn với bầu không khí “năm mới thắng lợi mới” buồn ngủ đến thê thiết vào đầu năm 2017, năm nay khác hẳn. Khi một tổng bí thư đã quyết tâm “leo lên lưng cọp”, cả một bộ máy sẽ phải chạy theo ông ta và biến động mạnh. Thậm chí cực mạnh.
Cả một núi việc đang ngóng chờ các cơ quan tư pháp sau tết. Có dấu hiệu cả những kiểm sát viên và điều tra viên vừa về hưu nhưng có kinh nghiệm đã được “tổng động viên” trở lại để “đánh án”.
2018 sôi sục…
Phạm Chí Dũng / Blog VOA

Ân xá Quốc tế: Nhiều người Việt phải bỏ nước ra đi

Vụ ông Trịnh Xuân Thanh cũng xuất hiện trong phúc trình của Ân xá Quốc tế.
Vụ ông Trịnh Xuân Thanh cũng xuất hiện trong phúc trình của Ân xá Quốc tế.

Tổ chức Ân xá Quốc tế hôm 22/2 công bố phúc trình mới về nhân quyền trên thế giới, trong đó nói tới việc các nhà hoạt động người Việt “phải bỏ nước ra đi” do “tình trạng đàn áp người bất đồng”.

“Các nhà hoạt động nổi bật bị hạn chế đi lại và chịu cảnh giám sát, sách nhiễu cũng như tấn công bạo lực”, báo cáo được cho là toàn diện nhất về nhân quyền thế giới dài, hơn 400 trang, có đoạn.

“Ít nhất 29 nhà hoạt động bị bắt [ở Việt Nam] trong năm ngoái, và những người khác phải đi trốn sau khi bị ra trát bắt”.

VOA Việt Ngữ không thể kiểm chứng độc lập con số vụ bắt giữ nêu trên.

Dẫn trường hợp nhà hoạt động Đặng Xuân Diệu đi Pháp và Mục sư Nguyễn Công Chính đi Mỹ, Ân xá Quốc tế nói rằng “chính quyền tiếp tục phóng thích sớm các tù nhân lương tâm nếu họ đồng ý đi lưu vong”.

Blogger Điếu Cày được chào đón khi đặt chân tới Mỹ năm 2014.
Blogger Điếu Cày được chào đón khi đặt chân tới Mỹ năm 2014.

Việt Nam lâu nay nhiều lần nhấn mạnh không bỏ tù những người bất đồng chính kiến mà chỉ tống giam những ai vi phạm pháp luật. Ngoài ra, Hà Nội còn nói “không có cái gọi là tù nhân lương tâm”.

Không chỉ nhắc tới các nhà hoạt động hay những người bất đồng chính kiến, tổ chức nhân quyền có trụ sở đặt tại London còn đề cập các cựu quan chức vướng vào vòng lao lý vì tham nhũng, nhất là vụ “bắt cóc” ông Trịnh Xuân Thanh do “an ninh nhà nước [Việt Nam] thực hiện ở Đức khi ông này đang xin tị nạn”, và cũng nói tới việc “chính quyền Việt Nam nói rằng ông tự nguyện trở về”.

Hà Nội chưa phản ứng về phúc trình của Ân xá Quốc tế, nhưng từng lên tiếng cho rằng báo cáo của các tổ chức nhân quyền quốc tế “không khách quan” và “không phản ánh đúng tình hình thực tế ở Việt Nam”.

Ân xá Quốc tế công bố báo cáo về nhân quyền ít ngày sau khi nhạc sĩ Việt Khang, người từng bị kết án tù về tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước” mà nhiều tổ chức cho là “mơ hồ”, sang Hoa Kỳ “tị nạn”.

Phát biểu sau khi đặt chân tới phi trường Los Angeles tại tiểu bang California, khi được hỏi là “đi tị nạn hết thì lấy ai đấu tranh” ở trong nước, tác giả của ca khúc “Việt Nam tôi đâu” nói: “Không phải ra đi là tốt hay ở lại là tốt. Tùy theo người đó họ làm tốt công việc của họ ở nơi thích hợp nhất”.

Blogger Mẹ Nấm khi chưa bị bắt.
Blogger Mẹ Nấm khi chưa bị bắt.

Ít lâu trước nhạc sĩ Việt Khang, một nhà hoạt động khác là Trương Minh Tam cũng rời Hà Nội để “sang Mỹ định cư theo diện tị nạn”.

Mới đây, giới hoạt động trong nước, trong đó có blogger Đoan Trang và Huỳnh Ngọc Chênh, đã viết thư ngỏ, vận động hai nữ tù nhân có con nhỏ là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Thúy Nga sang nước khác.

“Xin coi việc rời nhà tù cộng sản để đến một quốc gia tự do, dân chủ là một cách để các chị giúp phong trào dân chủ Việt Nam hiện nay trưởng thành: Chúng tôi nợ các chị quá nhiều, và việc đi tiếp con đường các chị đã đi, làm tiếp những gì các chị đã làm, là cách để chúng tôi trả ơn các chị”, bức thư viết.
“Chúng tôi hiểu rằng, từ ngày đầu tiên tham gia tranh đấu cho tới tận hôm nay trong chốn lao tù, việc ra đi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là ưu tiên của các chị. Chẳng ai chọn ngục tù làm phòng chờ để kiếm tìm sự ra đi cả. Song trong hoàn cảnh gia đình của hai chị hiện nay, đây có thể là một lựa chọn cần cân nhắc…”

Theo VOA

Dự kiến đầu tư hơn 37 tỷ USD cho Khu đô thị thông minh Nhật Tân-Nội Bài

Khu đô thị thông minh Nhật Tân - Nội bài dự kiến đầu tư hơn 37 tỷ USD

Chính phủ Nhật Bản và hơn 20 công ty cùng hợp tác với Việt Nam để xây dựng.

(Ảnh: Báo Mới)

Chính phủ Nhật Bản và hơn 20 công ty cùng hợp tác với Việt Nam để xây dựng một đô thị thông minh ở Hà Nội từ nay đến năm 2023, với các xe buýt tự lái và một loạt các công nghệ tiết kiệm năng lượng.

Theo tờ Nikkei, tập đoàn kinh doanh tổng hợp Sumitomo, hãng sản xuất máy móc Mitsubishi Heavy Industries và công ty vận hành tàu điện ngầm Tokyo Metro là 3 trong số doanh nghiệp tham gia dự án.

Theo lãnh đạo của các công ty Nhật Bản, ước tính giá trị dự án lên đến gần 4 nghìn tỷ Yên, tương đương 37,3 tỷ USD, và là dự án lớn nhất do Nhật Bản đứng đầu ở nước ngoài.

Tổ hợp liên doanh do Sumitomo dẫn đầu đã ký hợp đồng với tập đoàn bất động sản BRG của Việt Nam. Công ty kiến trúc Nhật Nikken Sekkei sẽ thiết kế đô thị, dự kiến được xây dựng trên 310 hecta ở khu vực Nhật Tân-Nội Bài, phía bắc của Hà Nội. Thời gian lái xe từ đó vào trung tâm thủ đô mất khoảng 15 phút.

Giai đoạn đầu tiên có thể bắt đầu vào tháng 10, với 7.000 căn hộ và các cơ sở thương mại sẽ được xây dựng vào cuối năm tới.

Các căn hộ nhắm đến người có thu nhập trung bình, với giá sẽ từ khoảng 93.000-140.000 USD.

Mitsubishi Heavy sẽ cung cấp xe buýt tự hành và các trạm sạc cho xe điện. Điều này sẽ giúp cho đường phố vắng bóng ô tô và xe máy phun ra khí thải.

Các thiết bị thông minh của Panasonic và KDDI sẽ giúp đô thị tiết kiệm năng lượng.

Các căn nhà sẽ được trang bị các tấm pin mặt trời và thiết bị tái chế chất thải thực phẩm.

Tuyến đường sắt đô thị số 2 của Hà Nội, được xây dựng với vốn ODA Nhật Bản, sẽ được kéo dài đến khu vực này. Dự kiến tuyến này cũng sẽ được kéo dài đến sân bay quốc tế Nội Bài, như vậy có thể sẽ giúp đưa khách nước ngoài đến khu đô thị.

Ngoài các tòa nhà và thiết bị công nghệ cao, các công ty Nhật còn dự định để lại dấu ấn nữa của mình là 3.000 cây anh đào thích ứng với môi trường địa phương.

Quang Minh/ Daikynguyen

Nếu không kiểm soát, VN dễ bùng nổ hàng chục ngàn “Giáo sư chim chuột”

“Nhiều người nói “dân tộc VN hiếu học”, tôi thì thấy nhiều trường hợp trong đó hám danh hơn ham học”.

Năm 2007, GS Nguyễn Tiến Dũng được được Ủy banQuốc gia về đại học của Pháp phong hàm giáo sư hạng nhất (khi mới 37tuổi) và đến 2015 ông được phong hàm GS hạng đặc biệt. Trước đó ônglà thí sinh VN trẻ tuổi nhất đạt HCV Olympic toán Quốc tế (ở tuổi 15).
Giáo sư sinh ra để làm gì?
Những ngày qua, dư luận đã đề cập đến “chuyến tàu vét” khi số lượng GS, PGS 2017 tăng đột biến.
Cụ thể: Năm 2017 có 85 ứng viên được công nhận GS, 1.141 ứng viên được công nhận PGS (tăng 1,7 lần so với năm 2016). Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện nhanh với GS toán học Nguyễn Tiến Dũng, GS Đại học Toulouse, Pháp.
Thưa ông, có thể hỏi ông một câu rất đơn giản: Giáo sư sinh ra để làm gì?
Từ “giáo sư”, hay professor tiếng Anh, đều có nghĩa là người có trình độ rất cao (sư) và có truyền bá kiến thức (giáo) trong lĩnh vực nào đó.
Hiểu theo nghĩa chung như vậy, thì những nhân vật như Plato hay Khổng Tử có thể được gọi là những GS, tuy có lẽ không có một quyết định chính thức nào phong chức đó cho họ.
Hiểu theo nghĩa hẹp hơn thì GS là một chức vụ được phong, thường là tại một trường đại học hay viện nghiên cứu, gắn liền với lương bổng và trách nhiệm đào tạo và nghiên cứu ở mức cao nhất. Khó có thể hình dung một trường đại học tử tế mà thiếu GS.
Ở châu Âu có những trường đại học được thành lập cách đây nhiều thế kỷ (ví dụ như Đại học Bologna có từ năm 1088), còn ở Việt Nam các đại học mới xuất hiện vào đầu thế kỷ 20 dưới thời thực dân Pháp, nên khái niệm GS còn “tương đối” mới.
Như vậy thì mục đích của việc làm GS ở VN khác ở Pháp và một số nước phát triển mà ông biết như thế nào?
Có một điểm khác biệt cơ bản giữa khái niệm GS ở Việt Nam và ở các nước tiên tiến (kể cả phương Tây và những nước láng giềng như Trung Quốc hiện tại), đó là: Ở các nước khác, chức GS là một công việc gắn liền với các quyền lợi và nghĩa vụ rõ ràng, và người ta “tuyển” người vào vị trí GS khi mà có vị trí như vậy đang trống.
Một người muốn thành GS thì phải tìm được một vị trí trống như vậy và phải được hội đồng tuyển việc nhận vào, chứ không phải ngồi sẵn một chỗ rồi cứ thế được nâng cấp lên GS mà không cần có vị trí trống nào.
Vì ở Việt Nam, GS là “phong lên cấp” chứ không phải “tuyển việc” nên việc lên cấp này không gắn liền với tránh nhiệm hay quyền lợi. (Tuy tất nhiên trên thực tế nó sẽ có ảnh hưởng đến trách nhiệm và quyền lợi, nhưng là một sự ảnh hưởng gián tiếp không rõ ràng).
Sự khác biệt thứ hai là, vì GS ở Việt Nam không gắn liền với trách nhiệm ở trường hay viện, nên có rất nhiều vị quan chức cũng được phong thành GS, PGS.
Ở các nước khác, khi đang làm quan chức thì thường không còn là GS nữa vì không thể cùng lúc làm tốt cả hai công việc đòi hỏi toàn bộ thời gian, đấy là không kể đến chức danh “GS danh dự” (chỉ là danh dự) hay “GS thỉnh giảng” (thỉnh thoảng đến giảng theo lời mời thôi, không phải là người của trường hay viện).
Chính vì chức GS ở Việt Nam thiếu sự gắn liền trực tiếp một cách minh bạch với trách nhiệm và quyền lợi (tuy có gián tiếp về chế độ), nên nó một phần bị biến thành danh hão, nhiều người muốn có chỉ để cho “oai”.
Có nên để các trường tự phong GS, PGS?
GS Trần Văn Nhung, Tổng Thư ký Hội đồng chức danh GS Nhà nước đã có những lí giải rằng: Theo các quy định về tiêu chuẩn hiện hành, cho đến nay chưa có yêu cầu cụ thể, bắt buộc đối với ứng viên GS, PGS phải có bài báo quốc tế ISI, Scopus. Theo ông, đây có phải là một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn đến lượng GS, PGS tăng đột biến?
Theo tôi hiểu, việc tăng đột biến chủ yếu do Bộ GD&ĐT đang muốn thay đổi quy chế xét GS, PGS từ năm sau. Nhiều người sợ theo quy chế mới thì sẽ khó được phong GS, PGS hơn nên họ đổ dồn việc xin chức danh vào năm nay, dẫn đến hiện tượng tăng đột biến.
Có những người đủ “tiêu chuẩn Việt Nam” để được xét GS, PGS mà chưa nộp đơn ngay (từ các năm trước) nhưng năm nay họ quyết nộp để khỏi phải bị xét theo quy trình mới e chừng khó khăn hơn.
Đối với cá nhân từng người, thì đây là giải pháp tối ưu mà họ chọn lựa, không có cớ gì để bắt họ không được làm như vậy.
Còn chuyện không cần bài báo quốc tế ISI thì từ nhiều năm trước vẫn thế. Càng gần đây, sức ép cần có bài báo quốc tế để hòa nhập thế giới, đạt tầm quốc tế, mới càng mạnh lên.
Có ý kiến cho rằng: Cứ đà này, việc “phổ cập” GS, PGS ở VN cũng sẽ tưng bừng giống việc lạm phát hoa hậu. Nếu hoa hậu chỉ là người đạt giải cao nhất của một cuộc thi, thì GS, PGS cũng nên là người được một trường ĐH cụ thể phong, chứ đâu cần nhà nước. Ông nghĩ sao về điều này?
Một năm đột biến vì lý do đặc biệt thì chưa phải là “đà”. Tôi đoán là sang năm số lượng được phong sẽ ít đi như cũ.
Vấn đề “GS có nên do trường tự phong” là vấn đề đã được tranh cãi nhiều ở VN. Các trường lớn trên thế giới đều tự chọn GS cho mình.
Nhưng nếu áp dụng một cách máy móc điều đó vào Việt Nam chưa chắc đã tốt, bởi vì họ làm được như vậy là do họ có các điều kiện mà Việt Nam chưa có.
Ví dụ như ở Singapore cửa hàng buổi tối không cần khóa cửa cũng không sao, ở Việt Nam mà cũng làm thế thì mất sạch.
Trường lớn trên thế giới có hội đồng khoa học đỉnh cao và làm ăn đàng hoàng, chỉ chọn người rất giỏi. Phần lớn các trường ở Việt Nam còn rất lâu mới tự lập được một hội đồng khoa học giỏi và minh bạch, nếu để các trường tự phong mà không có sự kiểm soát chất lượng của các định chế khoa học đáng tin cậy hơn thì đảm bảo là sẽ thực sự bùng nổ ra hàng chục nghìn những “GS chim chuột”.
Ngay ở Pháp, tuy các trường tự tuyển GS, nhưng vẫn có ủy ban đại học quốc gia kiểm tra tư cách ứng cử viên của những người nộp đơn xin làm GS hay PGS tại các trường để có đảm bảo tối thiểu về chất lượng, có giấy chứng nhận đủ tư cách mới được ứng tuyển.
Ở Mỹ thì không có ủy ban trung ương này, tuy nhiên các đại học đẳng cấp quốc tế có sẵn hội đồng xét duyệt rất uy tín và có lấy ý kiến từ các chuyên gia lớn ở bên ngoài để đảm bảo chất lượng.
Ở VN, còn rất lâu mới gặp cảnh “mở cửa thấy GS”
“Mở cửa là thấy GS, PGS thì thật nguy hiểm. Trường nào cũng tự phong GS thì sẽ loạn GS, chả khác nào việc loạn bằng cử nhân hiện nay-thượng vàng hạ cám, có trường đào tạo chả đủ điều kiện cũng cấp bằng cử nhân. Loạn ĐH chưa giải quyết xong lại loạn GS nữa thì chết!” – GS Nguyễn Minh Thuyết đã lo ngại như vậy. Theo ông, lượng GS, PGS ở Việt Nam nhiều hay ít? Cần quản lý thế nào để không xảy ra lạm phát GS, PGS hơn nữa?
Nếu tính tỷ lệ GS trên đầu người dân thì Việt Nam có lẽ còn rất thấp so với thế giới, còn rất lâu mới “mở cửa thấy GS”.
Vấn đề không nằm ở chỗ “Việt Nam có quá nhiều GS” (thực ra là còn quá ít so với nhu cầu của đất nước) mà nằm ở chỗ “chất lượng GS còn quá thấp”.
Như tôi có viết trong trả lời câu trước, đúng là rất đáng lo ngại việc “loạn GS” nếu giao về cho các trường tự lo, khi mà không có gì đảm bảo chất lượng tuyển chọn ở các trường.
Những người “đã làm GS” thì hầu như chẳng còn cách nào tăng chất lượng của họ. Nếu có tăng là tăng với các GS mới.
Nhưng cũng sẽ có sự bất công nếu những người có trình độ ngang bằng trung bình của GS cũ không được phong trong những đợt mới vì thắt chặt các tiêu chí.
Và cũng bất công nếu một GS chất lượng quốc tế cũng chỉ là GS như những GS làng nhàng khác.
Theo tôi, để giải quyết vấn đề trên, cần làm đồng thời nhiều việc:
Một, càng ngày càng đòi hỏi thêm chất lượng với các GS mới, nhưng là một cách từ từ không nhảy quá nhanh.
Hai, tạo những vị trí GS lương cao trội hẳn dành cho những người thực sự có đẳng cấp quốc tế, và đối với những vị trí đó việc tuyển cũng cần khác đi, thiên về chất lượng hơn là hình thức.
Ba, ngay cả đối với các GS, PGS hiện tại chưa đạt chuẩn quốc tế, thì không phải là họ không có khả năng làm việc. Cần tạo điều kiện làm việc và thu nhập tốt hơn cho họ, đầu tư tốt hơn cho khoa học thì họ mới cho ra kết quả tốt hơn
Bốn, loại bỏ chuyện phong GS cho quan chức. Chuyển GS thành công việc ở trường và viện, ai làm quan thì thôi, hết làm quan đi về nghiên cứu giảng dạy lại thì mới lại thành GS, như vậy số lượng GS, PGS sẽ giảm đột biến ngay.
Theo ông, tính háo danh, thích oai và trọng hình thức của người Việt, tác động thế nào đến việc người người muốn có học vị TS và chức danh GS, PGS?
Chắc chắn là ảnh hưởng rất lớn. Nhiều người nói “dân tộc VN hiếu học” tôi thì thấy nhiều trường hợp trong đó hám danh hơn ham học, ham hiểu biết.
Nhưng nếu tôi nói “nhiều người Việt Nam hám danh” thì có thể sẽ bị nhiều người phản đối ngay lập tức.
Tỉ lệ GS, PGS, TS thấp so với thế giới
Theo một thống kê, Việt Nam có 24.000 tiến sĩ (trên tổng dân số hơn 90 triệu). Trong khi đó Mỹ có 322 triệu dân nhưng đã có 3.609.000 tiến sĩ, chưa kể tới 3.365.000 các tiến sĩ chuyên nghiệp (Các tiến sĩ chuyên nghiệp gồm có bác sĩ – tiến sĩ y khoa, dược sĩ – tiến sĩ dược khoa, nha sĩ – tiến sĩ nha khoa và luật sư – tiến sĩ luật khoa).
Tại Việt Nam, chỉ có xấp xỉ 0,06 GS và gần 0,4 PGS trên 10.000 dân trong khi đó ở Trung Quốc có 4 GS hoặc PGS trên 10.000 dân, gấp 10 lần Việt Nam. Tại Đức, theo thống kê năm 2014, nước này có 3 GS trên 10.000 dân.
Tại Việt Nam, chỉ có 0,2 GS hoặc PGS trên 100 sinh viên, còn ở Trung Quốc, có 0,2 GS hoặc PGS trên 100 sinh viên. Đức: 1,7 GS trên 100 sinh viên; Tại ĐH Pittsburgh (Mỹ), có hơn 13 GS, PGS trên 100 sinh viên.
Nghiên cứu khoa học tụt quá xa
Theo báo cáo của Bộ GD-ĐT, kết quả nghiên cứu khoa học của đội ngũ GS, PGS, TS ở VN tụt xa so với các nước trong khu vực ASEAN.
Trong thời gian 10 năm (1996 – 2005), các nhà khoa học nước ta chỉ công bố 3.456 công trình nghiên cứu khoa học trên các tạp chí thuộc danh mục ISI, chỉ bằng 1/5 so với Thái Lan, 1/3 so với Malaysia, 1/14 so với Singapore.
Nguyễn Tiến Dũng

Google, Apple, Facebook và Amazon đang “điều khiển” thế giới

Bộ tứ các công ty công nghệ khổng lồ Google, Apple, Facebook và Amazon đang khiến thế giới lo ngại về quy mô quá lớn, chi phối hàng tỉ người.

Năm 2017 là năm vô cùng thuận lợi về doanh thu và tăng trưởng của các tập đoàn công nghệ Mỹ trong nhóm được gọi tắt là GAFA hay GAFAM nếu cộng luôn cả Microsoft với Google, Apple, Facebook và Amazon. Năm người khổng lồ công nghệ này có giá trị 3.000 tỷ USD trên thị trường chứng khoán.

Chẳng hạn, Apple chỉ riêng trong tháng 12/2017 đã có doanh thu lên tới 73 tỷ USD, lợi nhuận đạt 17 tỷ USD. Tính trung bình thì mỗi giây, Apple thu vào khoảng 2.000 USD.

Còn công ty của Amazon trong cùng thời điểm có doanh thu 50 tỷ USD. Trong khi, Microsoft nhờ những dịch vụ tin học mới như Cloud hay Azure mà doanh thu lên tới gần 29 tỷ USD. Theo S&P Capital Inc., đây là lần đầu tiên từ nhiều thập niên qua, một số nhỏ các tập đoàn có thể áp đảo thị trường tài chính.

Dù vậy, năm 2017, nhóm GAFA cũng chịu nhiều tai tiếng khiến dư luận đặt ra những câu hỏi về ý nghĩa tồn tại của những công ty công nghệ này.

Google, Apple, Facebook và Amazon đang “điều khiển” thế giới - Ảnh 1.

Giá trị vốn hóa các công ty internet hàng đầu thế giới. (Statista.com – tỷ USD)

Đầu tháng 2/2018, Keith Weed, Giám đốc Thương mại của Tập đoàn Unilever, đã tuyên bố về khả năng ngưng các chiến dịch quảng cáo trên Facebook và Google. Đây sẽ là thiệt hại lớn cho hai người khổng lồ công nghệ Mỹ vì Unilever có ngân sách quảng cáo trực tuyến là 8,9 tỷ USD. Nguyên nhân là Unilever đang lo ngại nhóm GAFA này đang trở thành một phương tiện để quảng cáo quá lớn mạnh.

Bởi vì, Google và Facebook đang chiếm hơn phân nửa thị phần quảng cáo trên thế giới. Riêng ở Mỹ, tỷ lệ này là khoảng 60%. Không chỉ hút những tin thông điệp quảng cáo và những dữ liệu quý giá về người tiêu dùng, hai kênh quảng cáo này còn gây ảnh hưởng lớn tới khả năng định hướng dư luận.

Tại Anh chẳng hạn, tập đoàn quảng cáo Havas ngưng cộng tác với Google và YouTube vì cho rằng hai cổng tìm kiếm này cho đăng bừa bãi những bài viết với nội dung quá khích.

Google, Apple, Facebook và Amazon đang “điều khiển” thế giới - Ảnh 2.

Nhóm GAFA đang đe dọa cả các ngân hàng truyền thống.

Giám đốc Thương mại của Unilever cho rằng những thông tin thất thiệt được phổ biến trên các mạng xã hội và internet đe dọa các nền dân chủ và tầng lớp trẻ. Đương nhiên, là đe dọa luôn cả môi trường sống của những người tiêu dùng, khiến họ không còn tin tưởng vào những gì đọc được trên mạng.

Các nhãn hiệu nổi tiếng lo sợ rằng những chiến dịch tuyên truyền sai lệch đó làm xấu đi hình ảnh của họ và qua đó, thị phần của những tập đoàn này sẽ bị thu hẹp lại.

Về phần mạng xã hội Facebook, tin tức giả (fake news) cũng là một vấn đề đang được quan tâm. Tại Hoa Kỳ, Facebook đã phải điều trần trước Quốc hội về những cáo buộc là đã để cho các thông tin thất thiệt được lan truyền trên các trang thuộc về những người có tài khoản sử dụng Facebook.

Không chỉ Facebook mà cả nhóm GAFA đang trong tầm ngắm của các cơ quan thuế vụ và bị tố cáo thống lĩnh thị trường, ngăn chặn khả năng cạnh tranh. Năm 2017, Google đã bị Liên hiệp châu Âu phạt 2,6 tỷ USD vì lý do lạm dụng thế độc quyền, loại các đối thủ trên các trang tìm kiếm của mình và thiên vị các dịch vụ do chính tập đoàn này cung cấp .

Sau cùng, với sức mạnh 3.000 tỷ USD trị giá trên các sàn chứng khoán, GAFA ngày càng mở rộng tầm hoạt động trên nhiều lĩnh vực. Google không chỉ là một công cụ tìm kiếm, mà đã hiện diện luôn cả trong lĩnh vực xe hơi không người lái.

Amazon không đơn thuần là một trung gian giao hàng đến tay người mua mà đã đầu tư rất nhiều vào ngành dược phẩm. Trong khi đó, Apple đang mở rộng hoạt động sang lĩnh vực y tế, chăm sóc sức khỏe, thanh toán trực tuyến…

Ngay cả tại Hoa Kỳ, ngày càng có nhiều tiếng nói cho rằng các tập đoàn công nghệ, internet đang “có ảnh hưởng ngày càng lớn” đối với đời sống của mọi người. Chẳng hạn, cả một thế hệ trẻ “nghiện” Facebook.

Trong khi đó, những ứng dụng và hàng loạt các dịch vụ (phim ảnh, âm nhạc, tìm một quán ăn, khách sạn, đặt xe…) các công ty công nghệ này này đang “từ xa điều khiển cuộc sống” hàng tỷ con người trên Trái đất.

Theo Nhipcaudautu

Thu ngân sách vượt kỳ vọng, Chính phủ Singapore chia hơn 500 triệu USD cho người dân

Theo báo Today Online, mỗi công dân Singapore từ 21 tuổi trở lên sẽ nhận được một “hồng bao” trị giá từ 100 – 300 đôla Sing (SGD) từ Chính phủ trong năm nay. Đây được xem như việc nhà nước chia sẻ một phần thành quả từ thu ngân sách vượt xa kế hoạch dự kiến trong năm tài chính 2017.
Chính phủ Singapore “lì xì” hơn nữa tỷ USD cho người dân. (Ảnh: Shutterstock)

Cụ thể, những người Singapore có mức thu nhập thường niên lên đến 28.000 SGD sẽ nhận được khoản tiền 300 SGD (hơn 228 USD), tầng lớp có thu nhập rơi vào khoảng 28.000 – 100.000 SGD sẽ nhận được 200 SGD (152 USD). Trong khi những người có thu nhập trên 100.000 SGD/năm sẽ nhận được 100 SGD (76 USD).

Bất cứ ai sở hữu nhiều hơn một tài sản hợp pháp đều được nhận 100 SGD bất kể mức thu nhập thường niên.

Các khoản tiền gọi là “SG Bonus” này sẽ được chuyển cho người dân trước khi kết thúc năm 2018. Ước tính tổng ngân sách chi cho chương trình sẽ “ngốn” của chính phủ 700 triệu SGD (533 triệu USD).

Bộ trưởng Tài chính Singapore, ông Heng Swee Keat, công bố thông tin này trong nội dung Báo cáo Ngân sách 2018 của Singapore vào hôm thứ Hai (19/2), nhằm ngày mùng 4 Tết Nguyên đán 2018.

Theo đó ông Heng Swee Keat khẳng định: “Điều này thể hiện cam kết lâu dài của Chính phủ trong việc chia sẻ thành tựu phát triển của Singapore với các công dân”.

Trong năm tài khóa 2017, ngân sách của Singapore dự kiến ghi nhận khoản thặng dư 9,6 tỷ SGD nhờ các khoản thu theo quy định tăng vọt và các khoản thu “cao hơn dự kiến” từ các loại thuế mua nhà đất do sự khởi sắc gần đây của thị trường bất động sản.

Ngoài khoản “hồng bao” chia cho người dân, ông Heng cho biết có 5 tỷ SGD được dành cho Quỹ phát triển hạ tầng đường sắt (Rail Infrastructure Fund) để sử dụng cho tuyến đường sắt mới mà quốc gia này đang xây dựng. 2 tỷ SGD khác sẽ dùng để hỗ trợ chương trình bảo hiểm ElderShield và các chương trình hỗ trợ an sinh xã hội khác của chính phủ.

Theo ước tính, khoản thặng dư ngân sách này đóng góp 2,1% vào GDP, cao hơn gấp 5 lần so với ước tính ban đầu là 1,91 tỷ SGD.

Đây không phải lần đầu tiên Chính phủ Singapore tặng tiền cho dân. Trong những năm trước, từng có những khoản tiền tặng lên tới 800 SGD cho một người.

Cụ thể năm 2011, tất cả các công dân trưởng thành Singapore có thu nhập thường niên lên đến 30.000 SGD đều được nhận 800 SGD, trong khi những người có thu nhập trên 100.000 SGD nhận được 100 SGD.

Năm 2008, các mức tiền thưởng từ 100 – 700 SGD cũng đã được tặng cho các công dân từ 21 tuổi trở lên với những mức thu nhập thường niên tương ứng.

Chân Hồ / TritucVN

Trúng giải độc đắc gần 300 triệu đô, đôi vợ chồng dành phần lớn để báo đáp xã hội

Năm 2012, vợ chồng ông Mark và bà Cindy ở Mỹ đã gây chú ý khi trúng giải độc đắc gần 300 triệu đô. 5 năm qua, đôi vợ chồng này không chỉ hưởng riêng số tiền đó mà nghĩ đến mọi người trong cộng đồng, dành phần lớn để báo đáp xã hội.

 

Niềm vui nhận giải thưởng lớn năm 2012

Vợ chồng ông Mark sống ở Dearborn thuộc tiểu bang Missouri đã thắng giải Powerball vào ngày 28/11/2012, họ và một người trúng giải khác đã cùng chia sẻ số tiền thưởng 579 triệu đô la, trong đó, phần mà vợ chồng ông nhận được là 293,75 triệu đô.

Dù phải đóng thuế, nhưng số tiền mà vợ chồng ông Mark Hill và bà Cindy Hill được mang về nhà vẫn vô cùng lớn. Số tiền thưởng này đã lập kỷ lục mới về số tiền thưởng cao nhất của giải xổ số Powerball ở Mỹ, đây là giải thưởng cao thứ hai trong lịch sử xổ số của nước Mỹ, khi đó tỷ lệ trúng số chỉ có 1/175 triệu.

Phản ứng của gia đình sau khi trúng số

Sau khi trúng số, gia đình ông bà rất vui mừng, nhưng họ không hề thay đổi quá nhiều vì điều này. Giống như những gì mà ông Mark đã nói, khi ông đi siêu thị mua kem đánh răng, ông vẫn sẽ so sánh giá theo thói quen.

Khi đó, con trai của vợ chồng ông bà, anh Jason Hill cho biết: “Tôi hy vọng tất cả chúng tôi đều có thể giữ được sự thực tế và khiêm tốn, đừng quên bản thân mình là ai.”

Sau khi bất ngờ trúng giải lớn, ban đầu vợ chồng ông bà sắp xếp chi tiêu gia đình, bao gồm: nhận nuôi thêm một trẻ mồ côi cơ nhỡ, mua một chiếc xe đua mà ông Mark vẫn luôn muốn mà chưa mua được, đưa con đi ngắm biển, tiết kiệm một khoản tiền nhỏ cho các cháu để hỗ trợ tiền học đại học trong tương lai.

Ngoài ra, khi đó hai ông bà còn lên kế hoạch thành lập quỹ học bổng cho trường trung học địa phương dưới tên bố của ông Mark nhằm khuyến khích các em học sinh học hành chăm chỉ.

Ông Mark và vợ cùng các con trong gia đình không hề thay đổi vì trúng giải sau khi mua xổ số.

Nghĩa cử tốt đẹp của đôi vợ chồng trúng số

Trúng số là một sự bất ngờ, phải đóng thuế rất cao, các khoản chi tiêu có vẻ như không lớn, nhưng cộng lại với nhau thì vẫn khá lớn, tuy nhiên vợ chồng ông bà Hill đã quyết định dành phần nhiều để làm những điều tốt cho xã hội.

Sau khi thành lập quỹ học bổng trung học, họ đã xây dựng nhà máy xử lý nước thải mới cho quê hương của ông Mark ở thị trấn Camden Point thuộc tiểu bang Missouri, khoản chi này là 50.000 đô la.

Nhìn thấy số dư trong tài khoản, đôi vợ chồng tốt bụng này lại đưa ra một quyết định khác, chính là dành tiền để xây dựng trạm cứu hỏa tiên tiến nhất cho thị trấn Camden, nguyên nhân là ông Mark từng làm việc ở trạm cứu hỏa thị trấn Camden, ông biết rằng nơi này cần có tiền để tu sửa.

Vợ chồng ông bà Hill hảo tâm đã xây dựng một trạm cứu hỏa tân tiến cho thị trấn.

“Tôi và vợ hiện đã có khả năng để báo đáp cho họ rồi”. Ông Mark trả lời phỏng vấn cho biết, nhân viên cứu hỏa từng cứu mạng bố ông hai lần, trong thời gian qua, trạm cứu hỏa cũng đã luôn đảm bảo an toàn cho người dân thị trấn Camden.

Vợ chồng ông bà Hill quyên tặng tiền để tu sửa trạm cứu hỏa với đầy đủ thiết bị tiên tiến, có xe cứu hỏa và xe cứu thương.

Trạm cứu hỏa hoàn toàn lột xác

Xây dựng lại trạm cứu hỏa là một công trình khá lớn, nhờ sự hỗ trợ về tài chính của ông Mark và bà Cindy, trạm cứu hỏa đã xây một tòa nhà mới, bên trong có bố trí các phòng dạy học với hệ thống giảng dạy tiên tiến nhất, các phòng chức năng, nơi đỗ xe cứu hỏa, xe cứu thương, đồng thời sửa chữa lại nhà bếp rất thoải mái cho các nhân viên cứu hỏa.

Vợ chồng Hill xây dựng trạm cứu hỏa có phòng dạy học với các thiết bị giảng dạy tiên tiến nhất.

Điểm hay nhất của trạm cứu hỏa mới này là địa điểm của nó. Nơi này rất gần đường cao tốc, không chỉ tiện lợi để các nhân viên cứu hỏa đi làm, mà xe cứu hỏa có thể nhanh chóng đến địa điểm xảy ra sự cố khi được điều động trong trường hợp khẩn cấp, nhờ đó tiết kiệm được thời gian quý giá. Điều này có được là nhờ tấm lòng cao cả của ông bà Hill.

Ngọc Trúc / TrithucVN

Mỹ-Nhật-Ấn-Úc đang lên phương án đối phó với Trung Quốc

Tạp chí Tài chính Úc hôm Chủ Nhật (18/2) đã đăng bài viết cho biết Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ đang xem xét thành lập liên minh để đối phó với việc Trung Quốc ngày càng gia tăng ảnh hưởng ở khu vực và thế giới, đặc biệt thông qua siêu dự án “Vành đai và Con đường”.

Japan's Prime Minister Shinzo Abe (L), US President Donald Trump (C) and Australia Prime Minister Malcolm Turnbull attend a trilateral meeeting during the opening ceremony of the 31st Association of South East Asian Nations (ASEAN) Summit in Manila on November 13, 2017.
World leaders are in the Philippines' capital for two days of summits. /

Mỹ, Nhật, Ấn, Úc đang tích cực đẩy mạnh đàm phán để sớm thành lập nhóm bộ tứ tại Ấn Độ – Thái Bình Dương.

Được biết, với siêu dự án đầu tư thương mại và cơ sở hạ tầng “Vành đai và Con đường” hay còn được gọi là “Con đường Tơ lụa mới”, Trung Quốc muốn tái lập lại con đường thương mại huyền thoại dọc theo vùng Cận và Viễn Đông đã tồn tại cho đến thế kỷ 15. Dự án khổng lồ này là một nguồn lực gây ảnh hưởng to lớn của Trung Quốc vì nó liên quan đến việc phân bổ một khoản tiền khổng lồ vào cơ sở hạ tầng, cấp vốn vay cho các quốc gia nhỏ hơn dọc theo tuyến đường “Tơ lụa mới”, và hứa hẹn đạt được những lợi ích kinh tế to lớn.

Hãng tin CNBC (Mỹ) mới đây đã đưa ra nhận định rằng quy mô của dự án “Vành đai và Con đường” là rất lớn, bao phủ tới 65 quốc gia, chiếm 1/3 GDP toàn thế giới và ảnh hưởng tới khoảng 60% dân số toàn cầu

Trước khả năng ảnh hưởng mạnh mẽ của siêu dự án của Trung Quốc, Mỹ và phương Tây đã có những phản ứng đầu tiên với việc Mỹ đang thiết lập mối quan hệ về an ninh và kinh tế gần gũi hơn với Ấn Độ và Washington cũng đưa ra các đề xuất để tăng cường hợp tác chặt chẽ hơn với Nhật Bản và Úc. Bốn nước Mỹ – Nhật – Ấn – Úc đã có các cuộc tọa đàm cùng nhau tại các hội nghị ASEAN và Đông Á ở Philippines vào tháng 11 năm ngoái.

Theo các nguồn tin từ Tạp chí Tài chính Úc, các cuộc đàm phán giữa bốn nước nêu trên đã được tiến hành trong nhiều tháng qua, tuy nhiên Mỹ vẫn chưa sẵn sàng để công bố chính thức về liên minh này khi Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull tới thăm Washington trong tuần này.

Thời báo Nhật Bản lưu ý rằng Ngoại trưởng Úc Julie Bishop trong một cuộc trả lời phóng vấn hôm thứ Hai (19/2) đã xác nhận rằng bốn nước đang thảo luận một kế hoạch cơ sở hạ tầng chung và nhấn mạnh “khu vực [Ấn Độ – Thái Bình Dương] đang có nhu cầu rất lớn về cải thiện cơ sở hạ tầng”.

Các quan chức cấp cao của Úc, Mỹ và Nhật tỏ ra khá thận trọng khi đề cập tới dự án cơ sở hạ tầng hợp tác giữa bốn nước. Cả Ngoại trưởng Bishop và một quan chức Mỹ giấu tên nhấn mạnh trên Tạp chí Tài chính Úc rằng kế hoạch cơ sở hạ tầng của bốn nước Mỹ-Nhật-Ấn-Úc là “sự lựa chọn thay thế” cho dự án “Vành đai và Con đường” của Trung Quốc, chứ không phải là “đối thủ” với sáng kiến của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Chánh văn phòng Nội các Nhật Bản Yoshihide Suga, trong cuộc họp báo tại Tokyo hôm thứ Hai (19/2), cũng đã có phát ngôn tương tự, khẳng định rằng: “Dự án này không nhằm mục đích chống lại kế hoạch ‘Vành đai và Con đường’ của Trung Quốc”. Ông Suga nói thêm rằng Nhật Bản đã có bản dự thảo về các kế hoạch cho “Chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương Tự do và Cởi mở” và hoàn toàn có thể lấy đó làm chiến lược cho nhóm bộ tứ.

Trong nhóm bộ tứ đang dần hình thành, Ấn Độ có lẽ là quốc gia có tiếng nói phản đối dự án “Vành đai và Con đường” công khai nhất. New Delhi mới đây đã hoan nghênh việc Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis trong tháng 10/2017 đã nói rằng Trung Quốc không có quyền áp đặt vành đai và con đường vào bất kỳ nước nào.

Tuy nhiên, trên bình diện chung của nhóm bộ tứ, các phát ngôn về dự án hợp tác tương lai đều nhấn mạnh về “lựa chọn thay thế” hơn là “đối thủ” của Trung Quốc. Một vị quan chức Mỹ giải thích rằng dự án của Mỹ-Úc-Nhật-Ấn không nhằm mục đích loại bỏ dự án của Trung Quốc và đối đầu với “Vành đai và Con đường”. Vị quan chức này mô tả dự án mới là cơ hội hợp tác tiềm năng với đề xướng của Trung Quốc và đưa ra ví dụ rằng các cảng biển do Trung Quốc xây dựng có thể không đem lại lợi nhuận cho tới khi có sự hợp tác của Mỹ.

Trong khi đó, trang tin Bloomberg (Mỹ) nhìn nhận kế hoạch của nhóm bộ tứ là cách để Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hài hòa với mong muốn đối phó với Trung Quốc và Nga được nêu ra trong Chiến lược An ninh Quốc gia mới, và cân bằng với việc Mỹ rút khỏi các hiệp định đa phương như Hiệp định Thương mại Quan hệ Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Giáo sư về nghiên cứu an ninh của Đại học Macquarie ở Sydney Bates Gill đã suy đoán rằng chương trình mà ông Trump và ông Turnbull sẽ thảo luận tại Washington tuần này là cố gắng để tái định hình liên minh an ninh bốn bên liên quan đến “các điều khoản về kinh tế và cơ sở hạ tầng” để nó nghe có vẻ “ít đối đầu với Trung Quốc“.

Các chuyên gia quốc tế đánh giá rằng dự án hợp tác của nhóm bộ tứ, cũng như “Vành đại và Con đường” của Trung Quốc, sẽ cần ít nhất 5 năm mới có thể định hình trên thực tế. Chủ tịch Tập Cận Bình lần đầu nói về dự án “Vành đai và Con đường” vào năm 2013, nhưng thực tế nó đã được thai nghén nhiều năm trước đó. Và phải tới năm 2016, Trung Quốc mới thành lập được Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng Châu Á để cấp vốn cho siêu dự án nêu trên. Cho tới nay, ngân hàng này đã cấp vốn cho 24 dự án cơ sở hạ tầng tại các nước trong “Vành đại và Con đường”.

Mặc dù dự án của Mỹ và các đồng minh có thể sẽ còn mất nhiều thời gian để triển khai, nhưng nó đã bắt đầu thu hút sự chú ý của các học giả chính trị Trung Quốc.

Trên tờ Hoa Nam Buổi Sáng (Hồng Kông), giáo sư Pang Zhongying của Đại học Đại Dương Trung Quốc mới đây đã đưa ra cảnh báo rằng không thể đánh giá thấp sự hợp tác của Mỹ với các nước Úc – Ấn – Nhật.

Năm năm đã trôi qua, đã đến lúc Trung Quốc kiểm tra và suy nghĩ lại những lợi ích và tổn thất của các dự án [Vành đai và Con đường]. Nên thay cách làm để thúc đẩy sáng kiến này, cần tuân thủ các quy tắc toàn cầu và lực lượng thị trường”, ông Zhongying đưa ra lời khuyên.

Giáo sư về quan hệ quốc tế của Đại học Bắc Kinh Jia Qingguo nói thêm rằng: “Trung Quốc cần suy nghĩ lại về cách tiếp cận của ‘Sáng kiến Vành đai và Con đường’. [Sáng kiến] đó tập trung quá nhiều vào các cân nhắc chính trị hơn là các cân nhắc về kinh tế và nó không bền vững… Bắc Kinh cần làm nhiều hơn để quản lý mối quan hệ với các nước trong khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương”.

Điều đáng chú ý là cả hai vị giáo sư Trung Quốc đều đề cập tới các mối quan hệ quốc tế, các quy tắc toàn cầu và lực lượng thị trường trong bình luận liên quan đến dự án “Vành đai và Con đường”. Đó là điểm yếu cố hữu của Trung Quốc trong hành xử quốc tế. Cựu Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Daniel Russel cũng nói về việc cần phải đảm bảo Trung Quốc tuân thủ các quy tắc quốc tế. Ông Russel cho rằng các nhà hoạch định chính sách cả ở trong và ngoài Trung Quốc đều nhìn thấy những lỗ hổng trong siêu dự án của Bắc Kinh và đó có thể là điểm mà Mỹ và đồng minh có thể khai thác nhằm chiếm lợi thế.

Tân  Bình (T/h)

4 việc lãng phí nhất cuộc đời, không ít người vẫn đang làm hằng ngày

Hãy xem bạn có đang lãng phí thời gian, công sức và cuộc đời vào những việc dưới đây hay không.

1. Phiền muộn

Trong cuộc sống, nhiều người trong chúng ta vẫn đang tự làm khó bản thân, khiến mỗi ngày trở nên căng thẳng, phiền muộn và lo lắng. Và điều này chỉ khiến cho bản thân ta cảm thấy mệt mỏi, thiếu năng lượng tích cực.

Trong cuộc sống này, luôn luôn có biến số, có khó khăn thử thách, chẳng ai có thể đoán biết trước tất cả.

Vì thế, thay vì khiến bản thân tiều tụy lo âu, chẳng thà chúng ta giải phóng bản thân để mỗi ngày trôi qua đều nhẹ nhàng, thong thả.

Hãy cứ thuận theo tự nhiên, thản nhiên đối mặt với mọi việc trong cuộc sống, đừng để ưu sầu bủa vây, trói buộc thể xác và nội tâm chúng ta.

4 việc lãng phí nhất cuộc đời, không ít người vẫn đang làm hằng ngày - Ảnh 1.

2. Bất mãn

Một cuộc đời chỉ chất đầy những oán trách sẽ ngày càng dời xa và cuối cùng là mất đi niềm vui thực sự.

Bất mãn với môi trường xung quanh, với người khác, với hiện thực và cuối cùng là bất mãn với lựa chọn và quyết định của mình… thái độ sống này sẽ làm suy yếu sức chiến đấu và nhiệt huyết của bạn, cản trở bước chân tiến về phía trước của bạn và đẩy bạn rơi vào trạng thái cảm xúc tiêu cực khó có thể tự thoát ra.

Hãy thử để dũng khí của bản thân thản nhiên đối mặt với những sóng gió của cuộc đời, chấp nhận mỗi quyết định mà bản thân mình đưa ra, cho dù quá trình này có nhiều gian khổ.

Chúng ta cũng không nên dễ dàng từ bỏ, càng không nên dậm chân tại chỗ để cuối cùng lại bất mãn với chính mình.

3. Oán trách

Gặp chuyện không hay, việc đầu tiên là trách cứ người khác; gặp chuyện không thuận lợi, việc đầu tiên là oán trách điều kiện khách quan… đây là thái độ sống vô cùng tiêu cực và bị động, là một biểu hiện của sự thiếu trách nhiệm.

Oán trách thực ra không mang lại bất cứ lợi ích gì, nó chỉ khiến chúng ta không thể nhận ra vấn đề của bản thân, không ý thức được sai lầm của chính mình.

Người thông mình sẽ hiểu rằng, họ cần phải tự phản tỉnh, tìm ra đáp án từ chính mình chứ không đổ lỗi hay thoái thác, đùn đẩy trách nhiệm cho người khác.

4 việc lãng phí nhất cuộc đời, không ít người vẫn đang làm hằng ngày - Ảnh 2.

Chỉ khi đối mặt với các vấn đề gặp phải trong cuộc sống bằng thái độ tích cực như vậy, chúng ta mới có thể chững chạc hơn, rút ra được bài học và tích lũy thêm kinh nghiệm sống, để cuộc sống hiện tại và sau này của chúng ta ngày càng thuận lợi.

4. So sánh

Trong cuộc sống, bản thân mình cảm thấy vui hay không vui, thỏa mãn hay không thỏa mãn, hạnh phúc hay không hạnh phúc mới là điều qua trọng, đừng để bản thân phải sống trong trạng thái luôn luôn so bì hơn thua với người khác.

Cũng đừng vì người khác mà khiến cho bước chân của mình bị cản trở.

Mỗi người đều có cơ hội và phúc phận của riêng mình, đồng thời cũng sẽ gặp phải sóng gió trong cuộc sống, đừng đem vinh hoa và thành công của người khác ra so sánh để rồi giày vò bản thân.

Cũng đừng mù quá tùy tiện mô phỏng, bắt chước phong cách sống của người khác mà quên mất đam mê, theo đuổi ban đầu của mình.

4 việc lãng phí nhất cuộc đời, không ít người vẫn đang làm hằng ngày - Ảnh 3.

Hãy lắng nghe nội tâm nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn đến việc bản thân mình cần, đi trên con đường mình chọn và sống cuộc đời của riêng mình.

Theo Trí Thức Trẻ

“Bí ẩn của Hanoi Hannah” – giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh

Một người cựu binh Mỹ và một phóng viên chiến trường già chờ đợi Hanoi Hannah thực sự xuất hiện. Bà Rồng ư? Chiến tranh tâm lý ư? Tiên tri ư? Hay là gì?

LTS: Don North tác nghiệp đưa tin về Việt Nam từ 1965 đến 1973 trong vai trò của một phóng viên truyền hình. Dưới đây là phần lược dịch bài báo của ông nhan đề “Bí ẩn của Hanoi Hannah”, viết về bà Trịnh Thị Ngọ, phát thanh viên của Đài Tiếng nói Việt Nam, đăng trên New York Times tháng 2/2018.

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 2.

Tên của bà là Trịnh Thị Ngọ, nhưng bà tự nhận mình là Thu Hương. Chúng tôi gọi bà là Hanoi Hanna. Bà là một tiếng nói tuyên truyền, người tiếp cận tới các quân nhân Mỹ khắp miền Nam Việt Nam thông qua sóng phát thanh, tìm cách thuyết phục họ rằng cuộc chiến là vô đạo đức, rằng họ nên giã từ vũ khí rồi trở về nhà.

Việc của Hanoi Hannah là làm nhụt nhuệ khí của đối phương chứ không phải quyến rũ hay mê hoặc. Tiếng Anh của bà gần như hoàn hảo. Nhiều người vô tình nghe thấy giọng của bà khi bật đài và rồi họ không thể chuyển sóng.

“Các anh sao rồi, các chàng trai G.I.Joe (G.I.Joe là một cách gọi lính Mỹ – ND)?” bà nói trong một lần phát sóng năm 1967.

“Tôi thấy có vẻ các anh đều không được biết nhiều về diễn biến của cuộc chiến, lại không được giải đáp thích đáng về sự hiện diện của mình ở đây. Chẳng có gì bối rối hơn việc bị điều ra chiến trận để bỏ mạng hoặc thương tật cả đời mà không biết gì dù là manh mối mờ nhạt nhất về những chuyện đang diễn ra”. 

Bà Trịnh Thị Ngọ sinh ra ở Hà Nội vào năm 1931. Cha của bà sở hữu xưởng chế tác thủy tinh lớn nhất Việt Nam thời ấy. Bà thích xem phim Mỹ. Bộ phim ưa thích là “Cuốn theo chiều gió”, bà xem đến 5 lần. Vì muốn xem phim mà không phải đọc phụ đề tiếng Anh hoặc tiếng Pháp nên bà đã học tiếng Anh.

Bà Ngọ vào làm ở Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) năm 1955, trong vai trò của một tình nguyện viên. Nhờ lối nói tiếng Anh với âm điệu chính xác và vốn từ vựng phong phú, bà nhanh chóng được giao việc đọc tin tức cho các nước nói tiếng Anh ở châu Á.

Khi những lực lượng bộ binh Mỹ đầu tiên – Thủy quân lục chiến – đổ bộ vào Đà Nẵng năm 1965, VOV, vốn đặt trụ sở ở miền Bắc đã bắt đầu phát sóng các nội dung tuyên truyền.

Kịch bản của Hannah được các chuyên gia tuyên truyền viết, với sự góp ý của người Cuba. Chương trình của bà nhanh chóng được tăng thời lượng lên 30 phút và phát sóng ba lần mỗi ngày.

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 3.

Bản thân Hannah cũng là một nguồn tin. Bà chính là người đã công bố một trong những tin tức gây choáng váng nhất trong chiến tranh Việt Nam – cuộc thảm sát hàng trăm dân thường ở Mỹ Lai năm 1968.

Chỉ vài tuần sau cuộc thảm sát, Hannah đã đọc chính xác tên địa điểm và ước tính số thương vong tuy khi đó bà không xác định được sư đoàn nào của Mỹ đã tham gia vào vụ việc.

Lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng nói mượt mà của Hanoi Hannah là tháng 9, 1965, tại một căn cứ đặc nhiệm ở An Lạc, cách Nha Trang khoảng 100km về phía Tây.

Trời mưa to suốt một tuần, khiến máy bay vận tải, phương tiện để tôi rời khỏi Việt Nam, không thể hạ cánh. Ban đêm, sau khi đóng doanh trại thì cũng chẳng có nhiều việc để làm ngoài chơi bài, đọc sách, uống bia và nghe đài.

Đêm đó, Hannah vừa đọc tin vừa phát xen kẽ các bản nhạc rock nước ngoài. Giai điệu của nhóm Animals, hát bài “We Gotta Get Outta This Place” (tạm dịch “Chúng ta phải thoát khỏi nơi này”) cất lên và rồi Hannah nói:

“Giờ là tin tức chiến tranh. Thương vong của người Mỹ ở Việt Nam. Hạ sĩ Lục quân Larry J. Samples, Canada, Alabama… Thượng sĩ Charles R. Miller, Tucson, Arizona… Hạ sĩ Frank Hererra, Coolige, Arizona.”

Với những gã lính Mỹ chán chường, chương trình phát thanh của Hannah là nguồn giải trí hiếm hoi. Xếp sau cây súng, chiếc radio là vật sở hữu quý giá nhất của họ. Tương tự như báng súng, radio thường được bảo vệ bằng cách dùng băng dính đen quấn kín. Những người lính thường cười khi Hannah tìm cách dụ họ bỏ chốt hoặc thủ tiêu sĩ quan.

Họ băn khoăn, liệu bà có đáng yêu như giọng điệu thường nói. Nhiều người còn coi bà là một trong những đối thủ lớn nhất ở Việt Nam.

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 4.

Hannah thường chủ động nhắc tới những lính Mỹ da màu. Trong một chương trình, bà nói:

“Billy Smith là một người lính da màu, không muốn trở thành nạn nhân của nạn phân biệt chủng tộc. 

Có vẻ như vào sáng 15/3, một quả lựu đạn phân mảnh đã phát nổ trong doanh trại của sĩ quan ở Biên Hòa, khiến hai trung úy phải bỏ mạng. Smith bị truy nã, bắt giữ và nhốt trái phép trong nhà lao Long Bình và sẽ bị đưa về xét xử tại quê nhà. 

Bằng chứng cho tội lỗi của anh ta là: Dân da màu, nghèo khổ, phản đối chiến tranh và từ chối làm nạn nhân của nạn phân biệt chủng tộc”. 

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 5.

Với lính Mỹ, radio là thứ quý giá, chỉ xếp sau cây súng. Ảnh: Oliver Noonan/AP

Khi bạo lực bùng phát ở Detroit vào 23/7/1967, Hannah đã đưa tin. Các đài Mỹ thì đều im lặng, nhưng bà phát đi tất cả những thông tin chi tiết mà mình có.

Mike Roberts, một binh lính từ Detroit đóng quân ở Đà Nẵng nhớ rất rõ thời điểm đó.

“Hannah lên tiếng và bà ấy biết đơn vị bảo an nào được điều động, loại vũ khí nào được sử dụng”, Roberts nói.

“Đó là thời điểm bạo động khởi phát. Chúng tôi biết loại hỏa lực đó là gì, mức độ tàn phá mà nó có thể gây ra cho người dân và giờ, cũng chính những vũ khí đó đang chĩa về phía chúng tôi, anh biết đấy, quân đội của chính chúng tôi đang giết hại nhân dân của mình”.

“Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy Hannah kêu gọi người da màu, anh biết đấy, suy xét lại tình huống tại đây. Tại sao các anh lại chiến đấu? Bản thân các anh cũng có một cuộc đấu tranh ở Mỹ. Chúng tôi đang hút thuốc và anh biết đấy, chúng tôi quyết định lắng nghe Hanoi Hannah”.

Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain, người từng là tù binh suốt 5 năm tại Hanoi Hilton, còn nhớ: “Ngày nào tôi cũng nghe [chương trình của] Hannah. Bà ấy là một nhân vật giải trí tuyệt vời. Tôi bất ngờ khi bà ấy không tới Hollywood”.

Thiếu tá Ray Voden, bị bắt khi máy bay bị bắn hạ ở Hà Nội ngày 3/4/1965, đã nghe bà nói suốt 8 năm: “Hannah thường gây tranh cãi giữa các tù binh. Có lần còn suýt xảy ra đấm đá vì chương trình của bà. Một số người muốn nghe trong khi số khác lại cố tảng lờ. Cá nhân tôi thì vẫn nghe”.

Trong gần 5 năm sau khi trở thành phóng viên cho ABC News, hầu như ngày nào tôi cũng thâu băng những chương trình của bà, đề phòng Hannah nói gì đáng giá hoặc giới thiệu một phi công Mỹ bị bắt giữ trong chương trình của mình.

Đối với tôi, bà là một nguồn tin để tham khảo trong thời điểm tràn ngập thông tin về chiến tranh Việt Nam.

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 6.

Tháng 5/1978, tôi quay trở lại Việt Nam và đề nghị Bộ Ngoại giao sắp xếp cho một cuộc phỏng vấn với bà Trịnh Thị Ngọ.

Lúc đó Hanoi Hannah đã rời Hà Nội dấu yêu của mình để tới thành phố Hồ Chí Minh với chồng, một người miền Nam và cũng là một sĩ quan trong quân đội Việt Nam. Cuộc gặp diễn ra trên tầng thượng của khách sạn Rex. Ở đó, tôi chờ Hannah cùng với Ken Watkins, một người lính thủy quân lục chiến, đồng thời là một thính giả thường xuyên của chương trình.

Watkins đã nhắc lại những kỉ niệm về Hannah: “Sóng đài quanh Đà Nẵng khá tốt và chúng tôi sẽ bật 1-2 lần để nghe bà ấy nói về cuộc chiến. Điều tuyệt vời nhất là vì bà là phụ nữ và có giọng nói êm tai mềm mại”.

Tôi hỏi liệu Watkins còn tức giận bà ấy không. “Chắc chắn rồi”, ông nói, “Có chút phản đối. Nhưng lần trở lại này, có rất nhiều thứ xoay vòng, và bà ấy là một tiếng nói khác từ quá khứ mà tôi muốn chính bản thân mình đối mặt”.

Vì thế, buổi sáng đầy nắng ấy, một người cựu binh thủy quân lục chiến và một phóng viên chiến trường già chờ đợi Hanoi Hannah thực sự xuất hiện, chờ đợi cho sự thật cuốn phăng đi hàng năm trời với những hình ảnh cay đắng trong luồng suy nghĩ của mình. Bà Rồng ư? Chiến tranh tâm lý ư? Tiên tri ư? Hay là gì?

Bí ẩn của Hanoi Hannah - giọng đọc huyền thoại khiến lính Mỹ ám ảnh - Ảnh 7.

Bà Trịnh Thị Ngọ năm 1983

Giống như nhiều ảo tưởng của cuộc chiến, Hanoi Hannah không giống những gì chúng tôi tưởng tượng. Bà không hề giống “Bà Rồng” trong bộ truyện “Terry và những tên Hải tặc”. Duyên dáng và hấp dẫn trong một chiếc áo dài vàng, trang phục truyền thống của phụ nữ Việt, bà vui vẻ trả lời những câu hỏi của chúng tôi.

Sau khi Hanoi Hannah yên vị, tôi hỏi bà đã lấy thông tin ở đâu.

“Star and Stripes của quân đội Mỹ”, bà đáp lời, nhắc tới tờ báo phổ biến của quân đội, “Chúng tôi đọc tin trên đó. Ngày nào chúng tôi cũng nhận báo từ không vận. Chúng tôi cũng đọc cả Newsweek, Time và một số tờ khác. Chúng tôi đọc tin của các nhà báo Mỹ và đưa lên phát sóng, đặc biệt là về thương vong”.

Bà có từng cảm thấy tức giận với lính Mỹ không?

“Khi bom rơi ở Hà Nội, tôi đã rất giận dữ”, bà nói, “Đối với người Việt Nam, Hà Nội là một vùng đất thiêng. Nhưng kể cả khi đó, khi tôi nói với những người lính Mỹ, tôi vẫn luôn cố gắng bình tĩnh. Tôi chưa bao giờ cảm thấy gay gắt với người Mỹ trên góc độ một dân tộc. Tôi chưa bao giờ gọi họ là kẻ thù, chỉ gọi là đối phương”. 

Chúng tôi đã tán gẫu một lúc, về mục tiêu, thành công và nuối tiếc của bà. Và rồi tôi hỏi thêm một câu – Bà sẽ nói gì bây giờ, nếu bà có cơ hội làm một chương trình phát sóng cuối cùng cho những người lính Mỹ?

“Chuyện đã qua, ta hãy để nó qua”, bà đáp, “Hãy bước đi và trở thành bè bạn. Sẽ có rất nhiều lợi ích nếu chúng ta có thể là bạn bè với nhau. Chẳng có lý do gì để là kẻ thù hết”. 

Gặp gỡ và phỏng vấn Hanoi Hannah, đối với tôi, giống như Dorothy xé được tấm màn che giấu Phù thủy xứ Oz. Một Hannah tồi tệ ở phía sau mà chúng tôi đã dựng nên hóa ra lại là một phát thanh viên điềm tĩnh, hay đọc Stars and Stripes.

Bà Trịnh Thị Ngọ mất ngày 30/9/2016, hưởng thọ 85 tuổi. Bà được an táng tại Long Trì, Châu Thần, Long An, bên cạnh chồng.

“Rõ ràng Hanoi Hannah là một trong những phát thanh viên ưu tú mà chúng tôi có trong lịch sử của VOV và của cả nước nói chung”, Nguyen Ngoc Thuy, cựu phóng viên của VOV nhận định, “Bà sẽ được nhớ tới vì giọng đọc huyền thoại trong những lần phát sóng nhằm vào những binh lính Mỹ”.

Trong hồi ký của mình, bà Trịnh Thị Ngọ có nhắc tới khát vọng muốn đem lại sự khác biệt của mình. “Tôi nghĩ đã tới lúc mình nên làm gì đó để đóng góp cho cuộc cách mạng”.

– Trong bài viết về Hanoi Hannah đăng trên Guardian (Anh).

Theo Thời đại