Lượm lặt tin 2-10-14

Posted on

Con rể Nguyễn Tấn Dũng hùn mua đội bóng đá ở Mỹ, $100 triệu
LOS ANGELES, California (NV) – Ông Nguyễn Bảo Hoàng, con rể Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam, sẽ cùng ba người khác mua câu lạc bộ bóng đá Chivas USA ở Los Angeles với giá khoảng $100 triệu, sau khi Hội Ðồng Quản Trị Liên Ðoàn Bóng Ðá Hoa Kỳ (MLS) đồng ý, qua một cuộc họp hôm Thứ Hai, theo một bản tin của tờ báo thể thao Sports Illustrated.

Ông Nguyễn Bảo Hoàng vừa mua cổ phần lớn câu lạc bộ bóng đá Chivas USA của Mỹ. (Hình: VietNamNet)

Ông Nguyễn Bảo Hoàng, tên Mỹ là Henry Nguyễn, là người đầu tiên ký được hợp đồng mở hệ thống McDonald’s tại Việt Nam.
MLS sẽ có thông báo chính thức vào tuần tới, trong đó, ngoài ông Nguyễn Bảo Hoàng, sở hữu cổ phần lớn nhất, còn có ông Peter Guber, Vincent Tan và Tom Penn.
Bản tin cho biết ông Hoàng sẽ chuyển tới sống ở Los Angeles vì ông là cổ đông nắm đa số cổ phần của Chivas USA.
Ông Peter Guber là một nhà sản xuất phim ở Hollywood và hiện là đồng chủ nhân đội bóng baseball Los Angeles Dodgers và đội bóng rổ Golden State Warriors.
Ông Vincent Tan là người Malaysia và là chủ nhân câu lạc bộ bóng đá Cardiff City ở Anh.
Ông Tom Penn là một cựu giám đốc điều hành Liên Ðoàn Bóng Rổ Hoa Kỳ (NBA) và là một phân tích gia thể thao cho đài truyền hình ESPN.
Chivas USA, câu lạc bộ bóng đá thứ hai của Los Angeles, được MLS mua lại hồi đầu năm, sau khi chơi không thành công.
Sports Illustrated trích nguồn tin của ESPN hồi đầu tuần cho biết, sau khi bốn người nêu trên mua Chivas USA, họ sẽ để câu lạc bộ này ngưng hoạt động trong hai năm trước khi tái hoạt động.
Theo Sports Illustrated, câu lạc bộ này sẽ có thể đổi tên và tái tham gia giải vô địch MLS.

*************************************

Thu nhập thực của người Việt là bao nhiêu?

Theo báo cáo môi trường kinh doanh “Doing Business 2014” của Ngân hàng Thế giới công bố cuối tháng 7 năm nay, Việt Nam nằm ở bậc 99 về năng lực cạnh tranh toàn cầu, và với vị thế này lẽ ra thu nhập bình quân đầu người của VN phải đạt trên 7.000 đô la/năm. Thế nhưng, hiện tại, thu nhập trung bình của người Việt chỉ trên dưới 1.400 đô la/ năm. Vì sao có sự chênh lệch lớn như vậy?

“Điều hành không hiệu quả”

Trong một cuộc hội thảo diễn ra hồi cuối tháng 7 vừa qua bàn về các chỉ số xếp hạng môi trường kinh doanh tại Việt Nam, ông Olin McGill, chuyên gia của Cơ quan phát triển quốc tế Mỹ (USAID) nhận xét rằng với thứ hạng nằm trong nhóm từ 91 đến 120, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam lẽ ra phải đạt 7.545 đô la/ năm, nhưng thực tế không phải vậy, bởi nguyên nhân chủ chốt là do “điều hành không hiệu quả”.

Minh họa về “điều hành không hiệu quả” được ông McGill dẫn chứng thông qua thời gian các doanh nghiệp tại Việt Nam nộp thuế, ông cho biết, mỗi doanh nghiệp phải tiêu tốn đến 872 giờ một năm để nộp thuế, cao gấp hơn 5 lần so với mặt bằng chung của các nước ASEAN; hay hiện tại, thời gian làm thủ tục xuất nhập khẩu trung bình ở Việt Nam lên tới 21 ngày, sự ách tắc này khiến Việt Nam thất thoát khoảng 15% tổng kim ngạch thương mại.

Mới đây Bộ Kế hoạch – Đầu tư vừa công bố rằng việc bãi bỏ, sửa đổi các điều kiện kinh doanh không cần thiết, không hợp lý, không rõ ràng có thể cải thiện môi trường kinh doanh, từ đó GDP của Việt Nam sẽ tăng từ 15 đến 25 tỷ đô la. Con số biết nói trên đã phần nào lý giải vì sao thu nhập của người Việt thấp hơn nhiều so với thực tế nếu công tác quản lý, điều hành hiệu quả hơn.

Cần công khai, minh bạch

Hiện tại, thu nhập bình quân của người Việt Nam đang được đánh giá là tăng, nhưng tốc độ đó lại kém xa so với mặt bằng chung trên thế giới và vẫn nằm ở nhóm có thu nhập trung bình thấp: nếu năm 2004 chênh lệch thu nhập của Việt Nam và trung bình thế giới là 6.000 đô la thì khoảng cách này bị nới rộng lên hơn 8.500 đô la, thấp hơn tới 80% vào năm 2013. Và theo lời ông McGill, chuyên gia của USAID “cách tốt nhất để thu hẹp khoảng cách thu nhập với các nước là nâng cao hiệu quả điều hành thông qua cải thiện môi trường kinh doanh, bởi quốc gia càng hiệu quả thì càng thịnh vượng.

Được biết, thời gian gần đây, giới chuyên gia cả trong nước và quốc tế đều lên tiếng cảnh báo về “bẫy thu nhập trung bình” mà Việt Nam đang mắc phải, Ngân hàng Thế giới cảnh báo Việt Nam sẽ khó thoát bẫy này nếu chỉ duy trì mức tăng trưởng từ 5 đến 6%, thách thức với Việt Nam thời gian tới là phải duy trì tăng trưởng kinh tế 9% mỗi năm trong 20 năm sắp tới nếu muốn bắt kịp một số nền kinh tế trong khu vực.

Diễn đàn kinh tế Thế giới WEF hồi tháng 8 công bố Năng Lực Cạnh Tranh Toàn Cầu 2014, theo đó, Việt Nam đứng thứ 68 trên 144 quốc gia thấp hơn nhiều so với hầu hết các quốc gia trong khu vực như Singapore, Malaysia, Thái Lan, Indonesia và Philippines.

*******************************

Mỗi người dân Việt Nam gánh thêm 83,77 USD nợ công

(Tài chính) – Đến 9h30 sáng 1/10, nợ công Việt Nam tăng ở mức 84,32 tỷ USD, mỗi người dân Việt Nam đang phải gánh 930,43 USD nợ công.

Như vậy, theo đồng hồ nợ công toàn cầu do Tạp chí The Economist công bố, đến thời điểm này nợ công của Việt Nam tăng 10,6%, chiếm 47,3% GDP. Điều này đồng nghĩa người dân Việt Nam sẽ phải gánh thêm 83,77 USD (khoảng 1,8 triệu)/người.

Cùng thời điểm này năm 2013, với tổng nợ công của Việt Nam ở mức 76,24 tỷ USD, nợ công lúc đó mà mỗi người dân Việt Nam phải gánh là 846,66 USD/người.

Chỉ tính từ tháng 1/2013 đến tháng 3/2014, thống kê từ GDC cho thấy, nợ công Việt Nam đã tăng thêm tới 9,887 tỷ USD, tương đương trung bình gần 700 triệu USD/tháng, tăng thêm gần 100 USD/người.

Hiện nay nợ công đã lên đến khoảng 90 tỉ USD. Quốc hội cũng đã đặt ra “ngưỡng an toàn” hay “giới hạn đỏ” về nợ công (65% GDP), tuy nhiên với việc thâm hụt ngân sách và đầu tư như hiện nay, chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ tiến tới “giới hạn đỏ”. Đó là chưa kể nếu gộp cả nợ của doanh nghiệp nhà nước (DNNN) thì chúng ta đã vượt “giới hạn đỏ”.

TS Phạm Thế Anh tính toán, với 45 tỉ USD Việt Nam vay trong nước với lãi suất trung bình 10%/năm thì mỗi năm Việt Nam phải bỏ ra khoảng 4-5 tỉ USD trả lãi. Khoảng 45 tỉ USD vay nước ngoài, lãi suất trung bình 2,5%/năm thì mỗi năm cần trên 1 tỉ USD nữa trả lãi. Như vậy, chưa tính trả gốc, riêng tiền trả lãi trung bình đã cần khoảng 6 tỉ USD/năm.

‘Nếu Joshua Wong ở Việt Nam…’

Posted on Updated on

b1
Nhà vận động dân chủ Joshua Wong (Hoàng Chi Phong – giữa) năm nay 17 tuổi
Mấy ngày này ngoài công việc, có bao nhiêu thời gian rảnh thì tôi lại vào mạng và chăm chú hướng về Hong Kong, nơi có các bạn trẻ đang tranh đấu đòi dân chủ cho quê hương mình.

Qua các bài báo, thông tin, hình ảnh và qua xem trực tiếp trên link YouTube có thể thấy các bạn trẻ Hong Kong rất có ý thức tổ chức và hành động rất nhịp nhàng. Mỗi một bạn trẻ là một thủ lĩnh tiềm năng và sẳn sàng đứng lên thay thế nên chiêu “bắt nhốt, cô lập những người đứng đầu” của chính quyền đã không thể dập tắt được các cuộc biểu tình diễn ra.

Các bạn trẻ không đập phá, đốt xe cảnh sát, không chửi bới nhục mạ khiêu khích cảnh sát, không đập phá hôi của. Các bạn thu gom rác, giữ sạch sẽ nơi công cộng. Các bạn nhanh nhạy cập nhật thông tin lên internet và dùng nước mắt cùng lòng kiên định của mình để đối phó với dùi cui và hơi cay.

Và các bạn đã cho chính quyền, người dân và cả thế giới thấy việc các bạn đang làm là đúng đắn. Các bạn kêu gọi sự ủng hộ của mọi giới, mọi nước từ chính hành động của mình.

Người dân Hong Kong ủng hộ các bạn, cha mẹ các bạn ủng hộ các bạn và tất cả đã làm nên một sức mạnh to lớn. Vì sao các bạn làm được những điều ấy?

Vì các bạn có một môi trường phát triển tốt, các bạn được nuôi dạy để trở thành những công dân xã hội đầy trách nhiệm và nhân bản.

Ngậm ngùi cho Việt Nam

Ngưỡng mộ cùng khâm phục các bạn trẻ Hong Kong, nhìn lại đất nước mình, thế hệ trẻ ở đất nước mình mà không khỏi ngậm ngùi. Đất nước này không hề thiếu những thanh niên nhiệt huyết như Joshua Wong. Đã có những bạn trẻ phải vào tù vì hành động yêu nước, đòi dân chủ cho quê hương.

Những cuộc biểu tình, xuống đường của các nhóm xã hội dân sự khởi xướng thường không thu hút được nhiều người tham gia.

Những người tham gia biểu tình dễ dàng bị đàn áp, bắt bớ, đánh đập và các cuộc biểu tình nhanh chóng bị phá vỡ. Lần hồi chìm ngấm.

Khi có các cuộc biểu tình lớn nổ ra thì lại xảy ra tình trạng đập phá, hôi của, đốt phá quá tàn tệ. Người dân không tham gia hưởng ứng và không ủng hộ biểu tình dưới mọi hình thức.

b2
Biểu tình lớn ở Việt Nam nổ ra với cảnh đập phá, hôi của

Và cũng chính người dân xuống đường biểu tình dưới hình thức xin-cho khi và chỉ khi quyền lợi chén cơm manh áo sát sườn bị đụng đến. Các nhà hoạt động xã hội dân sự cô đơn, chia rẻ và không tập hợp được lực lượng. Bên cạnh đó họ còn phải chịu đựng áp lực từ gia đình, người thân, bạn bè và có nguy cơ tù đày bất cứ lúc nào.

Tôi tự hỏi, nếu Joshua Wong ở Việt nam, bạn làm được gì? Có thể bạn sẽ bị bắt, bị nhốt ngay khi bạn vừa có ý đồ thành lập nhóm. Hoặc giả ba mẹ bạn sẽ chửi mắng bạn và quyết liệt ngăn cản bạn bằng mọi biện pháp và họ biện minh đó là vì họ “yêu” bạn. Họ không cho bạn sống với ước mơ của mình, họ không để bạn tự do làm điều bạn muốn và khi bạn tham gia hoạt động xã hội..họ sẽ chửi bạn là thằng con ngu dại.

Bạn bè của bạn sẽ xa lánh bạn, bạn không thể tập hợp được những bạn bè cùng chí hướng để lập kế hoạch cho bất cứ việc gì ngoại trừ chơi. Nhà trường sẽ tạo áp lực buộc bạn phải đi theo lề và nếu bạn bất tuân họ sẽ ném bạn ra khỏi cổng trường ra ngoài xã hội-cái xã hội nơi chỉ biết có tiền và thân thế. Bạn sẽ thất nghiệp, vật vờ và ý chí bị bẻ gẫy.

Gia đình bạn sẽ gào lên và cho rằng thật nhục nhã khi có một thằng con như bạn! Bạn sẽ cô đơn vô cùng vô tận trong một xã hội mà ở đó người ta chỉ biết nghĩ và sống cho mình, không có mấy người làm tròn trách nhiệm một công dân xã hội.

Những ngày này, tôi thấy rất nhiều sự so sánh giới trẻ Hong Kong và giới trẻ Việt Nam.

b3

Càng ngưỡng mộ giới trẻ Hong Kong bao nhiêu thì người ta lại càng ngậm ngùi và không ít trách mắng giới trẻ Việt Nam bấy nhiêu.

Tuy nhiên, khi ngồi nhìn lại mọi sự, tôi thấy thông cảm hơn là trách giới trẻ Việt Nam. Người tôi muốn trách là các bậc làm cha làm mẹ ở Việt Nam.

Các vị đã làm hỏng chính đất nước này khi đi theo một con đường mà chính các vị cũng tù mù không biết nó dắt dân tộc về đâu. Cứ coi như là lúc đó các vị không biết và tin tưởng vào lý tưởng của các vị đi nhưng trải qua mấy chục năm càng ngày càng thụt lùi, càng ngày càng xuống cấp về mọi mặt mà các vị vẫn im lặng và mặc nhiên chấp nhận thì trách nhiệm của các vị với xã hội nằm ở đâu?

Bên cạnh đó các vị lại góp sức cùng với hệ thống giáo dục nhồi sọ, tuyên truyền hoang đường bằng thói gia trưởng, áp đặt theo hủ tục hoặc bảo bọc quá đáng làm hỏng hết thế hệ trẻ này đến thế hệ trẻ khác.

Cha mẹ câm lặng và sợ hãi

Gia đình là tế bào của xã hội. Những bậc làm cha mẹ là tấm gương cho con cái nhưng các vị luôn sợ hãi và câm lặng, bàng quan trước bất công sai trái thì những đứa trẻ trong gia đình lớn lên cũng sẽ như thế.

Chính quyền độc tài tuyên truyền nhồi sọ và triệt tiêu tư duy, cho ra những sản phẩm cúi đầu tuân phục và các bậc cha mẹ luôn nhiệt tình hưởng ứng đầu độc, giết hại tâm hồn con trẻ từ khi nó mới sinh ra.

b4
Mùa thi: phụ huynh học sinh Việt Nam phá cổng tràn vào trường

Tôi nói như thế có quá nặng nề không? Xin thưa không. Hãy nhìn lại chính mình từ những điều nhỏ nhất. Đã có bao giờ các vị ngăn cản con mình tự do leo trèo, tự do chơi bẩn, tự do cắt dán, vẽ viết thay vì hướng dẫn chúng chơi đúng cách?

Đã có bao giờ các vị cấm đoán hoặc tước bỏ quyền được thử nghiệm các trò chơi cảm giác mạnh của bọn trẻ mà các vị cho là nguy hiểm thay vì dạy cho chúng cách an toàn. Thấy hồ nước các vị cấm trẻ lại gần thay vì dạy chúng biết bơi.

Thấy bạn của chúng “hư hỏng” (theo nhận định của các vị) thì các vị cấm con mình chơi cùng thay vì các vị dạy con mình nên tìm hiểu và giúp con mình quan tâm giúp đỡ bạn… Ví dụ nhiều vô cùng, kể sao cho xiết. Thế hệ này nối tiếp thế hệ kia với một cái khuôn quái gở ra đời, tồn tại, tiếp nối.

Hi vọng gì? Các vị kêu gào Việt Nam tụt hậu, không sản xuất nổi cái đinh gỉ nhưng cũng chính các vị sẳn sàng đánh đập bầm dập một đứa trẻ nếu nó tháo cái radio của các vị ra “nghiên cứu”.

Chờ mong gì? Chính các vị đã giết chết sự sáng tạo, tìm tòi học hỏi của con trẻ và nhồi cho nó những điều không tưởng hoặc thói yêu-thương-có-điều-kiện.

Một xã hội có thay đổi hay không, có phát triển hay không là nhờ vào những con người trong xã hội đó. Giới trẻ Việt Nam ngày nay là sản phẩm tất yếu của cái xã hội nơi mà mọi giá trị văn minh, văn hóa, đạo đức bị bào mòn và mất dần. Chúng không thể phát triển bình thường và trở thành công dân xã hội trong một môi trường bị đầu độc từ nhà cho đến trường và xã hội như thế.

b5

Chúng ta muốn thay đổi, chúng ta muốn được hưởng phồn vinh, tự do dân chủ, yên bình nhưng chúng ta không chấp nhận hi sinh, đánh đổi trả giá thì mãi mãi chúng ta chỉ là những con cừu trong một đất nước ngày càng lùi dần về mông muội.

Thay đổi thể chế, thay đổi giáo dục để xây dựng lại mọi thứ, đào tạo lại con người? Vâng, điều đó lại cũng cần đến sự chấp nhận hi sinh, thay da đổi thịt-một quá trình đau đớn-mà không phải ai cũng sẳn sàng.

Khi nào có được đám đông ý thức được trách nhiệm của chính mình đối với xã hội thì lúc đó chúng ta mới có thể làm nên cuộc đổi thay. Hãy vứt bỏ những tự hào ảo tưởng và nhìn lại chính mình.

Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất, thay đổi tư duy chính mình và người khác từ gia đình ra xã hội.

Cùng nhau trao đổi vấn đề và tìm giải pháp là bạn đang thực hiện trách nhiệm công dân của mình.

Tri thức không tự dưng mà có, dân chủ, tự do, văn minh và phát triển không từ trên trời rơi xuống nếu chúng ta không đứng lên giành lấy và thực hiện quyền cũng như trách nhiệm của mình.

Bài đã đăng trên trang Facebook cá nhân, thể hiện quan điểm riêng của tác giả Bích Ngà, hiện sống tại Hà Nội.

Làm thế nào người biểu tình tại Hồng Kông liên lạc khi không có sóng điện thoại di động hoặc mạng Wi-Fi?

Posted on

Mọi người kiểm soát điện thoại của mình tại cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ tại Hồng Kông ngày thứ Hai. Alex Ogle / AFP / Getty Images
Khi cuộc biểu tình đòi dân chủ tiếp tục tại trung tâm thương mại của Hồng Kông, rất nhiều người đã gửi tin nhắn thông qua một mạng lưới mà không đòi hỏi các tháp điện thoại di động hoặc sóng Wi-Fi. Họ đang xử dụng một phương thức (ứng dụng) gọi là FireChat vừa ra đời trong tháng Ba, được củng cố bởi mạng lưới Mesh Networking, cho phép các điện thoại liên kết với nhau tạo thành một mạng lưới toàn cầu tạm thời (nhưng rất hữu ích).Cho đến nay, mạng lưới “tạm” này đã chứng minh khá hữu hiệu và nhanh chóng được xử dụng trong thời gian khẩn cấp hoặc tình trạng bất ổn chính trị, vì chúng không phụ thuộc vào các loại mạng thông thường như “cáp” (cable) và vô tuyến (wireless) hiện nay. Tại Iraq, hàng chục ngàn người đã tải xuống chương trình FireChat để kết nối với nhau khi chính phủ giới hạn mạng thông tin để ngăn chặn thông tin liên lạc của nhóm ISIS. Những người biểu tình tại Đài Loan vào mùa xuân này đã dùng FireChat khi các tín hiệu điện thoại cầm tay quá yếu hoặc không có sóng thông tin.Sự phổ biến FireChat đang gia tăng ở Hồng Kông. Khoảng 100.000 người đã tải xuống chương trình ứng dụng miễn phí FireChat này vào sáng chủ nhật và thứ Hai, theo The Wall Street Journal. Trong khi chưa có sự mất mạng thông tin, nhóm lãnh đạo sinh viên được xử dụng FireChat vì lo ngại chính quyền có thể dập tắt các mạng thông tin liên lạc.

Gizmodo giải thích lý do tại sao các mạng lưới “tạm” rất quan trọng khi có sự căng thẳng với chính quyền:

“Các mạng lưới “tạm” là công cụ đặc biệt có tính co giãn; chính quyền (độc tài) không dễ dẹp tắt được chúng, cũng không thể chặn được sự tiếp nhận sóng của điện thoại di động hoặc một địa chỉ của trang web. Mạng Lưới tạm này giống như câu chuyện Voldemort sau khi phân thân linh hồn mình vào cõi Trường Sinh Linh Giá, do đó nếu chỉ phá hoại một phần hồn sẽ không tiêu diệt hẳn được anh ta, trừ khi tiêu diệt mỗi điểm xâm nhập (access) hoặc tắt được Bluetooth trên tất cả các điện thoại đang xử dụng FireChat mới có thể hoàn toàn phá vỡ sự kết nối này. Tính khó-phá-vỡ này không là quá quan trọng cho các cuộc trò chuyện thông thường, nhưng vào lúc khẩn cấp và căng thẳng chính trị, nó trở thành con đường “sinh tử” (cho những lực lượng đối nghịch).”

Và như chúng tôi đã trình bày trước đó, OpenGarden (mở cửa vườn), tên công ty đã tạo ra FireChat và một ứng dụng mạng lưới Android cũng gọi là Open Garden, có tham vọng lớn hơn cho mạng lưới:

“Một khi bạn tạo được mạng lưới (Mesh Network), bạn đã có một mạng có tính co giãn, tự sửa chữa, không bị kiểm soát bởi bất kỳ tổ chức trung ương nào, không bị đóng cửa và luôn luôn hoạt động,” Christophe Daligault, phó chủ tịch Open Garden đặc trách thị trường nói. “Tôi nghĩ rằng điều này có thể giải quyết được nhiều sự hạn chế hoặc những thách thức của Internet băng rộng hiện nay.”

Ông nói không thể có được những điều kể trên nếu không có sự phát triển nhanh chóng điện thoại thông minh, có nghĩa là không cần phải có thêm máy móc (phần cứng) khác.

“Mỗi [điện thoại] sẽ trở thành một bộ phát sóng (router) và bạn có cảm giác bạn đang phát triển Internet – tất cả những người tham gia trong mạng lưới tạo ra sự mở rộng của Internet,” Daligault nói. “Trong một hoặc hai năm sắp tới, tôi nghĩ rằng mọi người sẽ không còn nhớ là bạn đã từng xử dụng Wi-Fi hoặc tín hiệu điện thoại di động để có thể giao dịch bằng vô tuyến (wireless).”

Nguồn: http://www.npr.org/blogs/alltechconsidered/2014/09/29/352476454/how-hong-kong-protesters-are-connecting-without-cell-or-wi-fi-networks

@Danluan

Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ

Posted on

Nguyễn Hưng Quốc
Lâu nay, những người quan tâm đến tình hình chính trị thường than thở là điều thiếu nhất, và do đó, cần nhất, trong quá trình tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam là vấn đề lãnh tụ: Chúng ta chưa có một gương mặt và một tên tuổi nổi tiếng được cả nước cũng như quốc tế biết đến và ngưỡng mộ như Nelson Mandela ở Nam Phi trước đây hoặc Aung San Suu Kyi ở Miến Điện hiện nay.

Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) được xem là một nhà hoạt động kiểu mới của thời đại liên mạng.Đành là đúng. Hiển nhiên đó là một điều đáng tiếc. Nhưng từ sự đáng tiếc ấy mà đâm ra bi quan lại là một sai lầm. Có hai lý do chính: Một, trên thế giới, trong thời gian vừa qua, xuất hiện một số phong trào tranh đấu cho dân chủ mà không hề có lãnh tụ nào cả (ví dụ tiêu biểu nhất là các cuộc xuống đường lật đổ các chế độ độc tài tại Trung Đông và Bắc Phi vào đầu năm 2011); và hai, lãnh tụ thường xuất hiện TRONG và VỚI chứ không phải TRƯỚC quá trình tranh đấu; nói cách khác, chúng ta phải tranh đấu trước, từ đó, sẽ xuất hiện một hoặc một vài cá nhân nổi bật lên đóng vai lãnh tụ thay vì chờ đợi có lãnh tụ rồi mới xuống đường tranh đấu.

Đằng sau sai lầm ấy là một sai lầm khác: phần lớn chúng ta hình dung lãnh tụ là những tên tuổi lớn, theo nghĩa, một, có tuổi tác; hai, có bằng cấp cao; và ba, được xã hội cũng như quốc tế biết và kính trọng.

Những quan niệm sai lầm ấy không những phổ biến ở những người bình thường mà còn xuất hiện ở cả những nhà hoạt động cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam: Ở họ, tôi thấy nhiệt tình và can đảm thì có thừa, nhưng vẫn có cái gì đó như thiếu tự tin: Họ vừa hoạt động vừa loay hoay chờ đợi lãnh tụ. Nhiều lần, tôi cứ tự hỏi: Tại sao lãnh tụ lại không phải là họ, chính những người đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam nhỉ? Nói cách khác, tại sao lãnh tụ lại không phải là một Nguyễn Phương Uyên hay một Đinh Nguyên Kha hay bất cứ một ai đó nhỉ? Họ trẻ quá hoặc còn thiếu kinh nghiệm quá ư?

Những thắc mắc ấy có thể được trả lời qua kinh nghiệm của Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) tại Hong Kong hiện nay.

Sinh ngày 13 tháng 10, 1996, Joshua Wong có một thân hình khá gầy gò, khuôn mặt hơi choắt, gò má hóp, đôi kính cận dày, trông có vẻ như một học sinh trung học hơn là một sinh viên năm thứ nhất ở đại học. Khuôn mặt ấy còn trẻ hơn cả Nguyễn Phương Uyên lúc cô xuất hiện với chiếc áo sơ mi trắng trước toà án tỉnh Long An vào ngày 16 tháng 5, 2013. Trẻ hơn bất cứ một người hoạt động nào được biết đến ở Việt Nam lâu nay. Trẻ đến độ khiến mọi người phải kinh ngạc trước khi khâm phục.

Vậy mà chính người thiếu niên 17 tuổi lại làm cả guồng máy lãnh đạo đông đảo, hung hãn và mạnh mẽ ở Bắc Kinh phải lo lắng. Hệ thống tuyên truyền nhà nước ở Trung Quốc không ngớt vu khống và bôi xấu Joshua Wong. Họ xem anh như một phần tử quá khích, kẻ kích động quần chúng, một nhân vật nguy hiểm của chế độ không những chỉ ở Hong Kong mà còn ở Trung Quốc nói chung: Ai cũng biết Hong Kong chỉ là một phần của Trung Quốc, bất cứ phong trào dân chủ nào tại Hong Kong, nếu thành công, cũng đều có ảnh hưởng dây chuyền đến các địa phương khác trong nội địa Trung Quốc.

Chưa hết, người thiếu niên ấy, mặc dù chỉ mới 17 tuổi, đã có một bề dày tranh đấu nhiều năm, ngay từ năm 2011, lúc Joshua mới 14 tuổi. Ngày ấy, cùng với một người bạn học, Ivan Lam (Lâm Lương Ngạn), Joshua thành lập một phong trào gọi là Học Dân Tư Triều (Scholarism) nhằm tranh đấu chống lại âm mưu chính trị hoá giáo dục của Trung Quốc tại Hong Kong. Phong trào, với lực lượng nòng cốt trên 300 học sinh và sinh viên, vào năm 2012, tổ chức các cuộc biểu tình có lúc lôi kéo đến 100,000 người tham dự, khiến, cuối cùng, chính quyền Trung Quốc phải bãi bỏ âm mưu nhồi sọ học sinh Hong Kong ấy.

Suốt mấy năm vừa qua, Joshua Wong không ngừng hoạt động, thường xuyên post bài lên facebook (với hơn 200,000 người theo dõi thường xuyên), trả lời các cuộc phỏng vấn của giới truyền thông các nơi, hơn nữa, còn viết cả cuốn sách nhan đề Tôi không phải là anh hùng (I am not a Hero). Trẻ, nhưng Joshua Wong có khả năng lý luận mạch lạc và chặt chẽ, một khả năng diễn đạt hùng hồn và lôi cuốn, có thể đánh bại nhiều đối thủ lớn tuổi, học thức cao và dày dặn kinh nghiệm chính trị tại Hong Kong.

Joshua Wong được xem là một “lãnh tụ”, một nhà hoạt động kiểu mới của thời đại liên mạng (wired activist), lúc nào cũng cầm điện thoại di động trên tay để nói chuyện với người này, thuyết phục người khác, viết và post bài lên facebook. Joshua có những tuyên bố rất ấn tượng, chẳng hạn, “cải cách chính trị là một vấn đề nòng cốt của mọi vấn đề” hay “Học sinh sinh viên đến đứng ở tuyến đầu của mỗi thế kỷ” hay “Chúng ta tranh đấu cho mục tiêu [dân chủ] mà không cần phân tích khả năng thành công bởi vì nếu nghĩ quá nhiều đến điều đó, bạn sẽ không dám dấn thân làm gì cả”.

Giới quan sát cho một trong những thành công lớn nhất của Joshua Wong là đã thức tỉnh được đông đảo học sinh và sinh viên tại Hong Kong, những người thường hờ hững và dửng dưng trước các vấn đề chính trị. Nhiệt tình của anh, như một ngọn lửa, làm bùng cháy ý thức dấn thân của bạn bè cùng thế hệ.

Khi các phóng viên bày tỏ sự ngạc nhiên trước tuổi tác của Joshua Wong, anh nói: “Đúng là không phải là chuyện thường thấy một học sinh 15 tuổi lãnh đạo một phong trào quần chúng chống lại chính quyền một cách hoà bình […] Chỉ ở Hong Kong, chuyện ấy mới xảy ra”. Rồi Joshua Wong kể, một cách tự tin, mới rồi, một học sinh 12 tuổi xin tham gia vào phong trào của anh.

Niềm tự hào của Joshua Wong hoàn toàn chính đáng. Nhưng những gì xảy ra ở Hong Kong cũng có thể xảy ra ở những nơi khác. Kể cả Việt Nam. Đã đành hoàn cảnh khác, nhưng lòng khao khát dân chủ và ý chí tranh đấu để được sống như một con người thì ở đâu cũng giống nhau.

Chủ nghĩa cộng sản châu Á còn gì?

Posted on

b1Ông Chu Ân Lai và thủ tướng cánh tả Indonesia Aly Sasto-Amdjojo ở Bandung năm 1955

Trong suốt 14 năm dưới chính quyền độc tài chống cộng của Tổng thống Suharto, cứ đến ngày 30/9 hàng năm, các kênh truyền hình Indonesia lại phát sóng “Sự phản bội của G30/PKI”, một bộ phim tài liệu về cái được cho là cuộc đảo chính bất thành năm 1965 của Đảng Cộng sản Indonesia.

“Sự phản bội” mô tả những người cộng sản như ác quỷ còn Suharto là vị cứu tinh cho Indonesia và đại diện cho cái nhìn chính thống của nhà nước về những gì đã diễn ra trong suốt 32 năm ông Suharto cầm quyền.

Người Indonesia, kể từ khi nước này chuyển sang dân chủ bắt đầu từ sự sụp đổ của Suharto hồi 5/1998, đã bắt đầu đặt câu hỏi về lịch sử chính thống.

Các sử gia, phóng viên, các nhà làm phim, các nhà hoạt động và thậm chí cả các quan chức đã bắt đầu kết nối với nhau để đưa ra một cái nhìn khác với những gì giới quân đội đưa ra hồi thập niên 1960.

Các quốc gia xã hội chủ nghĩa lớn nhất, hùng mạnh nhất ở Đông Á đã từ bỏ mô hình cộng sản chủ nghĩa từ 20 năm nay để chuyển sang mô hình tư bản chủ nghĩa, theo khuynh hướng thị trường.

‘Chính thống và trung thực’

“Sự phản bội”, được quay năm 1984, dựa trên nội dung lịch sử do một sử gia quân sự đưa ra, được tài trợ bởi chính quyền Suharto, và được sử dụng rộng rãi như một công cụ tuyên truyền chống cộng.

Các cảnh quay thì khủng khiếp, đầy bạo lực và thường là phóng đại, theo nhận xét của Arifin N. Noer, một trong những nhà làm phim, nhưng phản ánh quan điểm lịch sử được giảng dạy trong sách giáo khoa và ở các trường học.

b2Joshua Oppenheimer được giải cho bộ phim nhắc lại thời chính quyền cánh hữu Indonesia tàn sát các đảng viên cộng sản

Đến 2013, người Indonesia có thể tải xuống phim “Hành động Sát nhân”, một cái nhìn khác về các sự kiện của Joshua Oppenheimer, một nhà làm phim người Mỹ đã tìm hiểu về các vụ tàn sát các thành viên hoặc ủng hộ viên của đảng cộng sản ở Indonesia hồi 1965-1966.

Chính CIA từng mô tả đó là một trong những vụ thảm sát khủng khiếp nhất của thế kỷ 20.

Một năm trước đó, cơ quan nhân quyền của Indonesia, KOMNAS HAM đã tuyên bố vụ thảm sát đó là một vụ dùng bạo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng.

Các tiểu thuyết như “Trở về” của Leila Chudori từ tạp chí Tempo Magazine, đã tìm hiểu về các cuộc thảm sát dựa trên các cuộc phỏng vấn được thực hiện trong suốt sáu năm. Một loạt các tiểu thuyết, các vở kịch, và các bài báo đã ra đời sau đó.

Dưới thời cựu tướng Suharto, Indonesia đã dẫn dắt ASEAN như một trong những khối chống cộng mạnh mẽ nhất ở Á châu.

Các đảng phái cộng sản bị cấm tại Indonesia và Singapore, còn Philippines tiếp tục chống lại các nhóm du kích cộng sản.

Cộng sản theo mô hình tư bản?

Khối các nước xã hội chủ nghĩa lớn nhất Đông Á đã vượt qua quá khứ cộng sản và áp dụng mô hình tư bản chủ nghĩa để phát triển.

Sự sụp đổ của Liên bang Xô-viết hồi 1991 đã đưa ra một thông điệp mạnh mẽ cho các nước Á châu vốn đã áp dụng mô hình trung ương tập quyền trong vấn đề phát triển kinh tế.

b3Quân đội Indonesia thời Suharto đã truy bắt và tàn sát những người cộng sản

“Di sản của chủ nghĩa cộng sản là nó để lại sự thất bại của một hệ thống kinh tế,” Don Greenlees nói.

Học giả chuyên về quan hệ quốc tế tại Đông Á của Đại học Quốc gia Australia ở Canberra cũng nói về thực chất của ý thức hệ:

“Họ nói miệng thôi, nhưng thực tế là đang trở thành các nền kinh tế tư bản.”

Đảng cộng sản lớn nhất Á châu ở Trung Quốc nói rằng họ gắn bó với các nguyên tắc gốc của chủ nghĩa Marx-Lenin.

Thế nhưng kể từ cuối thập niên 1970, Trung Quốc đã dần đưa những chính sách thị trường áp dụng vào mô hình kinh tế kế hoạch hóa trung ương của mình, và đã trở thành một trong những quốc gia có mức tăng trưởng kinh tế nhanh nhất thế giới.

Năm 2001, Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới và đang trên đà trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới vào năm 2025.

Việt Nam, với việc theo đuổi đường lối Đổi Mới kể từ 1986, cũng đi vào quỹ đạo tương tự.

Trong lúc vẫn là quốc gia độc đảng và kiểm soát chặt truyền thông, Việt Nam đã theo đuổi chính sách tư bản chủ nghĩa, ủng hộ đầu tư.

b4Việt Nam nay là thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới

Việt Nam nay dựa vào đầu tư trực tiếp nước ngoài để hỗ trợ cho việc phát triển kinh tế và là thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới, APEC và ASEAN.

Một câu hỏi lớn mà các đảng cầm quyền ở cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đang phải đối diện: Thế hệ trẻ các đồng chí trong Đảng sẽ diễn giải ra sao về chủ nghĩa xã hội một khi các lãnh đạo đã vào độ tuổi 80 nghỉ hưu hoặc chết đi?

Indonesia kể từ 1998 đã phải vật lộn với bóng ma quá khứ cộng sản của chính mình.

Liệu cái chết của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Á có phải là điều đương nhiên không, khi mà các nền kinh tế nơi đây đang ngày càng trở nên toàn cầu hóa?

Tác giả Tom McCawley có 16 năm sống tại Indonesia và Đông Nam Á, theo dõi các chủ đề chính trị, kinh doanh và kinh tế cho nhiều hãng quốc tế, trong đó có báo Financial Time và Christian Science Monitor. Ông học ngành Nghiên cứu Á châu và kinh tế tại Đại học Quốc gia Australia và hiện đang từ Jakarta viết về các nguy cơ về an ninh và kinh doanh cho các công ty quốc tế tại Đông Nam Á.

Trước chuyến thăm Hoa Kỳ của Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam

Posted on

Ngoại trưởng Mỹ John Kerry (P) và Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh gặp nhau trong cuộc họp cấp Bộ trưởng ASEAN tại Brunei ngày 02 tháng 7 năm 2013.

Gia Minh, PGĐ Ban Việt ngữ RFA

Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh vào đầu tháng 10 này sẽ gặp người tương nhiệm Hoa Kỳ, John Kerry tại Washington DC.

Chuyến công du Hoa Kỳ này của ông Phạm Bình Minh là chuyến đi mới nhất của một quan chức cao cấp Việt Nam sang Mỹ, sau khi có những chuyến viếng thăm Hà Nội của các vị thượng nghị sĩ và tướng lãnh quân đội Hoa Kỳ.

Những động thái đó có gì đáng chú ý đối với mối quan hệ Việt Nam- Hoa Kỳ trong bối cảnh hiện nay?

Gia Minh nêu vấn đề ra với tiến sĩ Lê Thu Hường, thuộc Viện Nghiên Cứu Đông Nam Á tại Singapore. Trước hết bà đưa ra ý kiến:

Gần đây chúng ta có thể quan sát các chuyến đi của những quan chức Việt Nam sang Hoa Kỳ cũng như ngược lại. Trong bối cảnh hiện tại, tôi nghĩ điều đó là tự nhiên tại vì khi Việt Nam có cảm giác có thể cần thiết quan hệ với Hoa Kỳ tốt hơn do một số vấn đề xảy ra với Trung Quốc; nhất là tại Biển Đông thì tôi nghĩ đó là điều tự nhiên thôi.

Những người quan sát cũng nghĩ rằng đây là một hy vọng Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ đi đến gần nhau hơn. Tuy nhiên còn có thể có một số vấn đề mà chúng ta thấy chưa nhanh như vậy và chưa như mong muốn lắm.

Dẫu thế theo tôi như vậy là bình thường, rất tự nhiên.

Gia Minh: Hoa Kỳ lâu nay có chiến lược xoay trục sang Châu Á, trong khi đó Trung Quốc có những động thái lấn lướt tại vùng biển của Việt Nam, của Philippines; theo tiến sĩ Việt Nam và Hoa Kỳ gặp nhau điểm nào để họ tiến lại gần nhau trong bối cảnh như hiện nay?

Tiến sĩ Lê Thu Hường: Thật ra Hoa Kỳ cũng để ý và muốn xích lại gần Việt Nam trong một thời gian lâu rồi; còn phía Việt Nam thì còn có một số vấn đề chưa quyết đoán được rõ ràng nhưng theo tôi nghĩ sau vụ giàn khoan hồi tháng 5 thì Việt Nam cần phải chỉnh sửa một số suy nghĩ. Cho nên những cuộc gặp mặt gần đây có thể mang đến một số đột biến trong chính sách của Việt Nam, nhất là chính sách đối với Hoa Kỳ.

Tôi nghĩ Việt Nam và Hoa Kỳ đều có mong muốn giống nhau thôi, đó là hòa bình và ổn định trong khu vực. Hoa Kỳ không muốn Bắc Kinh hung hăng trong khu vực, và tất nhiên Việt Nam ủng hộ cách nhìn như vậy. Vì nếu như Bắc Kinh hung hăng (nếu tôi có thể dùng từ này) thì sẽ bất lợi cho Việt Nam và cho cả khu vực. Cho nên theo tôi nghĩ mục đích chung của cả Hoa Kỳ cũng như Việt Nam và các nước ở khu vực Đông Nam Á hiện nay là làm thế nào giữ được an ninh cho khu vực ổn định.

Gia Minh: Như tiến sĩ có nhắc đến thì trong mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam còn có một số vấn đề, tiến sĩ có thể cho biết những vấn đề đó là gì?

Tiến sĩ Lê Thu Hường: Những vấn đề đó thì cũng như các lãnh đạo Việt Nam thường hay nói. Chúng tôi từ ngoài nhìn vào có khi chỉ thấy được một số vấn đề thôi, nhưng mà những vấn đề như nhân quyền, dân chủ là những vấn đề mà đầu tiên bên phía Mỹ nêu ra. Đó là những vấn đề chưa cho phép quan hệ Washington và Hà Nội thân thiết như mong muốn.

Thái độ của Trung Quốc

Gia Minh: Chắc chắn khi mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ trở nên thân thiết hơn thì Trung Quốc họ không bằng lòng, vậy theo tiến sĩ Hà Nội cần phải làm gì để đạt được ý muốn của mình khi tiến gần đến với Hoa Kỳ?

Tiến sĩ Lê Thu Hường: Đây là vấn đề mà lâu nay Việt Nam phải đau đầu vì cũng sợ Trung Quốc phật lòng, nhưng tôi nghĩ trong bối cảnh hiện nay rất khó nói. Lý do vì Trung Quốc làm thay đổi mối ôn hòa giữa Việt Nam và Trung Quốc sau vụ giàn khoan rồi.

Theo tôi nghĩ thì Bắc Kinh họ cũng phải nhìn nhận vấn đề đó và thấy là tự nhiên như tôi đã trả lời trong câu hỏi đầu tiên của anh. Đó là tự nhiên cho Việt Nam hay bất cứ nước nào khác khi mà sự việc xảy ra như thế thì đều muốn có quan hệ tốt hơn với Hoa Kỳ hoặc một nước lớn nào khác.

Hiện trạng bị Trung Quốc làm thay đổi nên Trung Quốc có phật lòng hay không thì đó không phải là điều mà Việt Nam nên lo nhất, bởi lẽ bối cảnh hiện nay đã thay đổi rồi. Đó là điểm thứ nhất, thứ hai theo tôi nghĩ, một nước nhỏ nằm bên cạnh một nước lớn thì khó xử cho nước nhỏ; thế nhưng Việt Nam cũng tích cực, cũng phấn đấu để làm sao không bị nước lớn chèn ép quá, và không để nước lớn làm ảnh hưởng đến chính sách ngoại giao của nước nhỏ.

Hiện trạng bị Trung Quốc làm thay đổi nên Trung Quốc có phật lòng hay không thì đó không phải là điều mà Việt Nam nên lo nhất, bởi lẽ bối cảnh hiện nay đã thay đổi rồi.
– Tiến sĩ Lê Thu Hường

Gia Minh: Hiện nay đang có những thông tin cho biết Trung Quốc đang triển khai rất nhiều hoạt động biến những đá thành đảo tại khu vực Trường Sa, điều này ảnh hưởng, tác động, thúc đẩy Việt Nam trong việc thay đổi chính sách ngoại giao?

Tiến sĩ Lê Thu Hường: Đó cũng là một nỗi lo lớn vì thật ra qui mô của đảo đang được xây đó chúng ta cũng không được biết rõ ràng lắm. Việt Nam cũng không thể nào cản trở công trình xây dựng ở đảo ngoài biển như thế. Tuy nhiên Việt Nam cũng tích cực làm sáng tỏ điều này trong cộng đồng quốc tế và cũng muốn cho bạn bè quốc tế biết rõ về việc này đang xảy ra.

Riêng một mình Việt Nam không thể nào có ảnh hưởng đến dự án đó (của Trung Quốc), nhưng tôi nghĩ nếu tích cực và có sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế thì việc này cộng đồng quốc tế nên chú ý hơn.

Gia Minh: Vừa qua chỉ có Việt Nam và Philippines tích cực nêu ra những hoạt động của Trung Quốc tại Biển Đông còn những nước khác thậm chí có nước không ủng hộ, tiến sĩ thấy những động thái của Việt Nam đối với Hoa Kỳ và Philippines thì cần sự ủng hộ ra sao, ít nhất của các nước trong khối ASEAN?

Tiến sĩ Lê Thu Hường: Thật ra cộng đồng ASEAN như là một khối thì chưa có phản ứng. Nói chung Việt Nam cũng hy vọng ASEAN có phản ứng mạnh hơn, theo tôi hiện nay ASEAN cũng đang có áp lực rất lớn để có ‘câu nói’ rõ ràng hơn về việc này.

Trước mắt ASEAN cho rằng chuyện giữa Philippines và Trung Quốc là chuyện giữa hai bên, cũng như Việt Nam và Trung Quốc là chuyện giữa hai bên.

Nhưng vì những hành động của Trung Quốc (như tôi đã nói) có ảnh hưởng đến an ninh và ổn định trong khu vực, mà ASEAN mang vai trò một khối khu vực thì có áp lực phải ra tuyên bố rõ ràng và rành mạch hơn về chuyện này.

Việt Nam cũng tích cực trong quan hệ Việt Nam- ASEAN cũng như giữa Việt Nam và các nước riêng của ASEAN để làm sao có quan hệ chắc chắn hơn, bền vững hơn nhất là trong bối cảnh khó khăn như thế này.

Gia Minh: Cám ơn tiến sĩ về những nhận định vừa rồi.

Lãnh đạo Hong Kong không nhượng bộ

Posted on

hk1

Ông CY Leung kêu gọi người biểu tình về nhà

Lãnh đạo của Hong Kong CY Leung kêu gọi người biểu tình ngừng chiến dịch “ngay lập tức”.

Hàng chục ngàn người đã phong tỏa đường phố ở nhiều nơi.

Phong trào Occupy Central đã kêu gọi ông Leung gặp người biểu tình vào tối thứ Ba.

Trong khi đó, ông Leung nói người biểu tình – tập hợp gồm sinh viên, phong trào Occupy Central và người giận dữ vì phản ứng của cảnh sát – nên về nhà.

Thứ Ba 30/9, đường phố Hong Kong có im ắng hơn nhưng trước thềm ngày Quốc khánh Trung Quốc 1/10 con số người xuống đường có thể sẽ gia tăng.

Hành chính Trưởng quan Đặc khu Hong Kong CY Leung khuyến cáo người biểu tình ngừng chiến dịch “ngay lập tức”, trong khi cuộc sống ở một số nơi vẫn bị hoạt động này làm gián đoạn.

Ông Leung cũng bác yêu cầu đòi ông từ chức với lý do làm như vậy sẽ là một bước lùi.

Ông nói: “Bất kỳ thay đổi nhân sự nào trước khi có quy chế bầu cử tự do toàn diện sẽ chỉ khiến Hong Kong tiếp tục chọn lãnh đạo theo mô hình Hội đồng Bầu cử”.

“Các sáng lập gia của Occupy Central từng hứa nếu như phong trào của họ không kiểm soát được nữa thì họ sẽ kêu gọi dừng tay.”

“Nay tôi yêu cầu họ thực hiện cam kết của họ với xã hội và dừng chiến dịch này ngay lập tức.”

Hàng vạn người Hong Kong ở lại qua đêm trên đường phố để tiếp tục biểu tình trong khi Trung Quốc nói đây là việc làm “bất hợp pháp”.

Cuộc biểu tình còn lan rộng hơn sau khi cảnh sát dùng gậy và hơi cay sáng sớm hôm thứ Hai nhằm giải tán đám đông. Tuy nhiên cảnh sát chống bạo động sau đó đã rút đi.

Người biểu tình giận dữ vì chính quyền trung ương không cho người dân đặc khu được trực tiếp bầu lãnh đạo vào năm 2017.

Trung Quốc lên tiếng cảnh báo các nước khác không hỗ trợ “các cuộc biểu tình bất hợp pháp”.

Người biểu tình, gồm cả sinh viên và thành viên phong trào bất tuân dân sự có tên Occupy Central, muốn Bắc Kinh thôi kế hoạch bầu chọn lãnh đạo đặc khu qua một hội đồng tuyển chọn trung gian.

hk2

Cho tới nay, đặc khu hành chính trưởng quan vẫn được bầu qua một hệ thống thân Bắc Kinh.

Phản ứng của phương Tây

Vào thứ Hai, chính phủ Anh quốc đã kêu gọi tôn trọng quyền được biểu tình của người dân và thực hiện pháp quyền.

Hoa Kỳ cũng thống nhất với quan điểm trên, Người phát ngôn Nhà trắng Josh Earnest kêu gọi chính quyền Hong Kong kiềm chế.

Ông Earnest nói với các phóng viên: “Hoa Kỳ ủng hộ quyền bầu cử tự do ở Hong Kong theo đúng Luật cơ bản và chúng tôi ủng hộ nguyện vọng của người dân Hong Kong”.

Hàng chục người biểu tình đã bị bắt đêm Chủ nhật. Cảnh sát chống bạo động sau đó đã phun hơi cay vào đám đông.

Cheung Tak-keung, phó cảnh sát trưởng, nói cảnh sát đã dùng sức mạnh “tối thiểu”.

Ông nói 41 người, trong có 12 nhân viên cảnh sát, đã bị thương kể từ khi biểu tình nổ ra.

Chính quyền Hong Kong khuyến cáo người biểu tình bình tĩnh và rút lui một cách hòa bình, thế nhưng đám đông vẫn tiếp tục trụ lại quanh trụ sở chính quyền vào đêm thứ Hai.

Hàng nghìn người đã chặn một con đường lớn tại Mongkok, trên bán đảo Cửu Long, trong khi một đám đông khác làm khu vực Causeway Bay, phía đông đảo Hong Kong, tê liệt.

Các trường học ở Wan Chai, Trung tâm và khu vực phía Tây đóng cửa hôm thứ Hai và thứ Ba.

Cuộc sống trong thành phố bị gián đoạn, nhiều đường phố tắc nghẽn.

Người biểu tình kêu gọi Đặc khu Hành chính Trưởng quan CY Leung từ chức nhằm khai thông tiến trình cải cách chính trị và tạo điều kiện giải tỏa khủng hoảng.

Báo chí Trung Quốc thì nói “các lực lượng chống đối quá khích” đã gây bất ổn.

Giới phân tích nói lãnh đạo Bắc Kinh đang quan ngại làn sóng dân chủ có thể lan ra Hoa lục.

hk3

@bbc