Một bài báo về những truyện động trời xẩy ra tại khu dân cư người Việt Nam ở phố nghèo Warsaw Ba Lan

Posted on

Ulrich Adrian
LCH chuyễn ngữ

aa
Chủ Nhật vừa qua chương trình Đài truyền hình Đức có truyền phát một phóng sự về cộng động người Việt tại Ba Lan. Đây là một trong hai Đài truyền hình (quốc gia) có thể nói là đứng đắn. Phóng sự nói về sinh hoạt của cộng đồng người Việt tại Ba Lan, hầu hết là di dân từ Miền Bắc. Cách sống và cách xử sự với nhau thật kinh khủng. Những bí mật mà các nhà báo Ba Lan thuật lại thật khó mà tin rằng chúng đã xẩy ra như vậy… những chuyện động trời!

Bài báo cũng tố cáo nhân viên Tòa Đại Sứ Cộng Sản Việt Nam tại Ba Lan có nhúng tay vào những tệ đoan và hành vi tội phạm được nêu ra.. .. Vì đồng tiền và lợi nhuận mà mất hết trái tim. Đây là bài tóm lượt về phóng sự. LCH đã chuyển dịch qua tiếng Việt để chúng ta cùng đọc và suy nghĩ:

Sắc thái Việt trong lòng Warsaw – Ba Lan

Chúng tôi đang đứng tại Praga, một khu phố nghèo của Warsaw và nhìn lên những căn nhà chọc trời qua màng sương tháng Mười. Nơi đây, với vô số cần cẩu xây dựng, trong vòng vài tuần nữa sẽ mọc lên một sân đá banh cho giải bóng đá Âu châu sắp đến. Ngay cạnh bên, theo ngôn ngữ dân gian là khu Tiểu Việt Nam . Một khu chợ lớn bán đủ mọi thứ với giá rẻ. Thật thế, tất cả mọi thứ. Dân Việt Nam là cộng đồng ngoại quốc đông đảo duy nhất. Họ kéo đến từng bầy. Ba Lan là đất hứa, bởi số đông là đồng bào Việt Nam đã từng sát cánh cùng với Phong trào Công đoàn Đoàn kết chống cộng. Đến hôm nay họ vẫn còn ấp ủ thực hiện được giấc mơ ấy trên xứ sở Cộng hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam của họ. Không ai biết được con số chính xác, nhưng có ít nhất 30.000 dân tị nạn người Việt trên Ba Lan, phần bất hợp pháp. Chúng tôi biết được cặn kẽ hơn từ một thành viên tranh đấu cho nhân quyền người Ba Lan thuộc hiệp hội “Tiếng nói tự do”, hiện đang công tác giúp đỡ số cư dân này.

Robert Krzyszto thuộc hiệp hội “Tiếng nói tự do” kể rằng:

“Đấy là một cái bẫy: Cuộc hành trình đến Ba Lan được băng nhóm Mafia Việt Nam tổ chức. Dân tị nạn được đưa đến Moscow, chặng này không khó… Ở đây họ bị gom thu giấy tờ với chiêu bài, phải đi đóng thị thực nhập nội Ba Lan vào thông hành. Và tiếp theo họ được cho biết là có rắc rối, phải trả thêm 10.000 đến 15.000 $US Dollars. Một số tiền họ không thể có được, Thông hành bị giữ – họ đành phải chịu nợ để được đi tiếp đến Ba Lan. Một số nợ quá lớn và để trả nổi họ phải làm suốt đời. Dẫu họ có trúng số độc đắc đi chăng nữa, đám Mafia đòi nợ vẫn sẽ hàng tháng đến nhà gõ cửa.Thật rất khó khăn mới thâu được những hình ảnh khu chợ Việt Nam vào ống kính. Ai ai cũng e ngại chúng tôi, phần đông thấy máy quay phim ai nấy đều bỏ chạy. Nhiều người sống ở đây đã nhiều năm vẫn không nói được một chữ Ba Lan. Chúng tôi làm quen với Ngân. Người phụ nữ 45 tuổi này hành nghề với một bếp ăn lưu động. Một ngày mới của cô ta bắt đầu từ 1 giờ đêm.

“Cách đây 9 năm tôi phải chạy trốn, vì sợ trả thù. Tôi không muốn kể nhiều hơn. Chồng và con còn ở lại Việt Nam .Tôi nhớ chồng con lắm nhưng phải làm việc bù đầu 17 tiếng một ngày, 7 ngày một tuần, tôi không còn thì giờ nghĩ đến nữa. Tôi kiếm không được nhiều, nhưng nếu tiết kiệm tôi có thể dư tiền để gọi điện mỗi tuần một lần về nhà. Giờ thì tôi phải đi bán hàng…”

Chúng tôi tháp tùng theo Ngân, nhưng chỉ vài phút sau phải bỏ ngang không quay tiếp. Bởi Ngân không bán được gì cả khi có mặt chúng tôi bên cạnh. Cô ta giận dỗi mắng:

“Thôi cút đi, chỉ làm cản trở chuyện bán buôn”.

Sau đó chúng tôi mới nắm hiểu vì sao dân tị nạn ở đây lo sợ và Tòa Đại sứ CS Việt Nam tại Warsaw khoác một vai trò tai tiếng bất hảo như thế nào. Chiều đến chúng tôi hẹn gặp tại ven ranh thành phố với một cảnh sát tình báo trách nhiệm điều tra trong khu vực cộng đồng người Việt “Họ sợ bọn Mafia. Đám doanh thương giầu có đem rất nhiều tiền từ Việt Nam sang đây để rửa. Họ mua hãng xưởng và đầu tư tại Ba Lan. Bọn họ có đường dây rất chặt chẽ với chính quyền Hà Nội và với Tòa Đại sứ Việt Nam tại Warsaw . Một băng nhóm tội phạm có tổ chức, một hệ thống Mafia”Và với Mafia thì không đùa được. Đám tị nạn bất hợp pháp phải nộp tiền cho chủ, và tụi ấy có phương pháp riêng của chúng.

“Đám Việt không bao giờ có văn bản hợp đồng. Lời nói là đủ. Khi một kẻ nào đó không trả tiền, sẽ bị bắt cóc và tra trấn cho đến khi phải xì tiền ra”.

Một nhà báo Ba Lan đã mất hàng năm trường điều tra quyết phá vỡ bức tường im lặng này. Báo chí Ba Lan vừa rồi đã in bài tường thuật về những sự việc xảy ra trong chợ Việt Nam .

Ton Leszek Szymowski, một nhà báo viết:

“Mỗi một con buôn trong chợ đều phải nộp thuế, đấy là nguyên tắc. Không cần biết anh buôn gì, giầy dép hoặc áo quần hoặc có một cửa hàng ăn uống, đều phải nộp thuế. Từ 100 đến 150 $ Dollars một tháng. Nếu không bọn hắn sẽ đốt cửa hàng anh. Chịu chi anh sẽ được bảo đảm an ninh, đối với mọi băng đảng”.Trong bếp một tiệm ăn, một dân tị nạn phi pháp rút hết can đảm kể cho chúng tôi nghe một cuộc vượt trốn liều lĩnh. Cuộc hành trình của Nguyen từ Việt Nam đến Warsaw kéo dài hàng tháng trường.

“Thoạt tiên tôi muốn đi qua đường Moscow Nhưng họ đề nghị tôi nên vượt rừng qua Trung hoa. Tôi tin nghe theo, sau đó phải ngồi mãi trên tàu lửa và rồi nằm trong một thùng carton trên một chiếc xe tải. Xe chạy đến Kiew/ Ukraine . Họ đưa chúng tôi đến biên giới Ba Lan – và khi không người canh giữ, xe vượt biên giới và chở chúng tôi đến chợ Việt Nam, tại đấy họ tống tôi ra khỏi xe và thả tôi chơ vơ giữa đường”.
Trả lời câu chúng tôi hỏi, người Việt sinh sống ở đâu. Anh ta trả lời đơn giản:“Chỉ cần một người mướn được đâu đó trong những chung cư cao ốc một căn hộ, sẽ kéo thêm mười người nữa vào. Mười một người sinh sống trên 12 thước vuông”.

“Tôi không hiện hữu, tôi ở ngoài vòng pháp luật. Công an chìm Việt Nam vẫn còn theo dõi tôi đến tận Ba Lan. Họ vẫn hăm dọa khủng bố tôi. Vài ba ngày một lần họ ghé qua đây, hăm tôi không được hoạt động chống đối chính quyền. Và để dằn mặt họ quần tôi mỗi tháng một lần”.

Một số ít dân tị nạn đến theo đường bay từ Moscow , với giấy tờ giả. Một ngày có hai chuyến Aeroflot đáp xuống Warsaw . Những giấy thông hành quá giá trị đến mức dân tị nạn Việt Nam luôn luôn bất tử. Tại những nghĩa trang Ba Lan không hề có một nấm mồ của người Việt. Và điều này kiến Cảnh sát Ba Lan bứt tai vò đầu bao năm nay.

Dariusz Loranty, Cảnh sát Warsaw cho biết:

Dân Việt Nam sống mãi (nói không ai tin), nhưng thực tế chưa hề có đám ma chay hay tang lễ nào cà!. Trước đây vài năm, chúng tôi, Cảnh sát Warsaw , thật tình có phỏng đoán, đám người này họ ăn thịt đồng loại chăng? (theo như tường thuật thì chưa có ai chết được chôn bao giờ). Ai rồi cũng phải chết và phải được an táng. Một hôm chúng tôi kiếm được một xác chết bị quẳng đâu đấy vào trong rừng ở ven ranh Warsaw , đám Mafia thủ tiêu xác chết và sử dụng tiếp giấy tờ. Rồi lại thêm một kẻ tị nạn nữa sẽ đến từ Việt Nam , mang tên họ của người đã chết mà không ai kiểm soát được. Và với chúng tôi thì người Việt nào cũng giống nhau, không phân biệt được.Năm vừa qua chỉ có 800 người nộp đơn xin tị nạn chính trị tại Ba Lan, tất cả đều bị từ chối. Người Việt sống và bị đối xử phi nhân cách và một cách dã man. Nhưng vào thời điểm cuối cuộc tường trình chúng tôi nghe được một tin đồn kinh khủng.

Robert Krzyszto, hiệp hội “Tiếng nói tự do” kể rằng:

Có một sự việc liên quan đến dân Việt ở đây, không có chứng cớ, nhưng có thật. Tôi muốn nói về việc buôn bán bộ phận thân thể con người. Bọn Mafia đem người qua Ba Lan và sử dụng họ như một kho lạnh biết đi. Những người trẻ và khỏe mạnh. Họ được phép đi lại một mình nhưng bị kiểm soát rất chặt chẽ. Những người này rồi sẽ bị giết và lấy đi những bộ phận thân thể… Mọi dấu tích sẽ được cẩn thận xóa sạch. Những con người đó sẽ biến mất, chỉ còn lại tin đồn.

Chúng tôi không biết đã có bao nhiêu, nhưng nguồn tin này tuyệt đối khá tin cậy.

Đối với số 30.000 người Việt cư ngụ bất hợp pháp tại Ba Lan vùng đất hứa của họ phần lớn thật ra là một địa ngục trần gian. Bọn Mafia Việt Nam hành xử nhóm người này tùy thích. Ngay giữa lòng châu Âu.
Ulrich Adrian
LCH chuyễn ngữ

Blogger Điếu Cày – Chiếc áo tù và đôi dép tổ ong quý giá

Posted on

Ra đón ông ở phi trường Los Angeles có hàng trăm người Việt hải ngoại, với đủ băng rôn, khẩu hiệu, cờ quạt… đủ loại. Ngay sau đó blogger Điếu Cày xuất hiện bất ngờ, người ta nhìn thấy một người đàn ông cao, gầy, đen nhẻm, tóc ông đã bạc màu. Hành trang của ông mang theo chỉ độc nhất một bộ quần áo hơi nhếch nhác và đôi dép nhựa tổ ong đặc trưng của Việt Nam.

dieu_cay_2_0.jpg

Nancy Nguyễn đã ghi lại cảm xúc của mình như sau:

“Người ta mặc áo thun “Điếu Cày” lịch sự và giơ rất nhiều biểu ngữ. Còn anh, chiếc áo thun bạc màu, có phần nhếch nhác, và đôi dép cao su loẹt quẹt.

Anh đứng đó, lúng túng giữa cả một rừng người. Vậy mà, đêm nay, người ta đã khóc, và anh đã khóc, khi đón nhận những cái bắt tay đầu tiên sau hơn 6 năm tù, từ những con người xa lạ. Tôi chẳng biết nói gì hơn về đêm nay, đêm 21 tháng 10 của năm 2014 này. Tôi nghĩ, một đêm như thế là đã quá đủ đầy. Thế, là đã quá đủ đầy…

Tạ ơn trên người còn biết thương người.”

Người ta nói rằng hành trang của ông gọn nhẹ, không có gì cả ngoài bộ quần áo mặc trên người. Ít ai biết rằng trong cái áo mỏng tang, nhếch nhác của ông chứa đựng những thứ vô cùng quý giá đó là những lá thư của bạn tù được ông cẩn thận khâu vào và đem qua Hoa Kỳ. Để giờ đây ông được dịp bạch hóa nó.

Anh Nguyễn Trí Dũng viết trên trang facebook cá nhân:

“Những hình ảnh đầu tiên ngay khi bố mình vừa về nơi nghỉ ngơi tối hôm qua, đó là lấy những lá thư và đơn từ của anh em tù nhân mà ông đã khâu vào sau chiếc áo ra. Ai bảo ông không có hành trang, ai bảo hành trang của ông nhẹ nhàng ?!”

dieu_cay_1_0.jpgdieu_cay_3_0.jpg1966264_652006728249024_6252359615895827627_o.jpg
Chính phủ cần một nền báo chí phản biện hơn là một nền báo chí tụng ca – Trương Duy Nhất (ghi chép của ông Nguyễn Văn Hải).

Họp Thành Đô ‘nguyên nhân và diễn biến’

Posted on

b1 Cuộc họp bí mật Thành Đô tháng 9/1990 làm VN đổi hướng

BBC giới thiệu một phần bài tư liệu của ông Dương Danh Dy, cựu Tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu về các nguyên nhân chủ yếu dẫn tới Hội nghị bí mật Thành Đô năm 1990 giữa một số lãnh đạo hai Đảng Cộng sản Trung Quốc và Việt Nam:

Nguyên nhân từ phía Việt Nam:

Ngưòi lãnh đạo chủ chốt của Đảng ta, người quyết liệt chống bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc qua đời tháng 7 năm 1986, tạo điều kiện cho Ban lãnh đạo Việt nam nhất là ngưòi lãnh đạo chủ chốt mới, đại biểu cho xu hướng cần phải bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc, để thoát khỏi vũng lầy Campuchia, thế bị bao vây cấm vận, phải căng mình ra đối phó trên nhiều mặt trận…để có cơ hội thuận lợi tiến hành thực hiện bước chuyển đổi chiến lược “cải cách, đổi mới”.

Ban lãnh đạo và người lãnh đạo chủ chốt mới của Đảng Cộng sản Việt Nam cho rằng: Đảng Cộng sản Liên Xô đứng đầu là Gorbachev là xét lại, chỉ có Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc mới kiên trì con đường xã hội chủ nghĩa, kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin.

Qua thực tiễn “cay đắng” về nhiều mặt, đã thấy tác hại rất lớn của “cái bẫy” Campuchia, ban lãnh đạo mới quyết tâm thay đổi chính sách về vấn đề CPC mạnh hơn trước.

Việt Nam đang tiến hành cải cách và đổi mới, đã thu được nhiều thành quả rõ rệt, nếu chưa bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc sẽ bị những hạn chế và gặp những khó khăn nhất định về thu hút đầu tư và mở rộng mậu dịch đối ngoại.

Nguyên nhân từ phía Trung Quốc:

Trong thời gian dài hơn 10 năm, mặc dù Ban lãnh đạo Bắc Kinh đã dùng mọi thủ đoạn xấu xa, tàn bạo nhất hòng làm cho Việt Nam suy sụp, phải khuất phục Trung Quốc, nhưng Việt Nam vấn đứng vững, đặc biệt là những thành quả rõ rệt thu được sau mấy năm chúng ta tiến hành chính sách đổi mới, mở cửa đã khiến họ phải thay đổi cách nhìn và đối sách cũ đối với Việt Nam.

Ngoài ra những chuyển biến trong thái độ của Mỹ đối với Việt Nam và chuyển biến bước đầu trong quan hệ Việt Mỹ đã khiến ban lãnh đạo Bắc Kinh thấy nếu tiếp tục kéo dài căng thẳng với Việt Nam sẽ làm cho Mỹ được hưởng lợi.

Trung Quốc đang bị cấm vận sau sự kiện Thiên An Môn, bình thường hoá quan hệ với Việt Nam sẽ tạo thêm thế.

Thấy rõ những điểm yếu của ban lãnh đạo Việt Nam, chủ động chấp nhận bình thường hoá với Việt Nam lúc này sẽ thu lợi nhiều hơn trong chính sách đối với Việt Nam và trên quốc tế.

Nguyên nhân quốc tế:

Trung Quốc thông qua Liên Xô gây sức ép với Việt Nam, phải nhân nhượng, chấp nhận các yêu cầu của Trung Quốc

Các nước XHCN Đông và Trung Âu không còn nữa, Liên Xô mất quyền lãnh đạo, sắp tan rã, Việt Nam đứng trước nguy cơ mất chỗ dựa về nhiều mặt (chính trị, kinh tế, quốc phòng) cần phải tìm chỗ dựa mới, và Trung Quốc là đối tượng thích hợp nhất. Do đó cần phải tích cực đáp ứng một số yêu cầu của phía Trung Quốc nhằm nhanh chóng bình thưòng hoá quan hệ với họ.

Hội nghị bí mật Thành Đô:

b2
Hội nghị Thành Đô họp theo ‘lý luận Đặng Tiểu Bình’ dù ông này không có mặt

Thời gian họp và những nội dung thảo luận.

Do không thể trực tiếp tiếp cận những tư liệu do phía ta nắm giữ nên người viết đành phải dựa vào một số cuộc hỏi chuyện với đồng chí phiên dịch của đoàn và đồng chí Hồng Hà, Chánh văn phòng Trung ương đảng, thành viên của đoàn.

Ngoài ra đồng chí Đinh Nho Liêm chủ động cho biết một số tin liên quan và một số ít tư liệu đã được công khai của phía Trung Quốc, đó là Nhật ký của Lý Bằng (Bản tiếng Trung, Mạng “Nhân Dân” Trung Quốc ngày 5/1/2008) bài viết của Lý Gia Trung (lúc đó là Tham tán chính trị ĐSQ Trung Quốc), nguồn “Hà Bắc tân văn võng” ngày 30/10/2007 đưa lại tin của “Báo cuộc sống ngưòi già” Trung Quốc ) và bài viết của Trương Thanh (lúc đó là Vụ phó Vụ Á châu 1 Bộ Ngoại giao Trung Quốc, người tham dự hội nghị. Nguồn “Tạp chí “Thế giói trí thức” số 24 năm 2004, đang lại trên “Tân Hoa văn trích” số 5/2005)).

Để đỡ nhắc đi nhắc lại, khi dưới đây ghi “Nhật ký Lý Bằng”… bạn đọc nên nhớ cả nguồn đã ghi trên và đặc biệt là cuốn “Hồi ký Trần Quang Cơ” bản năm 2001 và bản năm 2003.

Theo các tư liệu đó thì diễn biến và kết quả đạt được của hội nghị như sau:

“Chiều ngày 28/8/1990 Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam Trương Đức Duy nhận được chỉ thị trong nước, chuyển lời tới TBT Nguyễn Văn Linh:

“TBT Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng hoan nghênh TBT Nguyễn Văn Linh và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưỏng Đỗ Mưòi thăm nội bộ Trung Quốc từ ngày 3- 4 tháng 9 năm 1990, cũng hoan nghênh Cố vấn Phạm Văn Đồng cùng đi.

Hồi ký Trần Quang Cơ cho biết Trương Đức Duy nói mập mờ là Đặng Tiểu Bình có thể đến hội nghị gặp anh Tô. Do Á vận hội sắp cử hành tại Bắc Kinh, để tiện bảo mật, nên sắp xếp hội đàm tại Thành Đô, Tứ Xuyên” (Lý Gia Trung: “Nội tình gặp gỡ Thành Đô…” “Hà Bắc tân văn võng” ngày 30/10/2007).

“Nhật ký Lý Bằng” cho biết:

“Sáng ngày 3/9/1990 chuyên cơ Việt Nam rời Hà Nội, 1 giờ chiều tới Thành Đô, hai giờ chiều đoàn Việt Nam tới nhà khách Kim Ngưu, tôi và đồng chí Giang Trạch Dân đón tiếp họ tại phòng khách, rồi cuộc hội đàm bắt đầu.”

“Mặc dù biểu thị nguyện vọng muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề Campuchia, nhưng lại biểu thị không muốn can thiệp vào công việc nội bộ của Campuchia.”

Nguyễn Văn Linh có bài nói dài mà hiện nay chưa tìm đọc được vì cả hai phía đều không công bố, bài nói của Giang Trạch Dân tại hội nghị cũng như “Kỷ yếu hội nghị” cũng trong tình trạng như vậy.

Lý Bằng nhận xét:

b3

Ban lãnh đạo Việt Nam năm 1990 lo sợ diễn biến Đông Âu làm phe cộng sản than rã

“Xem ra trên vấn đề Campuchia Nguyễn Văn Linh chỉ muốn làm một cái biểu thị nguyên tắc mà đặt trọng điểm vào mặt bình thường hoá quan hệ Trung Việt.”

“Hội đàm kéo dài tới 8 giờ tối. 8: 30 mới bắt đầu tiệc tối . Tại bàn tiệc tôi và đồng chí Giang Trạch Dân lại lần lượt làm công tác Đỗ Mưòi và Nguyễn Văn Linh.

Sáng ngày 4 tháng 9, chúng tôi cùng các đồng chí Việt Nam tiếp tục họp. Đến đây những vấn đề mà hội nghị đề xuất có thể nói là đã tương đối đạt được đồng thuận, tương đối trọn vẹn đầy đủ. Quyết định khởi thảo một kỷ yếu hội nghị.

Vào 2 giờ 30 phút chiều, hai bên cử hành lễ ký kết, lần lượt do TBT và Thủ tướng mỗi bên ký. Đó là bước ngoặt có tính lịch sử trong quan hệ Trung Việt. Chuyên cơ Việt Nam bay về nước ngay trong ngày.”

Bài viết của Trương Thanh nói:

“Đây là lần gặp gỡ đầu tiên giữa những ngưòi lãnh đạo hai nuớc Trung Việt sau hơn 10 năm, hai bên tiến hành hội đàm cấp cao. Trước tiên Giang Trạch Dân biểu thị: quan hệ Trung Việt đã xấu đi hơn 10 năm. Hai bên chúng ta nên quán triệt lý luận Đặng Tiểu Bình “kết thúc quá khứ, mở ra tương lai”.

Vừa là đồng chí vừa là anh em

“Ngoài việc khôi phục quan hệ hữu hảo láng giềng hai nước Trung, Việt ra, phía Trung Quốc đã đề xuất ý kiến quan trọng giải quyết chính trị vấn đề CPC: Việt Nam rút quân toàn bộ, hội đàm với các phái CPC, tiếp nhận văn kiện khung do năm nước thưòng trực Hội đồng Bảo an chế định, tham gia hội nghị quốc tế Paris về CPC, đó là then chốt của việc hai nước Trung Việt khôi phục quan hệ hữu hảo.

TBT ĐCSVN Nguyễn Văn Linh cám ơn bài phát biểu quan trọng của Giang Trạch Dân, ông biểu thị, quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và Trung Quốc là “vừa là đồng chí vừa là anh em” như lãnh tụ Hồ Chí Minh đã nói. Trung Quốc đã ủng hộ to lớn cho cuộc chiến tranh cứu nước của Việt Nam.

“Đáng tiếc là Lê Duẩn người lãnh đạo tiền nhiệm đã thi hành chính sách sai lầm khiến người ta khó lý giải. Hai nước Việt Nam, Campuchia xảy ra 10 năm chiến loạn, khiến quan hệ Trung Việt bị phá vỡ nghiêm trọng, nhân dân Việt Nam vô cùng đau lòng.

b4
Giang Trạch Dân: ‘Các đồng chí tới đây cho đến nay các nước không ai biết, cũng không cho các bên Campuchia biết. Chúng tôi cảnh giác vấn đề này’.

Bây giờ chúng tôi quyết tâm sửa chữa chính sách sai lầm trước đây, khôi phục tình hữu nghị truyền thống giữa hai nước, hai Đảng, cùng đi về con đường XHCN tươi đẹp.”

Về việc giải quyết chính trị vấn đề Campuchia, Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười đều biểu thị “chúng tôi tiếp nhận văn kiện khung, kết thúc cuộc xung đột Việt Nam, Campuchia.”

Qua hai buổi thảo luận, chiều ngày 3 và sáng 4, người lãnh đạo hai nước đã đạt được sự đồng thuận quan trọng, ký văn kiện “Kỷ yếu hội đàm”.

TBT Giang Trạch Dân biểu thị: bắt đầu từ hôm nay, hai nước Trung Việt “Độ tận kiếp ba huynh đệ tại;Tương kiến nhất tiếu mấn oan cừu” (thơ cổ: Qua hết sóng gió anh em vẫn còn, gặp nhau cười một cái là quên ân oán )”

Giang Trạch Dân nói thêm:

“Các nước Phương Tây rất chú ý tới quan hệ của chúng ta. Các đồng chí tới đây cho đến nay các nước không ai biết, cũng không cho các bên Campuchia biết. Chúng tôi cảnh giác vấn đề này. Họ cho rằng Việt Nam XHCN, Trung Quốc XHCN đều do Đảng Cộng sản lãnh đạo, họp với nhau bàn cái gì đây? Vì vậy chúng tôi giữ kín chuyến đi này. Trong tình hình quốc tế hiện nay, nếu để hai đảng cộng sản bắt tay nhau là sách lược không có lợi cho chúng ta.”

Trước khi đánh giá hội nghị xin nói thêm một nhận xét quan trọng: Giang Trạch Dân và Lý Bằng đã “tỏ ra” rất kính trọng ba vị Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười trong đoàn Việt Nam, coi họ thuộc thế hệ cha chú của mình.

Xin nêu một ví dụ : để tỏ lòng kính trọng ba vị ấy, tại nơi họp họ đã bố trí mỗi vị ở riêng một biệt thự cách nhau khá xa. Xin hỏi mấy ông già bảy mươi, tám mươi này sau khi họp mệt nhoài về liệu có thể tranh thủ gặp nhau để hội ý thêm được không?

Ngoài ra việc vì sao Đặng Tiểu Bình không đến dự hội nghị cũng cần được đánh giá thêm.

Ông ta sợ bị phía Việt Nam trực tiếp phê phán, để làm phía Việt Nam dịu bớt thái độ khi bàn về bình thường hoá quan hệ, để phía Việt Nam dễ tiếp thu dàn xếp của Trung Quốc.

Tổng bí thư Đỗ Mười

…Chấp nhận thoả thuận Thành Đô, Đại hội VII ĐCSVN, họp từ ngày 17/6 đến 27/6/1991 đã gạt đồng chí Nguyễn Cơ Thạch ra khỏi Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng, không để ông giữ bất kỳ chức vụ nào về đảng và nhà nước.

b5
Các ông Lê Đức Anh và Đỗ Mười lên làm lãnh đạo Việt Nam sau cuộc họp Thành Đô

Đại hội đã bầu Chủ tịch Hội đồng bộ trưởng Đỗ Mười làm Tổng Bí thư. Sau đó ít lâu Uỷ viên Bộ Chính trị Lê Đức Anh được bầu làm Chủ tịch nước. Như đã nêu trên, tháng 10/1991 hội nghị quốc tế về CPC họp tại Paris giải quyết về cơ bản vấn đề Campuchia.

Và chỉ sau khi hai sự kiện lớn đó đã diễn ra theo đúng yêu cầu của phía Trung Quốc, ngày 5/11//1991 (tức là hơn một năm sau Hội Nghị Thành Đô) phái đoàn Việt Nam do TBT Đỗ Mười và Chủ tịch HĐBT Võ Văn Kiệt mới được mời tới Bắc Kinh, đặt dấu mốc cho việc chính thức bình thường hoá quan hệ giữa hai nước.

Tuy nhiên tại hội nghị này Lý Bằng đã “thẳng thừng” nêu ra nhiều vấn đề tồn tại trong quan hệ hai nước, trong đó có vấn đề Việt Nam nợ Trung Quốc, vấn đề của cái gọi là “nạn kiều” từ Việt Nam về Trung Quốc… (Nhật ký Lý Bằng) trong khi phía Việt Nam không có động thái gì.

Hơn 20 năm sau Hội nghị Thành Đô, nay có dịp nhìn lại vấn đề, ngưòi ta sẽ thấy “ngộ” ra được một số điều mà ngay từ khi được phổ biến “kết quả” của Hội nghị, những người quan tâm đến tình hình đất nước lúc đó đã ít nhiều biểu thị sự không đồng tình.

Bước đầu, xin mạnh dạn công khai một số “yếu kém” của phía chúng ta, cũng như xin thẳng thắn đề cập tới một vài tác hại của những “quyết đoán” sai lầm khi đó đối với đất nước.

Nêu ra một số việc, không phải là muốn truy cứu trách nhiệm chính trị, hoặc nhằm bôi xấu, hạ thấp uy tín của một ai mà chỉ nhằm một mục đích: nếu không thấy hết những “dại khờ, non yếu” của chúng ta, không vạch trần những “mưu ma chước quỷ” của kẻ mà cho đến tận giờ phút này trong chúng ta vẫn còn có không ít ngưòi lầm tưởng họ là những “đồng chí cộng sản”, những người đang cùng chúng ta xây dựng “chủ nghĩa xã hội”… thì sẽ là một “nguy hại to lớn, lâu dài, tiềm ẩn” đối với dân tộc.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của nhà ngoại giao kỳ cựu Dương Danh Dy, hiện sống tại Hà Nội.BBC sẽ đăng tiếp phần ông viết về ‘hậu quả lâu dài của Hội nghị Thành Đô’.

@bbc

Bệnh chứng Nguyễn Cơ Thạch

Posted on

Ngô Nhân Dụng

Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn cơ Thạch

Ông Ðặng Xương Hùng mới dùng một từ tôi được nghe lần đầu: “Hội chứng Nguyễn Cơ Thạch.” Ông Hùng, từng giữ chức “vụ phó” trong Bộ Ngoại Giao tại Hà Nội, hiện đang tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ, chắc ông biết rõ chuyện ông Nguyễn Cơ Thạch mất chức bộ trưởng sau Hội nghị Thành Ðô năm 1990 giữa giới lãnh đạo hai đảng Cộng Sản Trung Quốc (Trung Cộng) và Cộng Sản Việt Nam (Việt Cộng). Hai chữ “hội chứng” hơi trừu tượng không quen thuộc với đa số độc giả cho nên tôi tạm dùng chữ “bệnh chứng,” dù không chính xác bằng.

Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã mắc một căn bệnh nặng, gọi bằng tên ông Nguyễn Cơ Thạch, vì triệu chứng căn bệnh phát lên rõ nhất trong thời gian hai đảng chuẩn bị Hội nghị Thành Ðô mà sau đó ông Nguyễn Cơ Thạch bị mất chức.

Ở hải ngoại, giới truyền thông gần đây không quan tâm đến Hội nghị Thành Ðô. Nhưng đồng bào trong nước còn rất thao thức về câu chuyện này. Cô Nguyễn Phương Uyên cùng các ông Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Xuân Nghĩa trong phong trào “Chúng Tôi Muốn Biết” đã yêu cầu “Bạch hóa Hội nghị Thành Ðô.” Không những thế Ban Tuyên Giáo đảng Cộng Sản còn đưa ra lời giải thích về hội nghị này để các đảng viên học tập. Trong bài trước, mục này tỏ ý nghi hoặc không biết bản tuyên bố trên có thực hay không, vì thấy nó chỉ “vạch áo cho người xem lưng” mà thôi. Ông Nguyễn Khắc Mai, cựu vụ phó Dân Vận Trung Ương Ðảng mới xác nhận với đài BBC rằng: “Văn bản của Ban Tuyên Giáo… thì nó có thật đấy… Nhưng chúng tôi hoài nghi sự giải thích… không biết là có đến nơi, đến chốn không…” Muốn hiểu “Hội chứng Nguyễn Cơ Thạch” thì phải nhắc lại chuyện ở Thành Ðô năm 1990.

Năm đó, sau khi đảng Cộng Sản Liên Xô sụp đổ, Việt Cộng mất chỗ dựa chính trị, ngoại giao, cũng như nguồn viện trợ kinh tế. Như người sắp chết đuối cần một cái phao bám, Việt Cộng kết thân lại với Trung Cộng. Sau cuộc chiến năm 1979 hai đảng từng coi nhau là tử thù. Mối tranh chấp lớn trong mười năm trước là cuộc chiến tranh ở Campuchia, Trung Cộng ủng hộ Khờ Me Ðỏ còn Việt Cộng bảo trợ chính quyền Hun Sen. Biết Việt Cộng đang tuyệt vọng, muốn cầu thân, nên Trung Cộng lợi dụng; buộc Việt Cộng phải giải quyết cuộc chiến ở xứ Khờ Me theo dự án của Bắc Kinh.

Năm 1990, quân Hun Sen đang mạnh hơn; cả thế giới đều ghét Khờ Me Ðỏ vì chúng đã giết hàng triệu người dân vô tội. Nguyễn Cơ Thạch không chấp nhận “đầu hàng” ở Campuchia trong khi phe Hun Sen đang thắng. Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh nghĩ khác, sẵn sàng nhượng bộ ở Campuchia, chỉ mong được kết thân với Trung Cộng. Nguyễn Văn Linh đã cho sửa lại bản Hiến Pháp Việt Nam, xóa bỏ nhưng đoạn kể tội Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của dân Việt. Linh và Lê Ðức Anh, bộ trưởng Quốc Phòng đã tự hạ mình đến gặp đại sứ Trung Cộng tại Hà Nội xin cho được gặp giới lãnh đạo Bắc Kinh.

Trong hoàn cảnh đó, Trung Cộng đã đưa ra mồi nhử, và toàn thể ban lãnh đạo Việt Cộng rơi vào bẫy. Mồi nhử là chấp nhận thảo luận chuyện lâu dài, theo lời Linh yêu cầu là “hợp tác với Trung Quốc để bảo vệ chủ nghĩa xã hội chống đế quốc.” Nhưng họ đặt điều kiện sẽ chỉ bàn chuyện đó sau khi hai bên thỏa thuận một giải pháp cho Campuchia. Việt Cộng phải chiều ý. Suốt trong thời gian hai bên bàn bạc, chuẩn bị, Trung Cộng đã bày trò chia rẽ nội bộ Việt Cộng. Họ không thèm nói chuyện gì với Nguyễn Cơ Thạch và Bộ Ngoại Giao của Việt Cộng mà nói chuyện thẳng tới tổng bí thư, hoặc qua Ban Ðối Ngoại thuộc Trung Ương Ðảng.

Khi chính thức gặp Thứ trưởng ngoại giao Trung Cộng Từ Ðôn Tín, Trần Quang Cơ, cũng giữ chức thứ trưởng ngoại giao sau này viết hồi ký, ghi lại: “Tôi nhớ như in cái giọng ngạo mạn kiểu ‘sứ giả thiên triều’ của Từ…” Từ Ðôn Tín nói: “Lần này tôi sang Hà Nội chủ yếu để bàn với các đồng chí Việt Nam về vấn đề Campuchia, đồng thời cũng xem xét nguyện vọng của các đồng chí…,” ý nói đã gặp Nguyễn Văn Linh và Lê Ðức Anh. Trần Quang Cơ nhận xét: “Ðây là cuộc đàm phán giữa hai quốc gia bình đẳng, làm sao Trung Quốc có thể nói đến chuyện xem xét nguyện vọng của giới lãnh đạo Việt Nam được?” Nguyễn Cơ Thạch không được đi họp ở Thành Ðô, dù là ủy viên Bộ Chính Trị và đang giữ chức bộ trưởng Ngoại Giao. Ông Trần Quang Cơ nói thẳng trong hồi ký Hồi ức và Suy nghĩ: Trung Quốc muốn ta phải thay đổi bộ trưởng Ngoại giao. Tại Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc họp ở Nữu-ước tháng 9 năm đó Ngoại Trưởng Trung Cộng Tiền Kỳ Tham từ chối không cho Nguyễn Cơ Thạch được gặp.

Cuối cùng, tại Thành Ðô Việt Cộng đã phải đồng ý công thức của Trung Cộng về một hội đồng lãnh đạo xứ Campuchia. Việt Cộng trước đó yêu cầu mỗi phe cộng sản ở Campuchia có sáu người trong hội đồng này. Trung Cộng đòi mỗi phe có sáu người, thêm người chủ tọa là Sihanouk, một ông hoàng sống thường xuyên ở Bắc Kinh, vẫn cộng tác với Khờ Me Ðỏ, tức là phe Khờ Me Ðỏ có bảy người! Bản tuyên cáo sau Hội nghị Thành Ðô ghi tám điểm thì bảy điểm chỉ nói chuyện Campuchia, điểm thứ tám nói đến việc hợp tác giữa hai đảng Cộng sản cũng nhấn mạnh tới việc Campuchia. Những yêu cầu “hợp tác bảo vệ chủ nghĩa xã hội chống đế quốc” của Nguyễn Văn Linh trở thành mơ tưởng hão huyền. Ông Dương Danh Dy, nguyên tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu, Trung Quốc, cho biết thêm rằng trong thời gian hội nghị Trung Cộng xếp cho Phạm Văn Ðồng, Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười ở ba biệt thự khác nhau, không thể bàn gì với nhau được.

Nhưng đau đớn cho Việt Cộng là những đòn ngoại giao của Trung Cộng sau đó. Trong hội nghị, hai bên đồng ý là sẽ cùng giữ bí mật. Nhưng ngay sau khi họp xong, Trung Cộng tiết lộ hết. Báo chí ở Thái Lan loan tin Việt Cộng đã chịu theo giải pháp của Trung Cộng ở Campuchia. Ngoại trưởng Mỹ gặp Nguyễn Cơ Thạch cũng nói rằng đã được nghe Trung Cộng báo tin đầy đủ. Việt Cộng uất ức nhưng phải im miệng, như gái ngồi phải cọc.

Người ức nhất là Hun Sen, vì thấy phe Khờ Me Ðỏ có bẩy người, mình chỉ được có sáu. Hun Sen uất hận nhất là cảnh Việt Cộng đi đêm với Trung Cộng, đâm sau lưng mình. Từ đó Hun Sen dần dần lánh xa Hà Nội, tiến gần Bắc Kinh. Vì thà đi thẳng với ông chủ lớn còn hơn đi qua một anh đầu nậu. Trung Cộng cũng bỏ rơi Khờ Me Ðỏ, sau khi bắt được Hun Sen ích lợi hơn nhiều. Cuối cùng, Việt Cộng vừa mất chân trên đất Campuchia, vừa không được Trung Cộng hứa hẹn gì về hợp tác lâu dài bảo vệ chủ nghĩa xã hội!

Hội nghị Thành Ðô là một thảm bại ngoại giao của đảng Cộng Sản Việt Nam. Nhưng nó cũng là triệu chứng hiện lên rõ nhất của một căn bệnh có gốc từ bên trong, gọi là “Hội chứng Nguyễn Cơ Thạch.” Ông Ðặng Xương Hùng giải thích: Hội chứng Nguyễn Cơ Thạch là việc Trung Quốc đã khống chế toàn bộ lãnh đạo Việt Nam để dần dần thực hiện những chính sách của Trung Quốc.” Hội chứng này bao gồm cảnh Trung Cộng “không chế về mặt đối ngoại, khống chế về mặt tổ chức nhân sự cũng như cơ cấu nhà nước của Việt Nam, làm sao có lợi nhất đối với Trung Quốc.” Ngoại giao, tổ chức nhân sự, cơ cấu nhà nước, cái gì cũng bị Trung Cộng khống chế. Phải thấy đây là một tình trạng bệnh trầm kha. Trên thế giới có quốc gia nào bị nước khác khống chế từ bên trong ra bên ngoài như vậy hay không?

Bệnh chứng Nguyễn Cơ Thạch khiến cho tất cả guồng máy cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam lúc nào cũng lo sợ không biết những gì mình nghĩ, mình làm, có hợp ý các “đồng chí” Trung Quốc hay không! Ông Ðặng Xương Hùng lấy thí dụ: “Nhiều nhân vật [chính quyền ở Việt Nam] sau này,… khi đụng chạm giải quyết vấn đề biên giới cũng như những vấn đề về tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Ðông cũng như thế, đều có những dấu hiệu của hội chứng Nguyễn Cơ Thạch. Tức là rất sợ những ý kiến cả nhân của mình về vấn đề quan hệ với Trung Quốc… rất sợ Trung Quốc sẽ xử lý làm ảnh hưởng đến chức vụ của mình với những quyền lợi và lợi ích của mình trong cơ cấu nhà nước [qua việc khống chế lãnh đạo cao nhất của Việt Nam].”

Ông Nguyễn Cơ Thạch đã kết luận về Hội nghị Thành Ðô: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu.” Bệnh chứng Nguyễn Cơ Thạch cũng là bệnh chứng “Bắc thuộc mới.”

@NgườiViet

Trần Huỳnh Duy Thức – Rất nhiều chồi xanh đang lớn nhanh, ngay trên những mảnh đất vốn từng tưởng khô cằn

Posted on

danluan_a0103Trần Huỳnh Duy Thức

Gia đình vừa nhận bức thư anh Thức gửi cho ba.

Thật xúc động khi đọc những dòng tâm sự của anh. Xin chia sẻ cùng các bạn.

Trong tâm khảm chúng ta hằn sâu có một khái niệm về Thiên tử. đó cũng tự nhiên vì văn hóa dân tộc bao đời. Nhưng các bạn hãy tìm hiểu “Thiên tử” với anh Thức là gì? Và nhiều điều bất ngờ về anh…

Fanpage Trần Huỳnh Duy Thức

Xuyên Mộc, 14/9/2014

Ba kính yêu,

Hôm qua được ôm ba, chạm vào da thịt ba để cảm nhận ba vẫn khỏe mạnh, con thật vui và hạnh phúc. Con cũng thấy được tinh thần ba vững vàng và vui vẻ. Ba nói đó là nhờ đọc thư của con khiến con thấy mình đã làm được một việc thật ý nghĩa. Con nhớ đến mẩu truyện ngắn nổi tiếng “Chiếc lá cuối cùng”: một người thợ vẽ bình thường đã bỏ mình trong một đêm mưa gió để vẽ xong một chiếc lá vĩnh cửu thay cho chiếc lá cuối cùng trên một cành cây sẽ rụng vào sáng sớm hôm sau. Những chiếc lá trên cây là nguồn sống hy vọng của một người bệnh hiểm nghèo. Nó rụng mỗi ngày vài lá, nguồn sống hy vọng cứ cạn dần tới một ngày nó chỉ còn lại một chiếc lá cuối cùng vào một đêm đông lạnh lẽo. Người bệnh tin rằng khi chiếc lá cuối cùng rơi cũng là lúc anh ta từ bỏ cõi đời. Nhưng người thợ vẽ đã đánh đổi cuộc sống của mình để chiếc lá ấy không bao giờ rụng. Con đọc mẩu chuyện này khi vừa mới đọc rành chữ, cuối lớp một hay đầu lớp hai gì đó. Hôm ấy ba mua về cho con một tập truyện ngắn. Vừa đọc xong “Chiếc lá cuối cùng” trong lòng con dâng trào những cảm xúc thật kỳ lạ mà ở lứa tuổi ấy con không thể giải thích được. Tập truyện kết thúc bằng mẩu chuyện “Cô bé bán diêm” – một câu chuyện cũng nói về niềm hy vọng qua những que diêm bật sáng và cô bé ấy đã chết khi que diêm cuối cùng cháy hết. Con đã khóc khi đọc xong những dòng cuối cùng nói người ta thấy xác cô bé chết cóng vào sáng hôm sau. Kết thúc một cuộc đời bấy hạnh. Nhưng dường như nó đã theo con đến khi con trưởng thành. Có lẽ vì thế mà con không bao giờ để mình rơi vào tuyệt vọng và cũng không bao giờ tạo nó ra cho người khác. Hơn nữa, con luôn cảm thấy thương xót cho những người tuyệt vọng và căm ghét những kẻ đã tạo nên điều ấy. Dần dà, con hình thành nên thói quen của người thợ vẽ bình thường vẽ nên những chiếc lá cuối cùng. Rồi khi mình ứng dụng những quy luật khoa học để làm nên những chiếc lá như vậy thì con phát hiện ra một điều kỳ diệu là chúng ta có thể hóa xanh tươi thành chiếc lá thật. Chỉ cần không đánh mất hy vọng rồi tìm kiếm một con đường khoa học thì ánh sánh hy vọng đó sẽ dẫn mình vượt qua tất cả những tháng ngày và ngã ngách đen tối để đến được những con đường rộng mở và sáng rực.Chắc là con được thừa hưởng tính ngọn lửa hy vọng không bao giờ tắt đó từ ba. Ba còn nhớ 1 đoạn trong bài thơ con tặng ba ngày nhà giáo năm ngoái không:

Nhưng vẫn còn đó
Những chiếc lá cuối cùng
Sau những ngày mưa bão
Cho hy vọng còn xanh

Những nhà giáo
Trông mình trong bão
Để lại những mầm xanh.

Ba là nhà giáo nên không chỉ một mình con mà đã có bao thế hệ học trò được gieo những hạt giống hy vọng và đang dần xanh tươi.

15/9/2014

Con thật sự đã thấy rất nhiều chồi xanh đang lớn nhanh, ngay trên những mảnh đất vốn từng tưởng xấu, khô cằn. Con không chỉ tin mà còn thấy được quy luật rằng người ta sẽ chọn con đường đúng một khi đã hiểu được sự tốt đẹp của nó. Đó chính là cách thay đổi tốt đẹp nhất của xã hội loài người, không bạo lực; chiến tranh. Không ai bị phủ định hay bị đàn áp. Mọi ngưởi có thể chung sống trong hòa bình và tôn trọng những khác biệt của nhau. Cái xấu vẫn hoành hành vì người ta chưa thuyết phục được những con người có quyền lực hoặc đa số mọi ngừi nhìn thấy được những con đường đúng và tốt. Cho rằng mình hay rồi bằng cách nào đó áp đặt chứ không thuyết phục mọi người thì kết quả luôn luôn là dở, không sớm thì muộn. Những người nóng vội thường cảm giác rằng thuyết phục thường chậm hơn áp đặt nên họ sẵn sàng dùng mọi biện pháp để cưỡng ép. Nhưng họ không thấy rằng những biện pháp đó đều dẫn đến những hậu quả rất xấu và lâu dài. Họ có thể ảo tưởng với những thành tích trước mắt nhưng phải nhanh chóng đối diện với những thực tế phũ phàng. Muốn thuyết phục hiệu quả thì không được định kiến, mà phải có niềm tin rằng mọi người đều có thể thay đổi tốt hơn dù ít hay nhiều, dù chậm hay nhanh khác nhau. Và cũng không được hận thù dù phải luôn căm ghết cái xấu. Khi mình thuyết phục bằng khoa học thì lúc đầu có thể chậm nhưng sau đó lan tỏa rất nhanh nhờ những con người sáng ngộ ban đầu làm chất xúc tác thúc đẩy phản ứng dây chuyền theo quy luật.

Khoảng 2 tuần trước con nhận được ông văn 354/TA-HS của Tòa án Nhân dân Tối cao do bà Hoàng thị Kim Oanh ký ngày 14/8/2014 trả lời đơn đề nghị Giám đốc thẩm con gửi hồi tháng 12/2013. Nội dung thì cũng chẳng khác gì công văn 4290/VKSTC-V3 của Viện Kiểm Sát Nhân dân Tối cao (ngày 28/11/2013) gửi cho ba cuối năm ngoái. Tức là không căn cứ theo điều 273 BTTTHS để giải quyết mà chủ quan lặp lại những nội dung trong các bản án. Con đã gửi đơn đến CTN, TTướng, CTQH,VT VKSNDTC, CATANDTC để khiếu nại công văn 354/TA-HS hồi tuần trước. Con đề nghị phải mở một phiên tòa tuân thủ đúng BLTTHS để xét xử, các phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm đều vi phạm luật. Về việc truy bức nhục hình, con cũng lặp lại trong các đơn trên nhưng chỉ là một chi tiết để lưu ý tính khách quan của hồ sơ vụ án, chứ không tố cáo sự việc đó. Con thấy chưa cần và cũng không muốn phải làm vậy. Con chẳng thấy hận thù gì cả, con chỉ muốn đòi công lý bảo vệ lẽ phải cho mình thôi. Việc tố cáo là chưa cần thiết ba à. Con có niềm tin và hiểu được quy luật của công lý tiến về lẽ phải, phải thừa nhận lẽ phải như thế nào nên con kiên trì thuyết phục. Ba hãy ủng hộ con nha. Sẽ thành công thôi ba à!

Sáng nay con nghe VOV nói TQ đang xây căn cứ quân sự hiện đại, có cả đường băng trên đảo Gạc Ma của VN mình. Quả là tập đoàn cầm quyền TQ đang bị sức ép dân tộc cực đoan trong nước làm cho nóng vội, phải thực hiện việc này để giải khát những tham vọng trong lúc họ đang thể hiện “thiện chí” để khôi phục lại quan hệ với VN nhằm cài đặt sự khống chế tinh vi hơn như con viết cho ba trong thư 21A hồi giữ tháng 6 vừa rồi. Thư đó con nói rằng nếu TQ xây sân bay quân sự rồi thiết lập vùng nhận diện phòng không hoặc khoanh vùng kiểm soát hàng hải thì họ sẽ tạo nên một chính nghĩa và động lực mạnh mẽ cho VN và các nước trong khu vực siết chặt quan hệ và hình thành nhanh chóng các liên kết đa phương vững mạnh trong mọi lãnh vực. Âm mưu khôi phục, cài đặt lại quan hệ với VN chưa xong thì đã lộ vì buộc phải nóng vội để giải khát tạm thời cơn khát tham vọng điên cuồng. Thời cuộc, thời đại đang thay đổi nhanh chông không theo ý muốn TQ nhưng họ vẫn tiến hành những biện pháp theo ý muốn đó. TQ đã hoàn toàn thất bại trong việc dụ và ngăn chặn Mỹ, Ấn, EU, G7 quan tâm đến Châu Á TBD để họ tự do chèn ép và sử dụng vũ lực với các nước trong khu vực nhằm độc chiếm và không chế toàn bộ Biển Đông. Cuộc phiêu lưu thử nghiệm HD981 đã cho họ nếm vị đắng của thất bại đó. Những người tỉnh táo thì sẽ luôn dám thừa nhận thất bại để điều chỉnh chiến lược phù hợp với thời cuộc. Nhưng với tập đoàn cầm quyền TQ thì sự thừa nhận thất bại như vậy đồng nghĩa với việc phải phá sản một kế hoạch khổng lồ đã được dầy công chuẩn bị công phu mấy thập kỷ nay nhưng lại dựa trên những giả định/mong muốn phản khoa học, đi ngược lại dòng chảy thời đại. Do vậy họ sẽ vẫn tiếp tục. Rồi chuốc lấy sự thảm bại.

Những hành động của TQ trên đảo Gạc Ma sẽ thúc đẩy dòng chảy thời đại này lớn mạnh nhanh chóng. Ta chỉ có thể gọi đây là dòng chảy tự nhiên, dòng chảy tất yếu hay dòng chảy của quy luật của Tạo hóa. Ta cũng có quyền tự hào gọi đó là dòng chảy Lạc Hồng cũng được ba à. Hồng có nghĩa là dòng chảy cuồn cuộn, dâng trào trong từ hồng thủy. Lạc tượng trưng cho khoa học từ ý nghĩa của mạch lạc, liền lạc. Lạc Hồng nghĩa là một dòng chảy mãnh liệt của khoa học nhanh chóng dẫn đến sực an lạc – tức là cảnh thái bình và thịnh vượng. Không chỉ cho VN mình mà cho cả thế giới. Đó chính là sự mạng Lạc Hồng thiêng liêng mà con hay đề cập trong các thư trước. Sứ mạng đó đã được gửi gắm cho dân tộc mình để chúng ta tỏa sáng và tạo nên thành tựu vĩ đại cho nhân loại trong thời đại này. Thời cơ của nó đã đến rồi, mọi nhánh năng lương đang chảy về nó từ tất cả các hướng đông (Mỹ, EU), Tây (Ấn Độ), Nam (Úc, New Zealand), Bắc (Nhật, Hàn). ASEAN là trung tâm hội tụ của nó và VN sẽ là điểm cân bằng của trung tâm đó, một vai trò hết sức quan trọng mà nếu hoàn thành thì chúng ta sẽ được tôn trọng và bảo vệ bởi toàn thế giới. Đây cũng chính là thời cơ tuyệt vời ngàn năm để VN cộng hưởng năng lượng từ các nhánh chảy trên rồi tổng hợp bằng những phương pháp khoa học thành một nguồn năng lượng khổng lồ giúp chúng ta hiện thực hóa khát vọng Lạc Hồng cho mình và cho một thế giới hòa bình thịnh vượng – một cộng đồng an lạc. Còn TQ thì muốn biến VN thành điểm xung đột như họ vẫn theo đổi hơn nửa thế kỷ nay nhằm thực hiện học thuyết “Hòa bình và Chiến tranh” và thử nghiệm chính sách của tập đoàn cầm quyền TQ. Họ thành công như vậy với Bắc Triều Tiên. Khiến nước này trở nên thật đáng thương. Nhưng nước này cũng đang tỉnh ngộ dần, tìm đường quan hệ với EU. Không sớm thì muộn họ cũng sẽ bừng tỉnh thôi.

Nhưng với VN, TQ sẽ không thể ngờ rằng họ không những không áp đặt được lối chơi của họ mà cuối cùng phải theo Con đường của VN. Vì sao thì con đã phân tích trong các thư trước một cách khoa học, dụa trên nền tảng căn bản là “Tôn trọng và bảo vệ trên hết QCN” – hay theo cách nói của Sấm Trạng Trình là “Thiên tử lên ngôi”. Trong sấm này có câu: “Bảo giang thiên tử xuất/Bất chiến tự nhiên thành”. Nghĩa là để bảo vệ giang san thì QCN phải lên ngôi cao nhất, khi ấy không những tránh được chiến tranh mà còn tạo nên thành tựu nhờ thuận theo quy luật tự nhiên. Chứ không phải là có một ông con trời (ơi) nào đó xuất hiện ở sông Bảo cả. Lần khác con sẽ giải mã những thông điệp từ sấm và huyền sử Lạc Hồng để nhà mình thấy được sứ mạng của VN đã được gửi gắm cho thời đại ngày nay như thế nào. Những thông tin này không khác những gì con đã phân tích Con đường khoa học của VN, kể cả việc TQ cuối cùng phải theo con đường đó. Để con kể một chút cho nhà vui. Sau “Bảo giang thiên tử xuất/Bất chiến tự nhiên thành” là các câu sấm sau: “Lê dân bão bão noãn/ Tứ hải lạc âu ca/Dục đức thánh nhân hương/Quá kiều cư bắc phương”. Rồi tiếp tục khoảng 100 câu bằng toàn chữ Hán. “Lê dân bão bão noãn/Tứ hải lạc âu ca” chính là cảnh người dân sống êm ấm, bốn biển an lạc hoan hỉ (thái bình, thịnh vượng) sau khi QCN lên ngôi. “Dục đức thánh nhân hương/Quá kiều cư bắc phương” nghĩa là cảnh thái bình thịnh vượng như vậy sẽ thúc giục (dục) những phương pháp đúng đắn và tốt đẹp (đức thánh nhân) lan tỏa (hương) và vược qua cầu (quá kiều) đến sinh sôi (cư) ở TQ (bắc phương). Chính là Con đường của VN sẽ lan tỏa ảnh hưởng sang TQ và từ đó TQ sẽ đi theo con đường đúng đắn tốt đẹp. Trong gần 600 câu sấm thì từ đầu đến đoạn này là hơn 400 câu bằng tiếng Việt hoặc âm Hán-Việt. Nhưng từ đoạn này trở xuống khoảng 100 câu toàn là tiếng Hán, được ngụ ý dành cho người TQ. Trong khoảng 100 câu này lại có 2 câu: “ Bảo sơn thiên tử xuất/Bất chiến tự nhiên thành”, giống 2 câu đã nêu ở trên, chỉ khác chữ “Sơn” thay vì chữ “giang” thôi. Nhưng về ý nghĩa thì hoàn toàn giống nhau, mà dành cho TQ: để bảo vệ sơn hà thì QCN cũng phải lên ngôi ở TQ, khi ấy không cần chiến tranh mà vẫn tạo nên được những thành tựu nhờ thuận hteo quy luật này hay dòng chảy tự nhiên. Trong khoảng 100 câu này có nhiều điều thú vị về TQ lắm, kể cả những chuyện vừa xảy ra và sắp xảy ra, giống với những gì con đã phân tích về Con đường khoa học của VN mở ra cho TQ. Con định sau này sẽ viết riêng một quyển truyện về giải mã sấm hy vọng bán chạy như “Mật mã Da Vinci” của Dan Brown…

Con tìm thấy nhiều gợi ý từ sấm và huyền sử Lạc Hồng rồi dùng khoa học để nhận ra được những quy luật có thể dẫn đến những đích nhắm tương ứng với các gợi ý đó. Rồi theo diễn tiến theo quy luật, con xác định được những kết quả tất yếu. Điều thú vị là những kết quả đó trùng hợp với những thông điệp khác trong sấm. Căn bản vẫn là khoa học, sấm truyền cho con cảm hứng và cả năng lượng để xây dựng con đường khoa học. Như con viết trong thư 23A, khi mình hiểu đúng quan hệ giữa thực và siêu thực thì mình không chỉ được khai sáng mà còn nhận được những nguồn năng lượng đặc biệt trong vũ trụ. Các năng lượng đó giúp mình có những khả năng vượt trội, kết nối mình với những quan hệ mà mình không ngờ tới, che chở mình những lúc mình đã dùng hết mọi năng lực vốn có. Ba có thấy lạ không. Con thuộc lòng gần 600 câu sấm và hơn 5 năm rồi con vẫn cứ nhớ như thế. Con hay rơi vào nghịch cảnh nhưng luôn gặp những người tốt âm thầm giúp đỡ con dù họ cố che giấu sự giúp đỡ đó

16/9/2014

Mọi việc trên thế gian đều diễn ra theo những quy luật tự nhiên của Tạo hóa. Một tác động như thế này sẽ tất yếu tạo ra một hệ quả như thế kia theo một hay nhiều quy luật nào đó. Hành động hay không hành độngcủa một người hay nhóm người luôn tạo ra những kết quả tất yếu theo các quy luật phát triển của xã hội. Khi con người càng hiểu biết các quy luật này thì dự đoán càn chính xác xu thế tiến hóa của nhân loại. Không cần biết sấm, chỉ cần hiểu sâu những quy luật phát triển để phân tích cho thời cuộc hiện nay thì người ta hoàn toàn có thể nhìn thấy được một dòng chảy tất yếu của thời đại ngày nay đang hình thành và lớn mạnh hay dòng chảy Lạc Hồng mà con đã đề cập. Tiếng Anh có nhiều thuật ngữ để chỉ về quy luật phát triển nhưng con thích nhất là cụm từ “Rules of the road” – Những quy tắc của Con đường. Hồi cuối năm 2011 hay đầu năm 2012 gì đó, Tập Cận Bình sang thăm Mỹ lúc ông ta vẫn còn là Phó Chủ tịch nước TQ, chuẩn bị kế nhiệm. Xem thời sự VTV con nghe thoáng được một đoạn Obama nói với ông ta rằng TQ cần tôn trọng Rules of the road để phát triển một cách hòa bình và thịnh vượng, và Mỹ cam kết sẽ thúc đẩy các quy tắc này trở thành luật chơi chung của thế giới. Lúc ấy Mỹ cũng vừa công bố chiến lược xoay trục qua Châu Á TBD. Nghe như vậy con nhận ra ngay rằng dòng chảy Lạc Hồng bắt đầu hội tụ năng lượng – Con đường bắt đầu được khai thông. Thời cơ của nó đã khởi động. Còn TQ thì dồn mọi nỗ lực để ngăn cản nó. Nhưng họ không hiểu được Rules of the road nên họ cho rằng đó là những quy tắc của Mỹ đặt ra để áp đặt thế giới và lấn lướt họ. Do vậy chỉ cần cản trở năng lượng của Mỹ thì sẽ ngăn cản được dòng chảy đó. Họ đổ bao nhiêu sức lực, phí phạm những năng lượng khổng lồ nhưng dòng chảy ấy vẫn cứ hình thành và đang lớn mạnh. Trong khi Mỹ, Nhật, Úc và mới đây là Ấn Độ thì cứ ung dung mà tiến về, tiến theo dòng chảy, chẳng tốn sức gì cả. Con nhìn những hành động của TQ hiện nay chẳng khác gì sự quẫy đạp cố thoát khỏi sức hút tự nhiên vào dòng chảy. Rồi tới đây, khi họ bị hút vào dòng chảy rồi nhưng vẫn sẽ tiếp tục vùng vẫy cố bơi ngược dòng, họ sẽ phải nhận ra rằng phải xuôi theo nó thì sức lực của họ mới được cộng hưởng. Tức là phải tôn trọng Rules of the road để áp dụng các quy luật phát triển thì giá trị của họ mới được khẳng định, họ mới được tôn trọng. Những quy tắc của Con đường chính là các quy luật phát triển của Tạo hóa. Luật pháp quốc tế, hay nói theo cách bình dân là luật chơi của thế giới, phải được xây dựng trên những nguyên tắc này thì nhân loại mới phát triển trong hòa bình và tiến nhanh đến dân chủ, công bằng, thịnh vượng, văn minh. Tiến trình này chính là Con đường mà VN mình phải trở thành người Kiến tạo.

Tại hội nghị đối thoại đa phương (21/8/14) ông Dũng nói VN phải tham gia kiến tạo, định hình luật chơi chung. Hôm qua tại Đại học quốc gia Hà Nội ông ấy bảo VN sẽ tiến kịp và tiến cùng thời đại. Những dấu hiệu của một cuộc chuyển mình vĩ đại… TQ thì vẫn còn ngộ nhận vì tự mình nhuốm màu sắc chủ nghĩa cho các quy luật của Tạo hóa, một căn bệnh bè phái chủ nghĩa quá nặng.

Có lẽ ba cũng ngạc nhiên khi nghe Mỹ công bố cắt giảm quân số từ 700 ngàn hiện nay xuống 450 ngàn sau 10 năm nữa. Hồi đầu năm con đọc một bình luận trên báo Nhân dân cho rằng Mỹ không thể làm được như vậy vì vừa cam kết gia tăng sự hiện diện ở Châu Á TBD, vừa phải đối phó với những xung đột và gia tăng căng thẳng tại rất nhiều khu vực khác trên thế giới. Hình như bình luận này được trích lời từ một ai đó phát biểu trên Tân Hoa Xã. Nếu không nhìn được quy luật phát triển thì nhận định như vậy không sai. Nhưng khi đã thấy được dòng chảy của thời đại rồi thì không khó lắm để dự đoán được kết quả trên từng chặng của nó. Người Mỹ nhìn rõ được dòng chảy Lạc Hồng này sẽ dẫn đến sự hợp tác tiến tới hòa bình, giảm xung đột tiến tới loại trừ chiến tranh, hóa giải TQ và Nga trong một thập kỷ tới. Cho nên họ hoàn toàn không liều lĩnh khi thực hiện một kế hoạch cắt giảm hơn 1/3 quân số như vậy. Đây là một bước đi chiến lược, cục kỳ chiến lước. Chi phí trung bình cho 1 lính Mỹ khoảng 1 triệu usd/năm, 250 ngàn quân tiết kiệm được hàng trăm tỷ usd/năm. Số tiền này đầu tư cho giáo dục và khoa học thì thành tựu công nghệ mà nó tạo ra là kinh khủng. Hơn nữa khi môi trường thế giới chuyển từ đối đầu căng thẳng sang hợp tác cùng phát triển thì năng lượng xã hội của xã hội loài người cũng chuyển từ triệt tiêu nhau sang cộng hưởng cho nhau, dẫn đến sự bùng nổ năng lượng phát triển kinh hoàng. Vì vậy một cuộc cách mạng khoa học công nghệ sẽ sớm nổ ra trên toàn cầu trong khoảng một thập kỷ nữa thôi. Cuộc cách mạng này sẽ giải quyết tận gốc các vấn nạn và nguy cơ thảm họa của thế giới, từ biến đổi khí hậu đến các nguồn năng lượng mới và sạch, từ năng suất lao động đến vấn nạn nghèo đói vì lạc hậu, từ nạn khủng bố đến nguy cơ tranh chấp xung đột vì tài nguyên, v.v… Nó cũng chính là nền tảng vững chắc cho các tiến bộ xã hội của nhân loại văn minh và nhân ái hơn. Cực kỳ chiến lược là vì thế. Chẳng lẽ chúng ta đứng ngoài chiến lược này phải không ba? VN sẽ không thể đứng ngoài mà còn là người kiến tạo quan trọng trong chiến lược đó. Chỉ cần thuận theo quy luật là chúng ta làm được như vậy thôi.

17/9/14

Chắc vì nghĩ nhiều nên con hay có những giấc mơ về cảnh an lạc, thái bình thịnh vượng cho VN mình và thế giới. Tuyệt đẹp ba à. Con tin là ba sẽ chứng kiến được ngày ấy, như vậy thì con sẽ thật hạnh phúc. Ba hãy giữ sức khỏe thật tốt nha. Ngày ấy sẽ đến nhanh. Con đã nhìn thấy những người sẽ làm nên lịch sử xuất hiện rồi. Trong bức thư viết cho Trâm, Quân hồi cuối tháng 12/2013 về hình thành tính cách, con nói rằng sau 40 tuổi mà thay đổi được tính cách hay tầm nhìn thì sẽ làm được điều phi thường. Còn đã hơn 50 tuổi mà thay đổi được như vậy thì sẽ tạo nên những điều vĩ đại. Vận nước ta đã tới, một phần quan trọng nhờ những người đã trên 50 và 60 tuổi mà vẫn làm được như thế. Họ sẽ tạo nên một giai đoạn lịch sử vĩ đại, con dám nói là vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc mình, dám sánh bằng với bước ngoặc Duy Tân Minh Trị của Nhật hồi 1868. Thời ấy ở Nhật có những người đã thành Thánh nhân vì dám bước ra từ trong bóng tối của quyền lực cai trị để đến với anh sáng của Chân lý thịnh trị. Không có những con người là Thiên tử, nhưng có những người thành Thánh nhân, chứ không phải thánh thần, vì đã góp phần tạo nên những thành tựu vĩ đại cho dân tộc mình và cho nhân loại.Trong sấm Trạng Trình cũng nhắc đến những Thánh nhân như thế của dân tộc mình trong giai đoạn lịch sử hiện nay của dòng chảy Lạc Hồng. Trong mơ con cũng đã nhìn thấy họ. Điều thú vị là nhận dạng của họ trong sấm và ngoài đời rất trùng hợp nhau Con vẫn chưa giải thích được cơ chế mơ vì có những giấc mơ từ khi con vào tù đến giờ đã thành hiện thực. Đã nhiều năm trôi qua, con đã quên lãng hầu hết nhưng bỗng nhớ lại hết sau khi chứng kiến sự thật đang diễn ra giống như vậy. Người ta gọi đó là điềm báo nhưng con cố gắng giải thích nó một cách khoa học. Nhưng nó vẫn bí ẩn, ngày càng bí ẩn hơn.

22/9/14

Thứ bảy vừa rồi (20/9) thời sự 9h sáng trên VTV1 nói rằng Nga đang thay đổi định hướng, sẽ cố gắng tăng cường vị thế tại Châu Á. Con tin chắc rằng Châu Á TBD là nơi họ phải hướng tới. Họ không thể đứng ngoài DÒNG CHẢY LẠC HỒNG được đâu. Ngay cả chính quyền Nga có tỉnh ngộ và giải quyết tốt đẹp vấn đề Ucraina thì họ cũng chẳng còn uy tín để có được một vị thế tốt ở Châu Âu được nữa. Và họ cũng không thể khép kín như tuyên bố lúc đầu của Putin sau khi bị EU cấm vận cấp độ 3 khoảng 2 tuần trước. Thời toàn cầu hóa mà tự cô lập mình đồng nghĩa với tự sát. Hiện nay Nga chỉ còn tiếng nói trong BRICS, SCO (tổ chức hợp tác Thượng Hải) và Liên minh Nga – Belarus – Karzacstan là đáng kể. Nhưng các hợp tác này chẳng còn tính chiến lược. Tham gia vào dòng chảy thời đại ở châu Á TBD là lựa chọn bắt buộc để nước Nga không bị bỏ sau thời đại. Muốn vậy họ phải thay đổi cho phù hợp. Tuy nhiên vì quán tính của mình, họ sẽ mang xung đột vào dòng chảy này. Nhưng vì đang nếm những vị quá đắng từ các đòn cấm vận của phương Tây, họ cũng không dám ra mặt gây sự. Họ cũng sẽ gây bất ổn thông qua các nước ASEAN mà họ có ảnh hưởng. Con thấy VN tỉnh táo. Hôm 19/9 rồi Chủ tịch Thượng viện Nga vào VN nhưng không được CTQHVN tiếp chỉ có Phó CTQH Tòng Thị Phóng tiếp. Trực giác cho con thấy TQ và Nga sắp làm một điều gì đó để cản trở Mỹ, Ấn, Nhật, Úc đổ mạnh vào Dòng chảy. Cách tốt nhất của họ là phá rối ĐIỂM CÂN BẰNG của trung tâm hội tụ ASEAN, chính là VN. Với quan hệ đặc biệt của TQ với Lào, khu vực biên giới Lào-VN có thể diễn ra kịch bản “Miền Đông Ucraina”, nhất là khi Tây Nguyên mình có rất nhiều người TQ sinh sống và làm việc. Dù thế nào đi nữa, chỉ cần tỉnh táo không để họ có cớ như Ucraina để tạo ra cho Nga thì họ cũng sẽ thất bại như vụ kéo giàn khoan HD981 vừa rồi thôi. Họ đang làm chuyện lặt vặt, còn VN đang hướng về chiến lược.

Con vừa viết xong thư 27B cho các cháu để cho tụi nó hiểu những quy luật phát triển một cách khoa học. Đó là Con đường mà con muốn gia đình mình theo đổi và mong ba ủng hộ. Chúng ta không theo các xu hướng chính trị. Khi không có một nền tảng khoa học thì thật khó để phân biệt đúng, sai, tốt, xấu. Xu hướng nào cũng thường nói về sự tốt đẹp và đa phần người ta cũng mong muốn thực như vậy. Nhưng nếu thiếu một nền tảng khoa học thì kết quả luôn là ngược lại. Bi kịch thường xảy ra như vậy rồi người ta nói: “Lực bất tòng tâm”. Tệ hơn nữa là người ta dùng các phát biểu đạo lý để thay cho chân lý khoa học và để che đậy cho những kết quả xấu mình làm ra. Nói một lời hay thì dễ nhưng làm một điều tốt thì rất khó. Không phải cái gì cũng chiều theo ý chủ quan của mình. Nó chỉ luôn thuận theo quy luật khách quan mà thôi. Và chỉ có khoa học mới dẫn mình đến quy luật.
Ba ủng hộ con và bảo ban thêm các cháu giùm con nha.

25/9/14

Đọc thư chị Hai đem lên hôm thăm con vừa rồi, chỉ kể lại nhiều chuyện mà con không còn nhớ, một lát sau mới hồi tưởng lại được. Chỉ chớ còn hơn con nữa. Thư chỉ thật xúc động. Lần sau con sẽ viết cho chỉ. Ba và cả nhà vui khỏe nha. Thương cả nhà.

Con Thức

6 triệu phú thế giới ở tuổi trung học

Posted on Updated on

Mọi người thường nói trẻ em ngày nay lười biếng và chỉ biết dựa dẫm. Thế nhưng có những đứa trẻ ngoại lệ lại trở thành những doanh nhân trẻ tiềm năng. 5 đứa trẻ đặc biệt dưới đây đã tự mình tiến vào thế giới kinh doanh và trở thành triệu phú khi còn chưa học xong trung học.

1. Nick D’Aloisio

Lập trình viên người Anh Nick D’Aloisio đã trở thành một trong những triệu phú tự thân trẻ nhất thế giới khi Yahoo mua lại công ty Summly của Nick với giá 30 triệu USD trong năm 2013.

Được tờ Wall Street Journal gọi là “Nhà đổi mới của năm”, Nick D’Aloisio đã viết ứng dụng tổng hợp tin tức trên điện thoại di động Summly của mình trong phòng ngủ của cha mẹ khi mới 15 tuổi. Năm 17 tuổi, Nick đã bán công ty và đến làm việc cho Yahoo.

Yahoo News Digest chính là phần mềm phát triển trực tiếp từ Summly và D’Aloisio là người giám sát việc phát hành phần mềm này.

2. Leanna Archer

Chỉ mới 17 tuổi, Leanna Archer đã là một nhà kinh doanh dày dặn kinh nghiệm. Cô bắt đầu công ty của mình vào lúc 9 tuổi bằng cách tự đóng chai và bán loại sáp thơm bôi tóc của riêng mình cho gia đình và bạn bè.

Ngày nay, Leanna Archer đã mở rộng các dòng sản phẩm chăm sóc tóc tự nhiên, dựa trên công thức bí mật bà cố của cô ở Haiti. Công ty Archer kiếm hơn 100.000 USD doanh thu hàng năm bằng việc bán hàng trực tuyến cho khách hàng tại 80 quốc gia khác nhau và tài sản của cô được cố định ở mức hơn 3 triệu USD.

Chưa bằng lòng với một sự nghiệp thành công, Archer cũng thành lập Quỹ Giáo dục Leanna Archer sau khi đi thăm Haiti trong năm 2008. Tổ chức của cô cung cấp thức ăn, chỗ ở và giáo dục cho 200 trẻ em mỗi ngày.

3. Robert Nay

Hầu hết các ứng dụng trò chơi di động chỉ có được vài trăm lượt tải trong tuần đầu tiên sau khi phát hành. Thế nhưng trò chơi Bubble Ball đã khiến Robert Nay trở thành một triệu phú với thu nhập hơn 2 triệu USD trong hai tuần đầu tiên.

Ba năm sau, trò chơi đầu tiên của Nay đã được tải về hơn 16 triệu lần, làm cho thần đồng trẻ hiện 17 tuổi này trở thành một doanh nhân rất thành công. Robert Nay vẫn tiếp tục phát triển trò chơi dưới thương hiệu riêng của mình, Nay Games.

4. Moziah Bridges

Moziah Bridges thành lập hãng cà cạt nơ Mo’s Bows của riêng mình chỉ khi mới 9 tuổi và phát triển kinh doanh lên đến 150.000 USD một năm.

Bây giờ Moziah 12 tuổi, công ty của em có năm nhân viên và đã được giới thiệu trên tạp chí Vogue, tạp chí O và bộ phim Shark Tank.

Moziah Bridges có kế hoạch xây dựng một dòng sản phẩm thời trang đầy đủ trước ngày sinh nhật thứ 20 của mình.

5,6. Sanjay Kumaran và Shavran Kumaran

Sanjay Kumaran và anh trai Shavran là Giám đốc điều hành và chủ tịch của công ty trò chơi GoDimensions. Shavran 12 tuổi và em trai mới 10 tuổi.

Hai anh em cùng nhau phát triển bốn ứng dụng cho Apple Store với hơn 10.000 lượt tải về. Các trò chơi như Catch Me Cop và Alphabet Ban được miễn phí cho trẻ em nhưng chạy quảng cáo bên trong các ứng dụng.

Hai anh em vẫn theo học Trường Quốc tế Vaels Billabong và chia sẻ tình yêu với máy tính và lập trình cùng nhau từ thời thơ ấu.

@Doanhnhansaigon