Người thành công thì tính cách nào là quan trọng nhất?

 

Trong một “Talk show” truyền hình, khách mời là một doanh nhân trẻ nổi tiếng, thành đạt. Trước lúc kết thúc chương trình, người dẫn đưa ra câu hỏi cuối cùng: “Xin ông cho biết với một người thành công thì tính cách nào là quan trọng nhất?“. Im lặng suy nghĩ một lát, vị khách mời không trả lời trực tiếp câu hỏi mà kể lại câu chuyện nhỏ sau:

12 năm trước, có một chàng thanh niên vừa tốt nghiệp trung học đặt chân tới nước Pháp, bắt đầu cuộc sống du học sinh vừa học vừa làm. Khi đã dần quen với cuộc sống nơi đây, cậu bỗng phát hiện điểm bán vé xe bus gần nơi mình ở là hoàn toàn tự động. Nghĩa là bạn hoàn toàn chủ động trong việc mua vé, trả tiền, chọn điểm đến, quãng đường dài ngắn. Không hề có cửa soát vé, cũng không có nhân viên kiểm tra. Thậm chí chuyện kiểm tra ngẫu nhiên cũng rất hiếm khi xảy ra.

Châu Âu qua lịch sử lâu dài đã vun đầy cho mình được một nền tảng văn minh, văn hoá và đạo đức dồi dào. Ảnh theo deviet.vn

Cậu thanh niên phát hiện ra sơ hở trong cách quản lý này, cũng có thể trong mắt cậu đó là một lỗ hổng có thể lợi dụng. Vốn tính thông minh, cậu liền tính ngay ra được xác suất chính xác như sau: Tỷ lệ trốn vé bị phát hiện chỉ là: 3/10.000, nghĩa là cứ 10 nghìn người trốn vé thì mới có 3 người bị phát hiện.

Lợi dụng sơ hở này, cậu thường xuyên đi xe trốn vé. Cậu cũng tự tìm ra một lý do để an ủi là mình vốn chỉ là một học sinh nghèo, có thể tiết kiệm một khoản chi tiêu cũng tốt.

4 năm trôi qua, cậu thanh niên ngày nào giờ đã là cử nhân cầm trên tay tấm bằng xuất sắc của một trường đại học nổi tiếng. Cậu hứng khởi, nộp đơn ứng tuyển vào các công ty đa quốc gia có danh tiếng ở Paris. Trong buổi phỏng vấn, cậu rất tự tin giới thiệu thành tích học tập của bản thân. Cậu cũng biết những công ty này đều đang tích cực phát triển thị trường ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương.

Tuy nhiên, đi đến đâu cậu cũng gặp phải một tình huống tương tự. Ban đầu, các công ty đều chào đón cậu rất nhiệt tình. Nhưng chỉ sau vài ngày tất cả đều lịch sự từ chối cậu. Nhiều lần như thế làm cậu vừa ngạc nhiên, vừa bực bội. Cậu còn nghĩ rằng các công ty ấy phân biệt đối xử, coi thường và bài trừ người Trung Quốc.

Lần cuối cùng, không thể nhẫn nhịn, cậu tới gặp giám đốc nhân sự của công ty đã ứng tuyển, yêu cầu vị giám đốc nhân sự nói cho mình biết một lý do hợp lý. Câu trả lời thực đã khiến cậu vô cùng sửng sốt.

Giám đốc nhân sự: “Thưa anh, chúng tôi không kỳ thị mà ngược lại còn rất coi trọng anh. Mục tiêu phát triển của chúng tôi chính là thị trường Trung Quốc. Những nhân tài bản địa có thể giúp chúng tôi hoàn thành tâm nguyện này. Khi nhìn bảng CV của anh, nhìn vào kinh nghiệm học tập và khả năng của anh chúng tôi thực sự ấn tượng và có hứng thú. Thật lòng mà nói, anh chính là người mà chúng tôi đang cần tìm”. 

Chàng thanh niên: “Vậy xin hỏi ông vì sao quý công ty lại không cho tôi một cơ hội, không trọng dụng thu nhận hiền tài như thế?“.

Giám đốc nhân sự: “Có một việc khá tế nhị. Khi kiểm tra lịch sử thẻ tín dụng của anh, chúng tôi phát hiện anh từng bị xử phạt 3 lần vì đi xe bus công cộng lậu vé“.

Chàng thanh niên: “Tôi không phủ nhận việc đó nhưng lẽ nào chỉ vì một việc nhỏ như vậy mà các ông có thể bỏ qua một nhân tài từng được đăng luận văn trên báo?“.

Giám đốc nhân sự: “Anh nghĩ đó là việc nhỏ sao? Tôi lại không nghĩ thế. Chúng tôi biết rằng, lần đầu anh trốn vé là sau khi tới Pháp 1 tuần. Nhân viên soát vé tin lời giải thích khi đó của anh rằng mình chưa quen với hệ thống mua vé tự động ở nước chúng tôi. Họ chấp nhận cho anh mua vé bù. Nhưng sau đó anh vẫn tiếp tục đi lậu vé 2 lần khác nữa“.

Chàng thanh niên: “Lúc đó túi tôi không có tiền lẻ

Giám đốc nhân sự: “Không! Không thưa anh. Tôi không đồng ý với cách giải thích này của anh. Chắc anh đang cố tình thử thách chỉ số thông minh của tôi? Tôi tin rằng trước khi bị kiểm tra và phát hiện, có lẽ anh đã trải qua vô số lần đi xe bus trốn vé như vậy“.

Chàng thanh niên: “Vậy cũng không có nghĩa là tôi phải chịu tội này tới khi chết mà. Sao các ông quá lấy làm nghiêm túc như vậy? Sau này tôi thay đổi không được sao?“.

Giám đốc nhân sự: “Không thưa anh, qua sự việc này có thể chứng minh hai điểm:

Thứ nhất: Anh là người không tôn trọng quy tắc. Không những vậy anh còn cố ý tận dụng sơ hở trong quy tắc của pháp luật vì mưu đồ cá nhân.

Thứ hai: Anh là người không đáng để tin tưởng. Có rất nhiều việc của công ty chúng tôi cần đến sự tín nhiệm và tin tưởng. Người không có được điều này thì không thể giao phó. Nếu anh phụ trách phát triển thị trường ở một khu vực nào đó, công ty sẽ phải giao phó ủy quyền cho anh rất nhiều quyền hạn. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi không thể lập nên một bộ máy giám sát phức tạp mà chỉ có thể hoạt động giống như hệ thống giao thông công cộng tự động. Nghĩa là đề cao sự tự giác chấp hành của cá nhân.

Những lý do ấy đã quá đủ để nói lên rằng anh không phù hợp với công ty này. Thậm chí có đi khắp Châu Âu, anh cũng sẽ không tìm được một nơi nào có thể tuyển dụng anh“.

Bị xử phạt 3 lần vì lậu vé xe bus, vậy mà cả Châu Âu không công ty nào nhận anh. Ảnh theo kay.vn

Lúc này, chàng thanh niên nọ mới như bừng tỉnh cơn mê, cảm thấy hối hận khôn cùng. Tuy nhiên điều làm cậu thật sự có cảm giác sợ hãi là câu nói cuối cùng của vị giám đốc kia:

Người xưa nói: “Thiên hữu đạo, tắc nhật nguyệt thanh minh. Nhân hữu đạo, tự nhiên xã hội an trữ”, ý tứ là: Trời có đạo thì nhật nguyệt rõ ràng, người có đạo thì xã hội tất sẽ bình an.

Sở dĩ các nước Châu Âu giàu mạnh đến vậy không phải dựa vào khoa học, kỹ nghệ mà chính bởi qua lịch sử lâu dài đã vun đầy cho mình được một nền tảng văn minh, văn hoá và đạo đức dồi dào. Luân lý đạo đức mãi mãi là nền tảng cho sự sinh tồn của một xã hội, quốc gia chứ không phải cái vỏ văn minh, phồn thịnh bên ngoài.

Nho gia giảng về luân lý “Ngũ luân”, bao gồm tất cả các mối quan hệ phổ biến nhất. Giữa vua – tôi là có trung. Giữa cha – con là có hiếu. Giữa vợ – chồng là có nghĩa. Giữa anh – em là có thứ tự. Giữa bạn bè là có tín. Lại có đạo lý “Tam cương – Ngũ thường” dạy người ta cách ứng xử, đối đãi theo: Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.

Tất cả những điều đó đã duy trì một trật tự bền vững, một nền tảng đạo đức dày dặn cho xã hội cổ đại Á Đông (Trung Hoa, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên). Con người thời trước rất có lễ nghi, phong thái, dù là kẻ thứ dân hay người làm quan lớn, dù là đứa trẻ lên ba hay cụ già thất tuần. Toàn bộ quan hệ xã hội, thiết chế chính trị, quan hệ kinh tế… đều được xây dựng trên cái nền móng đạo đức ấy.

Kiên Định 

Tổng thống Pháp công bố nội các với một nửa là ‘bóng hồng’

Tân Tổng thống Pháp Emmanuel Macron ngày 17.5 đã công bố thành phần nội các mới với tỷ lệ giới tính cân bằng khi có tới 11/22 thành viên là nữ giới.

Theo Telegraph, tân Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã công bố danh sách các thành viên trong nội các mới sau một thời gian cân nhắc và đàm phán kỹ lưỡng để đảm bảo rằng không ai trong số họ gặp bất kỳ vấn đề nào về hồ sơ thuế. Nội các của ông Macron được xây dựng đảm bảo sự hòa hợp giữa phe cực tả và phe cực hữu, giữa nam và nữ, đồng thời có sự tham gia của cả những nhân vật đến từ các tổ chức xã hội dân sự.

 Tổng thống Macron và tân Thủ tướng Pháp Edouard Philippe – Ảnh: AFP

Nội các của Tổng thống Macron gồm 22 thành viên, trong đó có 16 bộ trưởng chính thức, 2 phó bộ trưởng và 4 quốc vụ khanh. Tỷ lệ nam nữ cân bằng, đều là 11/22.

Các thành viên trong nội các của Tổng thống Macron – Ảnh: AFP

Sau khi chọn ông Edouard Philippe, 46 tuổi, thành viên của đảng Cộng hòa, làm thủ tướng hôm 15.5, Tổng thống Macron hôm qua tiếp tục công bố tên của người đứng đầu Bộ Nội vụ – một trong những vị trí quan trọng hàng đầu trong nội các. Theo đó, ông Gerald Collomb, 69 tuổi, một cựu chiến binh, chính trị gia Xã hội và là thị trưởng thành phố Lyon, đã được chọn vào ghế Bộ trưởng Nội vụ.

Tân Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Sylvie Goulard  – Ảnh: AP

Bà Sylvie Goulard, 52 tuổi, nhà lập pháp ôn hòa của Nghị viện châu Âu có khả năng nói thành thạo tiếng Đức và tiếng Italy, được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Quốc phòng. Bà Goulard sẽ kế nhiệm ông Jean-Yves Le Drian, 69 tuổi, cựu Bộ trưởng Quốc phòng dưới thời cựu Tổng thống Francois Hollande.

Trong khi đó, ông Drian được Tổng thống Macron chọn làm Bộ trưởng Ngoại giao kiêm Bộ trưởng châu Âu trong chính phủ mới. Việc Tổng thống Macron đặt lại tên gọi cho chức ngoại trưởng thành Bộ trưởng Ngoại giao kiêm Bộ trưởng châu Âu cho thấy sự chú trọng của ông đối với khu vực châu Âu như ông từng cam kết trong chiến dịch tranh cử trước đây.

Đối với vị trí Bộ trưởng Kinh tế, Tổng thống Macron đã quyết định chọn ông Bruno Le Maire, 48 tuổi, một thành viên của đảng Cộng hòa, có khả năng sử dụng thành thạo tiếng Đức và ủng hộ châu Âu. Trước đó, ông Maire từng giữ chức Bộ trưởng Nông nghiệp Pháp.

Tân Bộ trưởng Kinh tế Bruno Le Maire  – Ảnh: AFP

Một thành viên trẻ tuổi khác trong nội các mới của Tổng thống Macron là ông Gerald Darmanin, 34 tuổi, được chỉ định làm Bộ trưởng Tài chính công trong khi vị trí Bộ trưởng Tư pháp được trao cho ông Francois Bayrou, 66 tuổi, chủ tịch đảng trung dung Modem.

Ông Nicolas Hulot, 62 tuổi, người từng từ chối tham gia vào nội các của các chính quyền tiền nhiệm, đã nhận lời làm Bộ trưởng Môi trường trong chính phủ mới. Ông cũng là một nhà sinh thái học, bảo vệ môi trường nổi tiếng tại Pháp.

Mặc dù Tổng thống Macron đã thành lập một nội các đảm bảo sự cân bằng về giới tính nhưng một số nhà bình luận vẫn cho rằng mới chỉ có 1 trong số 5 vị trí bộ trưởng quyền lực nhất thuộc về nữ giới, đó là Bộ trưởng Quốc phòng Goulard. Trong khi đó, 10 vị trí nữ còn lại chỉ đảm nhận những bộ ít quan trọng hơn trong nội các, phụ trách các vấn đề về văn hóa, thể thao, lao động, sức khỏe,…

Bà Laura Flessel giữ chức Bộ trưởng Thể thao Pháp  – Ảnh: AFP

Trong số các thành viên nữ của nội các mới có bà Laura Flessel, 45 tuổi, người được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Thể thao. Bà Flessel là vận động viên có tiếng trong làng thể thao Pháp, từng đại diện cho Pháp thi đấu và giành huy chương tại Thế vận hội Olympic ở bộ môn đấu kiếm.

Tân Bộ trưởng Lao động Pháp Muriel Penicaud  – Ảnh: Reuters

Ngoài ra, Tổng thống Macron đã chọn bà Muriel Penicaud, 62 tuổi, làm Bộ trưởng Lao động trong khi bà Marlene Schiappa, một người viết blog nổi tiếng với biệt danh “người phát ngôn cho phụ nữ”, trở thành Bộ trưởng Bình đẳng giới.

Theo Thành Đạt/Dân Trí

Đảng Cộng sản VN xem xét ‘tổ chức đối thoại’

Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Võ Văn Thưởng
Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Võ Văn Thưởng  ảnhGETTY IMAGES

Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam cho biết Ban Bí thư đang xem xét việc “tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác” với Đảng này.

Ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, nói “đang cố gắng để Ban Bí thư thông qua vấn đề này”, theo báo Pháp luật TPHCM.

Ông Thưởng phát biểu tại một hội nghị trực tuyến toàn quốc hôm 18/5.

 

‘Không sợ đối thoại’

“Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận,” ông Thưởng nói.

Ông cho biết ngành tuyên giáo đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc “trao đổi và đối thoại” với những người có quan điểm khác với Đảng Cộng sản.

Tranh luận sẽ “tạo ra cơ sở để hình thành chân lý,” ông Thưởng nhấn mạnh.

Ông Thưởng nói đang cố gắng để Ban Bí thư thông qua vấn đề này trong thời gian tới.

Một văn bản của Đảng Cộng sản năm 2016 từng đề cập việc “trao đổi, đối thoại”.

Diễu hành với cờ Đảng Cộng sản
Dù xã hội Việt Nam biến đổi rất nhiều, không gian công và các nghi lễ quốc gia vẫn do những biểu tượng cộng sản chiếm lĩnh . ảnhHOANG DINH NAM

Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII công bố hôm 30/10/2016, do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ký, nói về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng.

Nghị quyết này có câu: “Tổ chức diễn đàn trao đổi, đối thoại những vấn đề còn có nhận thức, quan điểm khác nhau liên quan đến đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.”

‘Chuyển đổi khó khăn’

Sau khi Việt Nam tuyên bố độc lập năm 1945, Quốc hội khóa 1 của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa năm 1946 khi đó có đa số là những người cộng sản.

Tuy vậy, Quốc hội này còn có các đại biểu từ các đảng như Việt Nam Quốc dân Ðảng, Đảng Dân chủ Việt Nam, Đảng Xã hội Việt Nam và các đại biểu không đảng phái.

Sau 1954, khi Việt Nam chia cắt, tại miền Bắc, vẫn còn Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội trong Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, do Đảng Lao động lãnh đạo.

Hai đảng Dân chủ và Xã hội vẫn còn tồn tại sau khi Việt Nam thống nhất trước khi bị giải thể năm 1988.

Quan điểm của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay là không chấp nhận đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập.

Trong một bài trên The Diplomat tháng 10/2016, chuyên gia người Nga Anton Tsvetov nhận xét sau 30 năm Đổi mới, Việt Nam đang đứng trước “sự chuyển đổi khó hơn nhiều”.

Tác giả này nhận định: “Sự chuyển hóa kinh tế đã làm xuất hiện các tầng lớp xã hội mới và các nhóm lợi ích mới, họ đang tương đối giàu có và im lặng, nhưng chắc chắn họ sẽ đòi hỏi sự tham gia chính trị để bảo đảm vị trí của mình trong tương lai.”

Gần đây mạng xã hội như Facebook, YouTube đang ngày càng trở thành “diễn đàn” để các quan điểm khác nhau trong xã hội Việt Nam được chia sẻ.

Chính phủ Việt Nam ước tính có tới 45 triệu người, khoảng 70% dân số Việt Nam, đang dùng Facebook.

Mới đây Việt Nam đã yêu cầu Facebook và YouTube phải hợp tác để ngăn chặn điều mà chính phủ gọi là “thông tin xấu độc”.

BBC

Sự thật thú vị: Cân nặng có ảnh hưởng đến sức mạnh của bộ não

Có thể nhiều người chưa biết: duy trì một trọng lượng ổn định có thể giúp chống lại một loạt vấn đề về sức khỏe như giảm nguy cơ ung thư, bệnh tim, tiểu đường và cả nhận thức về già…

Đa số chúng ra tin chắc rằng cân nặng của chúng ta chỉ có ảnh hưởng đến sức khỏe về thể chất và hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội nào để trọng lượng cơ thể ảnh hưởng tới não bộ của chúng ta.

Béo phì đương nhiên là một điều vô cùng khủng khiếp nhưng chắc chắn là nó không quá kinh khủng đến nỗi phá hủy các nơ-ron thần kinh trong bộ não của chúng ta có phải không?

Thật ra, nhiều người trong chúng ta chấp nhận lối sống ít vận động để tập trung nhiều hơn vào sự nghiệp như ngồi trước màn hình máy tính, ăn các đồ ăn nhanh và lên cân. Thế nhưng đây có phải là một quan điểm đúng đắn?

Sự thật

Ảnh minh hoạ

Theo một nghiên cứu, cân nặng của chúng ta có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến kích cỡ của não bộ và hủy hoại chúng một cách nhanh chóng. Béo phì và chức năng não bộ có liên quan với nhau. Chứng béo phì có thể ảnh hưởng chất trắng bên trong hộp sọ của chúng ta. Việc này không chỉ dẫn đến chứng mất trí nhớ, Alzheimer, trầm cảm mà còn tác động đến khả năng lưu giữ thông tin, ngôn ngữ và thị lực. Phòng chống và chiến đấu với chứng béo phì chưa bao giờ quan trọng như thế.

Nghiên cứu

Các nhà khoa học tại Đại học Cambridge đã tiến hành thí nghiệm để xem chứng béo phì đã đẩy nhanh quá trình suy giảm chức năng não xảy ra theo độ tuổi hay không. Nghiên cứu được công bố trên tạp chí “Neurobiology of Aging” với tựa đề “Chứng béo phì liên quan với tuổi thọ não bộ từ độ tuổi trung niên”.

Quy trình nghiên cứu

Họ đã kiểm tra 473 người trưởng thành có độ tuổi từ 20 đến 87 tuổi với cân nặng khác nhau để tìm kiếm sự khác biệt khác thường trong kết quả so sánh. Họ đã khám phá ra rằng người trung niên với thân hình thon gọn có nhiều chất trắng hơn những người thừa cân. Vì vậy nếu một cá nhân bị béo phì ở độ tuổi 50, người đó sẽ có vấn đề về bộ não của một người ở độ tuổi ít nhất hơn họ 10 tuổi. Tóm lại, béo phì có tác động đến việc lão hóa não bộ của bạn.

Hạn chế trong kết quả nghiên cứu

Tuy nhiên, nghiên cứu này còn tồn tại một số hạn chế. Ví dụ, khi người béo phì được kiểm tra chỉ số IQ, khả năng nhận thức tổng quan của họ vẫn không bị ảnh hưởng, do đó cần có thêm nhiều nghiên cứu được tiến hành để xác định mối liên hệ chính xác giữa cân nặng và chức năng não bộ.

Theo Paul Fletcher, đồng tác giả của nghiên cứu và giáo sư tâm thần học của Đại học Cambridge: “Trong tương lai, những người cao tuổi mắc bệnh béo phì nên được nghiên cứu cụ thể khi có dấu hiệu bệnh béo phì và lão hóa sớm của não. Chúng ta đang sống trong một đất nước với cơ cấu dân số già, với mức béo phì ngày càng tăng. Do đó, thật cần thiết để xác định xem hai yếu tố trên có mối quan hệ như thế nào vì hậu quả của những tác động ấy đối với sức khỏe có thể rất nghiêm trọng và tiềm ẩn nguy cơ.

Điều gì là quan trọng?

Ảnh minh hoạ

Tuy nhiên, chất trắng, thường được đặt tên là “đường ngầm của não bộ” chịu trách nhiệm cho việc duy trì mối liên hệ giữa các vùng khác nhau của não và kiểm soát phản ứng của nơ-ron. Vì vậy, sự giảm sút chất trắng chắc chắn khá nguy hiểm và có thể dẫn đến các biến chứng phức tạp hơn nữa.

Hương sắc Việt Nam: Vì sao ở vị thế đỉnh cao, Nam Phương hoàng hậu lại hạ mình viết thư cảm ơn ‘bóng hồng vũ nữ’ của vua Bảo Đại?

Cựu hoàng Bảo Đại

Tiếp theo phần 1 [1] và phần 2 [2]

Mới đây, chiếc đồng hồ Rolex của vua Bảo Đại đã được bán đấu giá với con số thu về kỷ lục là 5 triệu đôla Mỹ, vượt gấp đôi con số dự kiến của nhà đấu giá và các chuyên gia…và nguyên do vì nó mang theo câu chuyện cuộc đời thấm đẫm cay đắng thăng trầm của một ông hoàng mất nước…

Lúc sinh thời, sau khi đã thoái vị, thì trớ trêu thay, Bảo Đại là vị cựu hoàng đào hoa có lúc triền miên túng thiếu…

Cung An Định và những giọt nước mắt của hoàng hậu Nam Phương: nỗi ám ảnh từ hai chữ “an định” 

Cung An Định, Huế, nơi hoàng hậu Nam Phương sống với nỗi buồn…

Thời mới khánh thành năm 1902, cái tên An Định của cung An Định mang một ý nghĩa tốt đẹp, an vui, đại định – nhưng về sau ngươì ta nhắc đến vơí ý nghĩa khác, thành nơi “an bài” theo “định mệnh” của hoàng hậu cuối cùng triều Nguyễn với vô vàn đắng cay và nước mắt.

Những giọt nước mắt định mệnh của hoàng hậu Nam Phương: cựu hoàng thoái vị

Hoàng hậu Nam Phương cùng hoàng tử Bảo Long và công chúa Phương Mai

Ngươì chứng kiến những giọt lệ đầu tiên của Nam Phương ở cung An Định là ông Phạm Khắc Hòe. Sau ngày đọc Chiếu thoái vị vào trưa 30.8.1945, cựu hoàng Bảo Đại nhận được công điện từ Hà Nội gửi vào mời ông làm cố vấn tối cao cho chính phủ mới, ông nhận lời và sắp xếp ra Hà Nội.

Vào 6 giờ sáng 2.9, ông Phạm Khắc Hòe cùng Bộ trưởng Lê Văn Hiến đến cung An Định “xe chúng tôi đã vào đậu ngay trước phòng khách mà trong cung vẫn tối mò mò, im phăng phắc – chỉ nghe có tiếng gõ mõ niệm Phật từ trên lầu vọng xuống”.

Lát sau hoàng hậu Nam Phương trong sắc phục màu xanh da trời, từ trong nhà đi ra cùng con trai là Bảo Long và ba con gái là Phương Mai, Phương Liên, Phương Dung.

Hoàng hậu Nam Phương cùng các con, bên trên là bức hình vua Bảo Đại

Cựu hoàng Bảo Đại

tới hôn vợ, hôn các con với những lời âu yếm bằng tiếng Pháp, đây là lần đầu tiên trong đời mình, ông Vĩnh Thụy đi xa mà không ai tiễn đưa ngoài vợ con”.

Nam Phương với sắc mặt buồn “đưa tay trái lên cổ sửa lại sợi dây vàng đeo thánh giá lấp trong áo, tay phải cầm mùi xoa lau nước mắt” trong tiếng mõ tụng kinh của bà Từ Cung (mẹ Bảo Đại) từ “trên lầu vọng xuống đều đều buồn bã”. Cưụ hoàng “khóe mắt hơi ướt, nhưng miệng vẫn mỉm cười, bế Phương Dung lên hôn một lần nữa, rồi bỗng nói to: Thôi đi!”.

Bà Nam Phương mở to mắt

nhìn theo như muốn níu ông chồng lại, nhưng ông này không quay lại”…

Giọt nước mắt lần hai: Quít làm, cam chịu?

Hai con tem in hình hoàng hậu với nỗi buồn man mác sâu thẳm không rời, nỗi buồn trong đôi mắt cả khi mỉm cười

Ra đến Hà Nội, cựu hoàng ở tại biệt thự dành riêng cho cố vấn chính phủ số 51 đại lộ Gambetta, tức số 51 Trần Hưng Đạo sau này. Chính ở đó, khoảng 10 ngày sau, khi ông Phạm Khắc Hòe đến thăm vào một đêm trăng đẹp, bỗng thấy “trên đầu cầu thang có một ngươì đàn bà đang bước rất nhanh”.
Ông chạy theo, nhưng lên đến gác thì “chỉ còn phảng phất mùi nước hoa” của vũ nữ Lý Lệ Hà.

Những lần sau cũng vậy, mỗi khi ghé lại biệt thự của cựu hoàng, lần nào ông Hòe cũng gặp những người hào nhoáng đi ra đi vào trong phòng khách và từ trong đó vọng ra “tiếng mạt chược lọc cọc, tiếng cười nói ầm ĩ, có cả tiếng đàn bà” nữa.

Biệt thự 51 đại lộ Gambetta (tức 51 Trần Hưng Đạo) ngày nay, hiện là trụ sở các hội văn học, nghệ thuật, điện ảnh…
Vào một buổi trời vưà sập tối, bất ngờ Bảo Đại tự lái xe đến chỗ ở của ông Hòe nói:

Hôm ra đi, tui chỉ mang theo có một nghìn bạc, nay tiêu hết cả rồi. Tui muốn nhờ ông về Huế đưa cái thư này cho “ngài hoàng” (tức hoàng hậu Nam Phương) lâý một ít tiền đưa ra cho tui”.

Cầm thư về Huế, ông Hòe đến trước cung An Định vào 8 giờ rưỡi sáng mà “tòa nhà này vẫn không có một cánh cửa nào mở, sân ngập lá rụng, tường mốc rêu xanh, tôi bấm chuông và lên tiếng gọi mấy lần, trong nhà vẫn im phăng phắc, không ai trả lời”.
Định quay về, ông chợt thấy hoàng hậu Nam Phương từ phía Bến Ngự xuống…Vào phòng khách, bà Nam Phương mở bức thư viết bằng chữ Pháp trên ba trang giấy màu xanh ra xem. Xong, bà ngẩng đầu lên

nhìn tôi với hai giọt nước trong suốt trong đôi mắt – môi bà run run như muốn nói một điêù gì (…) bà đứng vụt dậy trào nước mắt ra”…

Nỗi lòng chua xót ở cung An Định

Hoàng hậu cùng các con nhỏ
Chiêù hôm sau, ông Hòe quay lại cung An Định lúc 16 giờ, bà Nam Phương đã có mặt chờ sẵn ở phòng khách với “bộ mặt buồn thiu, nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh” – để rồi vào câu chuyện ngay sau đôi lời hỏi han:

Tôi muốn ông cho biết tất cả sự thật về việc ông Vĩnh Thụy mê cô Lý”.

Ông Hòe trả lời rất tiếc là mình không biết rõ chuyện ấy, chỉ nghe người ta nói cựu hoàng có bóng hồng tên là cô Lý. Bà Nam Phương chăm chú hỏi:

Ông có biết cô Lý nhiều không? Và cô ấy người như thế nào?”.

Ông Hòe đáp chưa thấy mặt bao giờ, song nghe đồn cô ấy đẹp.

Qua các lần gặp gỡ ấy, ông Hòe nhận định:

tôi thấy bà biết rất rõ mọi mặt sinh hoạt của ông Vĩnh Thụy (cựu hoàng) ở Hà Nôị – điều ấy bà Vĩnh Thụy (Nam Phương) chỉ có thể đạt được qua một mạng lưới săn tin và thông tin thành thạo và trung thành với bà. Tất nhiên, những tin tức càng cụ thể bao nhiêu, càng làm cho bà đau khổ bấy nhiêu”.

Trong lần gặp tiếp theo, Nam Phương đã rút hai tờ bạc ngân hàng Đông Dương loại 500 đồng giơ lên cho ông Hòe thấy rồi “bỏ trở lại vào giữa những tờ giấy màu hồng đặc sệt chữ Pháp dán lại” đưa cho ông Hòe.

Chẳng biết hoàng hậu viết gì trong thư ấy.

Thư đến tay cựu hoàng, thì ngày 16.3.1946 (khoảng 6 tháng sau khi ra Hà Nội), cựu hoàng sang Trung Quốc, sau đó qua Hồng Kông cùng người đẹp Lý Lệ Hà – để lại hoàng hậu Nam Phương với nỗi lòng chua xót ở cung An Định xa vời…

Lá thư của Nam Phương gửi Lý Lệ Hà

Biết rõ mối quan hệ thắm thiết của chồng mình vơí cô Lý, hoàng hâụ với tư thế của một “người chị” đã viết một bức thư gửi “em Hà” mà hơn 50 năm sau Lý Lệ Hà vẫn còn giữ, lá không chút oán giận, không chút hờn ghen, đầy dung dị như sau:

“Em Lý Lệ Hà thân quý. Chị ở xa đức cựu hoàng hàng mấy vạn dặm trùng dương, nhưng chị biết rằng em đang hết lòng hết sức chăm sóc cựu hoàng ở Hồng Kông. Chị cầu mong lịch sử mai đây không buông rơi cựu hoàng, còn gặp lại nhau. Đức Từ Cung thái hậu và chị trọn kiếp nhớ ơn em. Chị Nam Phương”.

Bức thư trên được nhà văn Lý Nhân Phan Thứ Lang (Phan Kim Thịnh) trích dẫn từ hồi ức của Ngọc Giao và in lại trong cuốn Bảo Đại – vua cuối cùng triều Nguyễn (NXB Đà Nẵng 2004).

Không một ông vua nào có tiền trong túi và nỗi đau của vị vua mất nước

Đền Ngọc Sơn và cầu Thê Húc xưa

Lý Lệ Hà kể: “Lão ta rất buồn (Lệ Hà lúc nào cũng gọi cựu hoàng Bảo Đại là “lão ta”). Lão ta chỉ thở dài, không nói năng gì hết. Ăn uống, cho gì nhận cả không hề kêu ca, nhăn nhó.

Ngày ấy là 30 tết âm lịch. Lão ta, càng lì lợm, ra bao lơn (ban công của biệt thự 51 Trần Hưng Đạo – Hà Nội) đứng nhìn xuống phố.

Lão khẽ vỗ vai tôi:

Buồn lắm Hà ơi! Biết làm sao được bây giờ?

(…) Rồi Lý Lệ Hà kéo cựu hoàng đến đền Ngọc Sơn làm lễ giao thừa. Qua cầu Thê Húc chật nức người, vào tới trấn Ba Đình, cưụ hoàng bảo Hà vào đốt một nắm hương đem ra, rồi trịnh trọng quay mặt về hướng Nam khấn lạy.

Đến chân Tháp Bút thấy có ông thầy bói, chẳng biết mù thật hay mù giả, bảo hãy xem “cho lão”:
Lão vua không chịu đưa bàn tay ra, sợ bẩn – mình phải nài ép, kéo bàn tay lão đặt vào tay ông thầy – ông mù này, vừa nắm bàn tay mềm nhũn như bông (của Cưụ hoàng), giọng ông thều thào rất nhỏ:

“Ngài là quý nhân – tôi không muốn nói gì hơn – chỉ xin thưa rằng ngài sắp đi xa, xa lắm”.

Nỗi đau của ông hoàng thoái vị tha phương xa đất nước

Khuôn mặt cựu hoàng Bảo Đại tươi cười trước ống kính phóng viên Tạp chí Life tại Hồng Kông, nhưng đằng sau đó là nỗi buồn mất nước và túng thiếu (Ảnh tư liệu)

Không lâu sau đó, cưụ hoàng cùng Lý Lệ Hà đi xa thật, tới đất Hồng Kông giàu có mà hoàn cảnh lúc đó của hai người thật quá bi đát:
“Bởi không có nhiều tiền nên lão và mình thuê một khách sạn tồi tàn (…) có một đôi lần thấy lão quá buồn mình dắt lão vào cái bar nho nhỏ, loay hoay tìm một cái bàn tối tăm, kín đáo. Thế mà, chưa kịp ngồi, làm sao mà ban nhạc bar nhận ra cái bộ mặt râù rĩ của ông vua xa nước.

Tức thì một bài “valse royale” – valse hoàng gia (bài nhảy nghênh giá hoàng gia, theo phong tục phương Tây) vang lên. Ban nhạc sống vô cùng trang trọng chơi bài đó, đồng thời ông chủ khách sạn bước ra cúi rạp đầu, cung nghinh vị phế vương,

(…) ngồi mấy phút, mình kéo lão rời phòng nhảy ra đường, mình toát mồ hôi lạnh, sốt ruột vì món tiền vừa phải xổ ra trả giá chai sâm banh thượng hạng và tiền thừa trên dĩa “đức Vua” rộng thưởng cho ban nhạc.

Đói quá, trong túi mình không còn lấy một xu, lão thì chẳng bao giờ có một tí tiền. Thì vào thời xưa cũng vậy, chưa có một ông vua nào có tiền trong túi. Nhưng khủng khiếp nhất là phải nhịn đói, đội rét, bò được về tầng thứ 13 của khách sạn…”

Hoàng hậu Nam Phương vẫn “an định” tại cung An Định xa vời

Nam Phương trong trang phục hoàng hậu, với nỗi buồn sâu thẳm trong mắt từ bức ảnh ngày lên ngôi

Khi đó, hoàng hâụ Nam Phương vẫn sống âm thầm ở cung An Định mà theo người đời tên gọi ấy thời mới khánh thành mang một ý nghĩa tốt đẹp, an vui, đại định – nhưng về sau người ta nhắc đến vơí ý nghĩa khác, thành nơi “an bài” theo “định mệnh” của hoàng hậu cuối cùng triều Nguyễn.

Kể cả sau ngày ra nước ngoài, định mệnh vẫn buộc bà phải chứng kiến bóng hồng mới của chồng mình với một vũ nữ xinh đẹp – còn sâu đậm hơn cả Lý Lệ Hà năm xưa nữa…

Nhưng lá thư của bà gửi Lý Lệ Hà năm ấy, được Lý Lệ Hà giữ lại mãi mãi:

“Em Lý Lệ Hà thân quý. Chị ở xa đức cựu hoàng hàng mấy vạn dặm trùng dương, nhưng chị biết rằng em đang hết lòng hết sức chăm sóc cựu hoàng ở Hồng Kông. Chị cầu mong lịch sử mai đây không buông rơi cựu hoàng, còn gặp lại nhau. Đức Từ Cung thái hậu và chị trọn kiếp nhớ ơn em. Chị Nam Phương”.

Trong lá thư đó, ta không thấy một chút hận thù hay căm hờn, như một minh chứng về phẩm chất nhẫn nhịn chịu đựng và luôn nghĩ cho người khác của người phụ nữ quyền quý nhất Việt Nam:

Lại ngẫm đến những vụ đánh ghen thậm chí “hạ thủ” thời nay của các bậc “phu nhân” với “tình địch”, mới thấy, những giáo dưỡng theo văn hóa truyền thống và niềm tin tín ngưỡng sâu đậm đã giúp một phu nhân ở vị trí tôn quý và quyền thế nhất của một quốc gia, nhưng vẫn một mực dung dị, và hành xử đầy cao thượng, đầy tính nhân văn, lưu lại mãi mãi sau này cho hậu thế chúng ta những suy ngẫm quý giá….Phải chăng khôi phục nền giáo dưỡng truyền thống là điều chúng ta thực sự nên làm?

Hà Phương Linh/Daikynguyen

Người xưa chống tham nhũng: Chặt tay, chém đầu quan tham

Đã có nhiều vụ xử quan lại lợi dụng quyền thế mà sách nhiễu, bòn rút của công, lấy tiền của dân được ghi chép trong sử sách.

Ăn trộm của một huyện không thể tha

Trịnh Khả (1403 – 1451) có mặt trong hội thề Lũng Nhai và trở thành một trong những vị tướng của Lam Sơn, lập được nhiều công lao. Năm 1428, ông được Lê Lợi phong hàm Kim tử vinh lộc đại phu, Tả lân hổ vệ tướng quân, tước Liệt hầu, có tên trong bảng khắc ghi danh sách 93 vị công thần khai quốc.

Đầu đời Lê Nhân Tông, Trịnh Khả được phong hàm Nhập nội suy trung tán lí dương vũ công thần, kiêm Lỗi Giang trấn phủ quân; Thượng tướng quân, cai quản việc quân các vệ ở Tây Đạo, tước Quận thượng hầu. Lúc này, cùng với Lê Thụ, ông là bậc tể phụ của triều đình, nhưng khác với Lê Thụ, ông thẳng thắn, biết tự nhận lỗi của mình.

Sinh thời, ông rất ghét bọn quan lại tham ô và bọn xu nịnh, Đại Việt thông sử viết : “Viên Chủ bạ Nam Đạo là Đàm Thảo Lư ẩn lậu 4 quan tiền thuế, theo luật không đến nỗi xử tử, nhưng y đã từng vu hãm Nguyễn Thiên Tích nên ông ghét lắm, bèn quyết định ghép vào tội chết”. Viên Chuyển vận phó sứ huyện Văn Bàn là Trương Tông Ký ăn hối lộ, việc phát giác, án làm xong sắp đem chém thì tả hữu xin tha, ông nói: “Ăn trộm của một nhà còn không tha được huống hồ ăn trộm của một huyện sao tha được”. Để kẻ bị tội tâm phục khẩu phục, Trịnh Khả lại cho tra xét lại và cuối cùng vẫn xử tội chết, điều đó khiến các quan vừa nể vừa sợ.

Chặt tay để răn đe

Vua Lê Thánh Tông là người kiên quyết chống nhũng lạm và tùy theo tội mà xử nặng hay nhẹ, nhưng có khi tội nặng ông vẫn tha mạng sống để họ hối lỗi, từ đó mà phụng sự triều đình tốt hơn. Có kẻ phạm tội bị buộc vào tội hình và có người đứng ra xin cho nộp tiền chuộc nhưng Lê Thánh Tông bảo bầy tôi trong triều: “Xin cho người mắc tội được nộp tiền chuộc, như thế thì người giàu có nhiều của đút lót mà khỏi tai vạ, người nghèo vì không có tiền mà phải chịu tội lỗi, thế là làm trái cả phép tắc của tổ tông và hạ lệnh cho pháp ty xét xử trị tội theo luật định”.

Một lần, con trai của Tây quân Đô đốc Lê Thiệt cưỡi ngựa phi thẳng vào chỗ đông người gây ra tai nạn mà còn bỏ mặc họ. Khi biết là con của Lê Thiệt, Thánh Tông sai lính nọc ra đánh 50 roi và cách chức ông bố. Lê Thánh Tông cũng cấm vợ các quan lớn không được đi lại, chơi bời với nhau vì sợ bọn họ cấu kết rồi đi cửa hậu, con cái của các quan lớn cũng không được lợi dụng chức quyền của bố mình để làm các việc phi pháp.

Minh Mạng là vua thứ hai của nhà Nguyễn, không chỉ ban chiếu dụ nhằm đưa ra các chủ trương hạn chế, ngăn ngừa nạn tham nhũng mà còn xử lý rất nghiêm khắc, đặc biệt là hàng quan theo Hoàng Việt luật lệ .

Minh Mạng cho rằng xử tội chết có thể khắt khe nhưng rất cần thiết để ngăn chặn tệ tham nhũng và làm gương cho kẻ khác. Tư vụ Nội vụ phủ Nguyễn Đức Tuyên ăn bớt nhựa thơm bị phát hiện, vua dụ: “Tội của Tuyên đáng lẽ cho trói mang dong ra chợ Cửa Đông chém đầu nhưng lần này tạm chặt một bàn tay thủ phạm treo lên, xóa tên của nó ra khỏi sổ quan, để lại cho nó cái đầu khiến cho nó suốt đời phải hối hận và nhờ đó mọi người biết mà tỉnh ngộ”. Viên coi kho Đinh Văn Tăng tham nhũng trong cân đong thóc gạo bằng việc đổi cách làm phương hộc (một dụng cụ đo lường) nên bị chém đầu và chặt một bàn tay ướp muối phơi khô rồi treo lên để mọi người thấy mà ghê. Đối với người thân, Minh Mạng cũng xử lý nghiêm khi họ phạm tội, không phân biệt người thân hay sơ, tất cả đều bình đẳng trước pháp luật.

Vụ xử tội nhận hối lộ lớn nhất

Tự Đức (1847 – 1883) là vị vua thứ tư của triều Nguyễn, ông nổi tiếng về chống tham nhũng, hối lộ và xử nghiêm bằng luật. Vũ Dinh là quan thanh liêm, chính trực có lần cho lính theo dõi bắt quả tang người coi kho lấy trộm tiền, giấu vào túi áo rồi tìm cách trốn ra quán uống rượu. Bản án được lập:

Nhất nhật nhất tiền
Thiên nhật thiên tiền
Thằng cứ mộc đoạn
Thủy trích thạch xuyên

(nghĩa là: Một ngày một đồng/Ngàn ngày ngàn đồng/Dây cưa gỗ đứt/Nước chảy đá mòn). Tội biển thủ nếu không trị nặng thì một ngày kia, kho tàng nhà nước sẽ trống rỗng, cho nên phải chém. Nhà vua xem xong liền phê chuẩn y án.

Tháng 12.1854 (năm Giáp Dần), một thương nhân Trung Quốc là Chu Trung Lập gửi đơn lên triều đình tố giác quan lại nhiều địa phương ăn của đút lót thương thuyền ngoại quốc. Tự Đức liền phái quan Quản viện đô sát cầm đầu đoàn thanh tra triều đình đến Quảng Nam điều tra làm rõ vụ việc và phát hiện những tố giác là có thật. Chiếu theo Hoàng Việt luật lệ, 17 người bị xử tội giảo giam hậu (bắt thắt cổ chết nhưng còn tạm giam đợi lệnh), 25 người bị tội lưu đày, 12 người bị tội làm lao dịch, 8 người bị phạt đánh gậy và cách chức. Nhiều quan lớn cũng dính vào vụ này như: Tham tri Bộ Hộ Phan Tĩnh, nguyên Bố chánh Đào Trí Phú, nguyên đốc học Phan Bật chia nhau 60 lạng bạc bị tội lưu đày, Tri phủ Điện Bàn Nguyễn Bá Đôn ăn hối lộ 12 lạng bạc, án sát Đặng Kham nhận đút lót 82 lạng bạc, Kham sợ quá lâm bệnh chết trong tù. Đây là vụ án xử tội nhận hối lộ lớn nhất ở nước ta thời kỳ phong kiến.
Nguyễn Ngọc Tiến /Daikynguyen

TQ: ‘Sex, tiền bạc và chủ nghĩa xã hội’

Vụ vây bắt các nhà thổ trá hình tại Đông Quản, Quảng Đông năm 2014 làm lộ ra tầm vóc của nghề bán dâm tại TQ
Vụ vây bắt các nhà thổ trá hình tại Đông Quản, Quảng Đông năm 2014 làm lộ ra quy mô của nghề bán dâm tại TQ  ảnhSTR

Nữ tác giả Trung Quốc mô tả các mâu thuẫn xã hội vì thể chế và văn hóa tại nước này qua chuyện phụ nữ bán dâm trong cuộc phỏng vấn với BBC News tại Anh hôm 15/05.

Tiểu thuyết Lotus bằng tiếng Anh ra năm 2017, của Trương Lệ Giai, dựng lại cuộc đời một cô gái trốn gia đình ở Tứ Xuyên đến sống tại khu công nghiệp Thâm Quyến và rơi vào phố đèn đỏ.

Cô có cuộc sống hai mặt và cố gắng vượt qua để vươn lên “từ cống rãnh của xã hội”.

Đây là cuộc sống trong điều kiện ‘tiền bạc, sex và quan hệ làm ăn’ (guanxi) thống trị xã hội Trung Quốc thời Khai phóng với những thay đổi chóng mặt, theo bình luận trên South China Morning Post về cuốn sách.

Trả lời truyền hình BBC, bà Trương Lệ Giai (Lijia Zhang) nói về “tụ điểm” mua bán dâm nổi tiếng tại miền Nam Trung Quốc, nơi hồi 2014 có một vụ vây bắt hàng trăm nhà thổ trá hình:

“Tôi đã đến Đông Quản (Quảng Đông) nhiều lần và phỏng vấn các cô gái làm nghề này.

“Trước đó, họ có thể là công nhân một nhà máy, bán hàng ở cửa hàng nhưng sau chọn cách vào nghề bán dâm, ban đầu có thể làm tại các điểm mát-xa.”

“Gần như tất cả chọn nơi hành nghề xa quê nhà, và vẫn gửi tiền về cho chồng, cho cha mẹ. Họ luôn nói là họ làm nghề gì đó tốt đẹp hơn.”

Các vấn đề phân biệt giới tính về thu nhập, bạo hành và tham nhũng cũng thể hiện ra trong nghề này, theo bà Trương.

“Tất cả các cô gái vào nghề bán dâm đều tự nguyện, nhưng họ làm vậy vì hoàn cảnh riêng và vì cần gửi tiền về nhà.”

“Nghề mại dâm phản ánh tất cả những vấn đề của Trung Quốc hiện đại, và có ít nhất 10 triệu người làm nghề buôn phấn bán hương.”

Hiện nghề này vẫn bị coi là một trong sáu ‘tệ nạn xã hội’ ở Trung Quốc và phụ nữ bán dâm vẫn có thể bị phạt tù tới 2 năm, theo BBC News.

Nhưng trước câu hỏi của phóng viên Philippa Thomas rằng có cách gì để bảo vệ tốt hơn quyền phụ nữ của người bán dâm tại Trung Quốc hay không, tác giả nói:

Bắt gái bán hoa tại Đông Quản
Trương Lệ Giai nói cả TQ có 10 triệu người bán dâm và họ thường xuyên phải nộp tiền cho công an  ảnhSTR

“Chừng nào Trung Quốc còn tự xưng là nước xã hội chủ nghĩa thì không có hy vọng cho việc hợp pháp hóa mại dâm.”

Vì thế, vẫn có đầy lối thoát cho quan chức, cho công an khi lạm dụng và kiếm chác nhờ nghề bán dâm, bà Trương Lệ Giai nói với BBC.

“Họ thường xuyên phải nộp tiền cho công an.”

Những hạn chế của mô hình thể chế hiện nay tại Trung Quốc đã xuất hiện trước đó, trong cuốn sách ra năm 2008 của Trương Lệ Giai mang tựa đề ‘Chủ nghĩa Xã hội thật Vĩ đại’ (Socialism is Great).

Cuốn tự truyện kể về cảnh tác giả vào nhà máy lao động cực nhọc năm 16 tuổi và thức tỉnh cả về chính trị, trí tuệ và tình dục trong thập niên mới mở cửa tại Trung Quốc.

Tác giả Trương Lệ Giai sinh năm 1964 ở Nam Kinh và từng học tại Hoa Kỳ (Harvard), Anh Quốc (Goldsmiths College), và Úc (ĐH Sydney).

Hiện sống tại Bắc Kinh, bà tiếp tục ra các tác phẩm tiếng Anh và thường xuất hiện trên các kênh BBC, CNN và ABC để nói về chủ đề Trung Quốc.

BBC

Thế giới đêm qua: Trump nói ông bị đối xử bất công nhất, Putin khẳng định Trump không lộ tin mật, Nhật muốn hồi sinh TPP vào tháng 11

Ảnh: White House, Getty Images, Shutterstock

Sáng nay ngày 18/5, Đại Kỷ Nguyên tóm lược các sự kiện chính xảy ra trên thế giới trong đêm qua:

Trump nói ông bị đối xử bất công nhất

Giữa áp lực phản đối ở Mỹ, Tổng thống Trump phát biểu tại Học viện Phòng vệ Bờ biển rằng ông đã bị truyền thông đối xử bất công như thế nào.

Tổng thống Trump nói với các sinh viên tốt nghiệp rằng: “Trên chặng đường đời của mình, các bạn sẽ thấy mọi điều không phải luôn công bằng. Các bạn sẽ thấy có những điều bất công xảy ra với mình. Nhưng các bạn phải cúi đầu xuống và chiến đấu”.

Tổng thống Trump cùng các sinh viên Học viện, ngày 17/5/2017. (Ảnh: Coast Guard)

Ông Trump nói tiếp: “Đừng bao giờ từ bỏ. Mọi điều rồi sẽ ổn”, theo NPR.

Tổng thống Mỹ nói: “Hãy nhìn vào cách mà tôi bị đối xử gần đây, đặc biệt bởi truyền thông. Không có chính trị gia nào trong lịch sử bị đối xử tệ hoặc bất công hơn”.

Ông Trump đang bị Quốc hội và truyền thông Mỹ tố cáo rằng đã tiết lộ “thông tin tuyệt mật” cho Ngoại trưởng Nga trong cuộc gặp gần đây. Trong khi đó, Tổng thống Trump nói ông có quyền và muốn chia sẻ với Nga về những thông tin liên quan đến khủng bố và an toàn bay, để hai bên hợp tác trong lĩnh vực này.

Tổng thống Nga nói ông Trump không lộ tin mật

Tổng thống Nga Putin hôm 17/5 khẳng định ông Trump không hề chuyển bất kỳ thông tin mật nào cho Ngoại trưởng Nga Lavrov trong cuộc gặp tuần trước.

Ông Putin tuyên bố: “Nếu chính phủ Mỹ đồng ý thì chúng tôi sẵn sàng cung cấp cho Quốc hội Mỹ bản ghi chép cuộc nói chuyện giữa ông Lavrov và ông Trump”, theo RT.

Bầu không khí ở Mỹ hiện nay đang căng thẳng xung quanh cáo buộc Tổng thống Trump tiết lộ thông tin tình báo mật cho Ngoại trưởng Nga và Đại sứ Nga tại Mỹ trong cuộc gặp ở Phòng Bầu dục ngày 10/5.

Ông Putin mô tả cáo buộc là “hoang tưởng chính trị”, khẳng định Tổng thống Mỹ Donald Trump không hề cung cấp bất cứ bí mật nào cho Ngoại trưởng Lavrov.

Nhật và New Zealand muốn hồi sinh TPP vào tháng 11

Lãnh đạo hai nước Nhật Bản và New Zealand cho biết họ sẽ nỗ lực để biến Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) thành hiện thực dù Mỹ đã rút lui.

Bộ trưởng Kinh tế Nhật Bản hy vọng TPP sẽ được hồi sinh vào tháng 11 năm nay, tại hội nghị APEC diễn ra ở Việt Nam, theo Japan Times.

Trong cuộc họp báo chung ngày 17/5 tại Tokyo, Thủ tướng Nhật Bản Abe nói: “Là những nước đi đầu về tự do thương mại, chúng tôi sẽ tiếp tục hợp tác và sớm đưa TPP trở thành hiện thực”.

TPP phải thay đổi một số điều khoản để có thể được áp dụng mà không có sự tham gia của Mỹ. Một điều khoản đó là ít nhất 6 nước có tổng GDP chiếm trên 85% của 12 nước ban đầu phê chuẩn hiệp định. Trong khi đó riêng Mỹ đã chiếm 60% GDP của 12 nước ban đầu.

Một phương án khác là 11 nước còn lại thiết lập một khu vực tự do thương mại mới bằng việc bổ sung thêm các nước khác.

Các nước tham gia TPP. (Ảnh: Chambosan/Shutterstock)

 Đại Kỷ Nguyên News.