Lượm lặt tin 2-7-2015

Bộ trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh phẫu thuật tại Pháp

Bộ trưởng bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh đi Pháp trị bệnh cách đây một tuần. Tối 30-6, ông Thanh đã được phẫu thuật, tin từ báo Tuổi trẻ cho biết.

Ngày 1-7, thông tin từ Ban bảo vệ và chăm sóc sức khỏe trung ương cho hay đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, đã đi Pháp trị bệnh cách đây một tuần.

Tối 30-6, ông Thanh đã được phẫu thuật, có thể là một khối u phổi.

Theo nguồn tin của Tuổi Trẻ, ông Thanh từng bị chấn thương vùng ngực từ thời chiến tranh, lâu dần chấn thương đó khiến một bộ phận phổi bị xơ.

Khoảng hai tháng trước, ông Thanh bắt đầu bị ho nặng, sinh thiết chưa phát hiện ung thư nhưng các dấu hiệu xơ hóa vùng phổi cộng với ho nặng là những dấu hiệu đáng ngại của căn bệnh này.

Trước đó, có nhiều tin đồn từ FB Thuỳ Trang Nguyễn, cũng như trang VietPress cho rằng ông Thanh bị ám sát tại Pháp bằng 2 viên đạn ở ngực.

Tại phiên họp thường kỳ tháng 6 của Chính phủ vào ngày 29/6, người ta cũng không thấy sự có mặt của ông Phùng Quang Thanh.

Trong sự kiện, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng tổ chức Đại hội thi đua quyết thắng toàn quân lần thứ IX (2010-2015) vào sáng 1/7 cũng không có sự hiện diện của ông Thanh.

Đến đúng 12giờ đêm ngày 1/7, tin tức trên báo Tuổi Trẻ loan báo về việc phẫu thuật của ông nhưng không cho biết kết quả thế nào.

——————————————–

Hà Nội đắt đỏ nhất nước

Nghiên cứu từ Tổng cục Thống kê cho thấy, trong các năm từ 2012-2014, Hà Nội luôn là thành phố có mức giá cao nhất, vượt xa các tỉnh thành khác trên cả nước.

Hà Nội và TPHCM luôn là 2 thành phố có mức sống đắt đỏ nhất trên cả nước.

Tổng cục Thống kê vừa công bố chỉ số giá sinh hoạt theo không gian (SCOLI) các năm 2010-2014. Đây là chỉ tiêu tương đối, phản ánh xu hướng và mức độ biến động giá sinh hoạt giữa các vùng, địa phương trong một thời gian nhất định.

Kết quả biên soạn chỉ số SCOLI trong 5 năm qua (2010-2014) cho thấy, Hà Nội và TPHCM luôn là 2 thành phố có mức sống đắt đỏ nhất trên cả nước. Trong các năm 2010 và 2011, TPHCM vượt Hà Nội là với chỉ số SCOLI cao hơn Hà Nội 1,2% vào năm 2010 và 0,8% vào năm 2011. Trong đó, nhóm học phí luôn cao hơn Hà Nội là 40%.

Năm 2012-2014, Hà Nội đứng đầu bảng trong khi TPHCM giảm xuống vị trí thứ 4 vào năm 2013 và thứ 6 vào năm 2014. Nguyên nhân là do trong những năm này, TPHCM thực hiện chương trình bình ổn giá nên giá lương thực, thực phẩm, may mặc, đồ uống, thuốc lá không có mức tăng đột biến.

Từ năm 2012-2014, các tỉnh vùng Tây Bắc (Điện Biên, Sơn La, Lai Châu) có mức giá cao ở các nhóm lương thực, thực phẩm, vật liệu xây dựng và nhóm giao thông do vậy chỉ số SCOLI của các tỉnh này thường đứng vị trí thứ 2, 3, 4 trong cả nước khi so với Hà Nội. Tuy nhiên, mức giá bình quân của các tỉnh này chỉ bằng 94% so với mức giá bình quân của Hà Nội, riêng nhóm giao thông các tỉnh này luôn cao hơn Hà Nội 2-8%.

Trà Vinh là tỉnh có mức giá thấp nhất trong cả nước, trong đó thấp nhất là giá hàng hoá và giá dịch vụ ăn uống. Tháng 10/2012, nhóm dịch vụ y tế của Trà Vinh tăng 21,03%, mức tăng thấp nhất trên cả nước. Tháng 9/2013, giá dịch vụ giáo dục của tỉnh này tăng 12,64%, cũng là mức tăng thấp nhất cả nước.

Thái Bình là tỉnh có mức giá thấp thứ 2 sau Trà Vinh. Ngoài ra, giá các tỉnh thuộc Đồng bằng sông Cửu Long luôn thấp hơn Hà Nội do nhóm hàng lương thực, thực phẩm của các tỉnh trong vùng này giá chỉ bằng 75-85% mức giá của Hà Nội; nhóm hàng văn hoá, giải trí và du lịch của các tỉnh trong vùng này chỉ bằng 70-90% mức giá của Hà Nội.

Tỉnh Bắc Ninh, Hà Tĩnh, Bến Tre là các tỉnh có chỉ số SCOLI có mức biến động lớn nhất theo xu hướng ngày càng đắt đỏ hơn. Nguyên nhân chính là do các tỉnh này điều chỉnh tăng mạnh giá dịch vụ y tế và dịch vụ giáo dục. Trong đó đáng kể nhất là, năm 2012, Bắc Ninh tăng giá dịch vụ y tế 294,5% và Hà Tĩnh tăng 305,85% vào năm 2013. Bến Tre thậm chí còn điều chỉnh tăng phí giáo dục cho bậc phổ thông tới hơn 500% vào năm 2011.

————————————

Vải, món ăn thuốc tốt cho hai giới

– Quả vải không chỉ là loạ i quả ngon được nhiều người ưa chuộ ng, vải còn cho ta nhiều loại thuốc quý. Tuy nhiên, ít người biết đến công dụng bổ thận, tráng dương, kéo dài tuổi thọ của loại quả dân dã này.

không chỉ là loạ i quả ngon được nhiều người ưa chuộ ng, vải còn cho ta nhiều loại thuốc quý. Tuy nhiên, ít người biết đến công dụng bổ thận, tráng dương, kéo dài tuổi thọ của loại quả dân

dã này.

Vải, món ăn thuốc tốt cho hai giới.

Vải tươi ngâm rượu uống tốt cho thần kinh và thể lực còn trị liệt dương.

Theo Đông y, vải có tác dụng ích tâm, ôn tỳ, tư thận, bổ huyết, dưỡng can, làm tỉnh táo tinh thần, minh mẫn trí óc, tăng sức lực, tăng thân nhiệt, tráng dương, tiêu thũng, làm đẹp nhan sắc. Sau đây là một số bài thuốc từ quả vải tốt cho cả hai giới.

Bổ thận tráng dương, sinh tinh dưỡng huyết, ích khí định thần, làm đen râu tóc và kéo dài tuổi thọ:

Bài 1: nhân sâm 24g, thục địa 15g, kỷ tử 15g, dâm dương hoắc 9g, viễn chí 9g, đinh hương 9g, trầm hương 3g, bạch tật lê 9g, lệ chi nhục 7g, rượu trắng 1.000ml. Các vị thuốc thái vụn, ngâm với rượu trong bình kín, sau chừng 7-10 ngày là có thể dùng được. Uống mỗi ngày 1 chén nhỏ, uống nhấp môi từ từ từng ít một, nói như cổ nhân là phải uống nghìn lần mới hết một chén rượu (thiên khẩu nhất bôi).

Bài 2: vải tươi, tôm nõn 200g, rau cải 200g, muối 1/5 thìa cà phê, đường 1/4 thìa, tinh bột 1/4 thìa, lòng trắng trứng gà, 3 thìa canh nước. Vải bỏ vỏ và hạt. Sau đó cho tất cả nguyên liệu vào tôm ướp khoảng 30 phút cho vào máy xay, rồi nặn viên cho vào trong cùi vải, cho vào trong nồi, đun to lửa hấp cách thủy 5 phút và bày ra đĩa. Trộn đều nước, muối, đường, tinh bột với nhau cho vào nồi đun nhỏ lửa khoảng 5 phút, sau đó cho lòng trắng trứng gà vào làm thành nước sốt. Rau cải xanh luộc chín bày lên cạnh đĩa, đổ nước sốt lên trên viên vải nhồi tôm, như vậy hoàn thành xong món ăn.

Suy nhược thần kinh và thể lực, liệt dương:

Bài 1: vải tươi (500-1.000g) ngâm vào 1 lít rượu 7-10 ngày. Uống vào chiều tối, mỗi lần 25-30ml.

Bài 2: vải khô 10 quả, ăn vào chiều tối trong một thời gian 1-2 tháng. Tốt nhất vào các mùa mát lạnh (thu, đông).

Nam giới thoát vị bẹn, viêm đau tinh hoàn:

Lấy hạt vải rửa sạch, để ráo nước, cắt bỏ phần rốn hạt, gọt bỏ lớp vỏ cứng, màu nâu bên ngoài, thái dọc củ thành những phiến mỏng 3-5mm, phơi hoặc sấy khô, sao vàng; tiêu hồi (sao qua), quất hạch (hạt quýt) sao vàng. Cả 3 vị đồng lượng, tán bột mịn, uống với nước ấm, ngày 2-3 lần, mỗi lần 6-8g. Trẻ em theo tuổi giảm liều. Cũng có thể chỉ dùng riêng hạt vải đốt thành than, hòa vào rượu uống, với liều 4-6g. Hoặc lấy hạt vải đã chế biến theo cách trên, trần bì, đồng lượng 10g, sao vàng, lưu huỳnh 3g. Dùng dưới dạng bột mịn. Chia 2 lần uống trong ngày.

Phụ nữ đau bụng kinh hoặc đau bụng sau sinh:

Hạt vải đốt tồn tính 20g, hương phụ 40g tán bột mịn, ngày 6-8g uống với nước muối loãng hoặc nước cơm. Ngày 2 lần.

Sa dạ con, làm co dạ con nhanh sau đẻ:

Bài 1: cùi vải tươi 500g sắc uống. Hoặc ngâm rượu uống.

Bài 2: cùi vải khô 10 quả sắc uống.

Kiêng kỵ: Người đang có bệnh thuộc dương, hỏa nhiệt, người âm hư hỏa vượng, đường huyết cao không nên ăn vải.

Hiện tượng Phùng Quang Thanh

PQThanh

Trong những ngày qua (từ 27/6/2015) hiện tượng Bộ Trưởng Quốc Phòng CSVN được đồn đãi là bị ám sát và có thể đã chết lan truyền khá nhanh và khá mạnh trên Internet.

Tin đồn này nói sự việc xảy ra ở Paris, Pháp Quốc. Nó chứa nhiều sự kiện không được hợp lý, như thể là Pháp không có khả năng bảo vệ viên chức cấp cao của các quốc gia bạn khi đến viếng (thì làm sao bảo vệ được du khách, là con gà đẻ trứng vàng cho Paris?), việc ám sát bị Pháp giấu kín (để làm gì và báo chí Pháp đều đã đi nghĩ hè hết cả?), việc thực hiện các thủ tục cho nạn nhân sau khi bị bắn (không vào nhà thương Pháp)…

Cá nhân người viết có nói trên đài radio Đáp Lời Sông Núi phát thanh lúc 9:30PM tối Thứ Bảy 27/6, giờ VN, rằng việc ông PQThanh không xuất hiện ngoài quần chúng từ ngày 19/6, tức đã một tuần, là một hiện tượng bất thường và chỉ nói có thế, vì đó là những gì có thể quan sát được. Một giờ sau, người viết thấy tin ông PQThanh bị ám sát rộ lên trên Facebook.

Việc ông PQThanh vắng bóng, đúng là một điều bất thường, chiếu theo những logics sau đây của người viết.

1. Theo dõi trang phungquangthanh.net và trang Quân Đội Nhân Dân, tức hai trang luôn tường trình về ông Thanh, thì họ không hề nói đến sinh hoạt của ông Phùng Quang Thanh sau ngày 19/6, tức ngày gặp ông Jean-Yves Le Drian, Bộ trưởng Quốc phòng Pháp tại trụ sở Bộ Quốc phòng Pháp ở Paris (bit.ly/1ICoUJd). Bình thường là có tin hầu như hằng ngày, tương tự như BT Công An Trần Đại Quang.

2. Sau ngày 19/6 và sau chuyến công du Âu Châu, đáng lý ra phải có tổng kết chuyến đi và những thành quả đạt được như thông thường trong quá khứ, nhưng sau khi ghé Pháp xong thì ông mất tiêu tăm tích và không một báo lề phải nào thông tin về thành quả chung của chuyến đi thăm nhiều nước này.

3. Hiện có một sự tái cơ cấu để việc điều động sức mạnh cơ bắp của quốc phòng không nằm trong tay bộ trưởng mà nằm trong tay một hội đồng bên phía Chính Phủ, điều này có nghĩa là quyền hạn của bộ trưởng bị giảm và nguời viết không biết là ông Thanh có chống lại hay không.

4. Đang có sự đấm đá dữ dội trong nội bộ giữa 2 khuynh hướng kiên trì dựa vào TQ và khuynh hướng muốn thoát Trung, có thể đây là cao điểm để phân thắng bại trong việc cắt cử nhân sự cho Đại Hội 12 dự trù vào khoảng tháng Giêng 2016, và hạn chót để chốt lại việc cơ cấu nhân sự sẽ vào khoảng tháng Mười Một, trong Hội Nghị Trung Ương 12. Theo tin tức hành lang về việc cơ cấu tứ trụ thì ông PQThanh sẽ là Chủ Tịch Nước, trong khi có khuynh hướng khác là muốn ông Trương Tấn Sang ở lại trong giai đoạn chuyển tiếp.

Kết:

Việc ông PQThanh hoàn toàn biến mất 10 ngày qua là một hiện tượng bất thường, nó nói lên một sự cố nào đó đã xảy ra. Nếu ông Thanh bệnh thì có thể có hình ảnh hay âm thanh, nhưng cả hai yếu tố này đều không có. Nó nhắc cho ta nhớ đến một nhân vật khác là Nguyễn Bá Thanh mà cách đây không lâu (Tháng 2, 2015) cũng rơi vào trường hợp không hình ảnh không âm thanh tương tự. Nhưng nó cũng nhắc ta trường hợp ông TT Putin ở Nga mất tích 10 ngày hôm tháng Ba 2015 và sau đó xuất hiện lại.

Xét trong bối cảnh hiện tại thì việc ông PQThanh sẽ được Đảng công bố là do bị bệnh tim mạch và đã bất thình lình qua đời là có xác suất cao nhất, và việc ông xuất hiện trở lại có xác suất cao thứ nhì.

Dù thế nào, thì đây là một sự thăm dò dư luận phi truyền thống nhưng khá chính xác, không thua gì Pew khi thăm dò lòng dân VN đối với nuớc Mỹ.

28/6/2015

© Lê Minh Nguyên

© Đàn Chim Việt

Ông Nguyễn Phú Trọng Thăm Hoa Kỳ

Trung Điền
Diễn Tiến Chuyến Đi
Lúc đầu, phía Hoa Kỳ đưa đề nghị mời ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước cộng sản Việt Nam (CSVN), thăm viếng Hoa Kỳ nhân dịp kỷ niệm 20 năm bang giao giữa CSVN và Hoa Kỳ, theo đúng nguyên tắc ngoại giao. Nhưng quyết định sau cùng của Bộ chính trị CSVN là muốn Hoa Kỳ chính thức mời ông Nguyễn Phú Trọng và được đón tiếp như quốc khách.
Tòa Bạch Ốc đã thả nổi việc mời này một thời gian vì xảy ra vụ giàn khoan HD 981. Sau đó, Bộ ngoại giao CSVN đã vận động Ngoại trưởng John Kerry thúc đẩy Tòa Bạch Ốc đồng ý mời ông Trọng viếng thăm Hoa Thịnh Đốn. Ba tháng sau khi Bắc Kinh rút giàn khoan HD 981, Bộ chính trị CSVN mới cho phép Ngoại trưởng Phạm Bình Minh sang gặp Ngoại trưởng John Kerry vào trung tuần tháng 10/2014. Trong cuộc gặp này, Ngoại trưởng John Kerry đã thông báo hai tin.
Thứ nhất là Hoa Kỳ chính thức bãi bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho CSVN.
Thứ hai là Hoa Kỳ chính thức mời Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng viếng thăm Hoa Kỳ vào tháng 7/2015.
Lúc đó, Ngoại trưởng John Kerry không nói rõ cấp nào mời vì trên nguyên tắc ông Trọng không phải là chủ tịch nước, nên dư luận cho rằng Tòa Bạch Ốc sẽ không mời mà có thể là Bộ Ngoại Giao hay là Đảng Dân Chủ.
Cuối tháng 3/2015, nhân dịp đến Việt Nam dự Đại hội đồng IPU 132, cựu Chủ tịch Hạ viện và hiện là lãnh đạo đảng Dân Chủ tại Hạ Viện Hoa Kỳ, bà Nancy Pelosi – một đồng minh chiến lược của Tổng thống Obama – gặp ông Nguyễn Phú Trọng và đã chuyển lời mời chính thức của ông Obama đến Nguyễn Phú Trọng.
Ngày 13/5/2015, xuất hiện trên làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV), đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Ted Osius đã chính thức cho biết Tòa Bạch Ốc sẽ đón tiếp ông Nguyễn Phú Trọng với những nghi thức cao cấp nhất.
Trung tuần tháng 6/2015, một viên chức cao cấp thuộc Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đã “tiết lộ” cho giới truyền thông vùng Hoa Thịnh Đốn, lịch trình viếng thăm của ông Trọng sẽ kéo dài trong 5 ngày bao gồm ngày đến và ngày về từ mồng 5 tháng 7 đến mồng 9 tháng 7 năm 2015.
Tổng thống Obama sẽ tiếp ông Nguyễn Phú Trọng tại Tòa Bạch Ốc lúc 10:30 sáng mồng 7 tháng 7 khoảng 45 phút. Sau đó, ông Trọng và phái đoàn sẽ tham dự buổi Luncheon tại Bộ ngoại giao do Ngoại trưởng John Kerry khoản đãi.
Buổi chiều cùng ngày, ông Nguyễn Phú Trọng sẽ nói chuyện về “Quan hệ Việt-Mỹ trong một thế giới đang thay đổi” tại Trung tâm nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế Mỹ (CSIS). Đây cũng là nơi mà ông Trương Tấn Sang đến nói chuyện vào năm 2013 khi đến thăm Hoa Kỳ.
Ngày 8 và 9 tháng 7, ông Nguyễn Phú Trọng và phái đoàn sẽ di chuyển lên Nữu Uớc, viếng thăm và gặp Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon, gặp ông bà cựu Tổng thống Bill Clinton, nói chuyện với lãnh đạo đảng Cộng sản Hoa Kỳ và giới trí thức thân cộng và một số doanh nghiệp.
Ông Trọng và phái đoàn rời Nữu Uớc vào buổi tối ngày 9/7 bằng chuyên cơ riêng.
Nội Dung Trao Đổi
Việc Tổng thống Obama và các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đã gác “thủ tục” ngoại giao để mời ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư Đảng CSVN, viếng thăm chính thức Hoa Kỳ cho thấy có sự thay đổi trong cách tiếp cận với lãnh đạo Hà Nội.
Từ trước đến nay, lãnh đạo cao cấp của Bộ ngoại giao hay Hội đồng an ninh quốc gia Hoa Kỳ thường chỉ liên lạc cấp chính phủ, nhà nuớc, không có nhiều liên hệ đến bộ phận đảng. Việc mời Tổng bí thư đảng viếng thăm chính thức, Hoa Kỳ bắt đầu muốn “vói tay” đến các cấp đảng ủy trong tương lai.
Điều này không có nghĩa là Hoa Kỳ dành mọi dễ dàng hay thân thiện hơn với đảng CSVN, mà mục tiêu là để trực tiếp đối thoại những vấn đề then chốt liên quan đến chiến lược chung của hai bên.
Vì thế, trong chuyến đi Mỹ lần này, ông Nguyễn Phú Trọng sẽ cùng với ông Obama ít ra giải quyết 4 vấn đề then chốt sau đây:
1/ Quan điểm của hai bên về vấn đề biển Đông. Trước thái độ hung hăng và bành trướng của Bắc Kinh đang đe dọa tự do hàng hải của Hoa Kỳ và các quốc gia khác, Hoa Kỳ và CSVN sẽ có những hợp tác như thế nào theo quan điểm xây dựng “quan hệ chiến lược toàn diện” mà ông Trương Tấn Sang đã đồng ý trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ vào năm 2013.
Đương nhiên trên bề nổi, CSVN vẫn tuyên bố kiểu nước đôi là không liên minh bất cứ nước nào để chống nước kia, nhưng giữa hai người ở vị trí số 1, ông Trọng không thể né tránh trả lời quan điểm của Hà Nội đối với Trung Quốc, nếu muốn có sự hợp tác tích cực của Hoa Kỳ trong thời gian tới.
Kể từ năm 1975 cho đến nay, CSVN có ít nhất ba cơ hội lớn để mở rộng quan hệ tích cực với Hoa Kỳ.
Năm 1977 – 1978 dưới thời Tổng thống Jimmy Carter. Lúc đó Hoa Kỳ muốn tái lập ngoại giao sau chiến tranh nhưng Hà Nội đã ngạo mạn đòi Mỹ bồi thường chiến tranh mới đồng ý; nhưng trong thực tế lúc đó, Hà Nội đang ngã vào Liên Xô để chuẩn bị cuộc chiến tranh xâm chiếm Campuchia hầu thiết lập liên bang Đông Dương.
Năm 1994 – 1995 dưới thời Tổng thống Bill Clinton. Lúc đó Hoa Kỳ muốn xây dựng quan hệ toàn diện với Việt Nam, nhưng CSVN đã ngã vào Trung Quốc và coi Hoa Kỳ là kẻ thù nguy hiểm đã dùng diễn biến hòa bình làm sụp đổ khối cộng sản Liên Xô.
Năm 2013-2015 dưới thời Tổng thống Obama. Hoa Kỳ đã đưa ra chính sách xoay trục về Á Châu Thái Bình Dương và muốn tiếp cận với CSVN để mở ra thời kỳ hợp tác toàn diện. Nhưng CSVN chỉ mới bắt đầu từ sau vụ giàn khoang HD 981 và còn lấn cấn vì không muốn mất chỗ dựa Bắc Kinh.
Nói tóm lại đây là cơ hội tốt nhất để CSVN mạnh dạn trao đổi với Hoa Kỳ về tình hình biển Đông và mở ra thời kỳ hợp tác mới.
2/ Hợp tác quốc phòng và mua vũ khi sát thương. Lần đầu tiên Bộ quốc phòng Hoa Kỳ và CSVN ký chung một văn kiện về tầm nhìn chung trong quan hệ quốc phòng Mỹ – Việt là một bước tiến đáng kể trong việc tạo dựng niền tin mà phía Hà Nội cho là nền tảng lớn của sự hợp tác lâu dài.
Tướng Nguyễn Chí Vịnh giải thích việc xây dựng niềm tin giữa Hoa Kỳ và CSVN dựa trên 3 yếu tố: 1/ không còn là kẻ thù của nhau; 2/ không dùng vũ lực đối với nhau; 3/ không đem vũ khí để đối đầu nhau mà cần hợp tác để gìn giữ hòa bình và cùng phát triển. Dựa trên nền tảng này thì đây là lúc mà mẫu số chung giữa CSVN và Hoa Kỳ lớn hơn nhiều lần so với mẫu số chung giữa CSVN và Trung Quốc.
Nếu ông Trọng và lãnh đạo Hà Nội hành xử đúng như điều mà ông Vịnh giải thích về “niềm tin” nói trên, thì việc mua vũ khí sát thương từ Hoa Kỳ không còn là vấn đề quá khó khăn.
3/ Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP. Cả Hoa Kỳ và CSVN đều mong muốn CSVN tham gia và coi TPP là một sân chơi mới không chỉ trong lãnh vực kinh tế mà còn bao trùm lên các lãnh vực chính trị, xã hội.
Mặc dù TPP có 12 thành viên, nhưng Hoa Kỳ giữ vị trí quyết định, chi phối rất lớn lên sự tham gia của các nước thành viên. Vì thế, để gia nhập TPP, CSVN phải lọt qua các vòng đàm phán với Hoa Kỳ.
Về phía Hoa Kỳ, TPP là một công cụ quan trọng để ngăn chận sự bành trướng của Bắc Kinh, và TPP cũng như nơi tiêu thụ hàng hóa sản phẩm của Hoa Kỳ. Về phía Cộng sản Việt Nam, TPP không chỉ giúp gia tăng xuất khẩu mà còn là nơi thu hút đầu tư và mở rộng các hoạt động về dịch vụ mang tính toàn cầu.
Muốn đạt kết quả nói trên, trong chuyến đi này ông Trọng sẽ phải vận động ông Obama và Bộ thương mại Hoa Kỳ: 1/ Công nhận VN là nền kinh tế thị trường; 2/ Cam kết sự ưu đãi đối với hàng dệt, may nhập từ Việt Nam.
Ngược lại, Hoa Kỳ sẽ đòi hỏi ông Trọng mấy việc sau đây: 1/ Giảm nhập nguyên liệu từ Trung Quốc đặc, biệt là tơ sợi phải nhập từ Hoa Kỳ; 2/ Cam kết thi hành những điều khoản liên quan đến quyền của người lao động, các tổ chức xã hội dân sự, môi trường, công đoàn trong TPP.
4/ Những vấn đề liên quan đến nhân quyền và tù nhân lương tâm. Đây là vấn đề mà ông Nguyễn Phú Trọng và phái đoàn CSVN sẽ liên tục bị đặt câu hỏi hoặc yêu cầu phải chấm dứt những đàn áp các nhà dân chủ, trả tự do cho một số tù nhân tiêu biểu như Anh Trần Huỳnh Duy Thức, Chị Tạ Phong Tần, Linh Mục Nguyễn Văn Lý.
Phản Ứng Của Bắc Kinh
Bắc Kinh không những không thích mà còn tìm cách đe dọa chuyến đi thăm Hoa Kỳ của ông Nguyễn Phú Trọng. Sự kiện Bắc Kinh cho mang giàn khoan 981 vào gần vùng biển của Việt Nam trong khu vực Hoàng Sa vào ngày 27/6 vừa qua là hành động đe dọa.
Bắc Kinh biết rất rõ là khi ông Trọng thăm viếng Hoa Kỳ, chắc chắn sẽ bị Hoa Kỳ lôi kéo để có những quan điểm và hành động tích cực hơn về biển Đông.
Một trong điều mà Trung Quốc lo ngại là Hoa Kỳ sẽ giúp CSVN tân trang phương tiện máy móc, kể cả huấn luyện để CSVN có thể tham gia vào các cuộc tuần tra hỗn hợp trên biển Đông với Phi Luật Tân, Nhật Bản, Nam Hàn, Úc Châu mà Hoa Kỳ đã và đang vận động.
CSVN khó có thể từ chối việc tuần tra chung này vì hoàn toàn mang lại lợi ích cho chính Việt Nam. Đó là giúp bảo vệ ngư trường cho ngư dân Việt Nam an tâm làm ăn và ngăn chận sự cải tạo các đảo, bãi đá chìm để quân sự hóa biển Đông.
*
Nói tóm lại, lúc đầu Hoa Kỳ không đánh giá cao ông Nguyễn Phú Trọng vì sau đại hội đảng 12, ông Trọng sẽ về hưu và không còn nhiều ảnh hưởng chính trị.
Tuy nhiên ông Trọng đại diện cho khuynh hướng bảo thủ và chắc chắn còn nhiều đàn em ở lại trong Bộ chính trị và Trung ương đảng cho nhiệm kỳ tới nên việc đón tiếp ông Trọng lần này, Hoa Kỳ muốn mở ra một kênh liên lạc với đảng để có thể giải quyết nhanh chóng những quan hệ ở cấp chiến lược, đặc biệt là vấn đề an ninh, an toàn biển Đông và TPP.
Trung Điền /Việt Tân

Tại sao Hoa Kỳ lại dung dưỡng CS Hà Nội?

My.jpgViệt Nam đang bị các chuyên gia kinh tế liệt vào một trong những quốc gia có có nguy cơ bất ổn về tài chánh cao nhất trong vùng Đông Nam Á dưới sự điều khiển kinh tế theo định huớng Xã hội Chủ nghĩa của Cộng Sản Hà Nội với lý do là nợ nước ngoài tăng đến mức chống mặt gần qua ngưỡng cửa 60 ngàn triệu Mỹ kim (tức 60 tỷ) dựa trên thông tin mà ngân hàng Phát Triển Á Châu-Asian Development Bank (ADB) loan báo tính tới đầu năm 2012 trong biểu đồ 1:

Screen Shot 2015-06-27 at 8.33.42 PMNợ nước ngoài mà Cộng Sản Hà Nội đem về cho Việt Nam không thôi đã chiếm mất trên 43% tổng sản phẩm quốc dân và nếu cộng toàn bộ nợ nần mà Cộng Sản Hà Nội đem về cho dân tộc thì (tổng số) nợ công lên đến 90.2 tỷ Mỹ kim khiến người dân Việt Nam, với mức thu nhập bình quân Việt Nam 1960 Mỹ kim/năm, phải mắc nợ trên 900 Mỹ kim/ mổi người.
Các tập đoàn kinh tế quốc doanh, các ngân hàng quốc doanh do Cộng Sản Hà Nội chủ đạo liên tiếp làm sự thặng dư kinh tế của quốc dân bị thất thoát khinh khiếp không thể cứu vãn và đẩy Việt Nam lún sâu trong nợ nần bế tắt.

I. Nợ nần từ các tập đòan kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước:

Các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước thành lập theo quan điểm cái gọi là “kinh tế định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa” làm cho Việt Nam lún sâu trong nợ nần và mọi thặng dư kinh tế của quốc dân bị tiêu hao thất thoát trầm trọng không thể cứu vãn. Kinh tế Nhà Nước đã thành công đem về cho Việt Nam trên 44 tỷ Mỹ kim tiền nợ vào năm 2012.

Tập đoàn kinh tế Nhà Nước chuyên đóng tàu Vinashine đã khiến cho Việt Nam mắc một khoảng nợ quá lớn hết sức lãng phí lên đến 4.4 tỷ Mỹ kim và 600 triệu Mỹ kim tiền nợ với tiền lời cao do mượn từ các tổ chức tài chánh tư nhân, cũng như bán trái phiếu (bond) do Cộng Sản Hà Nội đảm bảo hứa sẽ trả nợ.Trong 600 triệu Mỹ kim tiền nợ này, đã có 200 triệu Mỹ kim bị trể hạn.

Tập đoàn điện lực EVN bị các hãng thông tấn báo động với mức nợ tăng không kiểm soát vượt qua ngưỡng cửa 75% trên tổng số tài sản chưa kể làm quốc khố lỗ thêm gần 1.2 tỷ Mỹ kim do vung tiền thoải mái vào thị trường chứng khoán và địa ốc hoàn toàn không có dính dáng gì đến chức năng của ngành điện lực.

Xin có bảng thông kê chi tiết về nợ và lợi nhuận từ các tập đoàn kinh tế, công ty “quốc doanh” như sau:

Nguồn: Tổng hợp từ Bộ Tài chính Hà Nội, từ các hãng thông tấn báo chí trong và ngoài nước.

Như vậy, nợ gây ra do các tập đoàn kinh tế Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa mà Cộng Sản Hà Nội rêu rao đeo đuổi lên đến 44 tỷ Mỹ kim là ít nhất trong tổng số nợ công 53.649 tỷ Mỹ kim vào năm 2012 như biểu đồ 1 trình bày. Không có món nợ gây ra từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” nhà nước, tổng số nợ công của Việt Nam giảm xuống dưới 10 tỷ Mỹ kim ( 53.649 tỷ Mỹ kim – 44 tỷ Mỹ kim = 9.649 tỷ Mỹ kim) !

Bảng thống kê trên đã cố bỏ qua những chi phí lỗ lã do đầu tư sai ngành, hay do lãng phí lên đến cả ngàn tỷ đồng của các tập đoàn kinh tế “quốc doanh”. Mặc dù vậy, sự thật vẫn phơi bày rất đau lòng là toàn bộ nền kinh tế Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa đem về cho dân tộc Việt Nam trên 44 tỷ Mỹ kim tiền nợ và thu về lợi nhuận ròng trước khi bị đánh thuế chỉ là 7.69 tỷ Mỹ kim mà thôi!

Lợi nhận ròng 7.69 tỷ Mỹ kim này từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa thua xa cả số tiền ngoại tệ ròng, không tốn công sức tài nguyên gì cả mà có do mấy triệu Việt Kiều Cờ Vàng công dân Việt Nam Cộng Hòa đang sống lưu vong khắp nơi, nhiều nhất là từ Mỹ gởi về, mà mổi năm tổng trị giá tiền, hàng, vàng có thể lên đến từ 8.5 tỷ Mỹ kim cho đến 15.5 tỷ Mỹ kim.

Chỉ đứng thuần túy về mặt mặt kinh tế mà phân tích, ngoại tệ có được từ Việt kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa nâng cao khả năng tích lũy cho sự thịnh vượng của nền kinh tế quốc dân nhanh & mạnh hơn là chính toàn bộ hệ thống các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” do Nhà Nước Cộng sản Hà Nội điều hành!

Đơn giản là vì để có 8.5- 15.5 tỷ Mỹ kim từ Việt Kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa gởi về, đất nước Việt Nam không cần phải mắc nợ 44 tỷ Mỹ kim cũng như tốn hao tài nguyên cho sản xuất. Chỉ 1% tiền lời/ năm thôi là dân mình phải tốn thêm 440 triệu Mỹ kim mỗi năm cho tiền lời trên tổng số 44 tỷ Mỹ kim nợ trật búa lãng phí tiêu hao của các tập đoàn quốc doanh “chỉ biết còn Đảng còn tiền” này đem lại.

Hệ thống các tập đoàn kinh tế quốc doanh vẫn còn đang tồn tại và Việt Nam vẫn tiếp tục bị các tập đoàn này gậm nhấm công quỹ, thất thoát lãng phí kinh khiếp và làm ăn thiếu hiệu quả không giúp ích được gì cho canh tân nền an sinh xã hội, trong đó có tài trợ dồi dào tài chánh cho người nghèo về nhà ở, giáo dục thực phẩm, y tế, tài trợ tài chánh phụ nữ đông con nhằm xóa bỏ tỷ lệ nghèo của Việt Nam vẩn còn trên 10% và khoảng cách giàu nghèo vẫn ngày một xa khiến xã hội đầy bất công và bất mãn.

Có bao giờ Cộng Sản Hà Nội tự hỏi Đảng đem nợ khủng về cho đất nước, số nợ này ai sẽ là người trả?

(Chẳng lẽ…Công dân Việt Nam Cộng Hòa lưu vong ở Hoa Kỳ gởi tiền về trả?!)

II. Nợ xấu ngân hàng của Việt Nam:
Screen Shot 2015-06-28 at 1.40.50 PM
Nợ xấu là những món nợ đã bị quá hạn, con nợ không thể chi trả hoặc những món nợ cho mượn không đúng quy định thủ tục tài chánh do bởi tình trạng quản lý tham nhũng hoặc thiếu xót

Nguy cơ bất ổn về tài chánh Việt Nam lại càng lớn hơn với tình trạng hàng loạt các ngân hàng “quốc doanh” Nhà Nước đang bị lún sâu trong thất thoát tài sản vì nợ xấu với một tỷ lệ cao khoảng 4.67 % do Cộng Sản Hà Nội thừa nhận và con số thực tế cao hơn nhiều bởi các chuyên gia kinh tế nhân định .

Hãng thông tấn của Anh là BBC, vào ngày 16 tháng Bảy năm 2012 với tựa đề ‘Cảnh giác trước thống kê nhà nước’ , phỏng vấn chuyên gia kinh tế, trưởng nhóm phân tích rủi ro đầu tư châu Á tại Bỉ, ông Raphael Cecchni, có khẳng định rằng, xin trích nguyên văn:

” Trước đến giờ chúng tôi đều hết sức cảnh giác với các thông số kinh tế tài chính mà Việt Nam đưa ra, dù là từ nguồn chính thống hay không. Các con số thống kê từ hệ thống ngân hàng lẫn các doanh nghiệp lâu nay đều thiếu minh bạch và không có độ tin cậy cao.”

Nếu thực sự ông Cechni khẳng định như thế thì hóa ra , ông ấy còn khôn hơn dân Việt ta , đến giờ này vẫn còn không ít người tin những gì cộng sản Hà Nội tuyên bố , tuyên truyền hay thông báo.

Trong cuộc phóng vấn này, ông Cechni còn khẳng định:

“Sự gia tăng đối với con số nợ xấu đang ngày càng làm lộ rõ những điểm yếu trong hệ thống của Việt Nam và sẽ làm ảnh hưởng đến niềm tin vốn đã bị xói mòn vào nền kinh tế Việt Nam”

Nợ xấu của các ngân hàng quốc doanh Việt Nam, cũng theo BBC trong bài phỏng vấn, khẳng định con số cụ thể đã lên 9.69 tỷ Mỹ kim, chiếm 8,96 % tổng số nợ mà các ngân hàng quốc doanh tại Việt Nam vung tay đem tiền quốc dân cho vay. Nghĩ theo một cách bình dân, thì một ngân khoản gần 9.69 tỷ Mỹ kim của quốc dân bị trôi sông thất thoát mất tiêu không đòi được.

Một nền kinh tế nhỏ bé như Việt Nam, với giá trị tổng sản lượng quốc dân chỉ đến 171 tỷ Mỹ kim vào năm 2013 mà ngân hàng “quốc doanh” lấy tiền quốc khố vun tay cho vay nợ xấu, làm mất 9.69 tỷ Mỹ kim, tức là khoảng 5.67% giá trị tống sản phẩm quốc dân thì nền kinh tế không bị xói mòn mới là chuyện lạ.

Cũng xin lưu ý là hệ thống ngân hàng quốc doanh vẫn còn nguyên đó, nghĩa là ngân khố quốc dân được Cộng Sản Hà Nội bơm vào các ngân hàng này, chưa kể tiền gởi của người dân nhẹ dạ, sẽ tiếp tục bị thất thoát dài dài!

Trong lúc Hải quân không có tiền mua tàu mà tuần tiểu ven biển giúp dân đánh đuổi tàu Trung Quốc đi để khỏi bị húc chìm, đành phải muối mặt phải ngửa tay nhận 18 triệu Mỹ kim của do bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho tặng trong năm 2015, thì hệ thống ngân hàng quốc doanh làm thất thoát nợ xấu lên 9.69 tỷ Mỹ kim như thế, với số tiền này, tân trang hải quân thì hay biết mấy!

III. Chủ nợ thật sự của Việt Nam là ai?

Screen Shot 2015-06-27 at 8.53.57 PM1. Số nợ của Việt Nam đối với Pháp (3.9% -2.092 tỷ Mỹ kim) : Việt Nam nợ Pháp gia tăng đáng kể trong thời gian gần đây, lên đến 3.8% tổng số nợ nước ngoài do những công trình đầu tư xây dựng gần như là không bỏ vốn thiếu nợ lên đến trên 75% cho mỗi công trình, thí dụ như công trình xây máy điện Phú Mỹ II, xây phi trường Long Thành và kể cả nhà máy lọc dầu quá tốn kém do chon địa điểm sai lầm quá xa nơi khai thác dầu, đó là nhà máy lọc dầu Dung Quất.

2. Số nợ của Việt Nam đối với Trung Quốc ( 2.8% -1.502 tỷ Mỹ kim) : Việt Nam hoàn toàn bị dính bẩy khi Cộng Sản Hà Nội chọn các nhà thầu Trung Quốc cho các dự án xây dựng với giá rẽ. Ngoài việc các nhà thầu Trung Quốc có chất lượng thi công kém, họ luôn tìm cách trể nảy tiến độ thi công và đổ lỗi cho phía Việt Nam để đòi tăng thêm kinh phí nhưng lại sẳn sàng ứng trước số kinh phí phụ trội này miễn là Việt Nam đồng ý mắc nợ họ với tiền lời cao.

Thí dụ như công trình xây dựng đường sắt cao tốc Cát Linh- Hà Đông, tổng số vốn lên đến 522 triệu Mỹ kim do Trung Quốc đấu thầu xây dựng với 80% số vốn là mượn nợ Trung Quốc- 419 triệu Mỹ kim. Thời gian xây dựng sẽ là từ tháng Tám năm 2008 đến tháng 11 năm 2013. Thế nhưng công trình này mãi đến năm 2015 thì mới hoàn thành buộc phía Việt Nam bấm bụng âm thầm chịu lỗ thêm 339 triệu Mỹ kim, làm tổng số vốn đầu tư tăng vọt lên đến 891 triệu Mỹ kim. Riêng dự án thi công tuyến đường cao tốc Hà Nội- Hải Phòng, vì chọn Trung Quốc làm nhà đấu thầu công trình, Việt Nam đã phải mượn Trung Quốc 570 triệu Mỹ kim trên tổng số 1.25 tỷ Mỹ kim vốn cần có cho dự án.

Trong lúc Trung Quốc đang chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa, chiếm một phần Trường Sa, lại thuờng xuyên gây hấn húc tàu cá người dân Việt, cắt cáp tàu Bình Minh, xây đảo nhân tạo mà Cộng Sản Hà Nội cứ vác mặt mượn nợ Trung Quốc kiểu này, không còn gì là thể thống mặt mũi quốc gia.

3. Chủ nợ thật sự của Việt Nam:

Chỉ cần nhìn vào danh sách các chủ nợ trình bày ở bảng thống kê trên cũng cũng đủ thấy toàn bộ nền kinh tế Việt Nam hiện nay được hà hơi tiếp sức hoàn toàn bởi Hoa Kỳ một cách gián tiếp, trực tiếp :

a. Nhật Bản là một đồng minh vô cùng thân cận của Hoa Kỳ tại châu Á Thái Bình Dương và chỉ hà hơi tiếp sức cho Cộng Sản Hà Nội mượn nợ nhiều nhất để phát triển kinh tế trong khuôn khổ sách lược quay trở lại Đông Nam Á của Hoa Kỳ, tức là trong trường hợp Việt Nam bị vỡ nợ, Hoa Kỳ vẫn hoàn vốn lại cho Nhật bất kể Nhật có đòi hay không. Không có Hoa Kỳ âm thầm gật đầu đồng ý bên trong, Nhật Bản vĩnh viễn không bao giờ rộng rãi tiếp viện kinh tế Việt Nam, quá èo uột khi theo Xã Hội Chủ Nghĩa ngu dốt. Nếu nhìn cực đoan theo kiểu ban Tuyên Giáo của Đảng thì Nhật Bản cũng chỉ là “tay sai bù nhìn cho Đế Quốc Mỹ mà thôi.” Hoa Kỳ không đồng ý thì Nhật cũng không cho Cộng sản Việt Nam vay đâu.

b. Cả World Bank (WB,) Asian Development Bank (ADB) điều là hai tổ chức do Hoa Kỳ sáng lập, riêng Chủ Tịch Điểu Hành WB phải do Tổng Thống Hoa Kỳ bổ nhiệm! Cộng Sản Hà Nội kế thừa vị trí thành viên sáng lập ADB của Việt Nam Cộng Hòa sau khi có được sự bình thuờng hóa quan hệ với Hoa Kỳ năm 1994. Nay thì anh chàng thành viên sáng lập Việt Nam mượn nợ như ADB như chúa chổm làm mất cả mặt mủi của quốc gia.

Như vậy là cả ba chủ nợ Nhật Bản, WB và ADB hợp lại chiếm 78.8 % tổng số nợ nước ngoài của Việt Nam (khoảng 42.276 tỷ Mỹ kim.)

Cho nên có thể nói Hoa Kỳ mới thật sự là chủ nợ lớn nhất của Việt Nam, đó là chưa kể món tiền cho không biếu không từ Việt Kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa sống ở Hoa Kỳ, hàng năm gởi cả chục tỷ Mỹ kim về Việt Nam, dù giảm dù tăng vẩn hơn tổng số lợi nhuận ròng từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” nợ nần kinh khiếp của Cộng Sản Hà Nội.

Nếu thực sự là như vậy, thì tại sao Hoa Kỳ lại tiếp tục dung dưỡng Cộng Sản Hà Nội lún sâu trong nợ nần bấy lâu nay?

© Tú Hoa

© Đàn Chim Việt

Số phận người Việt nhập cư lậu ở Đức

Dưới đây là bài viết trên tờ Taz của Đức về tình cảnh của những người Việt nhập cư bất hợp pháp tại Đức.

Chân dung của Phượng trong hình thông báo tìm kiếm Phượng dán ở Đức. Ảnh: Thời báo Việt Đức.

Khi cái lạnh mùa đông xuống đến âm 15 độ, Ngọc chuyển đến góc phố Lichtenberg để bán thuốc lá. “Tôi không muốn bị ốm”, chàng trai 21 tuổi nói.

Bình thường, Ngọc bám trụ tại một ngã tư để bán thuốc lá lậu và kiếm tiền trả món nợ kếch xù mà cha mẹ anh nơi quê nhà đang phải gánh. Họ đã phải vay một khoản lớn để đưa con trai sang Đức. Tất cả số tiền mà chàng trai ở miền Trung Việt Nam này kiếm được phải gom lại để trả cho băng nhóm dẫn anh sang đây. Anh chỉ dám ăn thịt, rau hai lần mỗi tuần và thường xuyên uống nước chè.

Ngọc là một trường hợp điển hình trong số những người bán thuốc lá lậu ở Đức. Cảnh sát nước này ước tính, những người này mất từ 7.000 – 10.000 euro để được sang châu Âu. Họ phải đặt cọc một khoản ở Việt Nam, số còn lại sẽ được thanh toán dần sau khi họ đến miền đất hứa.

Người Việt là nhóm nhập cư lớn thứ tư vào Đức, sau Afghanistan, Iran và Iraq. Mỗi năm khoảng 1.000 người Việt Nam sang nước này, chủ yếu đến Berlin và lý do phổ biến nhất là để kiếm tiền.

Đa số những người này đến từ miền Trung Việt Nam, nơi thiên tai mất mùa xảy ra thường xuyên. Nhiều người Việt sang Đức từ lâu hòa nhập tốt vào xã hội bản địa. Những người mới sang thường bị coi thường bởi họ không nói giọng Hà Nội hay Sài Gòn.

Phát ngôn viên cảnh sát Berlin Thomas Goldack cho biết họ đang tiến hành nhiều cuộc điều tra liên quan đến buôn bán thuốc lá lậu, trộm cắp và tiêu thụ hàng ăn cắp dính dáng đến người Việt. Tuy nhiên, hoạt động điều tra gặp khó khăn bởi những người này không hợp tác.

Việc điều tra hoạt động mại dâm liên quan đến phụ nữ Việt bị đưa sang Đức cũng gặp nhiều khó khăn. “Vì vô vọng và bị áp lực lớn về tiền bạc, những phụ nữ này bị ép vào đường mại dâm và không dám báo với cảnh sát”, Goldack nói.

Goldack nhắc đến trường hợp một phụ nữ Việt đến châu Âu vì nghe bạn bè nói rằng có thể dễ dàng kiếm tiền ở đó. Cô nghĩ sẽ được ở trong ký túc xá và nhận trợ cấp 200 euro mỗi tháng. Những kẻ buôn người cũng hứa hẹn rằng cô có thể kiếm được 1.000 euro mỗi tháng nếu làm cho một nhà máy dệt. “Bọn buôn người đã bán cô với giá 3.000 euro cho một nhà chứa ở Berlin”, ông cho hay.

Trước đó, Phượng, một cô gái Việt Nam 21 tuổi, được bọn buôn người đưa sang Berlin hồi tháng 11/2009 đã biến mất. Cảnh sát cho rằng cô bị bắt cóc và buộc làm nghề mại dâm.

Tamara Hentschel, một nhân viên phúc lợi xã hội, cho biết nhiều cô gái mất vài tháng để đi từ Việt Nam sang Đức. Khi đến nơi, họ có thể có thai hoặc mắc bệnh lây qua đường tình dục dù khi rời quê nhà, họ vẫn còn trinh. “Đa số các cô không dám kể về những gì đã diễn ra trong hành trình đó vì sợ hãi hoặc xấu hổ”, Hentschel nói.

Mai Trang /VNEpress

Điều gì làm nước Mỹ khác biệt?

 
Tác giả: Nick Adams, Prager University
Dịch giả: Ku Búa @ cafekubua.com
Xin chào,
Là một người nước ngoài, tôi có một quan niệm đặc trưng khi nhìn nước Mỹ. Như một người bạn Mỹ đã nói với tôi: ”Đôi khi, phải có một người ở nước ngoài để nhắc cho chúng tôi nhớ chúng tôi như thế nào ở bên trong.”
Tôi là một người Úc – có thể bạn đã đoán được (qua giọng nói) – và tôi yêu quê hương của tôi. Và tôi tự hào khi đất nước tôi là một đồng minh lâu năm của Mỹ. Nhưng tôi biết rằng Úc không phải là Mỹ, và đất nước tôi sẽ không bao giờ đạt được những gì nước Mỹ đã đạt được. Không có có quốc gia nào trong lịch sử nhân loại đã làm được như vậy.

Mỹ khác nhất chỗ nào?
Điều gì làm cho nước Mỹ khác biệt? Có rất nhiều câu trả lời, nhưng tôi sẽ bắt đầu với một thứ bạn có thể sẽ không nghĩ đến.
Đa số người nghĩ rằng nước Mỹ chỉ chuyên về sự thành công. Tôi thì có một cái nhìn khác. Tôi nghĩ nước Mỹ chuyên về sự thất bại. Đa số người trong thế giới không có cơ hội để thất bại. Nhưng người Mỹ thì coi đó là một cái gì đó bình thường.
Chỉ có người Mỹ mới nói, ”Nếu bạn không thành công trong lần đầu tiên, hãy thử lại lần nữa.”
Thậm chí, đã có một nghiên cứu hàn lâm để chứng minh điều này. Dựa theo một nghiên cứu bởi Trường Kinh Doanh Harvard của giáo sư Steven Rogers, đa số các nhà khởi nghiệp đã thất bại bốn lần trước khi họ thành công.
Thành công tốn rất nhiều thời gian, công sức, sự may mắn và nhiều yếu tố khác nữa. Nhưng để thành công bạn phải có cơ hội để thất bại – và bạn phải chịu trách nhiệm khi điều đó xảy ra. Tôi rất yêu điều đó về người Mỹ. Điều đáng học nhất là họ không đổ lỗi cho người khác, họ lấy những sai lầm đó làm bài học và làm tốt hơn trong lần sau. Và ở Mỹ luôn luôn, gần như có lần sau.
Không ở một nơi nào khác bạn có sự tự do để chấp nhập những rủi ro trong khởi nghiệp. Hãy nói chuyện với một người kinh doanh nhỏ ở Đức hoặc Brazil và bạn sẽ hiểu tôi nói gì. Từ góc nhìn của một người nước ngoài, tôi chỉ có thể ngưỡng mộ điều này. Và tôi không phải là người duy nhất.
Hãy nhìn những Tổng Giám Đốc của một công ty hàng đầu ở Thung Lũng Silicon. Bạn sẽ thấy tên của những nhà khởi nghiệp từ khắp nơi trên thế giới — Ấn Độ, Pakistan, Nga, Israel – bất cứ quốc gia nào bạn có thể nêu ra.
Tại sao họ lại đến Mỹ để sáng tạo? Bởi vì ở đây có nhiều tiền? Đúng, đương nhiên, nhưng chỉ đúng một phần. Cũng có nhiều nơi khác có nhiều tiền như thành phố London, Berlin và Tokyo nữa. Họ đến Mỹ bởi vì nước Mỹ cho họ cơ hội để thất bại……và cũng là cơ hội tốt nhất trên thế giới để thành công.
Và cả thế giới có thể cảm ơn sự may mắn cho sự thành công của nước Mỹ. Mỹ không chỉ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, Mỹ cũng là thị trường tiêu thụ lớn nhất thế giới. Và nền kinh tế toàn cầu dựa vào khả năng để được bán trong thị trường Mỹ.
Sự cao thượng của nước Mỹ
Cũng là lẽ tự nhiên nếu người Mỹ muốn giữ riêng sự thịnh vượng này cho riêng họ. Nhưng họ đã không làm vậy. Thậm chí, họ đã làm điều ngược lại.
Nước Mỹ đã là một trong những nước hy sinh nhiều nhất trong lịch sử — đó cũng là một điều khiến nước Mỹ khác biệt. Có một quốc gia nào đấu tranh cho tự do cho những nước khác chưa? Ở Châu Âu trong hai thế chiến, ở bán đảo Hàn Quốc, ở Việt Nam và ở Iraq. Trong tất cả các cuộc chiến đó, nước Mỹ đã có lợi kinh tế rất ít hoặc không được lợi gì.
Bất cứ lúc nào có một thảm họa nhân đạo ở bất cứ nơi nào trên thế giới — ở Haiti sau cơn đại bão, ở Indonesia sau cơn tsunami – ai là người đầu tiên chạy đến để cứu trợ? Cho dù thảm họa xảy ra ở trong hay ngoài nước, người Mỹ luôn huy động hàng triệu đô, gần như ngay lập lức, để gửi lương thực, quần áo và trợ cấp đến những người đang gặp nạn họ không biết và sẽ không bao giờ gặp. Có dân tộc nào trên thế giới làm như vậy không?

Lo lắng về nước Mỹ
Tôi yêu nước Mỹ vì sự khác biệt của cô ấy. Điều khiến cho tôi lo nhất về nước Mỹ là việc cô ấy đang cố gắng để giống như những quốc gia khác.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy quá nhiều người Mỹ bị thu hút bởi những lý tưởng của Châu Âu. Đó là thế giới cũ kỹ. Thế giới đó đã cũ dù ở năm 1776, khi nước Mỹ đã rách ra từ nó (giành độc lập từ Đế Chế Anh). Tại sao nước Mỹ lại muốn đi ngược lại với Cách Mạng Mỹ của cô ấy chứ? Tại sao người Mỹ lại muốn đi theo mô hình kinh tế và xã hội của một châu lục mà họ có thể thấy rằng đang thất bại trên mặt kinh tế và xã hội? Người Mỹ rất muốn bắt chước nước Pháp lắm sao? Hay là Hy Lạp?
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy quá nhiều người Mỹ đổi lỗi cho những yếu tố ngoài cho sự khó khăn của họ thay vì chấp nhận trách nhiệm và tìm cách phát triển bản thân mình.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy các trường học Mỹ đang hạ thấp lịch sử oai hùng của nước Mỹ.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy sự tăng trưởng của mức nợ công của Mỹ và việc chính phủ ngày càng bành trướng trong khi Quân Lực Mỹ và tự do bị thu hẹp.
Tôi rất lo lắng vì một nước Mỹ yếu đuối, tự hoài nghi là một điều tồi tệ cho tất cả mọi người ở mọi nơi yêu quý tự do.
Nhưng những sự lo lắng này sẽ không tồn tại dài lâu. Bởi vì mỗi lần tôi đến nước Mỹ tôi gặp một dân tộc tự tin, thích cạnh tranh, dũng cảm, chung thủy, lý tưởng, sáng tạo, truyền cảm, độ lượng và lạc quan.
Nước Mỹ là một nước không giống bất cứ một nơi nào trên thế giới. Tôi cầu nguyện rằng nó sẽ mãi như vậy.
Tôi là Nick Adams cho Đại Học Prager.

Facebook, mạng xã hội và đời sống chính trị

 
Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son nói những người dùng Facebook để “nói xấu Đảng, nhà nước thì cần phải nghiêm trị”

Chủ đề “bảo vệ lợi ích quốc gia trên mạng”, một trong bảy nhóm vấn đề chính trong Dự luật An toàn thông tin được thảo luận tại kỳ họp Quốc hội Việt Nam lần này, càng trở nên nóng khi Bộ trưởng Truyền thông và Thông tin Nguyễn Bắc Son mới đây tuyên bố phải ‘nghiêm trị’ đối với việc sử dụng Facebook để “nói xấu Đảng, nhà nước”.

Trong lúc thừa nhận rất khó áp dụng các biện pháp chế tài đối với hoạt động trên Facebook, Bộ trưởng Son khẳng định giới chức vẫn đang “tìm cách giải quyết” bởi “nếu đăng thông tin bôi xấu người khác thì quyền tự do của anh lại vi phạm pháp luật, vi phạm quyền tự do của người khác”.

Facebook là mạng xã hội được ưa chuộng tại Việt Nam, với tổng số người dùng hàng tháng lên đến 30 triệu người, theo số liệu được đưa ra gần đây.

Phản ứng ngay lập tức của Nguyễn Tiến Trung, một cựu tù nhân chính trị ở TP. HCM, là: “Tôi và cộng đồng mạng thấy bất bình về câu nói của Bộ trưởng Son. Cộng đồng mạng phản đối chuyện này.”

Theo Tiến Trung, “cần phân biệt giữa ‘nói xấu, bôi nhọ’ với việc nói ra sự thật. Nếu người dân nói ra sự thật và sự thật đó đúng là xấu xa thì chúng ta không thể nói rằng đó là họ nói xấu được. Đó là họ nói thật.”

“Không thể cấm dân phê phán chính phủ. Chính phủ là do dân bầu ra, thậm chí dân có quyền phế truất, thay đổi chính phủ thông qua lá phiếu của mình. Bản thân tôi khi ở trong quân đội thì suốt ngày phải phê bình và tự phê bình. Vậy khi người dân phê bình Đảng Cộng sản thì không thể quy chụp là họ nói xấu Đảng được.”

Ông Đinh Đức Hoàng, một chuyên gia về truyền thông xã hội ở Việt Nam, cũng cho rằng tuyên bố của ông Son là không cần thiết. “Các hoạt động xâm phạm lợi ích của Đảng và Nhà nước trước nay vẫn đang được điều chỉnh bởi các điều 258 và điều 88 Bộ luật Hình sự.”

“Việc điều chỉnh này trên bất kỳ môi trường nào, dù là Facebook hay báo chí chính thống cũng không có gì khác nhau.”

Sự kiểm soát của nhà nước

Giới chức cho rằng việc các trang mạng như Facebook đặt máy chủ ở nước ngoài khiến công tác kiểm soát thông tin trở nên khó khăn. Đó là một trong những lý do khiến chính phủ quy định các nhà cung cấp dịch vụ phải đặt ít nhất là một máy chủ ở Việt Nam để “dễ dàng giải quyết những vấn đề phát sinh”, theo lời Bộ trưởng Son.

Nguyễn Tiến Trung nêu quan điểm “chính quyền không thể làm cảnh sát mạng được”.

Giải pháp thích hợp nên là “những người cảm thấy bị xúc phạm hãy tự đưa đơn lên tòa yêu cầu phân xử, thay vì chính quyền phải đi theo dõi từng tài khoản Facebook xem có ai nói xấu ai, rồi bắt bớ đàn áp”, tuy Tiến Trung nói anh thấy việc nhà nước có kiểm soát ở chừng mực nhất định là điều hợp lý.

null

Ông Đinh Đức Hoàng thì cho rằng trong lĩnh vực kiểm soát thông tin và chống tình trạng bôi nhọ, nói xấu, giới chức cần bảo vệ quyền lợi các công dân như nhau.

“Gần đây trên mạng xã hội xuất hiện nhiều loại thông tin mang tính công kích cá nhân hoặc tung hoang tin về vấn đề sức khỏe, thậm chí cả về sự sống hay cái chết của một số cá nhân. Tôi cho rằng đó là vấn đề cần có sự quản lý của nhà nước, không phân biệt đó là thông tin nhắm vào lãnh đạo Đảng và nhà nước hay nhắm vào người bình thường.”

Sự kiểm soát quá chặt chẽ là điều không chỉ không phù hợp với xu thế phát triển xã hội, mà còn là không khả thi, theo đánh giá của ông Hoàng.

“Việc đặt trang chủ ở bất kỳ đâu trên thế giới là xu hướng tất yếu, không thể tạo ra một biên giới cứng nhắc về lãnh thổ trong lĩnh vực này được. Ở Việt Nam, có một giai đoạn người dùng khó vào Facebook và người ta giải thích đó là do lỗi kỹ thuật,” ông Hoàng nói.

“Tôi cho rằng ở Việt Nam, việc mọi người gặp khó khăn khi vào một trang nào đó không phải là do biện pháp quản lý của nhà nước. Bởi một khi Facebook còn hoạt động, Google còn hoạt động thì việc chặn một vài trang web sẽ là không có ý nghĩa–thông tin vẫn lây lan trên internet mà hoàn toàn không thể kiểm soát được, trừ phi đóng cửa hoàn toàn như Trung Quốc.”

“Tôi tin rằng để hạn chế tự do trên internet thì giới chức sẽ có nhiều cách. Chúng ta từng chứng kiến mô hình Trung Quốc, nơi họ áp dụng chính sách rất thẳng thắn, mạnh tay. Nếu muốn thì [giới chức Việt Nam] đã áp dụng mô hình như thế, giống như Trung Quốc cấm Facebook và Google hoạt động vậy. Chính phủ Việt Nam đã không chọn phương thức này,” ông Hoàng nói thêm.

Vai trò của truyền thông xã hội tại Việt Nam

Tuy nhiên, theo ông Hoàng thì truyền thông xã hội chưa thực sự đóng vai trò quan trọng vào đời sống chính trị ở Việt Nam.

Ông nói: “Cho đến giờ, truyền thông xã hội chưa phát huy tốt hiệu quả trong hoạt động phản biện hay tham gia vào đời sống chính sách của Việt Nam. Các hoạt động phản biện mới chỉ diễn ra một cách nhỏ lẻ. Việc này cần có thêm thời gian mới có thể thấy tác động của truyền thông xã hội lên đời sống chính trị Việt Nam.”

Nguyễn Tiến Trung: “Nếu như có chuyện đàn áp bắt bớ xảy ra thì những người như chúng tôi, vốn đã nói thẳng, nói thật từ lâu nay rồi, sẽ phải đi tù trước tiên chứ không thể đến lượt họ. Việc đàn áp diện rộng hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn người trên mạng xã hội sẽ không thể xảy ra như trước kia được nữa.”

Về vấn đề này, cựu tù nhân Nguyễn Tiến Trung cho rằng nhiều người dân vẫn có tâm lý e dè, không dám bày tỏ chính kiến trên mạng xã hội là bởi “Đảng Cộng sản từ trước tới nay thường đàn áp những người lên tiếng phản kháng nhà cầm quyền”.

Tuy nhiên, Tiến Trung nhận xét rằng ngày càng có nhiều người nhận thức được “quyền làm chủ” của mình. “Họ không sợ hãi và dám công khai lên tiếng phê phán chính quyền. Đó là điều đáng mừng bởi nó thể hiện là người dân đã ý thức mạnh mẽ về dân chủ, chính quyền không thể tiếp tục quản lý xã hội theo cách thức cũ được nữa,” Tiến Trung nói.

Với những kinh nghiệm từng trải qua, Tiến Trung cho rằng những ai đang còn ngần ngại “hãy cứ nói thẳng, nói thật những gì họ nghĩ”.

“Họ cần hiểu rằng chúng ta, những người dân bình thường, chính là những người làm chủ đất nước. Những gì chúng ta nói ra là để góp phần làm đất nước tươi đẹp hơn, không có gì sai trái hay vi phạm pháp luật. Họ không cần phải lo lắng.”

null

“Nếu như có chuyện đàn áp bắt bớ xảy ra thì những người như chúng tôi, vốn đã nói thẳng, nói thật từ lâu nay rồi, sẽ phải đi tù trước tiên chứ không thể đến lượt họ. Việc đàn áp diện rộng hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn người trên mạng xã hội sẽ không thể xảy ra như trước kia được nữa.”

“Tuy nhiên, chúng ta có quyền bày tỏ chính kiến của mình trên Facebook hay các mạng xã hội khác, nhưng chúng ta không nên nói chuyện cực đoan, thù hận hay kích động bạo lực. Khi phê phán bất kỳ vấn đề gì, chúng ta cũng nên đề ra giải pháp để giới chức và Đảng Cộng sản thấy rằng chúng ta là những người đàng hoàng, biết nói chuyện phải trái chứ không phải chỉ đả phá, chống đối,” Tiến Trung nhấn mạnh.

@BBC