Cảnh sinh hoạt “khó tin” của 3 thế hệ trong căn phòng 16m2

– Đã nhiều năm nay, gần 400 nhân khẩu của 41 hộ gia đình trong khu tập thể H36 “chờ sập” mòn mỏi sống trong cảnh tắm nhờ, dùng nhà vệ sinh công cộng, cơi nới hành lang thành bếp ăn.

Hạnh phúc chật chội từ bữa cơm gia đình

Đại gia đình cô Nguyễn Lý (khu tập thể H36, tổ 30, cụm 7, phường Xuân La, Tây Hồ) gồm 3 thế hệ sống và sinh hoạt trong “căn hộ” 16m2 chật chội đã nhiều năm.

Cô Lý (50 tuổi) tâm sự, nhà có 2 vợ chồng, 2 con (1 trai, 1 gái), tính cả con dâu, con rể, và 2 cháu nội, tất cả 8 người. “Từ ngày có con rể, cô phải tách khẩu, cho hai con ở riêng một phòng, vợ chồng cô một phòng. Phía cuối tầng là nhà thông gia luôn cháu ạ”.

khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Mặc dù nóng bức, chật chội, bữa cơm của gia đình nhiều thế hệ vẫn đầm ấm, quây quần. Ông bà và con cháu thường đợi nhau nấu ăn, tắm giặt rồi cùng ăn cơm.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Phần bếp đã cơi nới cùng hành lang chật chội đã trở thành không gian sinh hoạt đầm ấm của cả gia đình.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Tận dụng hành lang để nấu ăn đã trở thành việc “cực chẳng đã”. Vì nhà có trẻ nhỏ nên gia đình phải tận dụng những cửa sắt quây thành một gian để bếp. Giữa thời tiết 38-40 độ C “đứng bếp quả là một cực hình”, chị Huệ (30 tuổi, con gái cô Lý) chia sẻ.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Chị Huệ đang dọn dần mâm cơm, trong lúc chờ các thành viên khác đi làm về và tắm rửa. Chị Huệ tự hào: “Mặc dù là bếp cơi nới nhưng chẳng thiếu thứ gì, kể cả chạn bát và chậu rửa. Tất cả phải giữ gọn gàng và sạch sẽ để sự chật chội không tăng thêm”.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
“Bếp chật, nhưng vẫn dư chỗ cho nhiều người, tuy hơi tối. Càng ấm cúng cháu ạ”, cô Lý tếu táo.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Anh Thành Nam, con rể cô Lý nướng mực ngay trên mái tôn của những ngôi nhà tầng 1. Khi được hỏi, anh Nam cười trừ: “Chật chội, bất kể chỗ nào chẳng là bếp, cứ nổi lửa lên em.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Bậc cửa cũng được tận dụng để tình cha con nảy nở. Anh Thành Nam nhỏ thuốc mắt cho con trai sau khi hai cha con đi bơi về.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Cô Lý tất bật cắm những bông hoa còn sót lại sau buổi bán hàng ở chợ. Cô hài hước gọi hành lang tầng 2 là “hành lang đa di năng”, bởi đâu chỉ cơi nới được bếp ăn và chậu rửa, cuối tầng còn là phòng tắm chung cho cả gia đình (kiêm gia đình thông gia), trên đầu là dây phơi quần áo. Trên dây phơi là dây điện. “Ngày mưa, nước từ trần ngấm xuống, nguy hiểm đấy nhưng vẫn phải cố mà sống cháu ạ”.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Cô Lý đứng nói chuyện với người hàng xóm qua khung cửa sổ.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
“Ở đây nhà nào chẳng khổ như nhau, có mỗi căn phòng 18m2, cả một gia đình, như nhà chị Thắm (hàng xóm – PV), phòng bếp cũng là phòng ăn, phòng ngủ, phòng học của các con”.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp

Gia đình chị Thắm, hàng xóm sát vách nhà cô Lý tận dụng nền đất làm chỗ đặt mâm cơm. “Bàn học của con đặt ngay cạnh bếp, quần áo, chăn màn la liệt, mưa thì ẩm thấp, nóng thì như nung”. Chị Thắm còn kể: “Có hôm đang ngồi ăn cơm thì một mảng vữa rơi ngay vào nồi canh, may người không sao. Cứ leo lên giường là phải mắc màn, vì vữa trên tường rơi xuống là chuyện cơm bữa, chưa kể mùa mưa còn dột, phải hứng chậu ngay giữa giường”.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Bếp nấu của một gia đình chị Trần Thị Mai, sống ở tầng 2 khu nhà cấp 4 của khu tập thể H36 được cơi nới cao so với mặt đất, phải dùng thang, chị và gia đình mới lên căn phòng đó để nấu và ăn cơm ngay tại đó.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấpkhu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Bằng chiếc thang này, chị Mai còn phơi và cất được quần áo trên cao.

Chuyện bi hài ở khu tập thể chờ sập

“Nhiều khi muốn đi vệ sinh phải chạy một vòng quanh khu tập thể”, bác Phạm Thị Pha (57 tuổi, sống trong khu tập thể H36) tếu táo.

khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Nhà “vệ sinh công cộng” của gần 400 con người, theo bác Pha, ở đây, người ta đã quá quen cảnh sáng sáng xếp hàng để vào nhà vệ sinh, cả người già và trẻ em, chẳng ai thoát khỏi cảnh “bao cấp giữa thời hiện đại”. Người dân kêu trời vì nỗi bất tiện của nhà vệ sinh 4 gian cho 400 con người, 2 gian cho nam, 2 gian cho nữ.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
“Nếu có giã cua, băm thịt, chặt xương thì cũng phải nhờ người ta làm hộ ngoài chợ, nếu tự chặt sẽ làm vữa trên trần nhà bên dưới rụng xuống. Không chỉ có thế, dù chỉ lỡ tay làm đổ cốc nước xuống nền nhà thôi là người ở dưới tầng chạy lên kêu ngay”, chị Nguyễn Thị Hạnh (40 tuổi, sống ở tầng 2 khu tập thể H36) phân trần.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Ma trận bảng điện, dây điện trong nhà, buổi tối trước khi bật điện phải lấy điện thoại hay đèn pin để soi, nếu không sẽ dễ bị điện giật. Những ngày mưa dầm mới thực sự là nỗi ám ảnh: “Mưa rào thì chỉ ào một lát rồi khô, đằng này, mưa dầm thấm lâu, chập điện xảy ra như cơm bữa. “Cứ trời mưa to là đêm chẳng dám ngủ, cứ phải canh, nhà sập lúc nào biết lúc đó. Nằm trên giường cứ chân co chân duỗi, nép mình vào để dành chỗ cho cái thau to tướng hứng nước mưa”, chị Hạnh thở dài.
khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Chị Hạnh cho biết: “Có thể rửa rau, đun nấu ngoài hành lang nhưng có người đi qua đi lại là phải đứng lên, khá bất tiện, lại không được nhỏ một giọt nước nào xuống bên dưới, không người ta lại chạy lên kêu. Nhiều nhà đã cơi nới được phần bếp, tuy nhiên, lại khá tối, hai con học bài ban ngày vẫn phải bật điện”.

Ám ảnh trong kí ức của chị Hạnh về khu tập thể H36 còn là chuỗi ngày xách nước tắm nhờ. Chị nhớ về 5 năm về trước, khi nhà chị chưa ngăn nhà tắm. Cả gia đình phải xuống nhờ nhà tắm của người hàng xóm tầng dưới, rồi đóng tiền nước hàng tháng cho họ.

“Có hôm đi làm về muộn, nhà hàng xóm tầng 1 đi ngủ rồi, tôi vẫn phải gõ cửa xin tắm nhờ. Mặc dù đã đóng tiền nhưng đó là điều vô cùng bất tiện. Bởi vậy, tôi và gia đình sống chết thế nào cũng phải tắm sớm, tắm trước gia đình họ để mình vừa được việc, lại vừa được lòng”.

khu tập thể, cơi nới, xuống cấp
Hệ thống ống nước chằng chịt, xập xệ.

5 năm sau, nhà chị ngăn được nhà tắm, còn chuyện tế nhị kia thì vẫn phải chạy bộ quanh khu tập thể để đến “nhà công cộng”. “Gọi là nhà tắm cho oai, chứ thực tình cửa giả chẳng có, chỉ có mỗi tấm vải ngăn cho khỏi thông thống. Thấy tấm vải khép kín lại thì biết ở trong đó có người thôi”, chị Hạnh thở dài.

Chị kể trong ngao ngán: “May nhờ có hệ thống ống nước chằng chịt kia, người ta kêu thì cứ kêu chứ nó đỡ sức người. Ngày trước, khi không có cái ống nước, tôi bụng chửa vượt mặt, vẫn phải xách từng xô nước lên để tắm, giặt rồi lại mang nước bẩn xuống đổ. Giờ vẫn phải đóng tiền nước cho nhà người ta, nhưng mình đỡ mất công”.

Đỗ Dung

Trung Quốc: thêm một bằng chứng suy sụp

  • Nguyễn Gia Kiểng

    Kinh tế không phải là mối nguy lớn nhất của Trung Quốc. Hai mối nguy lớn hơn nhiều là sự hủy hoại của môi trường và tiềm năng bất ổn chính trị vì bất công và tham nhũng. Suy sụp kinh tế có thể châm ngòi cho một sự bùng nổ toàn diện làm Trung Quốc tan vỡ

    Ngày 27/7/2015, ngay sau khi Bắc Kinh vừa công bố tỷ lệ tăng trưởng kinh tế 7% cho sáu tháng đầu năm, thị trường chứng khoán Thượng Hải đã mất 8,5%. Hôm sau nó mở ra với tỷ lệ giảm sút hơn 4% và kết thúc ở mức -1,7% sau khi chính quyền Bắc Kinh tung ra một số tiền lớn để yểm trợ. Trong bối cảnh Trung Quốc hiện nay đây là một biến động lớn bởi vì trước đó không đầy haituầnlễ Bắc Kinh vừa mới can thiệp rất mạnh sau khi thị trường chứng khoán sụt hơn 30%. Tại sao một tỷ lệ tăng trưởng ngoạn mục, mà hiện nay không một nước nào có được, lại có thể kéo theo sự tuột dốc của thị trường chứng khoán?

    Điều này trước hết có nghĩa là không còn ai tin những con số của Bắc Kinh nữa. Nhưng không phải chỉ có thế. Biến cố này cũng có nghĩa là người dân Trung Quốc giờ đây cũng đã thấy được điều mà nhiều chuyên gia đã tiên liệu từ lâu và giới kinh doanh cũng đã ý thức được, đó là Trung Quốc chắc chắn sắp lâm vào khủng hoảng lớn.

    Cho tới năm 2007 kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng đều đặn ở mức độ hai con số trong gần ba thập niên, gây kinh ngạc và thán phục cho rất nhiều người. Thực ra chính quyền Bắc Kinh chỉ làm một điều rất giản dị là bóc lột công nhân tối đa và tàn phá môi trường để sản xuất thật nhiều với giá thật rẻ. Nói cách khác chính quyền cộng sản Trung Quốc xuất khẩu sự nghèo khổ mà chính họ là nguyên nhân đồng thời phá hoại đất nước theo nghĩa đen, làm cho đất khô cằn, nước và không khí bẩn và độc. Chính sách tệ hại đó dù nhất thời có thể gây ấn tượng nhưng sau cùng chỉ làm Trung Quốc kiệt quệ lâu dài, như những kim tự tháp tại Ai Cập và Vạn Lý Trường Thành tại chính Trung Quốc trước đây. (*)

    Năm 2008 thế giới lâm vào khủng hoảng lớn và Trung Quốc cũng không phải là ngoại lệ vì hoạt động xuất khẩu sút giảm mạnh. Thay vì thắt lưng buộc bụng để thích nghi với tình huống mới và trực diện đối đầu với khó khăn chính quyền Bắc Kinh đã chạy trốn sự thực trong một cuộc phiêu lưu mới: xây dựng. Các ngân hàng được lệnh cấp tín dụng thả cửa cho các công ty địa ốc trong khi chính quyền tung ra những chi tiêu khổng lồ cho các công trình cơ sở hạ tầng không cần thiết. Mặt khác các công ty công nghiệp cũng được lệnh tiếp tục sản xuất dù không bán được hàng để giữ chỉ tiêu kế hoạch. Chính sách chạy trốn về phía trước này có lúc đã được một số nhà báo, như Fareed Zakaria, ca tụng hết lời. Nhưng lạm dụng xây cất và chi phí công cộng là một công thức rất cũ và bao giờ cũng dẫn tới những hậu quả tai hại. Sự thất bại dần dần hiện rõ. Cái bong bóng địa ốc ngày càng lộ liễu với hàng triệu căn phố không người mua và những thành phố ma; khối nợ xấu của các ngân hàng trở thành báo động; hàng hóa ứ đọng trong kho tại các doanh nghiệp sản xuất và khối nợ công lên tới 300% GDP theo nhiều ước tính. Trung Quốc cũng đã cố gắng tăng cường tiêu thụ nội địa bằng cách tăng lương công nhân nhưng chính sách -đúng trên nguyên tắc- này đã thất bại bởi vì người công nhân Trung Quốc chỉ dùng phần thu nhập mới này cho việc để dành phòng khi đau yếu. Kết quả là thay vì kích thích tiêu thụ nó khiến Trung Quốc mất đi ưu thế nhân công rẻ và nhiều công ty đa quốc đã chuyển các dự án đầu tư sang các nước khác.

    Từ một năm qua, khi tất cả mọi chuyên gia đều đã đồng ý là kinh tế Trung Quốc đã hoặc đang khủng hoảng, chính quyền Bắc Kinh lại lao vào một trò chơi mới: đầu cơ chứng khoán.

    Đặc tính của cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” là nhà nước dành toàn quyền thao túng thị trường và Bắc Kinh đã tận dụng đặc quyền này. Tất cả mọi phương tiện, ngân hàng cũng như báo chí, được sử dụng để thổi phồng trị giá các cổ phiếu, đề cao các anh hùng chứng khoán vừa đột ngột trờ thành triệu phú nhờ mua bán cổ phiếu, và lôi kéo thật nhiều người vào cuộc. Người ta đổ xô nhau đi chơi chứng khoán, vay tiền để mua cổ phiếu và tiếp tục vay để mua thêm nữa thay vì bán ra bởi vì cổ phiếu tiếp tục lên giá. Chỉ trong tháng 5/2015 – hai tuần trước khi thị trường chứng khoán tuột dốc hơn 30% – đã có hơn 20 triệu trương mục mới. Tổng số người chơi chứng khoán lên tới 90 triệu người vào ngay 15/6, tuyệt đại đa số là những người mới nhập cuộc. Trong một năm qua thị trường chứng khoán Trung Quốc -Thượng Hải cũng như Thẩm Quyến – trở thành một sòng bài khổng lồ, một sự điên dại trên qui mô quốc gia. Vào tháng 8/2014 tổng trị giá của các công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán là 500 tỷ USD, chỉ mười tháng sau con số này lên tới 6.500 tỷ USD, tăng gấp 13 lần vì có rất nhiều công ty mới đăng ký. Ở các nước phương Tây một công ty muốn đăng ký vào thị trường chứng khoán phải hội đủ những tiêu chuẩn rất khắt khe. Không ai biết các tiêu chuẩn của các thị trường Thượng Hải và Thẩm Quyến là gì. Giá các cổ phiếu cũng không tùy thuộc ở thành quả và tiềm năng của các công ty mà theo sự đầu cơ, người ta mua một cổ phiếu vì tin rằng nó sẽ lên giá, và niềm tin này do tin đồn hay do báo chí nhà nước. Những xảo thuật truyền thông này đã tạo ra cả một cơn sốt chứng khoán. Chỉ số SSE Composite tăng gần 150% trong vòng mười tháng, trước khi tuột dốc.

    Biến thiên của chỉ số SSE trong một năm từ 8-2014 đến tháng 8/2015

    Dĩ nhiên trò chơi này không qua mắt được các quỹ đầu tư và họ đồng loạt quyết định rút khỏi Trung Quốc. Sau Kingdon Capital Management, Elliott Management, Perry Capital,Pershing Square Capital Management, đến lượt BridgeWater, quỹ hedge fund lớn nhất thế giới. Ngay cả tư bản Trung Quốc cũng tháo chạy. Trong hai tuần lễ cuối tháng 6, thị trường chứng khoán đã xuống hơn 30% và chính quyền Bắc Kinh đã dùng những biện pháp rất mạnh để trấn tĩnh, như ra lệnh cho các ngân hàng đổ ra 20 tỷ USD để mua cổ phiếu, cấm bán khống, cấm các cổ đông có trên 5% số cổ phần trong một công ty bán cổ phiếu của công ty đó, ngưng niêm yết hơn 1/3 số công ty v.v. Đồng thời đưa ra con số tăng trưởng hoang tưởng 7%. Nhưng thị trường chứng khoán vừa chứng tỏ mọi xảo thuật đều vô ích, kinh tế Trung Quốc đã hoảng hốt. Cơn chấn động 27/7 vừa qua tuy không quan trọng lắm về tầm vóc nhưng có ý nghĩa lớn: thị trường chứng khoán Trung Quốc, và kinh tế Trung Quốc nói chung, không thể phục hồi.

    Tại sao Bắc Kinh lại lao vào cuộc phiêu lưu chứng khoán này?

    Có ba lý do: thứ nhất là kích động giả tạo cho thị trường chứng khoán lên để khuyến khích những chủ bất động sản chấp nhận bán lỗ để kiếm lời bằng chứng khoán, nghĩa là giải tỏa số nhà mới xây ứ đọng quá nhiều; thứ hai là tạo cảm tưởng rằng kinh tế Trung Quốc vẫn còn vững mạnh vì thị trường chứng khoán lên mạnh; và thứ ba là tham vọng biến Thượng Hải và Thẩm Quyến thành những trung tâm tài chính lớn ngang tầm với New York, Tokyo và London để lôi kéo tư bản nước ngoài. Bắc Kinh đã chỉ đạt được một phần mục tiêu thứ nhất nhưng đã thất bại đã rất thê thảm trên hai mục tiêu sau.

    Hậu quả sẽ ra sao?

    Nhiều người nói tuy thị trường chứng khoán Thượng Hải đã sụt gần 40% nhưng vẫn còn cao hơn 70% so với một năm trước. Nói như thế là quên rằng tuyệt đại đa số những người chơi chứng khoán mới chỉ vào cuộc chơi từ vài tháng gần đây khi thị trường chứng khoán đã lên rất cao do thao tác giả tạo của chính quyền. Họ vay tiền để mua cổ phiếu và khánh tận, nhiều người cầm cố cả nhà và mất hết tài sản. Họ là thành phần trung lưu. Theo nhiều ước lượng, Trung Quốc hiện có khoảng gần 100 triệu gia đình được coi là trung lưu, tương đương với số người chơi chứng khoán. Trong vòng một tháng trung bình mỗi gia đình mất 30.000 USD. Điều này có nghĩa là thành phần trung lưu mà Bắc Kinh tự hào là đã tạo ra được và coi là hy vọng của Trung Quốc đã gần như bị xóa bỏ. Một mất mát bi đát. Hậu quả tức khắc là tiêu thụ nội địa vốn đã thấp một cách bệnh hoạn ở mức 30% GDP sẽ còn sút giảm mạnh hơn nữa.

    Họ sẽ còn mưu thuật nào khác để che đậy sự thực trước khi thú nhận phá sản?

    Đại loại cũng sẽ chỉ là những hành động gây tiếng vang, như giành tổ chức Thế Vận Mùa Đông 2022. Nhưng từ nay ai còn tin vào phép lạ Trung Quốc? Những khoa trương sẽ chỉ có tác dụng mở cửa xã hội Trung Quốc ra với thế giới và giúp người Trung Quốc ý thức rằng họ đã bị thông trị một cách quá tàn bạo trong thời gian quá lâu bởi những người rất tầm thường.

    Cuộc phiêu lưu chứng khoán này có thể là cố gắng thoát hiểm qui mô cuối cùng. Nó đã thảm bại và cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đã lộ chân tướng của nó: một sai lầm lố bịch vì giao toàn quyền quyết định kinh tế cho những người chỉ có hiểu biết rất sơ sài

    Tương lai Trung Quốc sẽ ra sao?

    Đừng nên quên rằng kinh tế không phải là mối nguy lớn nhất của Trung Quốc. Hai mối nguy lớn hơn nhiều là sự hủy hoại của môi trường và tiềm năng bất ổn chính trị vì bất công và tham nhũng. Suy sụp kinh tế có thể châm ngòi cho một sự bùng nổ toàn diện làm Trung Quốc tan vỡ. Cho tới nay khi nói tới Đặng Tiểu Bình đại đa số người Trung Quốc đều cung kính ông như một vĩ nhân đầy viễn kiến. Họ sẽ nhận ra rằng ông là một trong những lãnh tụ Trung Quốc đã gây thiệt hại lớn nhất.

    Đảng CSVN đã lấy Trung Quốc làm quan thầy, mẫu mực và chỗ dựa trong suốt ba thập niên qua. Sắp tới Trung Quốc sẽ không còn là một mẫu mực và cũng không còn là một chỗ dựa.

    (*) Không phải ai cũng thán phục mô hình Trung Quốc. Các bạn đọc dự án chính trị 2015 Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai sẽ thấy anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên coi “Đẩy mạnh sự phát triển của thị trường nội địa” là một trong 12 định hướng lớn của mô thức Việt Nam (chương 5). Đây là một ý kiến có sẵn trong dự án chính trị 2001 Thành Công Thế Kỷ 21 của chúng tôi. Ngay vào năm 2001, khi mô thức Trung Quốc đang được đa số các chuyên gia ca tụng, chúng tôi đã coi đó chỉ là một sai lầm. Chúng tôi cũng dứt khoát bác bỏ mô hình tăng trưởng bất chấp môi trường của Trung Quốc. Năm 2007 vào lúc “phép mầu Trung Quốc” đang huy hoàng nhất tôi đã sang tham quan Trung Quốc và viết bài “Những Vạn Lý Trường Thành mới” phản bác chính sách kinh tế của Bắc Kinh. Tháng 8-2009, trả lời một cuộc phỏng vấn của nhà báo Đinh Quang Anh Thái tôi cũng đã dự báo mô hình kinh tế Trung Quốc sẽ dẫn tới khủng hoảng.

Ngày Trở Lại Không Bình Thường Của “Phùng Bại Tướng”

@Việt Báo

Le Nguyen

Ngày trở về của ông Phùng Quang Thanh không buồn thảm như ca từ trong bài hát Kỷ Vật Cho Em của cố nhạc sĩ tài danh Phạm Duy “…Anh trở về trên đôi nạng gỗ…anh trở về có khi là hòm gỗ cài hoa…” và ngày trở về của ông đại tướng Thanh, dù không ảm đạm như trên băng ca phủ màu tang trắng nhưng ẩn chứa nhiều cay đắng, xót xa đến não lòng bởi bản thân ông Thanh dù sao đi nữa cũng là ủy viên bộ chính trị, là đại tướng bộ trưởng bộ quốc phòng đứng đầu quân đội nhân dân “anh hùng”, là phó quân ủy trung ương về mặt đảng, là bộ trưởng của một bộ quan trọng bậc nhất trong nội các chính phủ, là đương kim đại biểu quốc hội…

Với vai vế, địa vị, chức tước ông Phùng Quang Thanh đang nắm giữ thì cách đón rước của các đồng chí, đồng rận dành cho ông Thanh trong ngày trở về, theo loa đài của đảng loan tin là đi cắt u phổi ở nước “đế quốc sài lang” là thiếu tôn trọng, nếu không nói là khinh thường rất không bình thường. Không bình thường đến độ lạ thường khiến cho một bộ phận không nhỏ hiếu kỳ trực tiếp ra phi trường nhìn mặt lẫn gián tiếp theo dõi thông tin nghe nhìn trên các loa đài, nghi ngờ tấm ảnh chụp từ xa một ông mặc áo khoác xám do tờ tuổi trẻ cung cấp, không phải là ông Thanh?

Nội dung bài viết này sẽ không phân tích ngày trở về của ông Phùng Quang Thanh theo chiều hướng nghi ngờ có người đóng thế vai ông Thanh mà sẽ phân tích theo chiều hướng ông Thanh sống sót theo nguồn tin báo lề đảng cung cấp để thấy những điều không bình thường trong vụ việc trở về sau nhiều ngày chữa bệnh u phổi ở thủ đô ánh sáng Paris của Phùng đại tướng(?)

Theo thói thường trong cuộc sống đời thường nếu bạn bè, thân nhân không may gặp bạo bệnh có thể nguy hiểm đến tính mạng và may mắn được tai qua nạn khỏi thì điều đầu tiên là người ta đến tặng hoa thăm hỏi chúc mừng cùng nhiều hình thức bày tỏ sự thân tình, biểu lộ sự vui mừng không thể kiềm chế với nhau.

Thế có lạ không khi sự trở về của ông Phùng Quang Thanh khá nhạt nhẽo, vô tâm dưới mức bình thường rất không bình thường? Bởi chẳng ai thấy “đồng chí” nào của Phùng đại tướng trong đảng, chính phủ, quốc hội, quân đội…kể cả vợ con, cháu chắt, người thân, bạn bè tổ chức lễ lạc, ôm hoa đến tận chân cầu thang máy bay đón mừng ông. Nói theo ngôn ngữ báo đài đảng ta là tiếp rước kém “ấn tượng, hoành tráng” đối với ông Thanh, một cá nhân không phải là một kẻ vô danh tiểu tốt, chẳng có đóng góp gì cho đảng, nhà nước là không bình thường?

Theo tin báo Tuổi Trẻ tường thuật ngày trở về của ông Thanh, chỉ có mỗi ông trung tướng Phí Quốc Tuấn nguyên tư lệnh quân khu thủ đô, người đã bị cho về hưu non đến đón ở tư gia tặng hoa chúc mừng. Rất lạ là với lực lượng phóng viên, nhà báo của hơn 800 tờ báo giấy, cả vạn trang điện tử của đảng, nhà nước mà không có nổi một tấm hình tay bắt mặt mừng của hai ông tướng lâu ngày gặp nhau để chứng minh nguồn tin của báo Tuổi Trẻ là trung thực?

Điểm qua các báo đài lề đảng, mọi nguồn thông tin chỉ lặp đi lặp lại việc ông Phùng Quang Thanh khỏe mạnh sau phẩu thuật khối u phổi, tự xuống cầu thang máy bay, không cần trợ giúp y tế rồi xào nấu, nhắc lại nguyên nhân gây bệnh từ các bản tin cũ và đặc biệt là thông tin nói ông Thanh đến ngay bộ quốc phòng giải quyết công việc sau một tháng “đi chữa bệnh”. Lúc “xào nấu” làm tin dường như báo lề đảng, cụ thể là tờ Tuổi trẻ hơi chủ quan khinh thường độc giả quá đáng, vì cho dù không thông minh và có lẽ đến con nít cũng biết với một người lớn tuổi như ông Thanh, sau cơn bạo bệnh phải phẩu thuật thập tử nhất sinh, phải bay một chuyến bay đêm dài hơn 10 giờ liền, ngủ gà ngủ gật – thế thì một ông vừa già vừa bệnh, có ai còn đủ sức đến cơ quan làm việc?

Không những thế, theo như lời kể của ông trung tướng Vũ Văn Hiển, chánh văn phòng bộ quốc phòng là ông Phùng Quang Thanh đến bộ quốc phòng trả lời điện thoại cho các “đồng đội” gọi điện quan tâm thăm hỏi và trong số gọi điện thăm hỏi có cả “đồng chí” tổng bí thư. Cũng theo lời ông Vũ Văn Hiển là ông Thanh tiếp tổng bí thư Nguyễn phú trọng ngay trong ngày về và tiếp chủ tịch nước Trương Tấn Sang, phó thủ tướng nguyễn xuân phúc một hôm sau ngày về? Với lịch “thù tạc” dày đặc như thế đối với một người vừa qua cơn bạo bệnh, không có khoảng trống nghỉ ngơi, có là phi thường hay không bình thường – chắc có lẽ ai cũng hiểu nên không cần phải bàn thêm ở đây?

Điểm không bình thường khác nữa là không ai trông thấy vợ, con, cháu, họ hàng thân tộc, bạn bè, hàng xóm…ngay cả người dân, trẻ con hiếu kỳ tranh nhau chen lấn nhìn mặt ông Thanh sau một tháng bạo bệnh thập tử nhất sinh trở về và chuyện người hiếu kỳ chen lấn để quan sát chiêm ngưỡng dung nhan nhân vật trung tâm của tin đồn là rất bình thường trong cuộc sống đời thường nhưng chuyện không thấy người hiếu kỳ, tò mò đến xem ông Thanh gầy béo ra sao quả là không bình thường?

Bất bình thường hơn nữa là ông Thanh không nhận lãnh hay không được giao nhiệm vụ mang tính linh thiêng trong tư cách trưởng đoàn đại biểu vào viếng lăng “bác Hồ” và làm lễ tưởng niệm các “oan hồn” liệt sĩ vào ban ngày mà lại ham vui tham dự vui chơi trong đêm văn nghệ với chủ đề “Khát Vọng Đoàn Tụ” ở hội trường bộ quốc phòng vào ban đêm. Ông Thanh không hiện diện trong sự kiện quan trọng ban ngày nhưng đến tham dự vui chơi ban đêm có là bất thường, kỳ chướng đến độ khó hiểu và càng khó hiểu hơn nữa là ông Thanh không “chịu” về nhà riêng mà ở lại bộ quốc phòng cũng là việc không bình thường?

Qua những điểm bất thường vừa kể nối kết với một số sự kiện liên quan đến ngày trở về của ông Phùng Quang Thanh khiến cho dư luận bàn tán, suy diễn trên các báo lề dân, các trang mạng xã hội, ở nơi làm việc, chỗ cà phê vĩa hè… Có người thể hiện lòng căm ghét ông Thanh, muốn ông Thanh phải chết nên cả quyết là cái ông tham dự trong đêm giao lưu văn nghệ “Khát Vọng Đoàn Tụ” ở hội trường bộ quốc phòng là giả, là người nhập vai đóng thế. Bên cạnh đó cũng có những ý kiến khách quan có chiều sâu tư duy, đáng chú ý có nội dung chính như sau:

Thứ nhất là với các loại báo nói, nghe, nhìn hùng hậu của đảng, nhà nước không ai chụp được tấm hình nào trong ngày trở về của ông đại tướng Phùng Quang Thanh và trong các bản tin của hàng loạt báo đài chỉ có mỗi tấm hình của tờ Tuổi Trẻ chụp từ xa mờ mờ ảo ảo khó xác định có phải là ông Thanh hay không? Với lại tấm hình của tờ Tuổi Trẻ theo nguồn tin ẩn danh là do tuyên giáo trung ương cung cấp cho ông nào đó có tên Việt Dũng của báo tuổi trẻ? Từ lý do đó nên có không ít người suy diễn là ông Thanh không về ngày 25/07 mà đã về Việt Nam trước đó.

Thứ hai rất có khả năng ông Phùng Quang Thanh về Việt Nam trước ngày 25/07, nếu phối hợp với thông tin ông Thanh nhập viện ngày 20/06 và xuất viện ngày 10/07 do bệnh viện Geogers Pompidou cung cấp cho phóng viên Tường An của đài SBTN. Cũng có thể thời gian này ông Thanh bị giam giữ để phục vụ công tác điều tra về tham nhũng, về tội làm gián điệp cho Trung Quốc và chỉ được cho tái xuất hiện do tác động của cuộc thương lượng, can thiệp bí mật trong chuyến đi đột xuất của phó thủ tướng Trương Cao Lệ đến Việt Nam từ ngày 16 đến 17/07/2015. Việc cho ông Thanh đi lại nhưng không được phát ngôn linh tinh gây ảnh hưởng đến kịch bản của một số lãnh đạo nắm quyền lực trong đảng cộng sản đương quyền đạo diễn, giám sát nhằm giảm áp lực xung đột vũ trang do Trung Cộng chủ động bày ra khắp bốn phương tám hướng nhằm tạo sức ép lên chính trường Việt Nam?

Thứ ba là tại sao sáng ngày 27/07 ông Phùng Quang Thanh không đi viếng “lăng bác” để thể hiện sự tôn kính “đời đời nhớ ơn…” của một đảng viên trung kiên, một cháu ngoan bác hồ? Vậy mà tối đến, đêm 27/07 lại đi bắt tay, cười đú đởn với đồng chí gái Tòng Thị Phóng trong buổi giao lưu văn nghệ “Khát Vọng Đoàn Tụ” ở hội trường bộ quốc phòng? Có phải là có ai đó đã cố tình sử dụng đêm tối và ưu điểm của ánh sáng, son phấn, đèn màu để diễn tuồng theo kịch bản của ai đó viết sẳn… cho phù hợp, cho giống với cảnh bác Hồ đón chị gái Nguyễn Thị Thanh vào đêm tối sau mấy mươi năm xa cách để bà Thanh không thể phân biệt được ku Nghệ thật hay giả(?)

Thứ Tư là kể từ khi về Việt Nam đến nay không nghe từ miệng ông Phùng Quang Thanh nói lời nào cả, từ chỗ riêng tư đến nơi công cộng. Toàn là nghe truyền thông lề đảng mượn mồm ông tướng này, ông tướng kia bảo ông Thanh nói thế này, nói thế nọ khiến cho dư luận bàn tán là rất có khả năng ông Thanh đã hoặc bị khống chế buộc phải diễn theo ý đồ của phe nhóm tranh chấp quyền lực chiếm thế thượng phong trong nội bộ đảng để ông Thanh được bảo toàn tính mạng và tài sản tham nhũng ngày nào hay ngày đó. Màn kịch của các “đồng chí” của ông Thanh chưa hạ màn là còn nhiều diễn biến phức tạp, bất ngờ?

Thứ năm là việc tướng Ngô Quang Liên, trợ lý bộ trưởng quốc phòng nói thế ông Thanh, là ông Thanh không về nhà riêng với vợ con mà sẽ ở lại nơi làm việc trong bộ quốc phòng. Thế thì việc ông Thanh ở lại bộ quốc Phòng có liên quan gì tới lời đồn đãi là vợ ông Thanh là bà Nguyễn Thị Lộc bị bắn chết, con ông là Phùng Quang Hải bị thương nặng cùng với thông tin suy diễn khác là vợ, con ông được nhân viên cục quân báo giúp đào tị ở đâu đó ở nước ngoài và ông Thanh “chạy” không kịp nên bị bắt giữ lại?

Thứ sáu có khả năng là ông Phùng Quang Thanh đã thỏa hiệp, hợp tác phục vụ điều tra liên quan đến tội tham nhũng của gia đình ông, cùng với tin đồn ông Thanh bị bắt giữ không biết thật giả, là do ông Thanh cầm đầu phe phản loạn bắt tay với Thường Vạn Toàn bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc tiến hành âm mưu đảo chánh loại trừ phe đối nghịch trong đảng để lên cầm quyền. Tuy nhiên cũng có thể đây là chiêu trò được các “đồng chí” của ông học từ Lê Duẩn loại trừ Võ Nguyên Giáp trong việc dàn dựng vụ án “xét lại chống đảng” và được Lê Đức Anh tái sử dụng trong vụ án Năm Châu Sáu Sứ để triệt hạ đối thủ, thu tóm quyền lực. Hiện tại chiêu trò dựng chuyện, thanh toán đối thủ của “tiền bối” được “hậu bối” lãnh đạo đảng đương thời tái diễn nhằm loại ông Thanh ra khỏi cuộc chơi đấu đá, tranh giành quyền lực trong đại hội đảng lần thứ XII sắp diễn ra trong năm 2016?

Thứ bảy có thể lời nói ông Phùng Quang Thanh ở lại bộ quốc phòng, chính xác là ôngThanh không được phép về nhà mà phải ở lại bộ quốc phòng làm cái bẫy để đối thủ trong bóng tối, giám sát các cuộc tiếp xúc tay chân thân tín, những phe phái trung dung tiếp cận ông Thanh qua các cuộc điện đàm hoặc trực tiếp đến gặp gỡ ở bộ quốc phòng, nơi đã được bố trí, cài đặt công cụ ghi âm, thu hình bí mật nhằm thu thập chứng cứ úp sọt, hốt trọn ổ phe nhóm, tay chân ông Thanh, loại trừ phe nhóm lưng chừng, không tích cực ủng hộ thủ đoạn tàn độc của các “đồng chí” chủ chốt ra tay hạ bệ ông đại tướng Phùng Quang Thanh?

Thật ra những bàn tán, suy diễn của dư luận xã hội khách quan, tự do trên các phương tiện thông tin báo lề dân, dù không chính xác 100% nhưng những điểm nêu trên đều có khả năng xảy ra bởi những điều không bình thường do hệ thống thông tin tuyên truyền, thông tin định hướng, nhào nặn thông tin, nhiễu loạn thông tin của báo, đài lề đảng tạo ra nhiều điều vô lý, sơ hở liên quan đến sự kiện tái xuất hiện của ông Phùng Quang Thanh?

Có lẽ không ai là không thấy, ngày trở về như hình nộm của ông Thanh, ngày tái xuất hiện như con rối của ông Thanh còn nhiều pha ly kỳ, gay cấn vẫn nằm trong vòng bí mật. Chắc chắn từ đây đến ngày khai mạc, đêm kết thúc đại hội trung ương đảng khóa XII sẽ còn lắm trò ngoạn mục, bất ngờ diễn ra do các thế lực, phe phái trong bóng tối xuất chiêu trong những ngày tháng tới. Nhất là người dân Việt nam sẽ được xem nhiều màn diễn hài của đảng viên cộng sản thấm nhuần văn hóa “bác đảng” thuộc nằm lòng tư duy và hành động theo phương châm: “nói láo có lợi cho đảng thì cứ thoải mái nói và nói thật có hại cho đảng thì phải biết liệu hồn câm mồm!” Đó là bản chất cốt lõi mà những tên đảng viên cộng sản Việt Nam nào cũng biết diễn trơn tru, nhuần nhuyễn để tồn tại và có tồn tại như một con người đúng nghĩa với đầy đủ tư cách, nhân cách hay không lại là chuyện khác, là chuyện riêng của đảng csVN?

Joshua Wong và lộ trình dân chủ cho HK

 
Joshua Wong (phải) bên ngoài sở cảnh sát ở Western District, Hong Kong, tháng 7/2015

Hàng chục ngàn người đã tham gia phong trào kéo dài 79 ngày, kết thúc vào giữa tháng 12 năm ngoái, khi lực lượng của chính quyền giải tán các khu vực bị chiếm giữ Admiralty, Causeway Bay và Mong Kok ở Hong Kong.

Joshua Wong, vốn đã nổi tiếng ở Hong Kong do vận động thành công chiến dịch chống lại kế hoạch đưa giáo dục yêu tổ quốc vào các trường học địa phương, sau đó nổi lên thành biểu tượng dân chủ quốc tế.

Trên thực tế, phong trào đột ngột nổ ra khi anh và các nhà hoạt động trẻ tuổi khác trèo qua tường rào bao quanh sân trước của văn phòng chính quyền trung ương ngày 26/09/2014.

Đoạn phim ghi hình cảnh sát bắt giữ người biểu tình, trong đó có Wong, khiến công chúng phẫn nộ và châm ngòi cho những người ủng hộ dân chủ bắt đầu chiến dịch.

Khi chính quyền đàn áp đám đông ngày càng lớn bằng hơi cay, dân chúng càng giận dữ hơn và đổ ra đường tham gia một trong những cuộc biểu tình lớn nhất từng diễn ra ở Hong Kong.

“Trèo qua rào chắn là quyết định hay nhất trong suốt đời tôi,” Joshua nói, trước khi ngượng ngùng thú nhận rằng thực ra quyết định đến với bạn gái Tiffany Chin mới là hay nhất.

Bị trục xuất, tấn công

Phóng viên BBC (góc phải) trong cuộc gặp với nhóm Joshua Wong

Anh kể anh không hề thay đổi sau trải nghiệm này. Ưu tiên hiện nay của anh là hoàn tất việc học tập – anh đang học chính trị và hành chính công ở trường đại học địa phương – và lên kế hoạch sẽ đi xin việc sau khi tốt nghiệp.

Nhưng vào tháng 05/2015 anh bị trục xuất khỏi Malaysia, sau khi được các nhà vận động mời nói chuyện về vụ đàn áp ở quảng trường Thiên An Môn xảy ra năm 1989.

Tháng Sáu, anh và bạn gái Chin bị một người đàn ông không rõ danh tính tấn công trên phố sau khi hẹn hò đi xem phim.

Và vào tháng Bảy, Wong cùng các nhà hoạt động khác, bị buộc tội cản trở người thi hành công vụ trong cuộc biểu tình năm ngoái.

Trong cuộc hẹn với tôi, anh không lúc nào rời chiếc di động, liên tục nhắn tin vào nhóm chat Học dân tư triều có hơn 100 thành viên do anh chủ quản.

Chủ đề bàn luận nóng hổi của nhóm là tương lai dân chủ ở Hong Kong được đưa ra trong một bài ý kiến trên báo địa phương.

Lộ trình dân chủ

Joshua Wong đang nhìn xa về phía trước. Anh muốn khắc phục lỗi trước kia là đã không đưa ra kế hoạch khả thi tới công chúng.

Anh nói, đến năm 2030, phong trào dân chủ cần đưa ra lộ trình rõ ràng, vạch rõ cách làm thế nào có thể đạt được trưng cầu dân ý hợp pháp về tương lai của thành phố.

“Hãy để mỗi người dân Hong Kong bỏ phiếu ủng hộ Luật Cơ bản hay hiến pháp ở Hong Kong. Điều đó, tôi nghĩ là yêu cầu tối thiểu nhất,” anh nói.

Đến năm 2047, công thức “một đất nước hai chế độ” sẽ kết thúc và biên giới thực tế giữa hai bên sẽ mất đi.

Khi được hỏi liệu anh có lên kế hoạch cho một phong trào biểu tình dân sự khác, Joshua Wong nói sẽ chưa xảy ra ít nhất là trong vòng vài năm tới.

“Quyền lực mà chúng tôi có thể huy động được từ đường phố đã đạt tới mức cực đại trong Phong trào Dù vàng,” anh nói.

“Có lẽ trong 10 năm tới, chúng tôi có thể huy động điều gì đó lớn hơn nhiều. Nhưng trong vòng 3, 4 năm tới đây, chúng tôi cần nghỉ ngơi.”

@bbc

Nho “phù thủy” dài như ngón tay

Là một trong số những loại trái cây độc lạ, nho quả thuôn dài như ngón tay khiến không ít khách tò mò tìm mua.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot
Nho phù thủy Finger là một trong những loại trái cây độc lạ. Thay vì hình dáng tròn giống nho truyền thống, chúng lại thuôn dài như ngón tay.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-2
Mỗi quả nho phù thủy dài khoảng 4cm, đường kính 1cm. Khi chín, nho có màu tím đỏ đậm, da căng bóng. Nho không hạt, vị ngọt sắc, thơm dịu nhẹ.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-3
Đây là giống nho lai, được nhà vườn trồng nhiều ở vùng Bakersfield (California). Chúng được coi là một loại quả đặc sản và chưa trồng phổ biến ở nhà dân.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-4
Nhiều người nhận xét “ngoại hình” của chúng giống trái ớt cay hơn là nho.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-5
Một số lại so sánh vị ngọt của nho phù thủy hình ngón tay khá giống với kẹo bông, ngọt sắc, thịt nho dày và chắc.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-6
Hình dạng độc đáo, hương vị ngọt và khá hiếm, chúng trở thành một trong những loại trái cây quý được giới sành ăn yêu thích, nguyên liệu cao cấp trong chế biến các món ăn ở nhà hàng sang trọng.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-7
 Nho hình ngón tay được bán với giá 7-8 USD (khoảng 150.000 – 170.000 đồng)/400gr. Nhiều khách hàng khi được thưởng thức loại nho lạ này đã không ngừng nói về chúng, khiến chúng nhanh chóng “sốt” trên thị trường từ những năm 2012.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-8
Việc trồng nho phù thủy có phần cầu kỳ hơn so với nho thông thường. Cúng cần ánh sáng mặt trời và không khí lưu thông tốt. Đất trồng cây phải đảm bảo độ pH phải từ 5.0 và 6.0 và cố gắng duy trì pH này cho cây trong cả quá trình.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-9
 Những chùm nho sai trĩu quả cực kỳ bắt mắt… Trung bình nho sẽ cao khoảng 2m, khá sai quả. Nhà vườn phải dùng lưới mắt cáo để giữ những chùm nho chắc trên cành.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-10
… và khác biệt.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-11
 Cùng ngắm nhìn loại nho độc đáo này.
Nho phu thuy dai nhu ngon tay khien nguoi mua phat sot-Hinh-12
Nho thường được cắt tỉa vào cuối mùa đông và đầu mùa xuân để chuẩn bị cho kỳ sinh trưởng mới.
Ngọc Linh  / Kiếnthuc

Kho tàng báu vật dưới lòng, sông lòng biển Việt Nam

Việt Nam là một quốc gia có kho báu cổ vật quí hiếm dưới lòng biển lòng sông chưa được khai quật nhiều nhất trên thế giới. Các kho tàng cổ vật này, nếu được khai quật, sẽ giúp cho nhân loại hiểu thêm về quá trình phát triển trong vùng từ những ngày đầu của nền văn mình con người cho đến nay.

Vào năm 1983, một người Mỹ tên là Frederick Graham, sanh năm 1964, thuờng được biết đến với bút hiệu Cork Graham, cùng với một người quốc tịch Anh là Richard Knight và hai thủy thủ Thái Lan, đã bị Cộng Sản Hà Nội bắt gần đảo Phú Quốc và Hòn Tre Lớn khi cố tình xâm nhập, dò tìm xác định vị trí cất giấu kho tàng của một cướp biển lừng danh nhất trong lịch sử, thuyền trưởng Wiliam Kidd.

Screen Shot 2015-07-25 at 8.33.16 PMXin được ghi chú thêm, thuyền trưởng William Kidd, sanh vào 22 tháng Giêng năm 1645 và bị xử tử treo cổ thị chúng vào ngày 22 tháng Năm 1701. Treo cổ thị chúng tức là treo cổ công khai cho mọi người thấy. Gia sản cất giấu của thuyền trưởng Kidd, được ước tính là cả chục triệu Mỹ kim là ít nhất, chưa kể có giá trị vô giá về khảo cổ sử học.

Hình chụp từ vệ tinh ngày nay đã cho thấy hình dáng của Hòn Tre Lớn và hình vẻ hòn đảo nơi chôn cất kho báo bởi thuyền trưởng Kidd giống nhau như đúc đến mức không ngờ kể cả độ cong lồi lõm hình thù của đảo và cả tọa độ. Knight được cho là đã bỏ công nghiên cứu để khám phá ra bí ẩn không ngờ này của thuyền Trưởng Kidd.

Sau khi bị giam trên mười một tháng ở trại tù Kiên Giang, cả hai ông Graham và Knight được thả ra sau khi nộp đủ tiền chuộc khoảng trên 10 ngàn Mỹ kim mỗi người. Ông Knight nghèo quá không đủ tiền chuộc và được một chủ nhân công ty xe Taxi tại London quyên góp số tiền chuộc. Đây là một điều rất lạ, chịu bỏ một số tiền chuộc rất lớn cho người dưng nước lã, có phải vị chủ nhân này là một tay chơi khảo cổ thượng hạng muốn có những tài liệu bí mật về thuyền trưởng Kidd mà Knight nắm giữ hay không hay vị chủ nhân này đại diện ngầm cho chính phủ Anh muốn muốn bỏ tiền chuộc cho tự do của ông Knight nhằm mua lại và giữ kín những bí mật mà Knight biết? Sau khi được thả ra, Knight biệt vô tăm tích và chỉ được Graham thông báo là mất năm 2001.

Cũng theo sử ghi lại, có khoảng gần bốn trăm tàu chiến của Mông Cổ bị quân Đại Việt triều đời Trần đánh chìm tại dòng sông Bạch Đằng vào năm 1288. Bốn trăm tàu chiến này chứa không biết bao nhiêu cổ vật vô giá có một một không hai của lịch sử từ vũ khí, giáp phục, vàng bạc, đồ sứ, đồ dùng quân sự của thế kỷ XIII (13). Sự thất bại này khiến sức mạnh quân sự của Mông Cổ bị yếu hẳn đi tạo điều kiện vô cùng thuận lợi cho Trần Hữu Lượng và Chu Nguyên Chương phất cờ khởi nghĩa đuổi người Mông Cổ ra khỏi Trung Quốc sau này, chia đôi sơn hà. Chu Nguyên Chương sau đánh bại Trần Hữu Lượng lập ra nhà Minh, còn Trần Hữu Lượng được cho là con trai của Trần Ích Tắc, cháu vua Trần Thái Tông của Đại Việt, do cha hàng Mông nên sống bên Trung Quốc, khởi nghĩa đánh thắng Mông Nguyên lập ra nhà Đại Hán (1360 -1363), ở ngôi được ba năm trước khi bị Chu Nguyên Chương diệt.

Cho nên cổ vật từ 400 còn tàu này nếu khai quật lên thì giá trị nghiên cứu khảo cổ và sử học, kể cả giá trị hiện kim do giới sưu tầm giàu có, cũng như giới làm việc ở các viện bảo tàng danh tiếng của thế giới hào hứng muốn mua để thuởng ngoạn hay triển lãm.

Hiện các nhà khảo cổ học lừng danh của thế giới vẫn chưa thể khai quật do Hà Nội không có ngân quỹ dồi dào cho vấn đề này. Lỗ bốn tỷ Mỹ kim cho Vinashine thì được nhưng bỏ ra mấy chục triệu Mỹ kim cho chuyên gia khảo cổ Anh Mỹ Pháp đến khai quật nghiên cứu sử tích nước nhà thì lại không được! Vì thế cho đến giờ này, sử hoc Việt Nam vẫn bị lập lại như vẹt, còn sử tích thật sự thì mỗi lúc mỗi chìm sâu trong dòng chảy của sông biển.

Cũng xin lưu ý sông Bạch Đằng cũng là nơi diễn ra trận đánh vô cùng quan trọng chấm dứt một ngàn năm Bắc thuộc của các sắc tộc ở phương Nam như Âu Lạc, Bách Việt, Nữ Chân, Nùng, Thái, Mèo…vân vân. Đó là trận đánh diễn ra vào năm 938, có sách ghi năm 935, giữa danh tướng Ngô Quyền với quân Nam Hán do thái tử Hoàng Thao thống lãnh trên con sông Bạch Đằng. Mọi khai quật tìm di tích nếu tìm được trên con sông này sẽ là món quà tặng không những quá lớn cho các nhà khảo cổ học mà cho cả sử học nước nhà, đó là chưa kể giới sưu tầm cổ ngoạn, giới làm việc cho Viện bảo tàng có dịp tranh đua mua về triển lãm.

Tương tự như thế, toàn bộ lực lượng hải quân mạnh nhất, đông nhất của vùng Đông Nam Á của nước Xiêm La, nay gọi là Thái Lan với gần hơn ba trăm chiến thuyền, hai mươi ngàn lính cùng với liên quân Chân Lạp- Nguyễn Ánh bị quân Tây Sơn đánh chìm hoàn toàn tại Rạch Gầm -Xoài Mút cách Mỹ Tho khoảng 12 cây số vào 19 tháng Giêng năm 1785. Chiến địa này vẫn còn chờ các chuyên gia khảo cổ lừng danh của phương Tây đến khai quật nghiên cứu và bảo tồn sử tích cho nước nhà. Hiện giấc mơ này chưa có kinh phí để thực hiện.

Chiến thắng quân sự Rạch Gầm Xoài Mút vô cùng quan trọng vì sức mạnh quân sự của Xiêm La hoàn toàn không còn gượng dậy được nữa sau thất bại này khiến toàn bộ vùng đất Tây Nam Bộ vĩnh viễn thoát khỏi hiểm họa lấn chiếm của Thái Lan. Nếu Tây Sơn thất bại trong trận đánh này, vùng đồng bằng sông Cửu Long ngày nay có thể có biên giới thuộc phần của Thái Lan.

Pháo binh hiện đại của Tây Sơn đã chấm dứt 400 năm ảnh huởng của Thái Lan tại vùng đất châu thổ hạ lưu sông Mê Kông này, mà nay, người Việt ta gọi là đồng bằng sông Cửu Long. Các đại pháo được cho là đúc theo kỹ thuật đại pháo của Bồ Đào Nha ở thế kỷ XVIII (18). Hầu hết các cây đại pháo cuối cùng của trân đánh này đã bị các tay vựa ve chaI nấu chảy ra để lấy đồng bán kiếm tiền. Thiệt là một điều quá đáng tiếc bởi giới chơi cổ ngoạn sưu tầm thuợng lưu và giới học giả các viện bảo tàng Anh Mỹ có thể mua mỗi khẩu pháo này với giá đấu giá lên đến cả chục ngàn Mỹ kim là ít nhất! Khoảng gần 200 khẩu đại pháo của Tây Sơn dùng trong trận đánh có một không hai này nay mai một dần khiến sử nhà càng thêm mờ mịt suy tàn.

Vì vậy, di tích khai quật từ lòng sông ở Rạch Gầm- Xoài Mút nếu có của trận chiến này là những cổ vật vô giá có một không hai cho lịch sử phát triển vùng Đông Nam Á .

Ngoài ra, Việt Nam nằm trên hải lộ buôn bán của thế giới từ khi văn minh con người phát triển nên số lượng tàu buôn, tàu chở kho báu chìm ngoài khơi Việt Nam nhiều vô số kể khiến giới săn tìm cổ vật chuyên nghiệp hiểu rõ Việt Nam là thiên đường chứa nhiều kho báu chưa khai phá.

Giới cổ ngoạn cũng bàng hoàng với di vật vớt lên từ cửa biển Hội An- Việt Nam, bao gồm các đồ sứ cổ có từ thế kỷ XV (15). Ngày 14 tháng Chín năm 2000, Ebay thông báo chính thức bán đấu giá các cổ vật vớt được từ cửa biển Hội An có đoạn văn như sau:

“The Hoi An shipwreck contained a precious cargo of over 150,000 Vietnamese blue and white ceramics that display a richness of form and decoration previously unknown to art historians and scholars of the period. The recovery of the Hoi An ship’s cargo is believed to redefine the art-historical relationship between Vietnam and China, enlarge knowledge of fifteenth/sixteenth century Asian trade, and revolutionize the scholarship and understanding of Vietnamese ceramics.”

Xin tạm dịch ý:

” Những cổ vật vớt lên từ cửa biển Hội An bao gồm 150 ngàn đồ sứ cổ Việt Nam men lam và men trắng chưa từng được các học giả sử gia biết đến. Việc tìm thấy các cổ vật này giúp thay đổi những hiểu biết cũ kỹ của mọi người về mối liên hệ lịch sử giữa Việt Nam & Trung Quốc, mở rộng kiến thức về thuơng mại tại Đông Nam Á vào thế kỷ XV/XVI ( 15/16) cũng như tạo ra nền tảng vững chắc khi nghiên cứu về đồ sứ Việt Nam.”

Screen Shot 2015-07-26 at 1.29.44 AM
( Toàn bộ bảng thông cáo này bằng Anh ngữ của Ebay có thể đọc tại link: files.shareholder.com/downloads/ebay/0x0x40267/1835efb3-ddf0-4ee7-b1a9-569d251efccb/EBAY_News_2000_9_14_General.pdf )

Nếu chỉ tính bình quân một món cổ vật trị giá khoảng 200 bảng Anh như hình trên trình bày thì 150 ngàn món cổ Vật có tổng trị giá lên đến 30 triệu bảng Anh, tức là khoảng 45 triệu Mỹ kim. Đương nhiên, qua năm tháng sau đấu giá, các món cổ vật này chỉ lên giá chứ không xuống vì giá trị lịch sử của những món này là vô giá.

Vào năm 1998, một tàu đánh cá nhỏ của Việt Nam tại Cà Mau tình cờ lưới được một phần của một con tàu buôn chìm tại nơi này vào khoảng năm 1723 đến 1725, trong đó có nhiều đồ sứ quí hiếm triều Mãn Thanh có một không hai, hiện một số cổ vật đang được rao bán cho giới cổ ngoạn như tách trà dưới đây :

Screen Shot 2015-07-25 at 9.13.52 PM

Theo tài liệu hàng hải ghi lại thì những con tàu sau đây chính thức được ghi nhận trong lịch sử là chìm ngoài khơi Việt Nam :

1617- Một con tàu chở hàng của Tây Ban Nha , được cho có tên là Nuestra Senora De Loreto, chìm ngay vịnh Bắc Bộ do bị bảo và va phải đá ngầm.

1633- một con tàu có tên là Kempahaan của công ty Hòa Lan Đông Ấn lừng danh viết tắt là VOC (Vereenigde Oostindische Compagnie) chuyên chở hàng bán buôn từ Indonexia, Trung Hoa qua Âu Châu có tên là Kempahaan, thuyền trưởng là Kornelis Hendriksz Denijs, bị bão đánh chìm ngay ngoài khơi vịnh Bắc Bộ vào ngày 22 tháng 10 năm 1633. Tàu này được cho là nặng khoảng 100 tấn, chứa rất nhiều cổ vật.

1635- một con tàu chở hàng cũng của VOC tên là Grootbroek bị tàu của Bồ Đào Nha tấn công cướp bóc và đánh chìm cũng ngay ngoài khơi vịnh Bắc Bộ. Tàu này được cho là chở rất nhiều hàng hóa, đồ sứ, vàng bạc.

1636- Một con tàu khác nặng hai trăm tấn cũng của VOC có tên là Keizerin bị chìm ngay tại vịnh Padaran tức nay là duyên hải miền Trung Việt Nam khi đi từ đảo Đài Loan đến vương quốc Champa, nay là các tỉnh miền Trung Việt Nam. Không rõ lý do bị chìm nhưng con tàu này chứa toàn là đồ sứ, vàng bạc, hàng hóa của cải. Có dấu hiệu nghi ngờ nhưng chưa thể kiểm chứng là tàu này bị bão chìm gần quần đảo Hoàng Sa. Quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa từ năm 1955 cho đến năm 1974 thì bị Trung Cộng tấn công chiếm đóng khiến mọi công cuộc dò tìm tung tích khảo cứu con tàu này không thể thực hiện được nữa.

1674- Một con tàu cũng của VOC có tên là Gouden Leeuw nặng trên 300 tấn bị cho là đâm phải đá ngầm khi đi ngang qua vịnh Hạ Long. Không rõ con tàu này có bao nhiêu của cải cổ vật khi bị chìm. Nếu con tàu này khởi hành từ Trung Hoa thì chắc chắn sẽ chứa đầy ấp lụa vải, của cải, vàng bạc nữ trang, đồ sứ cũng như nhiều cổ vật quý hiếm thuộc triều Mãn Thanh, niên hiệu Khang Hy. Còn nếu con tàu này đang trên đường đến Trung Hoa thì sẽ chở đầy ấp hàng hóa Âu Châu, Trung Đông thuộc thế kỷ XVII (17) để đem đến bán cho Trung Hoa.

1683- Một con tàu của công ty Đông Ấn thuộc Anh quốc viết tắt là HEIC (Honourable East India Company) có tên là Imyrnaste bị chìm ngoài khơi vịnh Bắc Bộ khi đang trên đường đi đến Trung Hoa. Con tàu này được cho là chở đầy ấp đá quí.

1719- Một tàu chiến hộ tống của Tây Ban Nha có tên là Nuestra Senora De Loreto dưới sự chỉ huy của tướng Francisco de Echeveste bị chìm ngay ngoài khơi vịnh Hạ Long do va phải đá ngầm. Thủy thủ đoàn được cứu nhưng báu vật chở trên tàu bị chìm theo.

1850-1885 : Trong thời gian này có nhiều tàu cướp biển bị chìm tại Vịnh Hạ Long chứa đầy của cải, báu vật, súng ống. Lực lượng cướp biển mua bán trao đổi cũng như lấy thuế hàng hóa dọc theo sông Hồng của Việt Nam qua đến Quảng Đông, Đài Loan và được hậu thuẫn tài chánh dồi dào bởi giới giàu có tại Quãng Đông vốn phản Thanh phục Minh và triều đình nhà Nguyễn vì bọn cướp biển gây tổn hại quá lớn cho lực lượng viễn chinh của Pháp tại Đông Dương. Các tàu cướp biển này bị chìm do mưa bão, đụng vào đá ngầm hay bị hải quân Anh Pháp hoặc triều đình nhà Thanh truy đuổi bắn phá. Sang đến năm 1885, lực lượng cướp biển bị tan rã do Pháp Thanh liên kết truy đuổi. Lưu Vĩnh Phúc, người cầm đầu nhóm cướp biển cờ Đen phải rời Bắc Kỳ trốn tránh, tuy nhiên, tàn quân của ông bám trụ dọc hai bờ tả ngạn sông Hồng vẫn đánh Pháp tơi bời hoa lá, đụng trận dữ dội Với Pháp theo chiếu Cần Vương cho đến qua năm 1887 khi sức cùng lực kiệt hết đạn và không có người chỉ huy. Các bậc nhân sĩ đương thời vì thích tính chính danh nên phủ nhận công lao chống Pháp của những người mang danh cướp biển dọc sông Hồng này.

Các chuyên gia khảo cổ học trên thế giới vẫn khẳng định rằng nếu tính từ thế kỷ thứ nhất sau Công Nguyên đến nay, thì số tàu bè chở hàng hóa qua lại ngang qua duyên hải Việt Nam bị chìm nhiều vô số kể và chỉ có khai quật thì mới biết hết một cách đầy đủ. Những chiếc tàu bị chìm được liệt kê ở trên chỉ là một phần ngàn rất nhỏ nhoi của những sự cố hàng hải xảy ra tại bờ biển Việt Nam từ khi văn minh con người bắt đầu phát triển.

Duyên hải của Việt Nam tiềm tàng vô lượng cổ vật, báu vật đang nằm chờ khai quật để kiến thức về quá trình phát triển văn minh khu vực cũng như của thế giới được chính xác hơn, rõ ràng hơn.

Nếu giới khảo cổ và thế giới kinh ngạc về mối liên hệ bất ngờ của bờ biển Việt Nam với bí mật kho tàng của thuyền trưởng cướp biển lừng danh William Kidd, bàng hoàng với những cổ vật vớt được từ cửa biển Hội An, thể hiện trình độ văn mình của Việt Nam vào thế kỷ XV/XVI, thì những khai quật tìm thấy nếu có trong tương lai tại lòng biển duyên hải Việt Nam còn tiết lộ biết bao điều bí ẩn động trời khác khiến mọi người phải sửng sốt bàng hoàng đến chừng nào nữa!

Các con sông lớn của Việt Nam cũng giống như lòng biển Việt Nam, giấu thật sâu trong lòng mình những bí ẩn lịch sử từ chiến tích đến phát triển văn mình của mọi sắc tộc trên mảnh đất hình chữ S nhỏ nhoi nhưng đầy bão tố này và mãi mãi chỉ có khai quật nghiên cứu không ngừng, những bí ẩn này mới chịu hiện hữu. Di vật chiến tích sông Hồng, chiến tích sông Cửu Long, di tích máu đổ tan hoang tình dân tộc vì chủ nghĩa Mác cuồng ngông trên dòng sông Bến Hải cứ mãi ẩn mình chôn vùi cho thật sâu trong lòng chảy phù sa để thỏa mãn sự thờ ơ bạc bẽo vốn có của hậu thế.

Theo ước tính của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc, gần một triệu Thuyền Nhân Việt Nam bỏ mình tại biển Đông để cố thoát khỏi bàn tay tàn bạo của Cộng Sản.

Các thuyền nhân này mang theo trên người không biết bao nhiều là tài sản nữ trang báu vật cũng như tài liệu liên quan đến bản thân mình như số quân nhân, bằng cấp tốt nghiệp, bằng khoán đất, hình ảnh…vân vân vốn có thể là tài liệu sử chứng vô cùng quan trọng liên quan đến chính thể Việt Nam Cộng Hòa, mà nay nếu có sự nghiên cứu khai quật để có thể bảo tồn những di sản còn sót lại này thì theo quan điểm giới khảo cổ học, sẽ là những sử tích vô cùng quan trọng đối với sử Việt.

Sóng các con sông Việt Nam vẫn cuồn cuộn, biển Việt Nam vẫn ầm ì cả ngàn năm có lẽ là tại vì cưu mang sâu trong lòng quá nhiều bí ẩn quá đau lòng chăng?

© Tú Hoa /DanchimViet

Tâm sự cuối tuần: Cấm vận kinh tế, hợp tác kinh tế… và thay đổi một thể chế độc tài

FB Ngoc Diep Hoang

Trong thời gian nhiều năm qua, gần như tất cả mọi người Việt trong nước cũng như đang lưu vong – có quan tâm đến vấn đề chế độ độc tài của CSVN – đều có suy nghĩ về sự tác động của kinh tế đến sự sống còn của thể chế độc tài CSVN.

Một số người cho rằng thế giới phải cấm vận kinh tế VN để cho nền kinh tế của VN hoàn toàn bế tắt, từ đó chế độ độc tài của CSVN sẽ tiêu. Một số khác cho rằng thế giới phải hợp tác kinh tế để làm cho nền kinh tế VN thật sự phồn thịnh, từ đó, người dân sẽ mạnh đủ để lật đổ chế độ độc tài của CSVN hoặc/và hy vọng rằng CSVN sẽ tham nhũng đủ để tự phân hoá và tan rã.

Chúng ta thử cùng bới sâu hơn về hai góc độ đối nghịch này nhé.

1. Thế giới cấm vận kinh tế:

Chúng ta có thể nhìn ra ngay Bắc Triều Tiên bị cấm vận kinh tế bởi Hoa Kỳ từ thập niên 1950s, Cuba bị cấm vận kinh tế bởi Hoa Kỳ từ thập niên 1960s (1), và trong quá khứ VN mình cũng bị Hoa Kỳ cấm vận từ 1975 đến giữa thập niên 1990s.

Đối với những quốc gia bị cai trị bởi bọn độc tài và tàn ác với chính nhân dân của họ thì mọi cấm vận kinh tế tuy rằng quả nhiên làm cho nền kinh tế của họ bị kiệt quệ, rất nhiều người dân phải chết đói, v.v… nhưng bọn độc tài sẽ chẳng bao giờ chịu bỏ quyền cai trị của chúng cả.

Các bạn có thể đưa ra sự kiện Liên-Xô tan rã vì kiệt quệ kinh tế. Điều này rất đúng, nhưng đó là sự kiệt quệ kinh tế từ chính cách cai trị và tham nhũng của chúng mà ra chứ không hề từ bất kỳ sự cấm vận kinh tế nào hết, cũng như chúng không thể nào đổ lỗi là bị Hoa Kỳ hoặc thế giới cấm vận kinh tế chúng!

Và đối với lũ độc tài tàn ác thì chúng sẽ biến việc cấm vận kinh tế bởi thế giới thành lý do tại sao dân chúng phải chịu nghèo đói và ngay cả hy sinh chứ không hề là lỗi gì của chúng cả.

Đây là sự thật.

2. Thế giới hợp tác kinh tế:

Chúng ta cũng có thể nhìn ra ngay Trung Quốc được cả thế giới đổ xô vào đầu tư và hợp tác kinh tế từ thập niên 1980s, nhất là từ hàng triệu doanh nhân, doanh nghiệp, chuyên gia, v.v… gốc Hoa từ khắp thế giới. Và mặc dù GDP của TQ đã đạt tới mức thứ nhì thế giới đi nữa, thì bọn CSTQ độc tài vẫn ngôi yên đó. Không những ngồi yên đó mà còn giàu có hơn, bóc lột dân TQ hơn, và tuồn tiền của mà chúng vơ vét từ nhân dân ra nước ngoài. Khi nào CSTQ sẽ sụp đổ? Câu hỏi này đã được trả lời rất nhiều lần từ cuối thập niên 1980s, ngay trước khi vụ Thiên An Môn xảy ra. Và nó cũng được trả lời nhiều lần sau đó, cứ mỗi lần có sự kiện thanh toán nhau trong nội bộ đảng CSTQ là có câu trả lời… Và mọi câu trả lời này đều trật!

Chúng ta cũng có thể tự nhìn lại VN kể từ đầu thập niên 1990s cho đến nay đã 25 năm. Mọi sự hợp tác kinh tế của thế giới đều giúp cho nền kinh tế mình khá ra, người dân có đỡ khổ hơn chút ít, nhưng thực tế thì tham nhũng nhiều hơn, lộng quyền nhiều hơn, tội ác nhiều hơn, dân oan nhiều hơn, và… nhất định bọn CSVN bất lương vẫn cứ độc tài tàn ác và giàu hơn!

Đó là sự thật!

—–

Từ đó, mọi cách sử dụng quan hệ kinh tế từ thế giới bên ngoài, cho dù cấm vận hoặc hợp tác, đều chẳng thể nào có thể làm thay đổi một thể chế độc tài được.

Vậy thì việc VN gia nhập vào TPP thì sao?

TPP chính nó là một hiệp ước tự do thương mại giữa các nước cùng giáp biển Thái Bình Dương, vậy thôi.

Nên nhớ rằng ngay cả đối với cam kết của VN về Nhân Quyền và VN đang chính thức là thành viên của Uỷ Ban Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc; nên nhớ rằng ngay cả đối với cam kết của VN về các yêu cầu vận hành kinh tế thị trường của WTO đòi hỏi mà chính VN là thành viên của WTO, v.v… thì đảng CSVN và nhà nước tay sai của chúng có thực hiện đâu? Và VN có bị loại bỏ ra khỏi LHQ hoặc WTO đâu?

Chỉ cần lũ CSVN bất lương bảo rằng… chúng cam kết sẽ dần dần thực hiện từng bước, thì có 100 năm sau độc tài vẫn cứ độc tài, tham nhũng vẫn cứ gia tăng!

Khi mang cái nhóm TPP nhỏ bằng lỗ mũi so với WTO để bảo là VN sẽ bị TPP ép để thay đổi thể chế từ độc tài đến dân chủ, từ kinh tế tập trung đến kinh tế thị trường, thì thú thật nhé:

Chỉ có những người mơ mộng hão huyền và chẳng biết gì về ngoại giao kinh tế của thiên hạ cả, và vì ao ước thay đổi quá mức đến nỗi tự biến những ao ước của họ thành những sức ép có thật và biến TPP thành một “cái phao” của người đang bị chết đuối mà thôi!

___

Vậy thì làm sao để thay đổi thể chế độc tài hiện nay?

Cứ trực diện với tội ác của đảng CSVN mà đấu tranh, từ Quyền Làm Người đến chủ quyền đất nước, từ Công Bằng đến minh bạch. Chỉ khi nào Nhân Quyền (Quyền Làm Người) được xác lập thì khi đó mới có chút hy vọng thay đổi thể chế! Nếu cái đảng CSVN không tự tan rã thì nhân dân phải xoá nó.

Đừng lòng vòng kinh tế với TPP chi cho thiên hạ bảo là mình bị tâm thần!

Vậy nhé.