HÃY CỨ LÀ TÌNH NHÂN

tuminh_05

Ảnh nhạc sỹ Tú Minh

Có thể xem HCLTN như một thông điệp “Giữ Gìn Hạnh Phúc” mà cô nhạc sĩ trẻ Tú Minh gửi đến giới trẻ cùng lứa tuổi, đến những đôi uyên ương đang xây hạnh phúc và đến cả những gia đình đang trên đà đổ vỡ. Với Tú Minh, hạnh phúc gia đình có lẽ không khó gìn giữ nếu chúng ta luôn tôn trọng, luôn chiều chuộng, nâng niu nhau như những ngày đầu gặp gỡ, và “hãy” cứ là tình nhân cho dù “mình” đã là vợ chồng. Nhưng phải chăng chúng ta đã quá bận rộn với cuộc sống để quên đi những điều thơ mộng, những điều cần làm cho nhau, và đã để hạnh phúc dễ dàng bay cao tuột khỏi tầm tay(?)

Lập gia đình lúc 22 tuổi, vào tháng tư năm 1994. Hơn hai năm sau, bé Yvonne chào đời, và đến cuối năm 1998, cuộc hôn nhân tan vỡ. Tú Minh viết ca khúc HCLTN vào lúc đó, cô muốn dùng HCLTN để nói lên cảm xúc và tâm sự thật của mình. HCLTN đã phơi bày được sự thật của đời sống vợ chồng mà ít có người nhạc sĩ nào muốn đề cập đến trong dòng nhạc Việt Nam từ trước đến nay.
HCLTN không phải là ca khúc đầu tay của Tú Minh. Cô đã bước vào thế giới âm nhạc từ rất sớm. Tú Minh bắt đầu sáng tác nhạc khi tròn 17 tuổi. Đúng vào dịp sinh nhật năm ấy, tiếng sét ái tình bất ngờ đã đến với cô. Tuổi mơ mộng và tuổi biết yêu đã sớm mang cô vào vòm trời âm nhạc. Trong thời gian đó Tú Minh đã lần lượt cho ra đời những tình khúc đầu đời: Mộng Chiều Thu, Tuổi Xuân Thì, Người Yêu Anh Ơi, Đêm Mưa, Chỉ Là Giấc Mơ Qua, Tiễn Anh và Xa Cách
Tú Minh có căn bản rất vững về dương cầm. Sinh ngày 29 tháng 7 năm 1972 tại Sài Gòn, là con thứ tư của ông Phạm Anh và bà Nguyễn Thúy Loan, cô được thân phụ gửi đi học piano khi vừa lên tám. Hai năm đầu học về nhạc cổ điển với cô Hồ Đắc Thủy Hoằng và cô Hồng. Kế đến là nhạc hiện đại với nhạc sĩ Văn Thanh, thầy Huyến và nhạc sĩ Trần Trịnh – tác giả của bài Lệ Đá. Ngoài piano ra, cô còn chơi guitar. Cây đàn guitar đã theo cô đi khắp mọi nơi trình diễn, góp vui cho các chương trình văn nghệ và các buổi thánh ca cùng các ca đoàn nhà thờ.
Tháng chín 1990, khi vừa học xong lớp 12 tại trường trung học Nguyễn Thái Bình, Sài Gòn, Tú Minh cùng gia đình rời Việt Nam đến trại tị nạn Bataan, Phi Luật Tân. Sau bẩy tháng sống tại trại tỵ nạn, Tú Minh đã cùng gia đình sang định cư tại Hoa Kỳ. Hai tháng đầu gia đình cô sống ở Dallas, Texas, sau đó cả nhà chuyển về San Jose cho đến naỵ Khi chuyển qua San Jose, Tú Minh lần lượt tốt nghiệp trung cấp, lẫn hơn ba năm đại học về ngành kế toán.
Tú Minh đã bắt đầu trở lại với âm nhạc vào khoảng năm 1998. Cô bắt đầu tham gia ca đoàn Mẫu Tâm, St Patrick; dậy học và dậy hát tại Trung tâm Việt ngữ Văn Lang – San Jose. Có khoảng mười ca khúc được cô viết trong thời gian này, và “HÃY CỨ LÀ TÌNH NHÂN” là một trong những ca khúc được nhiều giới ái mộ nhất.

LA sư tầm và biên soạn

Căn hộ duyên dáng dù không có chi tiết trang trí nào

Chủ nhà ở Singapore thích nơi ở của mình phải khác biệt nhưng không quá dị thường.

Cặp vợ chồng trẻ có 2 con gái đang sống ở căn nhà rộng 232 m2.

Chung cư của họ do KTS nổi tiếng Zaha Hadid thiết kế. Đôi vợ chồng muốn nội thất nhà phải ấn tượng, có nét khác lạ so với các căn hộ thông thường.

Kiến trúc sư đưa ra giải pháp sử dụng những mảng thạch cao kết hợp với gỗ uốn lượn không theo quy luật để làm trần, ốp tường.

Hầu hết các bức tường được giữ nguyên, chỉ có phần tường giữa phòng khách và làm việc được thay bằng kính.

Nhà chỉ có hai màu trắng và gỗ để tạo sự thu hút chính vào các đường cong. Chủ nhà cũng không nên sử dụng thêm đồ trang trí, tranh ảnh.

Đèn được bố trí dưới các lớp thạch cao, gỗ tạo nên ánh sáng lung linh, dịu nhẹ.

Một vài chi tiết màu đen như tivi, khung cửa sổ đem tới sự cá tính, mạnh mẽ cho căn nhà.

Lam Huyền
Ảnh: Asiaone

Dân được đền bù 100 triệu, cán bộ phường “xin” 65 triệu?

Nhiều hộ dân tại phường Đông Cương, thành phố Thanh Hóa (Thanh Hóa) có đất sản xuất nông nghiệp nằm trong diện được đền bù để giải tỏa bàn giao cho Công ty Cổ phần Xây dựng thương mại Tuấn Minh triển khai dự án văn phòng thương mại. Tuy nhiên, sau khi nhận tiền đền bù, nhiều hộ dân cho biết họ bị cán bộ phường “xin” lại một phần.

Theo phản ánh của nhiều hộ dân tại phố 7 và phố 8, phường Đông Cương, thành phố Thanh Hóa (Thanh Hóa), thời gian qua, họ nhận tiền đền bù đất sản xuất nông nghiệp theo thỏa thuận với Công ty Cổ phần Xây dựng thương mại Tuấn Minh. Tuy nhiên, sau khi nhận được tiền đền bù, nhiều hộ dân bị cán bộ phường “xin” lại một phần.

Bà Lũy bị thu lại một phần tiền đền bù mà không biết khoản gì

Nhiều gia đình có hoàn cảnh tương đối khó khăn, mặc dù được nhận tiền đền bù nhưng lại phải trích một phần để nộp cho phường. Đơn cử như trường hợp bà Lê Thị Lũy (73 tuổi, ở phố 7, phường Đông Cương, thành phố Thanh Hóa), sống một mình trong căn dột nát, xập xệ. Theo bà Lũy, thời gian vừa rồi, bà được nhận 21 triệu tiền đền bù đất nhưng sau đó, bà bị cán bộ thu lại 11 triệu.

“Họ (cán bộ phường Đông Cương – PV) nói thu lại tiền để đóng nhưng không nói dùng vào việc gì. Cán bộ bảo ký vào giấy gì đó, nhưng tôi không biết nội dung”, bà Lũy cho biết.

Theo tìm hiểu được biết, tại phố 7 và phố 8, phường Đông Cương, không chỉ trường hợp bà Lũy bị thu lại một phần tiền sau khi nhận đền bù mà còn có nhiều hộ gia đình khác sau khi nhận tiền đền bù cũng bị cán bộ phường “xin” lại một phần mà không hiểu lý do thu là gì.

Có trường hợp sau khi nhận tiền đền bù hơn 100 triệu đồng như gia đình bà Nguyễn Thị Phượng, ở phố 8, được cán bộ “vận động” nộp lại 65 triệu. Tuy nhiên, khi gia đình thắc mắc, thu tiền không có biên lai, hóa đơn và sau nhiều lần khiếu nại thì hộ gia đình bà Phượng đã được cán bộ trả lại tiền.

Ông Lê Đình Mão – Chủ tịch UBND phường Đông Cương, thừa nhận có sự việc trên. Theo giải thích của ông Mão thì không phải là thu lại tiền của dân mà phường kêu gọi dân đóng góp xây dựng địa phương trên tinh thần tự nguyện (!). Việc này là do cấp dưới triển khai, trước khi thu, phường có tổ chức họp dân và khi thu có hóa đơn (?).

UBND phường Đông Cương, thành phố Thanh Hóa

Tuy nhiên, khi được hỏi về việc tại sao thu đóng góp xây dựng của dân với một khoản tiền lớn như vậy thì ông Mão không giải thích được. Đồng thời, ông Mão cho biết, sẽ chỉ đạo rà soát, trả lại tiền cho dân.

Liên quan đến vấn đề nêu trên, ông Đào Trong Quy – Chủ tịch UBND thành phố Thanh Hóa cho biết, sẽ xác minh thông tin phản ánh, đồng thời yêu cầu lãnh đạo lãnh đạo phường Đông Cương báo cáo sự việc nêu trên.
Dân trí sẽ tiếp tục phản ánh về vấn đề trên đến bạn đọc.
Trần Lê

Trung Quốc thuê 20% chiều dài bờ biển Campuchia trong 99 năm

Quốc vương Campuchia Norodom Sihamoni và Thủ
tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường, ảnh: Getty Images / FT.
Hồng Thủy
Giáo dục VN(GDVN) – Cảng nước sâu này chỉ cách khu vực tranh chấp trên Biển Đông vài trăm km, có thể giúp Trung Quốc kiểm soát các hoạt động vận chuyển, đánh bắt cá, sản xuất…

American Thinker ngày 1/12 đưa tin, Trung Quốc đang xây dựng một cảng nước sâu chiến lược tại Campuchia trên vịnh Thái Lan.Tờ báo lưu ý, cảng nước sâu này chỉ cách khu vực tranh chấp trên Biển Đông vài trăm km, có thể giúp Trung Quốc kiểm soát các hoạt động vận chuyển, đánh bắt cá, sản xuất năng lượng và thậm chí là du lịch hàng không ở một cửa ngõ giao thông đông đúc nhất thế giới.

Một công ty Trung Quốc có liên kết với quân đội nước này đã xây dựng sắp xong một cảng nước sâu trải dài 90 km trên bờ biển Campuchia. Cảng nước sâu này đủ lớn để đón các tàu du lịch, tàu vận tải hoặc tàu hải quân trọng lượng 10 ngàn tấn.

Đáng lưu ý, với dự án này Trung Quốc hiện đang kiểm soát hơn 20% chiều dài bờ biển Campuchia.

Trước đó trong tháng 9, báo Financial Times nhận định, Trung Quốc đang lặng lẽ đưa Campuchia vào vòng tay quân sự, ngoại giao của mình, như một phần của nỗ lực dập tắt sự phản đối trong khu vực với yêu sách bành trướng lãnh thổ, hàng hải trên khắp châu Á.

Cảng nước sâu Trung Quốc đang xây dựng ở Campuchia sẽ là một yếu tố quan trọng trong việc thúc đẩy Trung Quốc trở thành sức mạnh hàng hải chủ yếu ở châu Á.

Dự án xây dựng cảng nước sâu này tổng trị giá 3,8 tỉ USD, trải dài trên 90 km bờ biển, chiếm 20% tổng chiều dài bờ biển Campuchia được Trung Quốc thuê lại trong 99 năm.

Tập đoàn Phát triển Thiên Tân (UDG), một công ty liên kết với quân đội Trung Quốc thực hiện dự án này. Nó được giới chức cấp cao quân sự và chính trị Trung Quốc đặc biệt quan tâm.

Lễ ký kết đầu tư của UDG vào dự án này được chủ trì bởi ông Trương Cao Lệ, một trong 7 thành viên Thường vụ Bộ chính trị, Phó Thủ tướng.

Ông Geoff Wade, một chuyên gia về châu Á từ Đại học Quốc gia Australia nhận định: cảng nước sâu đang xây dựng tại Campuchia có thể chứa hầu hết các tàu khu trục và chiến hạm khác của hải quân Trung Quốc.

Đó là một phần trong mạng lưới các cảng Trung Quốc đầu tư ở châu Á, đặc biệt là ở Sri Lanka, Pakistan, Myanmar, Bangladesh, Thái Lan và Indonesia.

Wade tin rằng, những hải cảng này đóng vai trò vô cùng quan trong trong việc theo đuổi mục tiêu thống trị khu vực.

Chheang Vannarith, Chủ tịch Viện Nghiên cứu Chiến lược Campuchia cho rằng, Bắc Kinh đặc biệt quan tâm đến vị trí chiến lược của Campuchia trong ASEAN cũng như trong khu vực sông Mê Kông, giáp Biển Đông.

Đó là sân sau quan trọng nhất cho các tính toán chiến lược của Trung Quốc. Đối với họ, muốn gia tăng ảnh hưởng của Trung Quốc thì phải tăng cường sức mạnh ở đó. [2]

Ảnh hưởng của Trung Quốc tại Campuchia

American Thinker dẫn lời ông Phay Siphan, người phát ngôn Chính phủ Campuchia nhận định: “Nếu nói về tiền, Trung Quốc là số 1.

Sức mạnh của Trung Quốc ngày càng tăng. Chúng tôi chọn Trung Quốc vì đầu tư không đi kèm điều kiện. Còn đầu tư của phương Tây luôn có tệp đính kèm.

Họ nói chúng tôi phải tốt lên về dân chủ, chúng tôi phải tốt lên về nhân quyền.”

Người Trung Quốc hiện diện ngày càng nhiều trên đất nước Chùa Tháp, đi theo các dự án “đổi đất lấy hạ tầng”.

Theo Trung tâm Nhân quyền Campuchia, từ năm 1994 đến 2012, đã có 4,6 triệu ha đất được Campuchia cho Trung Quốc thuê trong 99 năm mà mỗi ha chỉ đáng giá vài đô la Mỹ.

Lao động Trung Quốc được đưa sang theo những dự án này, xong việc thì họ không quay về nước.

Riêng diện tích đất nông nghiệp Campuchia bị người Trung Quốc thuê đã lên tới 2,14 triệu ha, chiếm hơn một nửa diện tích đất canh tác của quốc gia này.

Với rất nhiều dự án quy hoạch xây dựng cơ sở hạ tầng ở Campuchia được thực hiện bởi nhà thầu Trung Quốc, một lượng lớn người nhập cư Trung Quốc đang sắp xảy ra. [1]

Tài liệu tham khảo:

[1]http://www.americanthinker.com/articles/2016/12/china_builds_deep_water_seaport_in_cambodia_on_the_gulf_of_thailand.html

[2]https://www.ft.com/content/15be8286-6f94-11e6-9ac1-1055824ca907
Hồng Thủy

SỰ SỤP ĐỔ CỦA ĐỒNG TIỀN

FB Luân Lê

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Mọi người nghĩ rằng (mà hầu hết là vậy) ra ngoài đường thấy mấy chiếc ô tô sáng loáng lao đi hay đỗ ở một vài nơi nào đó, hoặc thấy những toà nhà cao tầng mọc lên thấp thoáng mấy con phố là thấy đất nước này giàu sang và kinh tế đã là khá giả hay sao?

Không. Hoàn toàn không. Đó chỉ là cái vỏ của một nền kinh tế rỗng. Nó chỉ là vẻ ngoài của một số nhóm lợi ích đang thao túng trong tay những mảnh đất và chính sách màu mỡ để làm giàu.

Người nghèo thì không đếm xuể, kẻ giàu thì vốn rất ít mà thường thì lại có quyền bính vô hình nhưng rất lớn.

Những toà nhà, chiếc xe đắt tiền, phần nhiều là của ngân hàng, nằm trong tay đám tham nhũng hoặc được hiện diện là bởi các doanh nhân luôn bất chấp và sẵn mánh lới làm ăn mà dành ra được.

Nó không phải là kết quả của sự vận động lành mạnh của nền kinh tế, ở đó, nhà nước vừa nắm quyền hành lại vừa đi làm kinh tế, thế nên làm sao có nhà kinh tài tư nhân nào ngóc đầu lên được nếu không đứng sau cái bóng của quyền lực? Và vì thế những thứ mọc lên đó không phải là thành quả của nền kinh tế lành mạnh sản sinh ra. Cũng giống như những giá trị ảo kiểu bong bóng chứng khoán được hình thành như “Thánh gióng Faros” của FLC được thổi phồng lên gấp hàng chục lần nhờ “tích luỹ đất đai” và đầu tư những dự án, chứ không làm ra sản phẩm gì ngoài những toà nhà trên giấy hay còn nằm trong bản kế hoạch đầu tư như một tiểu luận được viết vội vàng.

Chúng ta sắp vỡ nợ vì nợ công cao ngất ngưởng, tính thanh khoản của nền kinh tế gần như tê liệt, việc phải thử cho phá sản một vài ngân hàng là dấu hiệu đầu tiên, đô la tăng tỷ giá là dấu hiệu tiếp theo, dân găm vàng và ngoại tệ là chỉ dấu thứ ba, bán đi một số doanh nghiệp nhà nước (trong đó có đất vàng) là biểu hiện thứ tư, đánh một vài vụ tham nhũng trong ngành tài chính, doanh nghiệp nhà nước và phát hành trái phiếu chính phủ (kể cả huy động tiền, vàng trong dân) là chú thích cuối cùng.

Nhìn vào tính thanh khoản và sự lành mạnh của hệ thống tài chính, vào sự bất đối xứng giữa thu nhập bình quân và nợ công, giữa tổng sản phẩm nội địa làm ra với tỷ suất nhập khẩu, giữa cán cân kim ngạch với Trung Quốc so với các quốc gia khác để biết được nền kinh tế này đang siêu vẹo như thế nào.

Nhìn vào lĩnh vực đầu tư chủ yếu là đất đai, dự án và tài chính phái sinh (vàng, chứng khoán,…), không có lĩnh vực nào thuộc về khoa học (ngoài gia công và lắp ráp), nhập khẩu gần như tất cả các mặt hàng tiêu dùng từ nhỏ nhất đến lớn nhất. Đất đai chiếm phần lớn tỷ lệ nền kinh tế quy ra giá trị, mà hơn thế chúng lại bị thổi phồng giá trị thực tế quá mức do qua nhiều khâu và nhiều nhà đầu tư trung gian (mua bán, chuyển nhượng, chi phí lo lót,…). Chủ yếu các dự án lớn về cơ sở hạ tầng loại quan trọng thuộc về Trung Quốc làm chủ (90%). Xuất khẩu sang châu Âu và Mỹ chủ yếu là các mặt hàng gia dụng, thủy hải sản, may mặc, và điều kiện (cả luật pháp) thì ngặt nghèo, nên tính ra Mỹ và châu Âu không chiếm nhiều tỷ trọng xuất khẩu đối với Việt Nam.

Nền kinh tế của chúng ta không làm ra gì cả, nên người dân chỉ đi làm ăn nhỏ lẻ hoặc làm thuê cho những ông chủ nước ngoài ngay chính trên quê hương mình. Và đương nhiên, Việt Nam trở thành bãi rác về cả thành phẩm lẫn môi trường độc hại bị gây ô nhiễm. Chúng ta bán nguyên liệu và nhân công rẻ mạt ngay trên chính mảnh đất dung dưỡng chúng ta. Và cũng từ đó làm khổ những thế hệ tiếp theo bởi điều kiện và môi trường sống ngày càng ngặt nghèo, suy thoái vì bị thúc ép bởi sự đòi hỏi phải đáp ứng ngay tức thì lợi ích và nhu cầu của bản thân (từ cá nhân người làm đến kẻ đầu tư, trong đó cũng bao hàm cả sự vô trách nhiệm của chính quyền) mà bỏ qua gần như các tiêu chuẩn cả về con người lẫn giá trị, sự an toàn và tính bền vững.

Sau 40 năm quản lý và điều hành đất nước, nếu nhìn vào vài chục ngàn chiếc ô tô nhập khẩu mà giá cả đắt gấp 3 lần giá trị thực của nó, lại thuộc về số ít người, tập trung hầu hết ở các thành phố lớn, nhìn vài toà nhà mọc lên ở những thành thị ít ỏi, để coi đó là thành quả làm ăn thì đó đích thực là những kẻ chỉ cần miếng cơm đút vào miệng qua ngày mà không cần đến bất cứ thứ gì khác cho sinh tồn và cũng chỉ dành cho những kẻ ngu ngốc đến mức không cần bàn cãi về sự ngu ngốc của nó nữa.

Hãy nhìn vào những chỉ số gắn với con người mới có thể dánh giá được đất nước và nền kinh tế đó đang ở đâu, bao gồm, chỉ số chăm sóc y tế, chỉ số giáo dục (trình độ dân trí), chỉ số minh bạch thông tin, chỉ số thu nhập bình quân (không phản ánh nhiều), chỉ số xuất khẩu, chỉ số sáng chế, chỉ số tham nhũng, chỉ số nợ công, chỉ số đầu tư công, chỉ số mức độ tôn trọng nhân quyền, chỉ số về giá cả tiêu dùng và chỉ số tỷ giá đồng tiền,…nhìn vào những thứ đó ta mới biết được thực sự nền kinh tế này đang bất ổn như thế nào và đang ở đâu so với thế giới văn minh.

Và chẳng lẽ một lần nữa chúng ta lại thực hiện việc đổi tiền (không phải in thêm tiền) như đã từng trong những năm trước thời kỳ đổi mới thập niên 1980s?

Đổi tiền vì nghĩ rằng thay đổi giá trị đồng tiền của mình thì đấy là hành động của kẻ ngu ngốc bậc thầy, bởi giá trị đồng tiền được định giá bằng giá trị thực của nền kinh tế mà quốc gia đó đang sở hữu và vận hành, chứ không phải bằng con số nằm trên những tờ giấy mà ngân hàng trung ương nhà nước sẽ ấn định trên đó và phát hành ra cho dân chúng sử dụng.

Đổi tiền lúc này, là chỉ dấu cuối cùng cho việc sụp đổ vĩ mô một nền kinh tế của một đất nước mà vốn đã nghèo nàn và đang bị rung lắc dữ dội trong cơn cùng quẫn bởi nợ nần và bế tắc vì cạn kiệt cả tài nguyên lẫn trí tuệ đến tiền bạc.

Trích Hồi Ký Tống Văn Công: SỐ ĐÔNG TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO ĐI THEO VIỆT MINH

Viet-studies

Tống Văn Công

Cướp chính quyền ở Hà Nội ngày 19 tháng 8 năm 1945. Ảnh: internet

Cướp chính quyền ở Hà Nội ngày 19 tháng 8 năm 1945. Ảnh: internet

Ngày 25 tháng 8 năm 1945 có tin Việt Minh đã cướp được chánh quyền ở Bến Tre, tỉnh trưởng Phan Văn Chi đầu hàng. Ấp An Hoà cùng cả làng An Bình Tây của tôi sôi sục chuẩn bị tham gia cướp chánh quyền thị trấn Ba Tri. Các đảng viên cộng sản công khai đứng ra nhân danh Mặt trận Việt Minh cắt đặt việc mua vải, giấy hai màu đỏ, vàng để may và dán cờ đỏ sao vàng, tổ chức các đội võ trang với dáo mác, gậy gộc.

Chú thợ hồ Hai Dần là bí thư chi bộ, bác giữ vịt Tư Nay là phó bí thư chi bộ, không xưng danh cộng sản mà là Chủ nhiệm và Phó chủ nhiệm Mặt trận Việt Minh, ngồi vào những chiếc ghế mới hôm qua còn là của Hương Cả, Hương Chủ trong Nhà Việc (trụ sở Ban Hội tề), chỉ đạo hoạt động cách mạng. Suốt đêm tiếng hô tập đi theo nhịp “một hai ” làm cho bọn con nít chúng tôi cũng không thể chợp mắt.

Vừa rạng sáng, tất cả được tập hợp xếp hàng theo từng khối để tiến ra thị trấn. Điều đáng nói là dẫn đầu các khối đều là các trí, phú, địa, hào của ấp, của xã: Trịnh Văn Vinh đại địa chủ, nguyên Chánh lục bộ; Võ Văn Di địa chủ, nguyên Hương Trưởng; Trịnh Văn Khâm sinh viên, con trai của ông Hương Cả Nghi; Huỳnh Dư Bì sinh viên, con trai ông Hội đồng Thuần; Ba Phán con trai địa chủ Tím; Sáu Sinh địa chủ, nguyên thư ký quận trưởng Ba Tri…

Do đâu mà những người này hăm hở lao vào dòng thác cách mạng do cộng sản lãnh đạo? Bởi vì từ ngày 19– 5– 1941 tại Pắc Bó tỉnh Cao Bằng, dưới sự chủ trì của Hồ Chí Minh, Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 8 của Đảng cộng sản Đông Dương đã quyết định thành lập Mặt trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh gọi tắt là Việt Minh với Cương lĩnh:

“Không phân biệt giai cấp, tôn giáo, xu hướng chính trị, hễ thừa nhận mục đích, tôn chỉ và chương trình của Việt Minh thì được gia nhập”. Mục đích, tôn chỉ và chương trình của Việt Minh là: “Cùng nhau đánh đuổi Nhật, Pháp, làm cho nước Việt Nam hoàn toàn độc lập, dựng lên nước Việt Nam Dân Chủ, Cộng Hòa”.

Nội dung đó đã đáp ứng đúng nguyện vọng tha thiết của mọi người Việt Nam yêu nước. Đảng cộng sản đã giấu biệt lá cờ búa liềm, cờ đỏ sao vàng, họ không hô hào làm cách mạng vô sản mà kêu gọi giành độc lập dân tộc, tự do, hạnh phúc cho nhân dân! Vài phút sau khi đoàn An Bình Tây lên đường, Huỳnh Dư Khải (con ông Hương cả Khiêm, cháu ông Hội đồng Thuần) bạn học cùng lớp nhứt với tôi chạy tới, gọi bọn nhóc chúng tôi như Võ Minh Triết, Trịnh Hoành Sang, Nhiều, Điểu, Thưởng, Trắc… kéo theo người lớn làm “khởi nghĩa”.

Chúng tôi đến thị trấn Ba Tri thì thấy hàng ngàn người, cờ xí, biểu ngữ từ nhà lồng chợ đi tới dinh quận. Đứng trên cái bàn cao, xung quanh có dân quân bảo vệ, ông Lê Văn Lượm bí thư quận ủy, chủ tịch Ủy ban Khởi nghĩa đọc tờ hiệu triệu viết sẵn. Đọc xong bản hiệu triệu, ông thông báo ta đã chiếm trại bảo an và trại cảnh sát, ông quận Trực xin đầu hàng.

Tiếp theo đó, ông Võ Châu Thành phó bí thư quận ủy, phó ban khởi nghĩa, nhân danh chủ tịch Ủy ban Nhân dân Cách mạng và ông Nguyễn Chí Khải ủy viên Ban Thường vụ Quận ủy, nhân danh Chủ tịch Mặt trận Việt Minh ra mắt đồng bào. Mô hình “hệ thống tòan trị” này đã được giữ y cho tới hôm nay: Bí thư của Đảng là quan chức quyền lực số 1 đứng trên các tổ chức chính quyền và mặt trận. Phó bí thư của Đảng là nhân vật quyền lực số 2 được giao trách nhiệm làm Chủ tịch Ủy ban hành chánh (nay là Ủy ban Nhân dân); các Ủy viên Ban Thường vụ của Đảng làm chủ tịch Mặt trận và chủ tịch các đoàn thể…

Ngay sau ngày cướp chính quyền, chủ tịch Võ Châu Thành ký lệnh tử hình không cần xét xử đối với những người bị gọi là “có nợ máu đối với nhân dân” như Cai tổng Đặng, Cai tổng Bang, Biện Ký, Đội Xôm, Hương quản Nhường, Hương quản Lầu… Sau này được biết, ở nhiều nơi trên khắp đất nước ta đã có nhiều người bị giết, trong đó có những nhà ái quốc, nhà văn hóa nổi tiếng như Tạ Thu Thâu, Phan văn Hùm, Phạm Quỳnh…

Sau khi Đảng cộng sản Đông Dương tuyên bố tự giải tán, các tổ chức Đảng ở huyện Ba Tri, Bến Tre vẫn giữ nguyên vai trò lãnh đạo như cũ, chỉ khác trước là không họp chi bộ công khai ở cơ quan. Trả lời báo chí trong và ngoài nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên bố: “Tôi chỉ có một Đảng – Đảng Việt Nam”. Các cán bộ cũng như người có học ở quê tôi đều biết rõ sự thật là Đảng chỉ giả vờ giải tán, nhưng không ai chê trách Cụ Hồ nói dối mà ngược lại đều khen “Cụ Hồ mình khôn khéo quá”.