Ông Đinh La Thăng sẽ là ‘Nguyễn Bá Thanh của Sài Gòn’?

Tân Bí thư thành ủy Sài Gòn Đinh La Thăng.

VOA Tiếng Việt

Với nhiều tuyên bố hùng hồn như “bộ trưởng là tư lệnh ngành, phải cho tôi toàn quyền”, nhiều người kỳ vọng rằng ông Đinh La Thăng sẽ “quyết liệt” trên cương vị tân Bí thư thành ủy Sài Gòn.

Cùng với ông Hoàng Trung Hải, Bí thư thành ủy Hà Nội, cựu Bộ trưởng Giao thông Vận Tải có nhiều phát ngôn thẳng thừng mới được Bộ Chính trị giao nhiệm vụ dẫn đắt đảng bộ ở thành phố từng được coi là “Hòn ngọc Viễn Đông”.

5 năm lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải, ông Thăng đã có nhiều tuyên bố làm tốn giấy mực của báo chí như “bộ trưởng là tư lệnh ngành, phải cho tôi toàn quyền”.

Trả lời báo giới hồi năm 2011, sau khi được phe chuẩn chức Bộ trưởng, ông Thăng nói: “Tư lệnh ra chiến trường phải được toàn quyền quyết định chiến đấu, tiến hay lùi, nếu chờ xin phép thủ trưởng ở nhà thì sẽ lỡ cơ hội”.

Với những tuyên bố không kiêng nể, tân Bí thư thành ủy được nhiều người coi là một “Nguyễn Bá Thanh của Sài Gòn”.

Ông Thanh từng làm Bí thư thành ủy Đà Nẵng và cũng từng có những phát ngôn mà truyền thông trong nước cho là “ấn tượng” như “cán bộ bây giờ phải biết xấu hổ” hay “phải biến Đà Nẵng thành đô thị đáng sống chứ không phải chán sống”.

Người qua đời vì bệnh ung thư hồi đầu năm ngoái còn tuyên bố không khoan nhượng với tham nhũng với phát ngôn rằng “sắp tới tôi sẽ rà một số cái, cho hốt liền không nói nhiều”.

Dù được nhiều người đặt kỳ vọng vào một “Nguyễn Bá Thanh mới”, ông Trần Bang, một người dân sinh sống ở Sài Gòn, nói với VOA Việt Ngữ rằng việc so sánh giữa ông Thanh và ông Thăng “hơi khập khiễng”. Cựu chiến binh này nói thêm:

“Ông Nguyễn Bá Thanh là người Quảng Nam mà thành phố Đà Nẵng tách ra từ Quảng Nam, sát Quảng Nam nên ông Thanh hiểu dân Đà Nẵng hơn. Với tính cách dứt khoát, và với hiểu biết của ông ấy thì ông ấy có thể làm được ở Đà Nẵng, tạo ra một thành phố sạch đẹp, quy củ so với các thành phố khác ở Việt Nam, dù nó còn nhiều vấn đề như vụ Cồn Dầu hay các bất công khác còn chưa giải quyết được. Còn ông Đinh La Thăng, tôi cho rằng Sài Gòn này nó khác. Tôi không dám chắc là ông ấy sẽ làm được như cái thời ông làm được ở Bộ Giao thông Vận Tải. Văn hóa thành phố Sài Gòn, người dân ở đây, những người dưới quyền hoặc nguồn cán bộ mà ông có thể sử dụng được ở Sài Gòn nó khác các nơi khác. Tôi không thể nghĩ rằng ông ấy sẽ làm được như ông Nguyễn Bá Thanh ở Đà Nẵng.”

Ông Bang nói thêm rằng “quản lý thành phố thì không phải như quản lý một bộ chuyên sâu về một lĩnh vực”, và ông cho rằng thách thức lớn nhất mà ông Thăng phải đối mặt đó là vấn đề nhân sự do khác biệt về “vùng miền”.

Cuối tháng trước, ông Thăng đã được Ban Chấp hành Trung ương Đảng bầu làm một trong số gần 20 ủy viên của Bộ Chính trị đầy quyền lực ở Việt Nam.

Sau đó, hôm 5/2, ngay sau khi được giao nhiệm vụ mới là Bí thư thành ủy TP HCM, ông Thăng nói rằng áp lực lớn nhất của ông lúc này là phải nhận trách nhiệm lãnh đạo một trung tâm lớn về kinh tế, văn hóa, giáo dục, khoa học công nghệ, đầu tàu có sức hút và lan tỏa lớn của khu vực phía nam, là đầu mối giao lưu hội nhập quốc tế…”

Khi thông tin ông Thăng về Sài Gòn được đăng tải, một bạn đọc tên Sang viết trên một diễn đàn rằng “với bản lĩnh của người dám nói dám làm tôi chúc ông bí thư sẽ là người dẫn dắt TP HCM là thành phố số một của khu vực ASEAN”.

Trong khi đó, bà Dương Thị Tân, một người dân TP HCM, nói với VOA Việt Ngữ rằng bà “không kỳ vọng gì nhiều”:

“Khi ông ấy vào đây, đương nhiên ông ấy phải đối diện với nhiều cái có thể không thuộc chuyên môn của ông ấy. Suy đoán theo tác phong của ông Đinh La Thăng, thì ông ấy có vẻ là một người kiên quyết, có thể làm cái này, có thể làm cái kia. Tôi nghĩ rằng dù làm một công việc gì đi chăng nữa, ông ấy cũng tuân thủ, quán triệt ý đảng. Ai thì tôi không biết, nhưng bản thân tôi không kỳ vọng gì nhiều ở những người cũng hay hô lớn lắm nhưng chưa biết làm được cái gì. Trừ khi ông ấy làm được một việc gì đấy thì tôi tin, ông ấy làm được, còn bây giờ để nói trước những việc ông ấy sẽ làm thì chúng tôi không kỳ vọng gì nhiều.”

Mới đây nhất, ông Thăng đã yêu cầu cách chức ông Nguyễn Viết Hiệp, Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Vận tải đường sắt Hà Nội, cũng như kỷ luật nghiêm những cán bộ có liên quan tới đề xuất mua hơn 160 toa xe cũ của Trung Quốc.

Năm ngoái, sau khi xảy ra hại sự cố làm một người chết và ba người bị thương tại dự án Đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông có sử dụng vốn và nhà thầu của Trung Quốc, ông Thăng đã gay gắt chỉ trích đối tác từ quốc gia láng giềng và tuyên bố rằng “không thể đánh đổi quyền lợi của người Việt Nam, tính mạng của người Việt Nam để vay vốn” của Trung Quốc.

Sau đó, ông Thăng bị Hoàn cầu Thời báo, một tờ báo có tư tưởng dân tộc chủ nghĩa ở Trung Quốc, cáo buộc là “tìm cách nhen nhóm tinh thần bài Trung Quốc”.

Chào mừng ‘Đinh tư lệnh’

Người dân phải ‘bước qua tâm lý sợ hãi’

BBC
Luật sư Lê Công Định vừa kết thúc hạn quản chế ba năm

Luật sư Lê Công Định, nhà hoạt động dân chủ và cựu tù nhân chính trị Việt Nam, vừa nhận được quyết định kết thúc thời gian quản chế trong ba năm từ 2013.

Từ Sài Gòn, ông trả lời phỏng vấn của BBC Tiếng Việt.

Luật sư Định cho biết ông dự định “trở lại nghề tư vấn luật”.

BBC: Anh có dự định gì cho công việc sau khi kết thúc thời gian quản chế?

LS Lê Công Định: Trước mắt tôi định đi thăm một số nơi mà đã lâu rồi tôi chưa có dịp đến chẳng hạn như ở miền Trung hoặc miền bắc Việt Nam, kể cả miền Nam là nơi trước đây khi đi làm tôi có đi nhiều.

Về kế hoạch làm việc tôi dự định trở lại nghề tư vấn luật, mặc dầu giấy chứng chỉ hành nghề luật sư của tôi đã bị rút kể từ khi tôi bị bắt năm 2009. Nhưng tôi vẫn có khả năng quay trở lại hành nghề tư vấn. Nghề tư vấn luật cũng không cần đến chứng chỉ hành nghề luật sư. Chứng chỉ hành nghề luật sư thì chỉ cần thiết khi tôi xuất hiện trước tòa án. Còn khi tôi không xuất hiện trước tòa án thì công việc tư vấn vẫn diễn ra, đó là một kỹ năng bình thường của các luật gia tại Việt Nam.

BBC:Trước đó anh có nói với an ninh anh muốn có lại thẻ hành nghề, họ có trả lời gì với anh về vấn đề này không?

Họ có trả lời với tôi họ sẽ cố gắng rút ngắn thời gian để trả lại cho tôi thẻ hành nghề luật sư, tuy nhiên còn tùy thuộc vào thái độ của tôi. Ý tức là nếu tôi vẫn tiếp tục các hoạt động với nhà cầm quyền là chướng tai gai mắt thì khả năng họ tác động để trả lại giấy phép hành nghề của tôi là xa vời hơn. Tuy nhiên đối với tôi việc có lại giấy phép hành nghề hay không cũng không quá quan trọng.

Với kinh nghiệm 20 năm hành nghề luật sư tôi cũng được nhiều khách hàng biết đến. Kỹ năng của tôi cũng không mai một bao nhiêu. Giấy phép chỉ là phương tiện về diện pháp lý thôi. Mà phương tiện đó thì trong hoạt động tư vấn luật nó không phải là một yếu tố hay điều kiện tiên quyết. Vấn đề chính vẫn là các công ty, doanh nghiệp Việt Nam họ có thực sự cần kỹ năng và lời tư vấn của tôi hay không.

BBC: Ở Việt Nam, nhiều doanh nghiệp có xu thế cố gắng tránh những người có xung đột hay vấn đề với chính quyền. Với tình huống của anh, anh nghĩ mình có thể có lại các khách hàng như xưa nữa không?

LS Lê Công Định: Điều đó rất đúng, ngày xưa thì nặng nề hơn. Nhưng bây giờ các doanh nghiệp họ suy nghĩ cũng thoáng. Họ cũng rất rõ ràng hơn. Họ cần sự tư vấn của tôi với tính cách hoàn toàn chuyên nghiệp từ phương diện pháp lý mà thôi. Cũng không có nghĩa là khi họ sử dụng dịch vụ pháp lý của tôi là họ dính với vấn đề chính trị của tôi. Điều đó đã được xem nhẹ hơn.

Điển hình là tôi đã gặp lại rất nhiều khách hàng cũ trước đây rất sẵn lòng sử dụng lại dịch vụ tư vấn của tôi. Và nhất là đối với những giao dịch thương mại có tính chất quốc tế, họ tin là tôi làm việc hiệu quả. Đó cũng là một ưu thế của tôi.

BBC: Nhưng anh đã rời xa nghề nghiệp đã lâu, cả thời gian chịu án tù và quản chế, anh nghĩ mình có khả năng cập nhật lại dòng chảy chung không?

Tư vấn luật và kỹ năng tư vấn gần như là máu thịt của mình. Tôi có thể mất gần bảy năm xa rời nghề luật sư, nhưng tôi biết khi trở lại tôi không mất bao nhiêu thời gian để cập nhật hóa. Vấn đề quan trọng trong nghề luật của tôi là cập nhật lại các luật mới ban hành. Trong ba năm vừa rồi bị quản chế, tôi vẫn liên tục cập nhật và tôi tự tin không có sự mai một hoặc hụt hơi nào để tôi bắt kịp dòng chảy hiện đại của nghề tư vấn luật tại Việt Nam.

Các luật sư hỗ trợ pháp lý trong vụ Đỗ Đăng Dư thiệt mạng trong tù

BBC: Khác với thời anh bị bắt, giờ đây số lượng các luật sư công khai công việc đấu tranh của mình đã xuất hiện khắp nơi, anh nhìn thấy trước sự biến đổi gì của xã hội dựa trên lực lượng này?

Tôi rất ngạc nhiên và rất vui mừng vì các đồng nghiệp của tôi bây giờ đã dấn thân nhiều hơn. Vào cái thời trước 2009, số luật sư tham gia bào chữa cho các nhà bất đồng chính kiến chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đó cũng là lí do mà tôi trở thành cái gai trước mắt của nhà cầm quyền.

Khi tôi ra khỏi tù, tôi thấy một lực lượng luật sư, không chỉ những luật sư lớn tuổi mà kể cả các luật sư trẻ, thậm chí mới vào nghề, họ cũng rất sẵn sàng dấn thân. Tôi rất kỳ vọng vào lực lượng luật sư này.

Nhà cầm quyền cũng ngại họ bởi đây là một giới có sự hiểu biết pháp luật nhất định. Bởi vì rất nhiều nơi ở Việt Nam, các quan chức nhiều khi làm việc không để ý đến vấn đề tuân thủ luật pháp, đưa đến vấn đề cửa quyền, quan liêu. Người dân thường rất khổ vì đối mặt với các thủ tục pháp lý đôi khi không được tuân thủ đàng hoàng.

Tiếng nói và sự dấn thân của giới luật sư sẽ giúp cho người dân hiểu rõ hơn quyền lợi của mình. Nhà cầm quyền cũng ngại.

Đứng từ góc độ phát triển quốc gia thì tôi thấy sự dấn thân và lên tiếng của các luật sư là tốt cho sự phát triển đất nước. Còn nếu nhà cầm quyền ngại thì họ nên cần thay đổi suy nghĩ của mình để chấp nhận vai trò của giới luật sư ngày càng tăng trong xã hội.

BBC: Giới luật sư bây giờ có còn đơn độc như thời của anh nữa không?

Tôi không thấy sự đơn độc bây giờ nữa bởi vì tôi thấy rất nhiều trường hợp xảy ra, rất nhiều luật sư được sự đồng tình của nhiều tầng lớp xã hội khác nhau. Thậm chí khi luật sư bị nạn thì rất nhiều người ở nhiều giới khác nhau cũng đã lên tiếng ủng hộ. Người ta cũng tập hợp lại để nói tiếng nói ủng hộ luật sư hoặc những luật sư gặp nạn. Sự cô đơn như thời của tôi không còn nữa.

Thời xưa, phải nói thật là rất cô đơn. Tôi đại diện cho một số nhà bất đồng chính kiến ra trước tòa. Khi tôi phải thực hiện những công việc lẽ ra bình thường vậy, tôi lại cảm thấy là sự nguy hiểm lúc nào cũng rình rập lấy mình. Bây giờ tôi tin là các luật sư không còn như vậy nữa, mặc dù sự e dè và ngại ngùng trong một số luật sư khác vẫn còn.

BBC: Liệu xu thế này có được duy trì lâu không, hay lại chìm xuống như nhiều trào lưu của giới trí thức?

Sự vận động này rất là tất nhiên của xã hội nên tôi không tin là nó sẽ chìm xuống. Trước 2009, chỉ có vài luật sư thôi. Còn bây giờ càng ngày càng nhiều. Xu thế này càng gia tăng, vì các luật sư ngày càng ý thức được vai trò của mình và họ hiểu sức mạnh của mình chính là luật pháp. Mà luật pháp đâu phải do các luật sư đặt ra mà chính do nhà cầm quyền đặt ra. Vậy sự tuân thủ luật pháp cũng là cách tốt nhất để nhà cầm quyền dựa vào đó để tiếp tục sự cai trị tốt đẹp với quốc gia. Còn nếu họ từ chối điều đó thì họ đã quay ngược lại chống lại chính bản thân hệ thống của mình.

Xu thế này không thể chìm xuống như một phong trào, bởi đây không phải là vấn đề chính trị mà cứ có đàn áp thì chìm xuống. Đây là sự vận động tất yếu của lịch sử và xã hội.

BBC: Mình đã nói nhiều về luật sư, giờ tôi muốn hỏi anh người dân cần thêm gì để họ có thể tự chủ hơn?

Người dân cần phải bước qua tâm lý sự hãi để có thể bảo vệ quyền lợi của mình một cách thiết thực hơn. Luật pháp và hiến pháp Việt Nam hiện giờ cũng đã quy định rất rõ ràng các quyền và lợi ích công dân. Vấn đề là chúng ta có yêu cầu nhà cầm quyền thực thi các lợi ích đó hay không thôi.

Đừng có sự e dè nào hết, tiếng nói của người dân vẫn được nhà nước lắng nghe mà. Tại sao chúng ta không tận dụng quyền và lợi ích hợp pháp của mình đã ghi nhận trong hiến pháp và luật pháp để chúng ta đòi hỏi sự thực thi đúng đắn? – Người dân cần phải bước qua tâm lý sợ hãi đó để thúc đẩy sự đồng hành của các cơ quan nhà nước.

BBC: Làm sao để thuyết phục người dân tin rằng họ có ảnh hưởng? – Trong khi tôi phỏng vấn 1 số người trẻ về đại hội Đảng, họ nói họ không quan tâm vì cảm thấy mình chẳng có ảnh hưởng gì và cũng chẳng liên quan gì tới họ. Ông nghĩ sao về tâm lý mình không can dự gì hết?

Theo tôi, Đại hội Đảng quả nhiên không phải của người dân. Dù nó có ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước trong ít nhất 5 năm sắp tới nhưng đó vẫn là nội bộ của Đảng Cộng sản mà thôi. Nếu những người trẻ trả lời họ cảm thấy đó không phải là vấn đề của mình thì tôi hoàn toàn đồng ý với họ. Bản thân tôi có quan tâm đến đại hội đó, nhưng tôi cũng không thấy nó liên quan gì đến mình hết. Việc ai trở thành nhà lãnh đạo tối cao của Đảng Cộng sản với tôi không quan trọng.

Nhưng có một điều này cần phải lưu ý. Tháng Sáu năm nay là bầu cử Quốc hội. Tôi nghĩ Quốc hội mới là vấn đề của đất nước và của toàn dân. Và nếu chúng ta thấy bầu cử Quốc hội không phải là vấn đề của chúng ta, thì chúng ta đã từ chối thực thi quyền lợi của chính mình. Người trẻ và người dân phải rất quan tâm tới kỳ bầu cử này.

BBC: Với nhiều người dân, đặc biệt là ở nông thôn, có khi họ còn không hiểu họ đang gạch tên hay để lại tên ứng viên nào và việc đó có nghĩa là gì, thì làm sao có thể thuyết phục họ hiểu hành động của họ đang ảnh hưởng tới vận mệnh đất nước?

Từ bao nhiêu năm nay, bầu cử Quốc hội hay đại biểu hội đồng nhân dân hoàn toàn có tính chất hình thức. Người dân đã để cho Đảng Cộng sản tự mình quyết định mọi vấn đề, tự chọn những ứng viên, tự chọn luôn cả người đắc cử.

Tại sao người dân không bằng chính lá phiếu của mình, tự quyết định vận mạng của mình? Mặc dù biết rằng thủ tục này do Đảng Cộng sản lựa chọn ứng cử viên cũng như người đắc cử cũng chưa chắc có sự rộng mở hơn trong tương lai. Tuy nhiên nếu chúng ta không quyết định sử dụng lá phiếu của chính mình thì chúng ta cũng không thể trông chờ có sự thay đổi nào từ phía Đảng Cộng sản được!

BBC: Nói tới bầu cử Quốc Hội, vậy anh nghĩ sao về việc ông Nguyễn Quang A tự ứng cử?

Tôi hoàn toàn ủng hộ quyết định của ông Nguyễn Quang A. Đó là một người có uy tín trong xã hội. Việc ý thức được vai trò của mình cũng như sự cần thiết phải có một cuộc bầu cử quốc hội trung thực và công bằng, nó phải được thực thi bởi những ứng cử viên có tính chất độc lập như vậy.

BBC: Nhưng anh có lo ngại việc vận động của ông Nguyễn Quang A sẽ gặp nhiều khó khăn không?

Tất nhiên là ông Nguyễn Quang A sẽ gặp nhiều khó khăn từ phía nhà cầm quyền. Với kinh nghiệm của tôi chẳng hạn, năm 2007 tôi cũng ra ứng cử đại biểu Quốc hội và tôi cũng gặp những khó khăn từ phía cơ quan tổ chức bầu cử tại địa phương. Họ có nhiều cách và nhiều phương thức để loại tôi ra.

Quả nhiên trong hai vòng hiệp thương tại nơi cư trú và tại nơi làm việc, tôi bị loại ra vì phạm vào những cái trò mà người ta cố tình sử dụng đến để loại những ứng cử viên độc lập như tôi. Nhưng đó là năm 2007. Bây giờ là chín năm sau rồi, xã hội đã hoàn toàn cởi mở.

Tuy ông Nguyễn Quang A sẽ gặp những khó khăn như tôi thôi, nhưng khả năng ông vượt qua được những trò đó sẽ dễ dàng hơn. Tôi tin là nếu xã hội đồng lòng ủng hộ ông thì tôi tin ông có thể vượt qua. Cơ hội ông trúng cử vào quốc hội là hoàn toàn có thể có chứ không phải không.

Ông Nguyễn Quang A, một trí thức đã tuyên bố ông tự ứng cử

BBC: Anh có thể nói rõ hơn những khó khăn năm 2007 anh gặp là gì khi quyết định ra ứng cử?

Trong vòng đầu tiên, vòng hiệp thương tại nơi cư trú, người ta đã tổ chức sẵn và gây áp lực sẵn với người dân khu phố tại nơi tôi cư trú để chỉ trích tôi hai vấn đề, một là tôi ủng hộ tư tưởng dân chủ, đa nguyên, đa đảng; hai là tôi không có gần dân.

Thế nào là gần dân thì họ giải thích là tôi không chịu đi họp tổ dân phố, tôi không đến thăm nom những người dân khu phố lúc bình thường. Quả thật, tôi rất ít làm chuyện đó. Nghề luật sư của tôi rất bận rộn.

Nhưng sự đóng góp cho xã hội đâu phải tối ngày chúng ta phải đi gặp người dân vỗ về họ hàng ngày mới là gần dân. Và những đóng góp của chúng ta có thể thiết thực hơn việc đi nói chuyện tào lao hoặc là hỏi thăm hình thức. Sự đóng góp cho xã hội có nhiều hình thức, vị trí và vai trò khác nhau.

Họ lợi dụng khái niệm gần dân đó rất tùy tiện để tìm cách loại tôi ra. Và họ cũng sử dụng ý tôi cổ vũ đa nguyên, đa đảng có gây nguy hiểm với chế độ chính trị hiện nay. Những người phát biểu những lời đó, tôi nói thật, tôi nhận ra họ không phải là những cư dân trong khu phố của tôi. Họ ở đâu đến, được gài sẵn và đứng lên phát biểu chỉ trích tôi. Đó là cách tôi gặp phải trong cuộc hiệp thương tại khu phố.

Sau cuộc hiệp thương đó, một lần tôi đi công tác ở An Giang, vào lúc 7h15 phút sáng, tức là lúc đó tôi còn chưa thức dậy, bởi cuộc họp của tôi ở An Giang là 8 giờ. Sáng hôm đó, có một vị có vai trò rất quan trọng trong hội đồng bầu cử địa phương đã gọi trực tiếp vào số điện thoại của tôi để yêu cầu tôi rút tên ra khỏi cuộc hiệp thương tại nơi làm việc của tôi. Và họ vận động tôi là phải rút tên vì tôi đã không được nhiều sự ủng hộ lắm. Tôi đã từ chối. Tôi biết đó là cách gây áp lực của họ với một ứng cử viên độc lập. Tất nhiên, tôi không chịu rút.

Kết quả là họ tiếp tục tác động vào nơi làm việc của tôi, dàn dựng trước một cuộc hiệp thương để mọi người đứng lên tiếp tục công kích tôi vì tư tưởng đa nguyên đa đảng của tôi, và lên án tôi chẳng đóng góp gì cho nghề nghiệp luật sư hết, dù lúc đó tôi là Phó chủ nhiệm Đoàn luật sư. Đó là cách họ làm để loại tôi ra khỏi những ứng cử viên trong hai vòng hiệp thương.

Tôi nghĩ là anh Nguyễn Quang A cũng sẽ gặp những việc như vậy, và phải chuẩn bị trước để đối phó. Thời điểm đó tôi cũng thừa biết mình sẽ không trở thành một ứng cử viên được đưa vào danh sách đâu, nhưng đó là một cách để tôi kiểm chứng thế nào là bầu cử tự do ở Việt Nam. Việc đó cũng cho tôi một số kinh nghiệm có thể chia sẻ với những ứng cử viên trong tương lai.

BBC: Nói một chút về thời gian anh vào tù năm 2009, anh nói nhiều lần về sự cô đơn, vậy sự cô đơn lúc đó là thế nào?

Thực ra lúc tôi vào tù, nói thật tôi cảm thấy rất nhiều tổn thương. Đến khi tôi ra tù tôi mới thấy trong thời gian đó sự ủng hộ dành cho tôi cũng nhiều. Tôi cảm thấy vui, nhưng cũng có nhiều chỉ trích vì họ không hiểu hoàn cảnh cụ thể của tôi bên trong nhà tù thế nào, họ hoàn toàn dựa trên báo của nhà nước đưa tin ra và công kích tôi. Tôi cũng buồn.

Nhưng tôi lạc quan. Tôi dấn thân vì lý tưởng của tôi. Tôi chấp nhận mất tất cả, tôi vào tù vì lý tưởng của tôi chứ không phải vì tôi cần sự ủng hộ của ai. Cho nên việc mọi người hiểu hay không hiểu, công kích tôi củng rất bình thường vì ai cũng có quyền nói lên suy nghĩ của mình. Đối với tôi điều đó không quan trọng.

Sau này, khi nhìn lại những năm trong tù, vô vàn những khó khăn mà tôi không thể hình dung được. Trước khi vào tù tôi cũng không nghĩ là sẽ có lúc mình có thể sống khó khăn đến mức đó.

Nhưng tôi cũng vượt qua rồi. Không có điều gì có thể làm tôi nản lòng. Những công kích chỉ trích chỉ là cơn gió thoảng. Tôi không quan tâm. Những gì tôi cần làm tôi sẽ làm.

‘TỨ TRỤ” CHẾ ĐỘ HẬU ĐẠI HỘI 12 ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM DƯỚI CÁI NHÌN CỦA TIẾN SĨ LUẬT CÙ HUY HÀ VŨ

Chân Lý Online

Trâm Oanh – Đức quốc

TS LUẬT CÙ HUY HÀ VŨ THUYẾT TRÌNH VỀ DÂN CHỦ HÓA VIỆT NAM TẠI WASHINGTON, HOA KỲ (Tác giả chuyển hình cho Chân Lý online)

Trâm Oanh: Thưa Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, trước hết xin chúc mừng Tiến sĩ đã dự đoán tuyệt đối chính xác về việc Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tái nhiệm. Tuy nhiên có người cho rằng ông Nguyễn Phú Trọng không xứng đáng là Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam, vì ông ta kiên trì chủ nghĩa Mác – Lênin để xây dựng cái gọi là “chủ nghĩa xã hội” tại Việt Nam cũng như quyết duy trì chế độ toàn trị độc đảng lạc lõng và tệ hại. Xin Tiến sĩ Hà Vũ cho biết ý kiến lời nhận định này?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Trước hết phải khẳng định rằng nền tảng tư tưởng của Đảng cộng sản Việt Nam (Đảng CSVN) là chủ nghĩa Mác – Lênin. Học thuyết này chủ trương Đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội, tức thực hiện chế độ độc tài toàn trị để xây dựng chủ nghĩa xã hội và cuối cùng xây dựng chủ nghĩa cộng sản. Nói cách khác, không thể có chủ nghĩa xã hội nếu không có chế độ độc tài của đảng cộng sản. Vì thế, ông Nguyễn Phú Trọng là người tuyên bố bảo vệ chế độ độc tài của Đảng CSVN để xây dựng chủ nghĩa xã hội làm Tổng bí thư Đảng tôi thấy là phải lắm rồi. Do đó ý kiến cho rằng ông Nguyễn Phú Trọng không xứng đáng làm Tổng bí thư Đảng CSVN, hàm ý người xứng đáng phải là người có đường lối ngược lại với ông Trọng, phải chủ trương xóa bỏ chế độ độc tài của Đảng cộng sản Việt Nam và từ bỏ xây dựng chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản thì có khác nào nói người xứng đáng làm ngư dân phải là người không đánh bắt cá?! Tóm lại, ai đưa ra nhận định nói trên là có vấn đề về tâm thần.

Nhân đây cũng cần phân tích tại sao lại có nhận định tâm thần như vậy. Như tất cả chúng ta đã biết, Đại hội XII Đảng CSVN vừa diễn ra là cuộc chiến “một mất một còn” giành chức Tổng bí thư Đảng giữa một bên là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và bên kia là liên minh chống Nguyễn Tấn Dũng do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu. Đúng là Nguyễn Tấn Dũng đã bộc lộ ý định giành chức Tổng bí thư Đảng CSVN để tiếp đó giải tán Đảng nhằm hợp pháp hóa chế độ độc tài cá nhân của Nguyễn Tấn Dũng đã được thiết lập trên thực tế nhằm không những bảo toàn khối tài sản kếch xù của bản thân và gia đình do ăn cướp tài sản của nhân dân và của quốc gia mà có mà còn nhằm tối đa hóa khối tài sản dính máu này bằng cách bán nước cho Trung Quốc! Như vậy, chỉ có ai cũng ăn cướp và bán nước như Nguyễn Tấn Dũng hoặc tán thành chính sách phản nước hại dân của Nguyễn Tấn Dũng thì mới mong Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam.

Tóm lại chế độ độc tài của Đảng cộng sản Việt Nam là làm chết dân còn chế độ độc tài cá nhân của Nguyễn Tấn Dũng không chỉ làm chết dân mà còn làm chết nước! Thế nên, chế độ độc tài nào cũng xấu và vì vậy cần phải bị xóa bỏ. Tuy nhiên, loại bỏ nguy cơ mất nước vào tay Trung Quốc phải là mục tiêu ưu tiên vì mất nước là mất tất cả. Với việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị Đại hội XII Đảng CSVN loại khỏi ban lãnh đạo đảng này, nguy cơ mất nước vào tay Trung Quốc tạm thời được loại bỏ. Vấn đề còn lại là phải dân chủ hóa chế độ cộng sản mà mục tiêu cuối cùng là thiết lập chế độ đa đảng không chỉ để đảm bảo “quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” của người dân như chính Tuyên ngôn Độc lập 2-9-1945 của Việt Nam đã khẳng định mà còn để tăng cường quốc phòng một cách then chốt nhằm đánh bại mọi cuộc xâm lược từ phía Trung Quốc, đặc biệt ở biển Đông. Tóm lại, quan hệ giữa dân chủ hóa và bảo vệ thành công chủ quyền và lãnh thổ quốc gia của Việt Nam là quan hệ hữu cơ, có tính nhân – quả

Trâm Oanh: Tiến sĩ có thể nói rõ hơn về quan hệ hữu cơ giữa dân chủ hóa và bảo vệ thành công chủ quyền và lãnh thổ quốc gia của Việt Nam được không?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Hiện nay Mỹ là nước duy nhất có khả năng giúp Việt Nam bảo vệ thành công phần còn lại của quần đảo Trường Sa nói riêng, lãnh thổ của Việt Nam nói chung, trước quyết tâm xâm lược của Trung Quốc. Thực vậy, Mỹ không chỉ là cường quốc quân sự số 1 thế giới mà còn là nước duy nhất dám thách thức Trung Quốc bành trướng bằng vũ lực ở biển Đông. Việc tàu chiến Mỹ mới đây đã đi thẳng vào vùng nước thuộc những đảo ở Trường Sa và Hoàng Sa mà Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm của Việt Nam bất chấp cái gọi là đe dọa đáp trả bằng vũ lực từ phía Trung Quốc đã cho thấy rõ điều này. Tuy nhiên có một điều hiển nhiên là Mỹ chỉ có thể giúp Việt Nam chống Trung Quốc xâm lược trong khuôn khổ một liên minh quân sự. Thế nhưng liên minh quân sự giữa hai nước là không thể có chừng nào chế độ cộng sản còn tồn tại ở Việt Nam vì chế độ này không tương thích với chế độ dân chủ – đa đảng ở Mỹ. Do đó, để có thể bảo vệ thành công phần còn lại của quần đảo Trường Sa nói riêng, lãnh thổ của Việt Nam nói chung, trước xâm lược Trung Quốc cũng như tiến tới thu hồi quần đảo Hoàng Sa và các phần lãnh thổ quốc gia khác đã bị Trung Quốc xâm chiếm thì Việt Nam không còn con đường nào khác là phải dân chủ hóa để thiết lập chế độ đa đảng.

Trâm Oanh: Vậy theo Tiến sĩ, Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng có thể là trở ngại đối với dân chủ hóa ở Việt Nam không?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Trong các bài viết và trả lời phỏng vấn của tôi trước và trong khi diễn ra Đại hội XII Đảng cộng sản Việt Nam, tôi luôn khẳng định ông Nguyễn Phú Trọng sẽ được bầu lại làm Tổng bí thư Đảng vì ông Nguyễn Phú Trọng là người có tinh thần dân tộc, yêu nước, kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ Việt Nam trước xâm lược và đe dọa xâm lược từ phía Trung Quốc cũng như có quyết tâm chống tham nhũng đến cùng, ngược hẳn với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là kẻ tham nhũng nhất nước và nghiêm trọng hơn cả, là bán nước cho Trung Quốc với tư cách điệp viên chiến lược của Trung Quốc như tôi đã chứng minh trong bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong ván bài thôn tính Việt Nam của Trung Quốc” đăng trên Đài tiếng nói Hoa Kỳ ngày 15/1/2016.

Có một nguyên lý là chỉ những kẻ tham lam, tham nhũng thì mới có thể bị mua chuộc. Cho nên Nguyễn Tấn Dũng tham lam, tham nhũng thì mới bị Trung Quốc mua dẫn đến Nguyễn Tấn Dũng đã bán nước cho Trung Quốc trên thực tế. Ngược lại, những người không tham lam, tham nhũng thì không ai có thể mua được dù đó là Trung Quốc. Mà không bán nước cho Trung Quốc thì đương nhiên yêu nước, quyết giữ nước, quyết chống Trung Quốc xâm lược. Do đó, phẩm chất không tham lam, tham nhũng hay sự liêm khiết của Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng cho thấy ông Trọng không có thể là người bán nước cho Trung Quốc hay nói cách khác, là người yêu nước. Và đương nhiên với tư cách là người yêu nước và nhất là với cương vị nguyên thủ quốc gia trên thực tế, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chắc chắn đã, đang và sẽ kiên quyết chống Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ quốc gia cũng như đẩy mạnh nỗ lực “thoát Trung” về kinh tế.

Như vậy, chính phẩm chất yêu nước của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ thúc đẩy ông Trọng quan hệ mạnh mẽ và chặt chẽ hơn với Mỹ để đi tới liên kết quân sự tạo tiền đề cho liên minh quân sự với Mỹ để bảo vệ thành công chủ quyền và lãnh thổ Việt Nam hiện tại trước xâm lược đang được Trung Quốc ráo riết chuẩn bị để rồi tiến tới thu hồi quần đảo Hoàng Sa và các phần lãnh thổ quốc gia đã bị Trung Quốc xâm chiếm cũng như để thoát khỏi nô lệ Trung Quốc về kinh tế.

Lẽ dĩ nhiên, như tôi đã phân tích ở trên, để đổi lấy việc Mỹ giúp Việt Nam cả về quân sự lẫn kinh tế nhằm chống lại một cách thành công âm mưu của Trung Quốc thôn tính Việt Nam cả bằng vũ lực lẫn kinh tế thì Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhiệm kỳ 2 và êkíp của ông không thể không đáp ứng những đòi hỏi về dân chủ và nhân quyền mà Mỹ nêu ra. Tóm lại, tinh thần dân tộc, lòng yêu nước cũng như quyết tâm chống tham nhũng của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ dẫn tới dân chủ hóa chế độ cộng sản Việt Nam mà khởi đầu là chấm dứt đàn áp nhân quyền, loại bỏ tất cả các quy định pháp luật phản nhân quyền như các điều 79, 88 và 258 Bộ luật hình sự, trả tự do cho tất cả những người bất đồng chính kiến bị cầm tù song song với thực hiện đầy đủ các quyền con người cơ bản được chính Hiến pháp Việt Nam và các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam tham gia bảo hộ.

Ngoài ra, ngay từ 2013 khi thảo luận về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, ông Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu “đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam hay chưa” thì điều này cho thấy ông Trọng không giáo điều “một cục” như nhiều người nghĩ, nhất là trong bối cảnh chủ nghĩa cộng sản thế giới đã sụp đổ cùng với sự sụp đổ của Liên Xô được coi là thành trì cộng sản thế giới và sự sụp đổ của các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu cách nay ¼ thế kỷ, tức là ông Trọng hoàn toàn có khả năng chấp nhận quan điểm chính trị khác với chủ nghĩa Mác –Lênin miễn là có lợi cho dân, cho nước.

Trên thực tế, ngay sau khi ông Nguyễn Phú Trọng tái nhiệm Tổng bí thư Đảng CSVN, đã có những dấu hiệu về một sự “xoay trục” sang dân chủ hóa và “thoát Trung”. Phát biểu tại hội nghị toàn quốc triển khai công tác bầu cử sáng 2/2, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã yêu cầu “đổi mới cả về tư duy, tổ chức và hoạt động của cả hệ thống chính trị nước nhà để đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước”. Ngày 4/2, Tổng công ty Đường sắt Việt Nam đã ra quyết định cách chức Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Vận tải đường sắt Hà Nội do đề xuất mua hơn 160 toa xe cũ của Trung Quốc.

Nhân đây tôi cũng lưu ý rằng cho dù con sâu chúa tham nhũng là Nguyễn Tấn Dũng đã bị loại khỏi chính trường thì đàn sâu tham nhũng nhung nhúc vẫn còn nguyên trong bộ máy chính quyền và ngay cả trong bộ máy Đảng CSVN và đây mới chính là sự cản trở nghiêm trọng cho tiến trình dân chủ hóa chế độ đồng nhất với minh bạch hóa quản lý quốc gia. Do đó, để Việt Nam sớm được dân chủ hóa, người Việt Nam trong và ngoài nước cũng như cộng đồng dân chủ quốc tế, đặc biệt là Mỹ, cần ủng hộ mạnh mẽ nỗ lực chống tham nhũng của Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng và êkíp cầm quyền của ông.

Trâm Oanh: Việc Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang được Ban lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đề cử vào chức Chủ tich nuớc khiến nhiều người lo lắng vì như vậy Nhà nước Việt nam sẽ trở thành Nhà nước công an trị đồng nghĩa đàn áp nhân quyền sẽ gia tăng, thêm nhiều người đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền sẽ bị sách nhiễu, đánh đập, bỏ tù, thậm chí chết trong đồn công an…Ý kiến của Tiến sĩ như thế nào?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Cần phải khẳng định rằng mọi Nhà nước cộng sản đều là Nhà nước công an trị. Tuy nhiên một Chủ tịch nước không xuất thân từ công an như Chủ tịch nước Trương Tấn Sang hiện nay còn làm mọi người có lương tri hy vọng Nhà nước Việt Nam cải thiện nhân quyền, tiến tới chấm dứt đàn áp nhân quyền và thực hiện các cải cách dân chủ và qua đó tạo ra một môi trường đối thoại thuận lợi hơn với các nước dân chủ phương Tây, đặc biệt là Mỹ. Thế nên nếu Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang làm Chủ tịch nước thì lo lắng về việc Nhà nước Việt Nam sẽ gia tăng đàn áp nhân quyền, bỏ tù thêm nhiều người bất đồng chính kiến…là hoàn toàn có cơ sở. Không những thế, mọi cuộc điều tra ở Việt Nam đều cho thấy công an nằm trong giới tham nhũng nhất Việt Nam nên Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang mà làm Chủ tịch nước thì công an tham nhũng không còn kiêng sợ ai nữa, sẽ trở thành hoàn toàn bất trị và điều này chắc chắn sẽ phá hoại hoàn toàn nỗ lực chống tham nhũng – giặc nội xâm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Do đó,tôi, Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, cho rằngTổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng kiêm Chủ tịch nước sẽ là giải pháp tối ưu chẳng những cho công cuộc chống giặc nội xâm là tham nhũng mà còn cho công cuộc chống giặc ngoài xâm từ Trung Quốc, và trên cơ sở đó tạo điều kiện thuân lợi cho hội nhập quốc tế của Việt Nam cũng như dân chủ hóa Việt Nam.

Ngoài ra, có một thực tế là ở các nước cộng sản còn lại gồm Trung Quốc, Lào, Triều Tiên, Cu Ba thì chức Tổng bí thư đảng cộng sản và Chủ tịch nước được nhất thể hóa ở một người.

Trâm Oanh: Ông Nguyễn Xuân Phúc đuợc Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng tán thành đề cử vào chức vụ Thủ tướng. Có nhiều nguời cho rằng ông Phúc là “con chuột béo lắm rồi”, nếu ông ta làm Thủ tướng ông ta sẽ tham nhũng hơn cả Nguyễn Tấn Dũng. Tiến sĩ nghĩ thế nào về nhận định này?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là người chống tham nhũng quyết liệt. Chúng ta đã chứng kiến ông Trọng đã phải bật khóc khi Hội nghị trung ương 6 Đảng CSVN khóa 11 bác đề nghị kỷ luật Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng do dính líu trực tiếp đến các vụ tham nhũng siêu nghiêm trọng tại Vinashine, Vinalines…đề nghị do chính ông Trọng đưa ra. Cuộc chiến “một mất một còn” mà ông Trọng tiến hành chống Nguyễn Tấn Dũng trước và trong Đại hội 12 Đảng CSVN chính là cuộc chiến chống tham nhũng – bán nước cho Trung Quốc. Do đó, không thể có chuyện Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chấp thuận ai đó tham nhũng nghiêm trọng làm Thủ tướng để rốt cuộc làm tiêu tan sự nghiệp chống tham nhũng của chính ông Trọng, hủy diệt chính ông Trọng. Nói cách khác, ông Nguyễn Phú Trọng không dại gì làm cái việc “tránh vỏ dưa để gặp vỏ dừa”, loại bỏ Nguyễn Tấn Dũng để rồi tái sinh Nguyễn Tấn Dũng!

Trâm Oanh: Giới quan sát cho rằng bà Nguyễn thị Kim Ngân, tân ủy viên Bộ chính trị đuợc Ban lãnh đạo Đảng CSVN đề cử vào chức vụ Chủ tịch Quốc Hội – cơ quan được nhiều người gọi là “hội của nghị gật” – không phải vì tài năng, kiến thức mà là vì có gia phả cách mạng. Quan điểm của Tiến sĩ ra sao?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Trước hết nếu cho rằng Quốc Hội Việt Nam hiện nay là “hội của nghị gật”, tức cơ quan quyền lực Nhà nước này gồm toàn những người không có khả năng phản biện đồng nhất với không có năng lực chuyên môn, trí tuệ, thì việc gì phải thắc mắc đại biểu Quốc Hội này, đại biểu Quốc Hội kia không có tài năng, kiến thức!
Tôi cho rằng gọi Quốc Hội Việt Nam là “hội của nghị gật” là hơi quá vì từ nhiệm kỳ Quốc Hội khóa trước chúng ta đã thấy có những tranh luận gay gắt tại Quốc Hội, không phải dự luật nào cũng được Quốc Hội thông qua ngay lần dầu đệ trình, cũng đã có đề án của Chính phủ bị Quốc Hội bác như dự án xây dựng đường sắt cao tốc Bắc – Nam, cũng đã có những đại biểu Quốc Hội có bản lĩnh đấu tranh như ông Dương Trung Quốc, ông Nguyễn Minh Thuyết… Nếu tại kỳ bầu cử Quốc Hội tháng 5 tới đây các ứng cử viên độc lập, tức không do Đảng CSVN và các cơ quan ngoại vi của Đảng đề cử, không bị chính quyền ngăn cản bằng những thủ đoạn bỉ ổi mà tôi đã là nạn nhân khi tôi tự ứng cử vào Quốc Hội vào năm 2007 và nếu các đại biểu Quốc Hội không phải đảng viên cộng sản chiếm ít nhất 1/3 Quốc Hội thì chắc sẽ không ai gọi Quốc Hội Việt Nam là “hội của nghị gật” nữa.

Liên quan đến bà Nguyễn Thị Kim Ngân, quan điểm của tôi là bà Ngân hay bất cứ phụ nữ nào khác có ghế trong 4 vị trí lãnh đạo cao nhất của Việt Nam gọi là “tứ trụ”, mà trong trường hợp này là ghế Chủ tịch Quốc Hội, là rất đáng khích lệ, tất nhiên với điều kiện là phải có đủ năng lực điều khiển Quốc Hội biểu quyết những gì có lợi cho dân, cho nước, bác bỏ những đề xuất vi Hiến, có hại cho dân, cho nước, kiểm soát mạnh mẽ và hiệu quả Chính phủ, chính quyền địa phương cũng như các cơ quan tư pháp từ trung ương tới địa phương đồng thời phải có đủ năng lực giải quyết rốt ráo, “cho đến đầu đến đũa”, mọi kiến nghị, khiếu nại, tố cáo của người dân với tư cách là một đại biểu Quốc Hội.

Tôi nhấn mạnh điểm cuối này vì tất cả các đại biểu Quốc Hội Việt Nam từ trước đến nay chỉ làm công việc của nhân viên bưu điện khi chuyển kiến nghị, khiếu nại, tố cáo của người dân thực hiện theo Hiến pháp và các Luật Khiếu nại, Tố cáo đến cơ quan Nhà nước có liên quan mà bất cần biết các đòi hỏi đó của người dân có được xử lý triệt để hay không. Thực vậy, đại biểu Quốc Hội phải là người đưa ra kết luận cuối cùng về các kiến nghị, khiếu nại, tố cáo của người dân mà họ nhận được trên cơ sở giải quyết, trả lời của các cơ quan Nhà nước có liên quan và chỉ có như thế đại biểu Quốc Hội mới thực sự là đại biểu của dân, do dân và vì dân.

Trâm Oanh: Một số nhà phân tích sợ rằng Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ tin dùng những người trung thành với Đảng hơn là giao các trọng trách cho những người thật sự có năng lực. Vậy ý kiến của Tiến sĩ thế nào?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Trong chế độ cộng sản thì để ngồi vào ghế lãnh đạo dù lớn dù bé đương nhiên phải có thẻ đảng viên cộng sản bất luận có năng lực hay không có năng lực. Nghĩa là về nguyên tắc người giữ cương vị lãnh đạo nào ở Việt Nam cũng phải trung thành với Đảng CSVN. Còn nói thẳng ra, những người có năng lực thật sự, tức những người có khả năng phản biện cao thì không vào Đảng CSVN, đơn giản vì nguyên tắc “tập trung dân chủ” của đảng cộng sản là phải làm theo cái mà ban lãnh đạo Đảng quyết định cho dù họ không tán thành. Nói cách khác, vào đảng cộng sản là đánh mất mình, mình không còn là mình nữa.

Mặc dầu vậy, để thành công trong công cuộc chống tham nhũng cũng như trong công cuộc bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ quốc gia trước xâm lược mà Trung Quốc đang chuẩn bị ráo riết, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng quyết không thể đưa vào êkíp của mình những kẻ có bằng chứng tham nhũng hay “tay đã nhúng chàm” – theo cách nói của chính ông Trọng – cũng như những người không có năng lực cho dù thề thốt trung thành với Đảng bao nhiêu đi nữa!

Trâm Oanh: Theo Tiến sĩ, Đại hội 12 của Đảng CSVN có phải là đại hội cuối cùng của đảng này hay không?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Tôi luôn khẳng định chế độ độc tài của Đảng CSVN phải sớm chấm dứt và thay vào đó là chế độ dân chủ – đa đảng. Điều này có nghĩa Đảng CSVN vẫn có thể tiếp tục hoạt động sau khi chế độ độc tài của Đảng bị xóa bỏ và vì lý do này, Đại hội 12 của Đảng CSVN không nhất thiết là đại hội cuối cùng của đảng này. Tôi cũng khẳng định rằng Đảng CSVN vẫn có thể lãnh đạo đất nước nếu Đảng giành thắng lợi trong các cuộc bầu cử tự do có sự tham gia của nhiều đảng phái.

Trâm Oanh: Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ có điều gì chia sẻ thêm?

Ts. Cù Huy Hà Vũ: Nhân Tết Bính Thìn 2016, tôi xin chúc mọi người Việt Nam trong và ngoài nước một Năm Mới dồi dào Sức khỏe, Thành công và xiết chặt tay nhau tiến mạnh trên con đường đấu tranh vì một nước Việt Nam Độc lập, Toàn vẹn chủ quyền và lãnh thổ, Tự do, Dân chủ và Nhân quyền đầy đủ.

Trâm Oanh: Xin chân thành cảm ơn Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ đã dành thời giờ cho cuộc phỏng vấn này và cũng xin chúc Tiến sĩ và phu nhân, Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà cùng đại gia đình Vạn sự như ý nhân Năm Mới Bính Thìn.

Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ là một nhà bất đồng chính kiến và tù nhân chính trị Việt Nam, đã ba lần khởi kiện Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng về các quyết định trái Hiến pháp và pháp luật. Ông cũng là tác giả của nhiều bài chính luận, bình luận chính trị – xã hội nổi tiếng đăng trên báo chí quốc tế, hiện là học giả thỉnh giảng tại Đại học Luật Northwestern, Hoa Kỳ.

Nhà văn Nhã Ca: Huế Tết Mậu Thân Chết Oan – 40 năm, 3 lần bị chôn sống

VNQDĐ

Nhà văn Nhã Ca

Những học sinh, nạn nhân bị thảm sát ở trường học Cai Lậy

Đúng vậy. Hàng ngàn người chết oan. Họ bị chôn sống tới ba lần. Lần thứ nhất chôn trong đất Huế. Lần thứ hai chôn ngay tại Hoa Kỳ. Và lần thứ ba, đang tiếp tục bị chôn tại Việt Nam. Những người chết oan nhắc tôi phải nói vậy. 

Họ đã bị chôn sống lần thứ nhất tại Huế Tết Mậu Thân.

Bị chôn ở Thành Nội, ở Gia Hội, ở Bãi Dâu, ở Phú Thứ, ở khe Đá Mài… Không chỉ trong núi trong rừng, nơi họ bị chôn còn là đất chùa, đất nhà thờ, đất trường học, và ngay tại vườn nhà…Trong số những người bị chôn có (Tâm Tuý,) cô bạn trường Đồng Khánh của tôi. Khi xác được đào lên, thấy tóc mọc dài hơn, móng tay mọc dài hơn. Bạn tôi bị chôn sống khi còn đầy sức sống, như nhiều nạn nhân khác. Họ bị chôn ra sao, chôn bằng cách nào?

Chỉ riêng 4 khu tại Gia Hội cộng lại đã là 473 người. Chính con cháu những người bị chôn -gồm toàn các thiếu niên 14, 15, 16 tuổi, học trò trường Nguyễn Du- bị buộc phải đào hố.

Những nạn nhân bị cột trói bằng dây điện dính nhau xếp hàng bên hố. Một vài người bị đập đầu. Cả dây người đang sống bị đạp xuống hố đè lên nhau. Cái đầu nào ngóc lên bị đập bằng cuốc.

Rồi báng súng AK và lưỡi lê buộc các thiếu niên phải lấp đất chôn sống cha anh chúng. Mười mấy em trong toán thiếu niên sau đó bị giết hết, chỉ ba em chạy thoát.

Một trong ba thiếu niên, nay là ông Tuấn, 56 tuổi, đang sống ở Úc.
Sau 40 năm câm nín, mới đây ông Tuấn đã bật khóc khi kể về những người chết oan: Dòi bọ trong hốc mắt. Dòi trong lỗ tai. Dòi trong mũi. Và ông vừa khóc vừa la là hôm nay tụi khốn nạn cầm quyền nó ăn mừng đại thắng Mậu Thân, tôi không chịu nổi nữa. Không chịu nổi nữa…
Đúng là ông Tuấn không thể chịu nổi, khi những người chết oan tiếp tục bị chôn sống bằng nhiều hình thức khác.

Huế Tết Mậu Thân bị chôn sống lần thứ hai.

Không ở đâu xa, mà ngay trên đất Hoa Kỳ này. Họ bị chôn không phải bằng cuốc, bằng xẻng mà bằng sự im lặng đồng loã của giới truyền thông Mỹ.

Vào thời điểm ấy, truyền thông khuynh tả tại Mỹ đang cổ võ phong trào phản chiến trong dân chúng, để buộc chính phủ Hoa Kỳ phải rút quân, tháo chạy khỏi Việt Nam. Trận chiến Mậu Thân, cộng quân thảm bại, báo chí truyền hình Mỹ vẫn ca lên mây xanh. Tấm hình Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn một đặc công cộng sản giữa trận địa liên tục bị phóng lớn để bôi bẩn, xoá nhoà mọi chiến thắng của quân dân miền Nam. Trong khi ấy, mọi tin tức hình ảnh cuộc thảm sát tại Huế Tết Mậu Thân bị cố ý dẹp bỏ. Truyền thông Mỹ tiếp tay, chôn sống vụ thảm sát.
Dân Mỹ bị che mắt. Kết quả là kẻ ác không đáng thắng đã thắng.
Và rồi,..

Huế Tết Mậu Thân đang bị chôn sống lần thứ ba.

Những ngày trước tết, nhà nước cộng sản đã tổ chức đủ kiểu lễ mừng “chiến công”. Mít tinh, diễn binh ở Saigon. Rồi tổ chức ngay tại Huế cái gọi là “Hội Thảo Khoa Học về cuộc tổng tấn công – tổng nổi dậy Tết Mậu Thân”
Khoa học kiểu gì vậy?

Chỉ là thứ khoa học “khủng bố đào hố chôn người” đang được “đổi mới” để tái diễn. Mục đích là bằng mọi giá, phải đánh tráo hồ sơ thảm sát Huế Tết Mậu Thân bằng cái hồ sơ khoa học giả tưởng về chiến công Tết Mậu Thân của họ. Nói gọn là ngụy tạo một chiến công giả để lấp liếm một tội ác thật.

Tại Huế hiện nay đang có những con đường được đặt tên là đường Mậu Thân, đường 68 để mừng chiến thắng;
Đài tưởng niệm nạn nhân tết Mậu Thân thời trước 75 đã bị phá bỏ. Những gia đình có thân nhân chết oan đều bị công an gọi lên, hoặc cho người đến tận nhà, ra lệnh “muốn sống yên thì im miệng.” Gia đình nào có người liên quan xa gần tới sách Giải Khăn Sô Cho Huế và Nhã Ca còn được thêm lệnh phải nói là họ bị xuyên tạc. Nhiều nhân vật cộng sản từng thú nhận là có giết oan ở Huế thời Mậu Thân đều bị bịt miệng..

Ngoài nước, đặc biệt là tại Mỹ, sách vở báo chí phim ảnh cộng sản tuyên truyền về chiến công tết Mậu Thân sẽ từng bước xâm nhập các thư viện, trường học, nhà sách, truyền hình…

Bốn mươi năm. Hai thế hệ rồi.
Chỉ ít năm nữa thôi, còn ai nhớ chuyện cũ.
Nhà nước cộng sản tính vậy, và đang mở chiến dịch “chôn sống vĩnh viễn hồ sơ thảm sát Tết Mậu Thân.”

Thưa quí vị, thưa các bạn,

Hôm nay tại đây, chúng ta đang cùng nhau trân trọng tưởng niệm.
Hồn thiêng những nạn nhân bị tàn sát, đang ở cùng chúng ta.

Là một người sống sót sau trận tàn sát Tết Mậu Thân, như nhiều người Huế sống sót khác, tôi luôn cảm thấy như con mắt của những người chết oan đang nhìn theo mình, tiếng kêu lấp trong đất của người bị chôn sống vẫn âm ỉ, nhắc nhở.

Với chúng tôi, điều được nhắc nhở lúc này là không cho phép lịch sử tiếp tục bị đánh tráo. Không để con em chúng ta phải học, phải đọc những điều gian dối về cha anh của họ. Không thể để tương lai tiếp tục bị phỉnh gạt.

Muốn vậy, ngay năm nay, năm thứ 40 sau biến cố Mậu Thân, phải làm sao cùng nhau tổ chức tới nơi tới chốn việc sưu tập mọi tài liệu, hình ảnh liên quan tới hồ sơ Tết Mậu Thân, kêu gọi những nhân chứng Mậu Thân còn sống kể ra từng chi tiết sự việc, ghi chép bằng âm thanh, hình ảnh, chữ nghĩa, thành lập một thư khố về vụ thảm sát Mậu Thân. Sau đó là tổng hợp, nghiên cứu mọi yếu tố lịch sử, pháp lý, thực hiện công trình phiên dịch, biên tập và ấn loát đúng mức. Công trình ấy sẽ thành những cuốn sách đủ tầm vóc, Việt ngữ, Anh ngữ và dành lại vị trí xứng đáng cho sự thật lịch sử.

Để làm được những việc trên đây, cần mời gọi mọi người tâm huyết ngồi lại với nhau, cùng bàn bạc, hoạch định, cần góp công góp của. Chính vì mục đích này, sách mới Giải Khăn Sô Cho Huế hôm nay đang trình diện quí vị tại đây. Toàn bộ số tác quyền thu được từ sách sẽ được góp vào quĩ khởi đầu cho dự án kể trên.

Cách đây 40 năm, cũng từ những nhắc nhở của Huế Tết Mậu Thân, tôi đã cầm bút viết. Và sách “Giải Khăn Sô Cho Huế” được in lần đầu tại Việt Nam năm 1969. Toàn bộ tác quyền từ sách này được góp vào việc trùng tu thư viện trường Đồng Khánh và lập giải thưởng hàng năm “Luận án Tiến Sỹ Y Khoa xuất sắc nhất” tại Đại Học Y Khoa Huế.
Ngay sau ngày Saigon bị đổi tên đổi đời, cuốn “Giải Khăn Sô Cho Huế” đã được treo trong cái gọi là “Nhà Trưng Bầy Tội Ác Mỹ Nguỵ”. Bản thân tác giả cùng ông chồng và các bạn nhà văn Saigon thì đi tù, nhà cửa bị tịch thu, con thơ bị đuổi nhà, đuổi trường…

Số phận mỉa mai của cuốn sách sang được tới Mỹ vẫn chưa yên, mà còn bị “cắm cờ oan khiên.” Hồi tháng Năm năm 2007 vừa qua, phim “Đất Khổ” cuốn phim đặc biệt về Huế Mậu Thân, dựng theo một phần “Giải Khăn Sô Cho Huế” và do chính Nhã Ca viết đối thoại, lại được công ty sản xuất phim Mỹ ra DVD mang bán cho dân Hoa Kỳ với bao phim có nền (cờ) đỏ sao vàng. Sách mới “Giải Khăn Sô Ra Mắt” và báo xuân Việt Báo năm nay có lên tiếng than phiền vụ “cắm cờ oan khiên” này. Điều an ủi là sau khi vấn đề được nêu lên, hãng Mỹ đã nhanh chóng dẹp bỏ cái bao bìa có hình là cờ máu, để thay bằng bao bìa mới có hình cờ vàng và bản đồ Việt Nam. Có bạn bảo tôi, dù sao tư bản Mỹ sửa sai cũng nhanh hơn Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa. Khi dự án dành lại sự thật vụ thảm sát Huế Tết Mậu Thân tiến hành, chúng ta sẽ tiếp tục đòi họ sửa sai.

Sách mới “Giải Khăn Sô Cho Huế” đang được trình diện quí vị hôm nay không chỉ là một cuốn bút ký như cũ mà là cả ba cuốn sách gom lại làm một, gồm tất cả chữ nghĩa Nhã Ca viết về Huế Tết Mậu Thân gồm nhiều bút ký, truyện ngắn và thêm truyện dài Tình Ca Trong Lửa Đỏ.

Dự án này sẽ được khởi sự bàn luận chính thức trong tuần lễ triển lãm Tưởng Niệm 40 Năm Huế Tết Mậu Thân, khai mạc tại Việt Báo Gallery tại Little Saigon, vào lúc 2 giờ trưa, Chủ Nhật 24 tháng 3 sắp tới.

Bài phát biểu của nhà văn Nhã Ca Huế Tết Mậu Thân Chết Oan: 40 năm, 3 lần bị chôn sống tại Lễ tưởng niệm 40 năm các nạn nhân bị thảm sát trong tết Mậu Thân, tổ chức tại Houston ngày 24 tháng 2 năm 2008.

IoT – nền tảng kết nối tương lai

Năm 2016 đánh dấu 20 năm triển khai dịch vụ Internet ở Việt Nam, kết nối Việt Nam với thế giới qua Internet. Không còn nghi ngờ, trong 20 năm qua, Internet đã đóng góp vào việc thay đổi cách thức chúng ta sống, làm việc, học tập và giải trí và hướng đến một cuộc sống và xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.  

Phủ sóng về bản làng vùng cao. Ảnh: Huỳnh Phạm Anh Dũng

Từ “cục gạch” đến internet vạn vật

Thế giới đã và đang thay đổi nhanh hơn bao giờ hết trong những năm gần đây, đơn cử như trong một miếng hình chữ nhật con con mà ta vẫn gọi là điện thoại di động. Từ một “cục gạch” do ông Martin Copper từ Motorolar chế tạo ra năm 1973, người ta phải mất 11 năm để có thể thương mại hóa và đưa điện thoại di động ra thị trường.

Chỉ trong vòng 5 năm, từ chiếc Galaxy S đầu tiên với chỉ 6 cảm biến cho đến phiên bản Samsung S5 đã có đến 16 cảm biến cùng với bộ xử lý, khả năng lưu trữ lớn đến mức không thể có được trong các hệ máy tính chuyên dụng trước đây.

Điều kỳ diệu là tất cả những công nghệ và khả năng này có thể nén lại trong một thanh chữ nhật nặng hơn 100 gam có thể cầm gọn trong tay mà theo TS.Gregory N. Washington vào những năm 1980 tương đương 1.400 kg thiết bị với các công nghệ rời rạc không kết nối với nhau.

Điều mang lại giá trị chính đó là số lượng các đối tượng được kết nối. Theo Định luật Metcalfe, giá trị mang lại của một mạng viễn thông tăng theo bình phương của số đối tượng được kết nối trong mạng lưới trong khi đó giá thành chung thì tăng tỷ lệ thuận với số đối tượng được kết nối trong mạng lưới.

Chính vì nhìn thấy giá trị này và do các nhu cầu thực tế trong các ngành mà số lượng các đối tượng không phải con người được kết nối tăng với một tốc độ chóng mặt, cho đến nay, đạt trên 25 tỷ và dự báo sẽ tăng đến hơn 50 tỷ vào 2020. Đó là điện thoại di động, máy tính, thiết bị đeo được kết nối, camera IP, máy giặt thông minh, TV thông minh, đèn giao thông thông minh, xe ô tô được kết nối… được kết nối với mục đích mang lại giá trị mới đáp ứng nhu cầu mới của con người hiện nay và tương lai.

Tiến hóa của internet qua các thời kỳ vượt xa những mục đích ban đầu của những nhà phát minh ra internet. Chúng ta đã trải qua thời kỳ số hóa cách truy xuất thông tin với dịch vụ như email, web, search; đến thời kỳ nền kinh tế được kết nối với sự ra đời của thương mại điện tử bằng việc bước đầu số hóa quy trình công việc.

Sau khủng hoảng những đầu năm 2001, thế giới chuyển sang một thời kỳ mới nơi mà mọi cá nhân có vai trò bình đẳng và cơ hội như nhau trong một thế giới phẳng hơn với các dịch vụ số hóa các tương tác như mạng xã hội, đám mây, di động, video. Song song với internet, sự hội tụ của công nghệ thông tin (CNTT) và liên lạc viễn thông vào thành ICT một thế giới khác cũng chuyển động không ngừng với các cuộc cách mạng lớn tạo nên thế giới của các công nghệ điều hành: tự động hóa, điều khiển, đo lường, điện tử…

Từ những thách thức và nhu cầu mới để có thể kết nối toàn bộ doanh nghiệp từ phân khúc ICT đến phân khúc OT (Operational Technology) một xu hướng mới hay một thời kỳ Internet mới ra đời: Internet của sự vật (Internet of Things – IoT), nơi mà không chỉ con người kết nối với nhau nữa mà các sự vật cũng kết nối với nhau, cung cấp các thông tin có giá trị kịp thời cho con người với những khái niệm mới như wearable, M2M, sensors, big data/ analytics…

Khả năng mới này giúp chúng ta kết nối những gì chưa được kết nối vào một mạng lưới khổng lồ xuyên suốt từng ngành, lĩnh vực. Thế giới đã có một tầm nhìn hướng đến thời kỳ IoT, nơi chúng ta có thể số hóa thế giới kết nối con người, sự vật và dữ liệu bằng các quy trình thông minh để trị giá tiềm ẩn lên đến 19 ngàn tỷ USD trong khoảng thời gian 2013 – 2022.

Tầm nhìn cho Việt Nam

Từ việc quan sát và dự báo quá trình tiến hóa của internet, Việt Nam có thể chớp lấy cơ hội của Internet of Everything và cần xây dựng vững chắc nền tảng cơ sở từ Internet of Things (IoT) ngay từ bây giờ trong tất cả các lĩnh vực, từ quốc gia đến từng hộ dân, cá nhân.

Từ một góc nhìn khác, chúng ta đã đã trải qua hai thời kỳ phát triển của nền tảng ICT: Nền tảng thứ nhất từ ban đầu đến 1998 (theo cách gọi của IDC). Thời kỳ chúng ta có terminal/mainframe phục vụ cho hàng triệu người dùng may mắn với hàng ngàn ứng dụng; Nền tảng thứ 2 (đến 2011) với LAN/ Internet, Client/ Server, PC phục vụ cho hàng trăm triệu người dùng với hàng chục ngàn ứng dụng.

Nay chúng ta đang trong thời kỳ chuyển tiếp sang nền tảng thứ ba với Mobile Broadband, Big Data/Analytics, Social Business, Cloud Service, thiết bị mobile phục vụ cho hàng tỷ người dùng và hàng chục tỷ đối tượng kết nối không phải là con người với hàng triệu ứng dụng. Từ góc độ nền tảng ICT, các xu hướng mới thúc đẩy sự phát triển của nền tảng thứ ba bao gồm: Robotic, IoT, giao diện tự nhiên, hệ thống nhận thức, in 3D và an ninh thế hệ mới.

Các cường quốc CNTT xuất phát từ châu Á như Ấn Độ, Trung Quốc, Hàn Quốc, Singapore đã tận dụng tối đa cơ hội ở nền tảng thứ 2 để mang CNTT trở thành một ngành chủ đạo tầm quốc gia, vị trí cao trong quốc tế và hỗ trợ cho các ngành khác phát triển vượt bậc. Việc chuyển sang nền tảng thứ ba cho Việt Nam một cơ hội mới “bình đẳng” hơn, nhưng nếu không có những bước đi chiến lược, táo bạo và quyết liệt thì cơ hội cũng chỉ mãi là cơ hội.

Một quốc gia như Việt Nam từ mạng ICT cho 90 triệu người dùng khi chuyển sang IoT, toàn bộ các đối tượng được kết nối và con người có thể lên đến hơn 1 tỷ. Điều đó cho thấy nếu thực sự muốn bước vào cuộc chơi của tương lai, của Internet of Everything, thì không thể tiếp tục nâng cấp mạng ICT theo lối mòn cũ, mà phải có một tầm nhìn tổng thể cho từng doanh nghiệp, tổ chức, quốc gia cho làn sóng số hóa mới.

Đó phải là một sự chuyển mình tổng thể trong mọi lĩnh vực: giáo dục, y tế, giao thông, năng lượng, sản xuất, quốc phòng, an ninh xã hội, quản lý đô thị, điều hành chính phủ/cung cấp dịch vụ công… với các mô hình như Bệnh viện thông minh, Lưới điện thông minh, Học tập được kết nối, Giao thông thông minh, Thành phố thông minh…

Sau khi gia nhập WTO, Việt Nam đã đón một làn sóng FDI khổng lồ, mang lại các giá trị kinh tế, xã hội lớn cho Việt Nam. Đó là cơ hội lớn để chúng ta có thể ứng dụng mô hình IoT cho từng ngành nghề nhằm tối đa hóa việc tạo ra giá trị và tính bền vững của từng dự án.

Đứng trước làn sóng mới của FDI, trước cơ hội mở ra sau TPP và gần đây là ACE cũng như hàng loạt dự án cơ sở hạ tầng quốc gia chiến lược từ nguồn ngân sách, chúng ta cần có những bước đi chiến lược để xây dựng một nền tảng IoT hiện đại, đồng bộ để tối đa hóa giá trị mang lại cũng như tạo nền tảng cho cuộc cạnh tranh mới từ mức cá nhân, doanh nghiệp cho đến quốc gia trong thời kỳ Internet of Everything hay nói một cách khác của WTO, TPP, ACE nơi mà không có chỗ cho những tụt hậu, trì trệ, thiếu hụt, không tương thích, không kịp thời, không linh hoạt.

IoT không còn là một dự đoán nữa mà là một cuộc cách mạng ứng dụng công nghệ mới đang diễn ra như vũ bão trên toàn thế giới. Chúng ta có thật sự tận dụng được cơ hội tạo ra của WTO, TPP, ACE hay không xuất phát chính từ những bước chuyển đổi cơ bản cơ sở hạ tầng số doanh nghiệp, tổ chức, ngành, quốc gia và tri thức của mỗi cá nhân từ ICT sang nền tảng thứ ba cho IoT và xa hơn là Internet of Everything.

(Bài viết có sử dụng thông tin, minh họa của Cisco, Intel, IDC, Hillcrest Labs, Tiến sĩ Gregory N. Washington)

@DoanhnhanSG