Bị vùi dưới tuyết âm 30 độ C suốt 2 tháng vẫn sống sót

Bị tai nạn vùi trong tuyết -30 độ C suốt 2 tháng, có Chúa mới biết được tại sao anh ấy vẫn còn sống.

Khi được chiêm ngưỡng băng tuyết, trong lòng mỗi người chúng ta không khỏi trào dâng những cảm xúc khó tả. Ngoài tác dụng bảo quản đồ ăn tươi sống, băng tuyết còn có khả năng duy trì sự sống cho nhiều sinh vật. Tuy nhiên, con người không giống như các loài động vật , không thể thích ứng với nhiệt độ ngoài trời mà làm cho nhiệt độ cơ thể hạ xuống rất thấp để duy trì sự sống. Kỳ lạ hơn nữa là người bình thường không ăn uống vẫn thể sống trong 2 tháng quả là không thể tin nổi. Thế nhưng, câu chuyện lạ lùng ấy đã xảy ra với anh Peter Skyllberg – người được xem như đã tạo nên kỳ tích để đời. Người đàn ông 44 tuổi này bị vùi trong núi tuyết phía Bắc Thụy Điển suốt 2 tháng mà vẫn có thể sống sót khiến mọi người vô cùng cảm phục.

Cảnh sát tưởng chiếc ô tô chở Peter bị đâm cháy

Các bác sĩ Thụy Điển ca ngợi tình huống này như là sự kiện để đời, còn các chuyên gia thời tiết kinh ngạc nói rằng không ai đó có thể chịu đựng được ở điều kiện thời tiết khắc nghiệt như vậy trong một thời gian dài. Lúc được phát hiện, Peter đã đang trong tình trạng suy yếu. Cảnh sát còn tưởng rằng chiếc ô tô chở anh Peter bị đâm cháy, nhưng khi đào sâu xuống lớp tuyết khoảng 1 mét thì phát hiện anh đang nằm cuộn lại trong một chiếc túi ngủ ở ghế sau xe. Peter đang ở tình trạng vô cùng đói khát, anh không thể đi lại, cũng không nói chuyện được.
Các chuyên gia cho rằng anh may mắn sống sót nhờ rơi vào một loại trạng thái ngủ đông. Ngủ đông là trạng thái hạ thân nhiệt có điều hòa ở động vật. Hiện tượng này xảy ra trong vài ngày hoặc hàng tuần giúp cho động vật tiết kiệm năng lượng trong mùa đông. Thông thường, chúng ta chỉ bắt gặp trạng thái ngủ đông của các loài động vật như chuột, dơi, sóc, rắn… Trạng thái ngủ đông ở con người thực sự hi hữu. Trạng thái này làm chậm quá trình trao đổi chất và giúp Skyllberg thoát khỏi lưỡi hái của tử thần.
Khi cảnh sát tìm thấy chiếc xe, nhiệt độ ngoài trời âm 30 độ C. Bác sĩ Stephan Branth cho biết, Peter đang tiến vào trạng thái ngủ đông, nhiệt độ cơ thể được điều chỉnh đến khoảng 31 độ, do đó năng lượng cơ thể không bị tiêu hao hết quá nhanh. Tuy nhiên, cũng có những bác sĩ khác không đồng ý với lập luận này, cho rằng con người không có cơ chế tự điều chỉnh nhiệt độ hạ thấp xuống. Đây quả là hiện tượng hy hữu.

Trước đó, năm 2006, một người đàn ông 35 tuổi, quốc tịch Nhật Bản đã được tìm thấy tại một vùng núi phủ đầy tuyết sau 24 ngày kể từ khi mất tích. Khi đội cứu hộ tìm thấy, họ nhận ra cơ thể của nguời đàn ông gần như không còn hoạt động nữa. Sau khi được khám nghiệm cẩn thận, đội cứu hộ nhận thấy người đàn ông này đã rơi vào trạng thái ngủ đông: Mọi cơ quan gần như đã ngừng hoạt động, nhiệt độ cơ thể giảm xuống còn 7,1°C, quá trình tiêu hóa chậm đến mức gần như đứng yên. Với những biện pháp y tế thích hợp, người đàn ông này nhanh chóng hồi phục sức khỏe.

Câu chuyện kì diệu này phải chăng chỉ là con số 1% quá may mắn hay thực tế, tất cả chúng ta đều có thể làm như vậy?

Trong một thí nghiệm năm 2005, các nhà khoa học đã được chứng kiến quá trình ngủ đông lần đầu tiên ở loài chuột sau khi tiêm vào cơ thể chúng khí hyđrô sunphát liều cao. Khi khí gas đi vào cơ thể, nó sẽ dần thay thế mọi vị trí của ôxy rồi ngắt toàn bộ quá trình trao đổi chất của chuột, nhiệt độ cơ thể cũng hạ thấp dần. Vài tiếng sau, các nhà khoa học thay thế khí hyđrô sunphát bằng không khí thường, những chú chuột thí nghiệm đã tỉnh lại và không có bất cứ biểu hiện bất thường nào.
Tuy nhiên, dù có bất cứ giải thích nào đi chăng nữa, chúng ta không thể phủ nhận, khi gặp phải hoàn cảnh nguy hiểm, ý chí muốn sống sót là rất quan trọng. Câu chuyện kỳ lạ này cũng như hàng trăm câu chuyện kể về ý chí mạnh mẽ của con người. Rõ ràng, người ta vẫn luôn kinh ngạc trước ý chí phi thường ấy. Nó mạnh mẽ tới mức dù sống trong hoàn cảnh, môi trường như thế nào thì người ta vẫn chọn sống tiếp và sẵn sàng vượt qua thử thách dù có phải cố gắng đến hơi thở cuối cùng. Anh Peter sống được qua hai tháng vùi trong tuyết có lẽ là nhờ anh không đánh mất hi vọng sinh tồn, luôn tin tưởng vào ý chí của bản thân.
Ảnh: Internet

Lượm lặt tin 28-3-2017

Bốn phóng viên VN bị bắt vì sai phạm

Ba phóng viên, trong đó có trưởng đại diện văn phòng báo Kinh doanh và Pháp luật ở Hải Phòng, vừa bị bắt hôm 24/3 vì hành vi “lợi dụng danh nghĩa nhà báo để cưỡng đoạt tiền của nhân dân”.

Công an TP Hải Phòng cho hay đã bắt quả tang ông Phan Thành Long, phóng viên báo Kinh doanh và Pháp luật, “có hành vi đe dọa người dân là sẽ đăng trên báo Kinh doanh và Pháp luật vì vi phạm nguyên tắc xây dựng” để tống tiền.

Qua điều tra, Công an Hải Phòng phát hiện ông Phan Văn Thương, Trưởng văn phòng đại diện báo này ở Hải Phòng đã tổ chức cho các phóng viên và cộng tác viên trong đó có ông Long, nắm “các hộ gia đình, các tổ chức xã hội có dấu hiệu vi phạm về quản lý xã hội thì đến dọa đăng báo nếu không chịu nộp tiền”.

Công an đã bắt ông Phan Văn Thương, khám xét khẩn cấp nơi ở và nơi làm việc của ông về hành vi cưỡng đoạt tài sản.

Một phóng viên khác của Kinh doanh và Pháp luật ở Hải Phòng là Phạm Văn Tân cũng bị bắt.

Theo Công an TP Hải Phòng, nhóm này đã thực hiện hành vi phạm tội “trong thời gian dài và thu tiền của nhiều người”.

Ban biên tập báo Kinh doanh và Pháp luật, thuộc Trung ương Hội Marketing Việt Nam, hôm thứ Hai 27/3 thừa nhận sự việc và ra thông cáo “coi đây là một vụ việc vi phạm pháp luật nghiêm trọng làm vẩn đục môi trường báo chí cách mạng cần phải vạch trần và xử lý nghiêm để làm gương”.

Trong khi đó, một người thuộc báo Bảo vệ Pháp luật, văn phòng đại diện ở TP HCM, bị bắt tối 25/3 vì nghi “liên quan tới một vụ lừa đảo chạy án”.

Bảo vệ và Pháp luật là báo của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao.

Báo Tuổi Trẻ cho hay nghi can là lãnh đạo văn phòng đại diện của tờ báo ở TP HCM, bị Công an phường 8 quận Phú Nhuận bắt vì liên quan chạy án cho một gia đình có ba người bị bắt giữ, xử lý về hành vi cố ý gây thương tích.

Báo này cũng nói nghi can bị bắt đã nhận 100 triệu đồng của gia đình nhưng đòi thêm 500 triệu để chạy giảm án

——————————————

Ông Trump bổ nhiệm con rể vào vị trí quyền lực mới

Hôm nay, Tổng thống Trump sẽ công bố một văn phòng mới của Nhà Trắng có quyền hạn sâu rộng nhằm cải tổ lại bộ máy quan liêu và thực hiện các cam kết trong chuyến dịch tranh cử, do con rể Jared Kushner đứng đầu.

c0n

Văn phòng Sáng tạo của Nhà Trắng, do Jared Kushner – cố vấn cao cấp của ông Trump điều hành, sẽ hoạt động như đội chiến thuật tinh nhuệ đặc biệt SWAT ở Cánh Tây và báo cáo trực tiếp cho tổng thống. Văn phòng này bao gồm các cố vấn chiến lược, các cựu giám đốc điều hành, và được thiết kế để nhằm truyền tải những tư tưởng mới vào Washington.

“Tất cả người Mỹ, bất kể có quan điểm chính trị nào, đều có thể nhận ra rằng sự trì trệ của chính phủ đã cản trở khả năng của chúng tôi để hoạt động đúng chức năng, dẫn đến trì trệ và chậm trễ” – ông Trump phát biểu với tờ Washington Post.

Jared Kushner, 36 tuổi, có kế hoạch biến Văn phòng mới thành một “nhà máy ý tưởng” có khả năng thu hút những tài năng hàng đầu cả từ bên trong và bên ngoài chính phủ, và đóng vai trò như một chất kết nối với các cộng đồng doanh nghiệp, từ thiện và học thuật.

“Chúng ta phải tạo nên sự xuất sắc trong chính phủ. Chính phủ phải được điều hành như một công ty lớn của Mỹ. Hy vọng của chúng tôi là có thể đạt được những thành công và hiệu quả cho khách hàng – những công dân Mỹ” – Kushner phát biểu hôm 26.3.

Văn phòng Sáng tạo của Nhà Trắng sẽ đặc biệt tập trung vào công nghệ và dữ liệu, hợp tác với những người khổng lồ như giám đốc điều hành của Apple, Tim Cook, nhà sáng lập Microsoft, Bill Gates, giám đốc điều hành Salesforce Marc Benioff, và nhà sáng lập kiêm giám đốc điều hành Tesla, Elon Musk.

———————————————-

Nhật Bản: Hội đồng giáo dục nói lời xin lỗi và quyết tìm ra hung thủ sát hại bé gái người Việt

Trong cuộc họp báo tối ngày 26/3, Hội đồng giáo dục thành phố Matsudo cho biết, vẫn chưa tìm được manh mối gì của hung thủ. Người đứng đầu hội đồng luôn miệng xin lỗi và tỏ ra tức giận, ông nói, nhất định sẽ tìm ra hung thủ sát hại bé gái người Việt.

Ngày 24/3, bé Lê Thị Nhật Linh mang quốc tịch Việt Nam đang học lớp 3 tại thành phố Matsudo mất tích khi đang trên đường đến trường. 2 ngày sau đó, cảnh sát đã phát hiện thi thể của em trong một con mương tại thành phố Abino, tỉnh Chiba, Nhật Bản.

Được biết, thi thể bé Nhật Linh được tìm thấy ở gần sông Tonegawa, nằm gần ga Toride và xung quanh là cánh đồng trải dài khoảng 2km theo hướng đông nam.

nhat

Thi thể cô bé người Việt được phát hiện sau 2 ngày mất tích.

Một thầy giáo trong trường tiểu học, nơi cô bé người Việt theo học cho biết, thầy và bé Nhật Linh hay chào hỏi nhau ở hành lang, sự ra đi của bé khiến thầy bị sốc và bày tỏ tiếc thương vì không thể giúp được gì cho cô bé.

Được biết, vụ mất tích được xác nhận sau khi cô giáo của trường gọi điện cho gia đình thông báo bé Nhật Linh không đến trường và thân nhân đã trình báo cảnh sát sau khi không tìm được bé.

Theo các nguồn tin trên mạng, do trường học gần nhà và là tuyến đường quen thuộc nên em thường tự đi học một mình.

Một camera an ninh đã ghi được hình có một ôtô xuất hiện trên cung đường em Linh đi học và dường như đã theo dõi em trong khoảng một tháng. Tuy nhiên, biển số xe đã bị che.

Theo thông tin thêm từ cảnh sát, họ còn nhận được tin báo sau đó là chiều ngày 24 có một bé gái nhận dạng giống bé Linh ở gần một công viên thuộc thành phố Matsudo cùng với một vài người khác. Hiện tại, cảnh sát vẫn đang tiếp tục điều tra, làm rõ vụ việc.

Lý do khiến 8.000 người Nga biểu tình phản đối chính phủ

Một báo cáo tố cáo tài sản của Thủ tướng Nga đã thu hút 12 triệu người xem trong gần một tháng qua.

ng1Báo cáo của ông Alexei Navalny về tài sản của Thủ tướng Nga. (Ảnh: fbk.info)

Nước Nga đang dậy sóng với một loạt cuộc biểu tình diễn ra ở nhiều thành phố. Riêng ở thủ đô Moscow, hôm 26/3 có hơn 8.000 người biểu tình dẫn đến cảnh sát phải bắt giữ hơn 600 người.

Nguồn cơn của làn sóng biểu tình này là những tố cáo Thủ tướng Dimitry Medvedev tham nhũng và sở hữu tài sản hàng tỷ USD thông qua “các thương vụ có vấn đề”.

Tác giả của những tố cáo này là ông Alexei Navalny, một lãnh đạo đối lập và người vận động phong trào chống tham nhũng. Ông thành lập Quỹ Chống tham nhũng (FBK) chuyên điều tra các quan chức cấp cao, theo Thời báo New York.

Ông Dimitry Medvedev từng là tổng thống Nga từ 2008-2012, bị cáo buộc đã sử dụng mạng lưới các quỹ từ thiện của các cộng sự thân cận để che dấu các tài sản bao gồm: các biệt thự sang trọng ở Nga và nước ngoài, du thuyền, và một số trang trại.

Theo ông Navalny, Thủ tướng Nga đều đăng ký quyền sở hữu dưới tên các công ty nước ngoài và các tổ chức từ thiện. Quỹ Chống tham nhũng (FBK) của Navalny còn cung cấp các bức ảnh từ Instagram của ông Medvedev và những thước phim ghi lại hình ảnh được cho là biệt thự của Thủ tướng Nga.

FBK cho rằng, những tài sản bí mật trên ông Medvedev có được thông qua các mạng lưới từ thiện trá hình, trong đó cá nhân Thủ tướng Nga đã nhận được hàng tỷ rúp từ các doanh nhân và các khoản vay ngân hàng.

Ông Navalny nói trong đoạn phim đăng tải trên Youtube: “Dựa theo những tài liệu được tiết lộ, chúng tôi có thể khẳng định ít nhất 70 tỷ rúp (tương đương 1,2 tỷ USD) đã được chuyển thành tiền mặt và tài sản của các quỹ của ông Medvedev”, theo báo Deutsche Welle (Đức).

Đoạn phim này đã thu hút hơn 12 triệu người xem trên Youtube trong 1 tháng qua.

Phản ứng của chính phủ Nga trước cáo buộc

Natalia Timakova, người phát ngôn của ông Medvedev, đưa ra tuyên bố bác bỏ cáo buộc. Timakova trước đó cho biết điều tra của Navalny không đáng gây chú ý vì đây rõ ràng là sự tuyên truyền chống lại thủ tướng.

Đồng thời, phát ngôn viên của Tổng thống Nga Vladimir Putin cho biết thông tin về việc Thủ tướng Dmitry Medvedev nhận hối lộ là không đáng lưu tâm, theo hãng tin Tass.

“Đây không phải ví dụ đầu tiên về sự sáng tạo của công dân đã bị kết án nổi tiếng này”, ông Peskov nói. Navalny từng bị kết án do gian lận năm 2014 và được hưởng án treo ba năm rưỡi.

Vào tháng 12/2016, ông Navalny tuyên bố sẽ tranh cử Tổng thống Nga vào tháng 3 năm 2018. Hồi năm 2013, ông tranh cử chức Thị trưởng Moscow và nhận được 27% phiếu bầu, và gần với đích chiến thắng.

Biểu tình và bị bắt

ng2

Ông Alexei Navalny bị bắt khi biểu tình hôm 26/3. (Ảnh: Ria.ru)

Trong cuộc biểu tình hôm 26/3, ông Navalny, đã bị bắt cùng với hàng chục người tham gia biểu tình phản đối nạn tham nhũng tại thủ đô Moscow, theo nhân chứng nói. Những người biểu tình đã tìm cách ngăn chặn không cho chiếc xe của cảnh sát đưa ông Nalvalny đi.

Viết trên tài khoản Twitter, sau khi bị bắt giữ, ông Navalny kêu gọi những người tham gia cuộc biểu tình tiếp tục với việc tuần hành và bày tỏ thái độ.

“Hỡi các bạn! Tôi vẫn ổn. Không cần phải đấu tranh để tôi được thả. Hãy tuần hành dọc theo Tverskaya [con đường chính ở Moscow]. Hãy tập trung vào chủ đề đấu tranh chống tham nhũng”.

Dương Minh

Kính gửi bác Đoàn Ngọc Hải, Phó Chủ tịch quận 1, thành Hồ

Nguyễn Thị Vĩnh Phú

Ông Đoàn Ngọc Hải, được mệnh danh “Hung thần đường phố” đang chỉ huy chiến dịch “Giành lấy vỉa hè”. Ảnh: MTG

Kính thưa bác,

Con không hy vọng gì bác đọc lá thư nầy, vì con biết rằng hiện giờ bác đang rất bận trong chiến dịch làm đẹp thành phố, nhưng vì con quá đau khổ và bức xúc cho hoàn cảnh riêng của gia đình con, con muốn trang trải nỗi niềm riêng tư, hy vọng cộng đồng chia sẻ…

Con hoàn toàn ủng hộ công việc đáng hoan nghênh của bác, tuy nhiên bên cạnh đó, nó đã bức tử biết bao gia đình khốn khổ, trong đó có gia đình con. Giả sử chiến dịch dẹp hè diễn ra cách đây 20 năm, thời điểm đó bác đang phụ mẹ già buôn bán lề đường, kiếm từng đồng nuôi bác ăn học thì thử hỏi bác có được ăn học để có 3 bằng cử nhân vả đi lên địa vị như ngày hôm nay???

Bác ơi, mẹ con là 1 nhà giáo nghỉ hưu, là một đảng viên và đã nhận được bằng khen là Nhà giáo Nhân dân (bạn bè chế giễu mẹ con là “nhà dốt nhăn răng” vì đôi khi bán ế và đói, mẹ con hay ngồi há mồm. Chồng chết, tiền hưu không đủ nuôi 2 con ăn học,  mẹ con liều đi vay của bạn bè 30 triêu để sang lại chỗ ngồi buôn bán đó, rồi hàng tháng phải trả tiền mặt bằng cho bác chủ nhà cũng là 1 đảng viên nghỉ hưu, hàng tháng còn phải đóng cho Phường tiền gì đó… rồi tiền cho các chú dân phòng để các chú có đủ sức khỏe đi ăn trộm, à quên, đi bắt trộm ạ. Chưa hết đâu, còn chú công an khu vực mới là nhân vật quan trong, để chú kip thời báo động mỗi khi có kiểm tra hè phố….

Đáng sợ nhất là các chú đầu gấu, nếu không có tí tiền trà nước, chỉ cần 3 chú ra ngồi tán gẫu thì ngày đó khỏi buôn bán đựợc… Bao nhiêu thứ thuế không tên đè nặng trên đôi vai gầy guôc của mẹ con. Gán từ “chiếm” cho những người nghèo kiếm sống trên hè phố như vậy có quá nặng lời không, trong khi đảng và nhà nước đã có chính sách gì giúp đỡ cho họ chưa? Có những kẻ ỷ có chức có quyền, chiếm nhà, chiếm đất của dân, pháp luật sao không xử lý họ?

Bác Hải ơi, sau khi bác cho lính tich thu những dụng cụ kiếm sống của gia đình con, mặc cho những khóc lóc van xin của mẹ, bác dõng dọc tuyên bố: bà là Đảng viên, phải làm gương trước, không ai được đứng trên pháp luật (sic…trừ những đảng viên cao cấp)! Than ôi, vì quá uất ức, nghĩ đến số nợ 30 triêu chưa trả hết, tiền thuê nhả, nuôi 2 con daị ăn hoc, vài ngày sau đó, mẹ con bị đột quỵ và đã ra đi không một lời trăng trối!

Hỡi ơi, mẹ đã đi rồi, đời 2 con rồi sẽ ra sao, con biết sẽ làm gì đây? Bóng tối tương lai bao trùm tuổi trẻ. Cử nhân tiến sĩ còn thất nghiệp, con gái mẹ chưa xong đaị học, làm sao chen vai với cuộc đời?

Cúi đầu bái lạy tổ tiên tộc NGUYỄN, trăm ngàn lạy mẹ cha hãy tha thứ cho con, con đã quyết định rồi, con sẽ đi làm cái nghề không vốn, con sẽ bán trôn nuôi miệng và nuôi em con ăn học thành tài, không phải 3 cái bằng cử nhân như bác Hải đâu mà phải là Tiến sĩ mẹ ạ, không đựợc thì con đi mua bằng cho em con, thời bây giờ bằng tiến sĩ cũng mua được mẹ ơi!

À quên, con cũng sẽ trả hết nợ cho mẹ để khỏi mang tiếng quân cướp giựt mẹ ạ. Mộng con còn xa hơn nữa mẹ ơi, mẹ cũng biết rồi đó, người Trung Quốc bây giờ vào VN nhiều lắm, sau vài năm làm gái con sẽ lấy một anh Trung Quốc, tình hữu nghi Việt – Trung đời bền vững… Con sẽ sinh cho mẹ 4 cháu trai, để hãnh diện giống nòi.

Bác Hải, con sẽ viết nhiều gửi bác ở những thư sau, con tạm dừng vì vừa có đám cháy gần chợ Kim Biên, Chợ Lớn. Con phải chạy xem công an mình thế nào cũng bắt được và thằng phản động.

Con kính chào bác.

Nguyễn Thị Vĩnh Phúc

Hơn 60,000 người yêu cầu Đài Loan áp lực Formosa ‘khắc phục thảm họa’

Người Việt

Người biểu tình leo lên vách tường bao bọc công ty Formosa ở Hà Tĩnh với các biểu ngữ. (Hình: Người Kỳ Anh)

NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Hơn 60,000 người yêu cầu chính phủ Đài Loan, các định chế quốc tế làm áp lực buộc công ty Formosa khắc phục thảm họa, trả lại môi trường trong sạch và đền bù thỏa đáng cho các nạn nhân.

Một bản kiến nghị do “Ban hỗ trợ nạn nhân ô nhiễm môi trường biển giáo phận Vinh,” với sự tiếp tay của các tổ chức xã hội dân sự, gần đây được phát động trên mạng để mọi người có thể tham gia ký tên.

Bản kiến nghị gởi đến tổng thống, chủ tịch Quốc Hội và thủ tướng chính phủ Đài Loan, Chương Trình Môi Trường của Liên Hiệp Quốc (UNEP), Liên Hiệp Âu Châu, Ngân Hàng Thế Giới, Ngân Hàng Phát Triển Á Châu, Các tổ chức, hiệp hội bảo vệ môi trường quốc tế và những người yêu chuộng công lý và bảo vệ môi trường.

“Tháng Tư, 2016, công ty Formosa đã thải một lượng lớn chất thải độc hại ra biển miền Trung Việt Nam gây ô nhiễm nghiêm trọng kéo dài hơn 250 km bờ biển làm sinh vật chết hàng loạt. Cá, tôm, san hô và nhiều loại thủy sản chết làm hệ sinh thái thềm lục địa miền Trung Việt Nam bị phá hủy, theo đánh giá phải mất hàng chục năm mới có thể khắc phục hậu quả này. Ngoài ra, độc tố từ chất thải công nghiệp đang tích tụ vào trầm tích đáy biển là hiểm họa có thể gây bệnh tật nguy hại cho tương lai lâu dài của người dân Việt Nam.” Bản kiến nghị nói trên viết.

Bản kiến nghị cho biết: “Thảm họa Formosa đã phá hủy nguồn thủy sản, là nguồn thực phẩm chính yếu, truyền thống của người dân Việt Nam. Bên cạnh đó, thảm họa này đã cướp mất nghề nghiệp của hàng trăm ngàn lao động trong các ngành đánh bắt, nuôi trồng, chế biến thủy sản, dịch vụ hậu cần nghề cá. Các nghề nghiệp liên quan như du lịch, khách sạn, nhà hàng… cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Nhiều gia đình lâm vào cảnh túng quẫn do thất nghiệp, nhiều người phải bỏ quê hương xứ sở đi mưu sinh ở những nơi xa. Nhiều trẻ em có nguy cơ rơi vào cảnh thất học do gia đình mất nguồn thu nhập.”

Chưa hết, “Bên cạnh đó, chúng tôi còn đối mặt với nguy cơ mắc các chứng bệnh nan y như ung thư, dị tật, quái thai, thần kinh… do ăn phải thực phẩm bị nhiễm độc tố kim loại nặng do Formosa thải ra tồn lưu trong biển. Kinh hoàng hơn nữa khi báo chí đã tiết lộ nhiều thông tin cho rằng, Formosa không chỉ xả thải ra biển mà còn chôn chất thải rắn nhiều nơi trên đất liền và cả nguồn khí thải cũng chứa nhiều độc tố. Chúng tôi thật sự rất hoang mang lo sợ cho sức khỏe, tính mạng của chúng tôi và tương lai giống nòi của chúng tôi.”

Tuy sự thiệt hại môi trường biển cũng như sự thiệt hại đối với đời sống kinh tế và xã hội của người dân miền Trung Việt Nam cần hàng chục tỷ đô la để khắc phục, nhưng nhà cầm quyền Hà Nội đã chịu cầm $500 triệu của Formosa gọi là “bồi thường.” Số tiền tuy rất nhỏ so với thiệt hại nhưng nhà cầm quyền chỉ phát lại một phần nào trong số đó cho các người dân trong danh sách mà họ lập ra, không phải toàn thể những nạn nhân. Đã vậy, nhà cầm quyền địa phương còn ma mãnh, phân phát theo y riêng, không đúng thực tế khiến dân chúng biểu tình chống đối.

Hiện người dân ở một số địa phương, ngay cả ở huyện Kỳ Anh, nơi có nhà máy luyện thép Formosa, vẫn biểu tình đòi hỏi đền bù thỏa đáng cho các sự thiệt hại họ đã phải chịu và còn đang tiếp tục phải chịu đựng, tương lai bất định.

Trước tình hình như thế, Ban Hỗ Trợ nạn nhân ô nhiễm môi trường biển giáo phận Vinh và các tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam kêu gọi “Chính quyền Đài Loan sử dụng thẩm quyền của mình để buộc Formosa phải hành xử có trách nhiệm trong hoạt động sản xuất kinh doanh” trên đất nước Việt Nam.

Buộc họ “tôn trọng môi trường sống của người dân Việt Nam, đồng thời đưa ra phương án cụ thể để khắc phục thảm họa, trả lại môi trường trong sạch và đền bù thỏa đáng cho các nạn nhân.”

Sau cùng, bản kiến nghị “mong Liên Hiệp Quốc, Liên Hiệp Âu Châu, Ngân Hàng Quốc Tế, Ngân Hàng Phát Triển Á Châu cùng với các tổ chức môi trường giúp chúng tôi đưa ra phương án và yêu cầu chính phủ Việt Nam nỗ lực khắc phục môi trường và đời sống của nạn nhân.”

Cho tới buổi sáng ngàu 26 Tháng Ba, 2017, đã có 61,210 người ký tên trên bản kiến nghị. Những người ký tên đầu tiên là Giám Mục Nguyễn Thái Hợp và hơn 200 linh mục của giáo phận Vinh cùng hàng ngàn giáo dân của giáo phận cùng các người khắp nơi trong ngoài nước Việt Nam.

Người muốn ký tên có thể vào trang: https://thamhoaformosa.com. Tuy nhiên, truy cập có thể khó khăn vì bị “kẻ xấu” tấn công nên không phải lúc nào cũng vào được. (TN)

Trung Quốc luôn thù hằn và hiếu chiến

Wall Street Journal
Tác giả: Stephen R. PlattDịch giả: Song Phan

Howard W. French, tác giả sách Everything Under the Heavens. Ảnh: AsiaStore.

Stephen R. Platt điểm cuốn sách “Everything Under the Heavens” (Mọi thứ dưới trời) của Howard W. French.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc sử dụng các bản đồ lịch sử giống như dùi cui, và những tuyên bố dối trá của họ bây giờ tạo thành điều mà nhiều người Trung Quốc tin là “trật tự tự nhiên” cần phải được phục hồi.

Trong cuốn sách có thể tìm đọc được và thú vị của ông về các tham vọng toàn cầu của Trung Quốc, Howard French viết, “Lịch sử để lại cho Trung Quốc tình hình địa chính trị phức tạp nhất trong bất kỳ nước lớn nào, không trừ nước nào”. Ông không nói quá. Với biên giới đất liền dài 14.000 dặm và 20 nước láng giềng liền kề, quá rõ vì sao Trung Quốc lại mong muốn thứ trật tự khu vực có thể bảo đảm an ninh và tính trung tâm của chính họ.

Ông French khám phá ra mong muốn đó thông qua từ “tian xia” (thiên hạ) của Trung Quốc mà ông dịch là “Mọi thứ dưới trời”. Nó bao hàm cách nhìn thế giới thời các vương triều trước đây, trong đó Trung Quốc là nền văn minh trung tâm của châu Á, trong khi các nước láng giềng sống dưới bóng văn hóa và quân sự của họ, đã triều cống và thừa nhận ưu thế của họ để đổi lấy việc giao thương. Đó là một vị thế mà Trung Quốc từng giữ trong quá khứ thông qua việc pha trộn giữa hiếp đáp và rộng lượng, và ông French gợi ý rằng một lần nữa nó đặt nền móng cho tham vọng của Trung Quốc trong tương lai.

Điều này không có nghĩa là Trung Quốc bị quá khứ của mình định nghĩa toàn bộ. Tác giả nói rõ rằng ông không tin vào một loại ‘DNA văn hóa’ nào quyết định hành vi của Trung Quốc, nhưng rõ ràng là một vài kiểu cách từ thời các vương triều xưa cung cấp một mô hình hấp dẫn cho các nhà lãnh đạo hiện nay của nước này—quá khứ “nửa lý tưởng hóa, nửa thần thoại hóa” đầy mong nhớ, như ông French nói, khi Trung Quốc được chấp nhận là tối thượng ở Châu Á.

Tuy nhiên, cái nhìn thế giới tự tin về tian xia được cân bằng bởi một chủ đề riêng lẻ và dè dặt hơn từ lịch sử gần đây của Trung Quốc, đó là “sự sỉ nhục”: cụ thể là mong muốn phục hồi lãnh thổ bị mất vào thời kỳ nước này suy yếu trong thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20. Chính từ động lực thứ hai này, chúng ta có “đường chín vạch” nổi tiếng mô tả các yêu sách biển của Trung Quốc, xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1947 và bây giờ có thể được tìm thấy trên tất cả các bản đồ in ở Trung Quốc. Nhà lãnh đạo quốc dân đảng Tưởng Giới Thạch bị ám ảnh bởi vấn đề lãnh thổ đến mức ông viết “trả thù cho sự sỉ nhục” trên đầu mỗi trang nhật ký trong 20 năm. Một “Bản đồ quốc sỉ” được tạo ra trong thời ông cầm quyền năm 1938 đã vạch ra lãnh thổ Trung Quốc cần phải phục hồi để giành lại vị thế vĩ đại trong quá khứ—bao gồm, đáng báo động, không những các yêu sách đảo quen thuộc hiện nay mà còn Mông Cổ, Hàn Quốc, Đông Dương, và thậm chí cả nhiều phần đất của Ấn Độ và Pakistan.

Cả hai chủ đề này—phục hồi và oán hận—đi cùng với nhau trong kể lể này. Ông French viết về cách mà các nhà lãnh đạo hiện nay của Trung Quốc sử dụng bản đồ lịch sử như “dùi cui” để đòi hoàn trả lãnh thổ coi là phi thời gian và bất khả xâm phạm của Trung Quốc, đặc biệt là ở biển Đông. Như ông đã chỉ ra, không một quốc gia nào khác trên thế giới ủng hộ những yêu sách này, chúng tồn tại trong không gian tiếng vọng lịch sử thuộc loại chỉ có ý nghĩa đối với các khán giả trong nước TQ. Nhưng khán giả đó chỉ chiếm gần một phần năm số người trên thế giới, và có vẻ cũng giả trá như những yêu sách đó đối với người bên ngoài, chúng tạo thành điều mà nhiều người Trung Quốc hiện giờ tin vững là một “trật tự tự nhiên” cần phải được phục hồi.

Còn về sự rộng lượng của quá khứ vương triều Trung Quốc, bất cứ ai đã sống ở nước này trong những thập kỷ gần đây đều quen thuộc với khẳng định lặp đi lặp lại rằng Trung Quốc không bao giờ xâm chiếm các nước láng giềng hay tìm kiếm “quyền bá chủ” như thể chế độ hiện tại theo một cách nào đó bị hạn chế bởi những tập tục của quá khứ—và hơn nữa, như thể những tập tục đó thậm chí có thể nói là tồn tại. Nhưng như ông French lập luận, cách mà Trung Quốc trình bày lịch sử của họ và thực tế của lịch sử đó có thể là hai điều rất khác nhau.

Chẳng hạn, ông cho chúng ta ví dụ các chuyến đi của Trịnh Hoà (Zheng He), vị đô đốc nhà Minh thế kỷ 15 , từng chỉ huy một đội tàu khổng lồ chạy xuyên qua Đông Nam Á và tới bờ biển phía đông châu Phi. Các học giả Trung Quốc thích lưu ý rằng, không giống như người Anh hay Bồ Đào Nha, Trịnh Hoà không đi chinh phục mà chỉ tìm kiếm giao thương cùng có lợi—qua việc ngụ ý rằng việc mở rộng thương mại là tất cả những gì mà Trung Quốc từng mong muốn trong quan hệ ngoại giao. Một học giả người Trung Quốc mà ông French trích dẫn nói rằng, Trịnh Hoà là một “sứ giả hòa bình”, người mà theo một học giả khác, đã cho thấy rằng Trung Quốc “không tìm kiếm quyền bá chủ đối với những nước khác”. Tuy nhiên, thực tế là Trịnh Hoà đã mang theo một đội quân lớn và không ngần ngại gây chiến khi ông thấy việc đó là thích hợp. Cách nhìn màu hồng đó về Trịnh Hoà và mô hình mà cách nhìn đó đặt để cho việc thực thi hoà bình sức mạnh của Trung Quốc, theo lời ông Franco, là “sự tưởng tượng của Trung Quốc chứ không phải lịch sử”.

Một nhà báo kỳ cựu, ông French có một cách tiếp cận rộng rãi cho nghiên cứu của mình trong cuốn sách này, đan xen việc tường thuật tại chỗ với toàn cảnh lịch sử, nhìn Trung Quốc phần lớn qua con mắt của những người hàng xóm của họ cả trong quá khứ lẫn hiện nay. Những câu trả lời ông tìm ra khác biệt rất lớn. Chẳng hạn, trong khi ở Nhật Bản ông thấy các chuẩn bị quân sự để bảo vệ quần đảo Senkaku, thì ở Philippines ông phỏng vấn một học giả có thắc mắc rằng, liệu đất nước của ông có thể chấp nhận quan hệ triều cống mới với Trung Quốc hay không—nghĩa là đưa cho nước này chỗ đứng (place) và địa vị (status) mà TQ muốn.

Cuốn sách này là một lời nhắc nhở rằng các quan hệ quốc tế của Trung Quốc diễn ra trong bối cảnh lịch sử cách đây nhiều thế kỷ nếu không nói là thiên niên kỷ và ông French là một hướng dẫn lôi cuốn xuyên qua lịch sử sâu xa đó. Tuy nhiên, đối với những căng thẳng hiện nay thì lịch sử gần đây nhất của thế kỷ 20 lại ảnh hưởng hơn hết thảy – đặc biệt là những vết thương chưa lành của Chiến tranh Thái Bình Dương. Trong khung cảnh chính trị Trung Quốc hiện nay, ông French viết, Nhật Bản là nước duy nhất mà các nghệ sỹ có thể được hoàn toàn  tự do để tấn công và tấn công như họ muốn. Ông nói với chúng tôi, toàn bộ 70% bộ phim truyền hình Trung Quốc đều có ý đồ liên hệ đến cuộc chiến tranh với Nhật Bản, và chỉ riêng năm 2012, 700 triệu người Nhật tưởng tượng đã bị giết trong các bộ phim Trung Quốc. Các phát hiện của ông French về mặt này rất đáng ngại: Ông viết “Cho tới hiện nay Đông Á chưa bao giờ cho thấy đủ lớn để hai cường quốc lớn cùng tồn tại một cách hòa bình“.

Tuy nhiên, không giống như một số công trình khác về chủ đề này, nói chung ông French dùng một giọng điệu có cân nhắc để làm giảm bớt báo động mà người đọc có thể cảm thấy về sức mạnh đang tăng của Trung Quốc. Ông viết, lợi thế của nước này trong việc tiến lên từ thế yếu hơn về mặt quân sự sẽ sớm biến mất, để lại cho đất nước những khoản chi phí không thể kham nổi nếu muốn tiếp tục tăng cường năng lực hải quân của mình với tốc độ như những năm gần đây. Thậm chí quan trọng hơn, ông trỏ vào sự dịch chuyển khổng lồ trong cơ cấu dân số đang diễn ra ở Trung Quốc khi dân số già đi và sinh suất giảm xa dưới mức đủ thay thế. Trung Quốc đang tiến tới có hơn 329 triệu người trên 65 tuổi vào năm 2050, trong khi số người trẻ đang ở độ tuổi lao động giảm xuống. Ông French dự đoán, sự lão hóa không thể lay chuyển được của dân số sẽ hạn chế khả năng của nước này triển khai sức mạnh trong tương lai. Họ sẽ giảm một nửa số lượng người trong độ tuổi tham gia quân đội trong khi dồn gánh nặng cho người lao động và chính phủ phải chịu chi phí rất lớn để chăm sóc cho người cao tuổi. Ông gợi ra rằng, tốc độ không thể tin được mà Trung Quốc hiện đang cố gắng khẳng định sự kiểm soát đối với biển Đông được lôi kéo từ nhận thức của Chủ tịch Tập Cận Bình, rằng đất nước này có khoảng thời gian nhiều nhất là 20 hoặc 30 năm trước khi cơ cấu dân số bắt kịp nó và sự mở rộng như vậy trở nên không thể xảy ra.

Đây là một quyển sách rất đúng lúc mà tác giả cập nhật gần với hiện nay đến mức có thể được. Tuy nhiên, vì nó được hoàn thành trước cuộc bầu cử tổng thống vào mùa thu năm ngoái, phần lớn những gì ông mô tả như là vai trò cốt yếu và tiếp tục của Hoa Kỳ trong việc duy trì sự ổn định của Đông Á giờ đây đã bị rơi vào tình trạng không chắc chắn. Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương đã bị bác bỏ. Kế hoạch của chính phủ mới đối với sự can dự của Mỹ trong khu vực này không rõ ràng. Trong điều kiện hiện nay, ông French thấy rằng bàn tay tích cực của Hải quân Hoa Kỳ là lực cản chủ yếu, nếu không nói là duy nhất đối với những tham vọng của Trung Quốc ở biển Đông. Mặc dù phân tích của ông giả định vai trò này vẫn tiếp tục, ông đã đưa ra một cái nhìn thoáng qua về một tương lai có thể có với sự can dự giới hạn của Hoa Kỳ, chỉ ra khả năng về  một liên minh mạnh mẽ hơn đang nổi lên giữa các quốc gia ở vùng ngoại vi của Trung Quốc.

Ông French lưu ý, bất chấp quy mô và sức mạnh của Trung Quốc, các nước láng giềng dễ dàng vượt trội họ cả về dân số lẫn sức mạnh quân sự; quân đội của chỉ 6 nước láng giềng hợp lại sẽ đông hơn gấp đôi quân đội Trung Quốc. Vì vậy, có rất nhiều điều có thể xảy ra phía trước, không phải mọi thứ đều tối tăm, không phải tất cả đều liên quan đến sự thống trị của Trung Quốc. Ông French viết “Một kỷ nguyên cũ đang đi qua, ngay cả khi diễn biến của những gì sắp tới đã không thực sự tự loan báo”. Các từ này bây giờ vang lên thậm chí mạnh mẽ hơn lúc tác giả viết chúng ra.

CƯỜI CHÚT CHƠI

Kể về bố của em./ Bài văn tả ông bố ham chơi

Bố của em tên là…

Năm nay bố em 39 tuổi. Bố em sống mũi cao, mắt to, tóc bác. Cao 3m2 chia đôi. Sở thích của bố em là chơi cờ tướng và game. Suốt ngày dán mắt vào điện thoại chơi các kiểu. Đến buổi trưa khi mẹ và em đi ngủ thì bố em len lén xách giày đi đá bóng đến tối mới về. Mẹ dậy không thấy bố thì bảo về cho một trận no đòn. Bố em cứ nhìn thấy chân dài là rất thích. Em rất yêu bố em.

1

Tả một cây mà em yêu thích./Bài văn miêu tả cây ATM

Gần nhà em có rất nhiều cây. Cây phượng có, cây mai có, cây đa cũng có. Nhưng gia đình em thích nhất là cây… ATM. Hằng ngày, người người đến chăm sóc.

Cây ATM đó thuộc ngân hàng… Nó màu xanh dương, có màn hình và nút để bấm chọn số tiền mình cần. Ngoài ra, nó còn có các chỗ để lấy tiền, chỗ để rút thẻ. Nó rất cao và to, ngày nào đi cùng mẹ em cũng cũng thấy mẹ em khổ sở đứng trên bậc tam cấp để rút tiền.

Em rất yêu quý cây ATM này, vì cây chẳng những cho ra tiền mà còn làm đẹp khu phố nhà em.

2

Chiêm ngưỡng ngôi chùa đẹp nhất đồng bằng sông Cửu Long

Chùa Vĩnh Tràng mang một lối kiến trúc rất đa dạng, là sự tổng hợp của các phong cách Pháp, La Mã, Thái, Miên, Chàm, Hoa và Việt.

Chùa Vĩnh Tràng (TP Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang) từ lâu nay vẫn được coi là ngôi chùa có kiến trúc độc đáo, nổi tếng bậc nhất ở vùng đồng bằng sông Cửu Long .

Chùa có lịch sử hình thành từ đầu thế kỷ 19, được tu bổ qua nhiều thời kỳ và mang một lối kiến trúc rất đa dạng, là sự tổng hợp của các phong cách Pháp, La Mã, Thái, Miên, Chàm, Hoa và Việt.

Về tổng thể, chùa Vĩnh Tràng được xây theo dạng chữ Quốc, gồm 4 gian nối tiếp nhau (tiền đường, chánh điện, nhà tổ và nhà hậu) rộng 14.000 m², dài 70 m, rộng 20 m. Vật liệu xây chùa là xi măng và gỗ quý.

Chính điện của chùa được bài trí trang nghiêm, mang phong cách kết hợp Hoa – Việt với các chùm đèn pha lê kiểu châu Âu.

Nhà thờ Tổ có phong cách tương tự, là nơi lưu giữ nhiều tượng cổ, bao lam chạm trổ công phu.

Mỗi gian chùa gây ấn tượng mạnh với màu vàng óng được thếp trên các tác phẩm điêu khắc. Đáng chú ý hơn cả là những đôi cột rồng làm bằng gỗ quý, tạo tác theo kiểu “thượng thu hạ cách”.

Chùa Vĩnh Tràng có trên 60 tượng Phật, La hán đúc bằng gỗ, đồng, đất nung, xi măng, đa số tượng bằng gỗ, tất cả được thếp vàng óng ánh với niên đại từ cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Đây là những bức tượng cổ quý giá của Phật giáo Việt Nam.

Giữa chính điện và nhà thờ Tổ là một khoảng sân có hòn non bộ ở giữa,tạo cảm giác thoáng đãng và gần gũi với thiên nhiên.

Từ khu vực này có thể cảm nhận rõ rệt lối kiến trúc La Mã với những hàng đá hoa màu sắc rực rỡ của Pháp được trang trí trên thành nóc, trên những cột xây bằng xi măng kiểu cách.

Trước chùa có hai cổng tam quan xây theo kiểu cổ lầu rất tinh xảo.

Bề mặt cổng được cẩn đồ sứ có giá trị (sứ Trung Hoa, Việt Nam) in hình long, lân, quy, phượng. Câu đối cũng cẩn bằng miếng chai nổi màu sắc óng ánh trông rất đẹp.

Với các giá trị lịch sử và kiến trúc độc đáo, chùa Vĩnh Tràng là điểm đến rất hẫm dẫn đối với du khách trong và ngoài nước mỗi khi ghé thăm TP Mỹ Tho.

Theo KIẾN THỨC

 

Chuyện đáng hổ thẹn của người Việt ở Malaysia

Vì xấu hổ, vì danh dự quốc gia, đại diện Đại sứ quán Việt Nam tại Malaysia phải chắp tay xin lỗi quan khách vì bị lấy hết đồ ăn

Câu chuyện trên được ông Trương Văn Món, Giám đốc Trung tâm UNESCO Nghiên cứu và Bảo tồn văn hóa Chăm, kể với Đất Việt.Ông Món kể: “Tôi từng ở Malaysia 3 năm và là thành viên trong ban bí thư chi bộ. Ở Malaysia, mỗi khi đến dịp lễ 2/9, Đại sứ quán Việt Nam tổ chức sự kiện rất lớn, có mời đại diện đại sứ quán các nước khác và người lao động Việt Nam ở nước ngoài tới dự. Chúng tôi được yêu cầu hỗ trợ tổ chức chương trình đón tiếp như chuẩn bị bàn ghế, đồ ăn tiếp khách.Tiệc đứng tổ chức ngoài trời, lễ kỷ niệm tổ chức trong hội trường. Buổi lễ sẽ rất hoàn hảo nếu người Việt có lòng tự trọng và có ý thức cao hơn. Khi buổi lễ chưa kết thúc, trước bao nhiêu quan khách đã ào vào lấy thức ăn. Tạo ra một khung cảnh hỗn loạn vô cùng xấu hổ. Đến mức khách tham dự không còn gì ăn.

Lúc đó, vì xấu hổ, vì danh dự của một quốc gia, đại diện Đại sứ quán Việt Nam tại đây phải chắp tay xin lỗi quan khách vì bị cướp hết đồ ăn”.

Cứ tưởng cảnh tượng trên chỉ diễn ra một lần, tuy nhiên nó lặp lại y như cũ và năm nào cũng vậy, ông nói.

“Đến năm sau, rút kinh nghiệm, chúng tôi tổ chức một nửa tiệc ngoài trời, một nửa trong hội trường. Nhưng tình hình cũng không cải thiện được bao nhiêu. Họ ăn hết ngoài trời lại xông vào hội trường, leo lên cả tầng hai cướp đồ ăn luôn. Không biết xấu hổ là gì. Ăn xong còn vứt rác bừa bãi, chỗ nào cũng vứt. Xấu xí vậy nhưng không cải thiện được”, ông Món kể.

Hết chuyện tranh ăn, ông lại kể tiếp việc thiếu ý thức ở sân bay. Theo ông, ở sân bay có những xe đẩy đồ dùng để đẩy đồ cho khách thì người Việt Nam lại lấy để đẩy người.

“Cứ 2-3 người ngồi lên một cái xe rồi đẩy nhau. Thật không thể hiểu nổi”.

Điều đáng nói là ý thức nhận thức của người Việt Nam quá thấp, khi biết rõ những việc làm không đẹp, không đúng nhưng vì thói quen, vì lợi ích của mình nên cứ làm.

Theo ông, không phải người dân nước nào cũng hoàn hảo, cũng đều tốt có điều ở trong một đất nước mà pháp luật, kỷ cương được thiết lập chặt chẽ, người dân có ý thức vươn lên, thấy sai sẽ sửa.

Chứng minh cho lời nói của mình, ông Món kể lại câu chuyện của chính bản thân ông khi còn ở Malyasia.

Ông cho biết trong một lần đi công tác ở Malaysia, trong lúc đợi lên tàu ông được gặp lại người bạn là người Nhật Bản. Người bạn Nhật của ông đã mua hoa quả, đồ ăn chuẩn bị cho lúc đợi tàu.

Do lâu ngày mới gặp lại, hai người bị cuốn vào câu chuyện và quên mất yêu cầu không được phép mang đồ ăn, hút thuốc khi ra đảo.

Ngay lập tức, cảnh sát Malaysia bước tới yêu cầu quay lại, xử phạt ngay.

“Không như Việt Nam, hút thuốc thoải mái, dù có cấm nhưng cũng chả phạt được ai. Ở đây rõ ràng là ý thức nhưng cũng còn phải do cơ chế quản lý. Không thể chỉ kêu gọi ý thức suông nữa”, ông Món nói.

Theo ĐẤT VIỆT ONLINE

Nền kinh tế Việt Nam qua lăng kính tỉ phú đô la

 

  Sự xuất hiện của các tỉ phú (và cả triệu phú) đô la có thể xem như một góc nhìn mới mẻ về nền kinh tế Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh Chính phủ đang nỗ lực tái cơ cấu nền kinh tế và thúc đẩy sự phát triển của các doanh nghiệp tư nhân – tiền đề cho sự xuất hiện của các tỉ phú đô la Việt.

Trong tuần vừa qua, tạp chí nổi tiếng Forbes đã công bố bản danh sách những người giàu nhất thế giới, và lần đầu tiên Việt Nam có tới 2 gương mặt nằm trong số những tỉ phú đô la của thế giới, đó là ông Phạm Nhật Vượng – chủ tịch Vingroup có khối tài sản lên tới 2,4 tỉ USD; và bà Nguyễn Thị Phương Thảo – CEO hãng hàng không giá rẻ Vietjet với mức tài sản khoảng 1,2 tỉ USD.

Về nhiều khía cạnh, các tỉ phú đô la vẫn được xem là một câu chuyện mới mẻ đối với Việt Nam dù chúng ta đã là một trong những nền kinh tế mới nổi có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất thế giới trong những năm gần đây. Sự xuất hiện của các tỉ phú (và cả triệu phú) đô la vì thế có thể xem như một góc nhìn mới mẻ về nền kinh tế Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh Chính phủ đang nỗ lực tái cơ cấu nền kinh tế và thúc đẩy sự phát triển của các doanh nghiệp tư nhân – tiền đề cho sự xuất hiện của các tỉ phú đô la Việt.

Có nhiều điều để nói về nền kinh tế Việt Nam xung quanh câu chuyện 2 tỉ phú đô la mới được lọt vào danh sách những người siêu giàu trên thế giới của tạp chíForbes. Thứ nhất, đó là cả 2 trường hợp đều thuộc lĩnh vực kinh tế tư nhân. Dĩ nhiên, sẽ rất khó có chuyện xuất hiện một tỉ phú đô la từ khu vực doanh nghiệp nhà nước (DNNN), không hẳn là do hiệu quả kinh doanh mà còn về các quy định về sở hữu lợi nhuận và cổ phần một cách tương đối đặc thù.

Tuy nhiên, việc kết quả này cho thấy thực tế rằng doanh nghiệp tư nhân vẫn là một trong những khu vực năng động và hiệu quả nhất trong nền kinh tế Việt Nam là điều không có gì phải bàn cãi. Điều này càng trở nên rõ ràng hơn khi số lượng các DNNN thiếu hiệu quả cùng các dự án ngàn tỉ thua lỗ ngày càng trở nên nhiều hơn trong thời gian vừa qua.

Theo thống kê của Wealth-X (tổ chức chuyên nghiên cứu thống kê tài sản giới siêu giàu trên thế giới) và Ngân hàng Thụy Sĩ, thì từ năm 2014 Việt Nam có khoảng 210 cá nhân thuộc giới siêu giàu thế giới với tổng tài sản khoảng trên 20 tỉ USD. Còn theo báo cáo mới nhất của tổ chức tư vấn Anh quốc Knight Frank, Việt Nam hiện có khoảng trên 200 người có tài sản trên 30 triệu USD trở lên.

Việt Nam hiện cũng là quốc gia có tốc độ tăng trưởng về số lượng người siêu giàu thuộc diện nhanh nhất thế giới, tăng khoảng 1,7 lần so với năm ngoái (theo CafeF). Phần lớn số lượng cá nhân siêu giàu kể trên đều thuộc khu vực kinh tế tư nhân, do cách tính tài sản thông dụng nhất là dựa trên tổng giá trị lượng cổ phiếu trên thị trường chứng khoán mà những cá nhân này sở hữu, thường là ở chính những doanh nghiệp tư nhân mà họ làm chủ và đã niêm yết trên sàn giao dịch chứng khoán.

Kết quả này cũng nói lên phần nào cơ cấu kinh tế của Việt Nam trong những năm vừa qua: các lĩnh vực phát triển nhất thường là bất động sản hoặc dịch vụ thay vì sản xuất công nghiệp. Cả 2 tỉ phú đô la của Việt Nam đều hoạt động ở một mức độ nhất định trong lĩnh vực bất động sản: tỉ phú Phạm Nhật Vượng là chủ tịch Vingroup – một tập đoàn chuyên về bất động sản, còn tỉ phú Nguyễn Thị Phương Thảo trước khi thành lập hãng hàng không Vietjet cũng hoạt động trong lĩnh vực bất động sản và tài chính-ngân hàng, bản thân hãng hàng không giá rẻ Vietjet cũng được xếp vào lĩnh vực dịch vụ.

Một khía cạnh khác cũng thú vị không kém, đó là nếu so sánh với các nước trong khu vực thì Việt Nam kém xa về số lượng tỉ phú được Forbes xếp hạng. Theo đó, hầu hết các nước trong khu vực ASEAN đều vượt Việt Nam khá xa về số lượng tỉ phú có tài sản trên 1 tỉ USD: Singapore là 21, Thái Lan và Indonesia là 20, Philippines có 14 và Malaysia có 12 (theo CafeF).

Điều đáng nói là về quy mô nền kinh tế thì Việt Nam không thua kém nhiều so với các nước nói trên: GDP Việt Nam chỉ kém từ 1,5 đến 2 lần, còn GDP đầu người Việt Nam chỉ kém hơn từ 1,5-5 lần. Dù đại diện Forbes Việt Nam là bà Nguyễn Lan Anh đã lý giải rằng, số lượng tỷ phú không phải luôn tỷ lệ thuận với quy mô nền kinh tế, nhưng kết quả trên cũng cho ta thấy rằng: so với các nước trong khu vực, ít nhất thì Việt Nam cũng đang kém hơn về những điều kiện cần thiết hỗ trợ cho sự phát triển của khu vực tư nhân.

Trước hết, thời gian mở cửa nền kinh tế của Việt Nam ít hơn hẳn (và đồng nghĩa với việc các doanh nhân Việt Nam có ít thời gian để kinh doanh và xây dựng khối tài sản cá nhân) và các điều kiện hỗ trợ doanh nghiệp của Việt Nam vì thế cũng thiếu đầy đủ và chưa hoàn thiện bằng các nước trong khu vực.

Như đã thống kê, Việt Nam có khoảng trên 200 cá nhân có tài sản từ ít nhất là 30 triệu USD trở lên, trong số đó hẳn có không ít những người có tài sản ở mức hàng trăm triệu USD; nếu có thêm thời gian và sự hỗ trợ doanh nghiệp từ phía Nhà nước thì hẳn họ hoàn toàn có thể vượt mốc 1 tỉ USD để trở thành tỉ phú đô la, qua đó rút ngắn khoảng cách về số lượng tỉ phú với các nước trong khu vực.

Ngoài ra, sự chênh lệch về số lượng tỉ phú giữa Việt Nam với các nước trong khu vực này cũng cho thấy: nền kinh tế Việt Nam về một khía cạnh nhất định đang có mức độ thị trường thấp hơn. Như đã nói, phương pháp thống kê tài sản chủ yếu của Forbes là tính trên tổng giá trị số cổ phiếu trên thị trường chứng khoán mà các cá nhân sở hữu, thường là cổ phiếu của chính doanh nghiệp họ đang điều hành.

Điều đó đồng nghĩa với việc, Việt Nam mới có ít nhất là 2 cá nhân thuộc giới siêu giàu thuộc diện có thể thống kê tài sản dựa trên thị trường chứng khoán mà thôi. Như đại diện Forbes Việt Nam đã thừa nhận, Việt Nam có thể có nhiều hơn 2 tỉ phú đô la trong danh sách đã công bố vì có nhiều cá nhân siêu giàu nhưng không thể thống kê được tài sản thực của họ. Điều này nhận được sự đồng tình của nhiều chuyên gia, khi cho rằng có rất nhiều trường hợp cá nhân sở hữu những doanh nghiệp lớn nhưng không niêm yết trên thị trường chứng khoán. Điều này cho thấy độ mở và tính thị trường của nền kinh tế Việt Nam thấp hơn so với các nước trong khu vực.

Việc Forbes công bố danh sách giới siêu giàu thế giới trong đó có 2 tỉ phú Việt Nam ở thời điểm hiện tại mang một ý nghĩa khá thú vị. Đó là, trong bối cảnh Chính phủ Việt Nam đang bắt đầu chương trình tái cơ cấu nền kinh tế sau khoảng 3 thập kỷ mở cửa, thì việc có 2 tỉ phú đô la tính đến thời điểm hiện tại ít nhiều cũng cho thấy thành quả của thời kỳ đổi mới đó.

Nhưng nó cũng cho thấy rằng, tiềm năng thực sự của kinh tế Việt Nam còn lớn hơn thế rất nhiều: 3 thập kỷ vừa qua Việt Nam cũng có tới 2 tỉ phú dù doanh nghiệp tư nhân chưa được coi là động lực của nền kinh tế và phải chịu đựng nhiều hạn chế và kỳ thị, thì giờ đây khi mọi thứ đã thay đổi chúng ta có đủ lý do để hy vọng rằng trong tương lai gần nền kinh tế Việt Nam sẽ phát triển mạnh hơn và cũng đồng nghĩa với việc sẽ có nhiều tỉ phú đô la hơn.

Nhàn Đàm