Lượm lặt tin 21-4-15

Metro lộ mặt chuyển giá, ẩn lậu hơn 500 tỷ

Không còn nghi vấn, bộ mặt thật chuyển giá sau 12 năm báo lỗ liên tục của Metro Cash & Carry đã bị vạch trần. Thanh tra Tổng Cục Thuế vừa yêu cầu đại gia bán lẻ ngoại này phải giảm lỗ 335 tỷ đồng, truy thu thuế tới 62 tỷ đồng.

Tiền thương hiệu “ngốn” hết lãi

Trao đổi với PV VietnamNet, lãnh đạo Tổng Cục Thuế cho biết, kết luận thanh tra việc chấp hành pháp luật về thuế đối với Metro Cash & Carry đã được báo cáo Bộ Tài chính và đã được Bộ trưởng chấp thuận.

Theo đó, tổng giá trị vi phạm cần xử lý đã lên tới 507 tỷ đồng.

Trong số này, vi phạm đáng chú ý nhất của đại gia bán lẻ ngoại này là hành vi chuyển giá thông qua giao dịch liên kết với công ty mẹ tại Đức. Tổng số lỗ bất hợp lý mà Metro buộc phải giảm sau thanh tra là 335 tỷ đồng.

Metro, chuyển giá, chuyển nhượng, thanh tra, thuế, tỷ phú, Thái Lan, giảm lỗ, nhượng quyền, thương mại, giao dịch liên kết Metro, chuyển-giá, chuyển-nhượng, thanh-tra, thuế, tỷ-phú, Thái-Lan, giảm-lỗ, nhượng-quyền, thương-mại, giao-dịch-liên-kết
Nghi vấn chuyển giá lộ rõ, lên tới hàng trăm tỷ đồng.

Lý giải về con số chuyển giá trên, chuyên gia Tổng cục Thuế cho hay, Metro Việt Nam và công ty mẹ, Metro tại Đức có ký hợp đồng nhượng quyền thương hiệu ngay từ khi mới đầu tư ở Việt Nam. Hàng năm, Metro Việt Nam phải trả cho công ty mẹ ở Đức một khoản tiền khá lớn.

Tính từ năm 2006-2013, khoản tiền này lên tới 731 tỷ đồng. Tuy nhiên, 3 năm đầu, Metro không đăng ký với Bộ Thương mại theo quy định của Nghị định 35 nên khoản tiền trả cho bên Đức ở giai đoạn này không được chấp nhận là chi phí được trừ khi tính thuế.

Ngoài giảm lỗ 335 tỷ đồng, Metro Cash & Carry còn phải giảm khấu trừ thuế giá tri gia tăng số tiền là 110 tỷ đồng là khoản tiền thu của các doanh nghiệp để hỗ trợ quảng cáo, bán hàng trong siêu thị nhưng lại không kê khai khi nộp thuế. Metro cũng bị truy thu thuế, chủ yếu là thuế nhà thầu đối với lương chuyên gia nước ngoài là 62 tỷ đồng.

Nhờ “gửi giá” ở công ty mẹ trong các đợt thanh toán tiền bản quyền thương hiệu, Metro có khoản lỗ chênh lệch bất hợp lý là 245 tỷ đồng. Theo quy định của Luật thanh tra, thanh tra giá chuyển nhượng chỉ được thực hiện trong vòng 5 năm trở lại. Do vậy, khoản lỗ trên liên quan giai đoạn năm 2009 trở về trước, tức quá 5 năm, nên Metro chỉ phải tự điều chỉnh lại kết quả kinh doanh, tức phải giảm 245 tỷ đồng trên trong sổ sách.

Nhờ đó, kết quả kinh doanh đến năm 2011 của hãng bán lẻ này đã chuyển từ lỗ triền miền sang cân bằng và có lãi. Trước đó, theo khai báo của hãng này, từ năm 2007-2012, đã phải chịu lỗ luỹ kế tới 598 tỷ đồng.

Ngoài ra, đoàn thanh tra phát hiện Metro đã trích khấu hao tài sản quá cao, trích dự phòng bất hợp lý dẫn tới khoản lỗ 90 tỷ đồng. Khoản tiền này sẽ buộc phải giảm trong kết quả hạch toán với cơ quan thuế.

Theo đó, sau khi cân bằng tài chính, đến năm 2012-2013, Metro lại phát sinh khoản lỗ lên tới 380 tỷ đồng. Sau khi giảm 90 tỷ đồng khoản lỗ chuyển giá trên, con số cuối cùng về tài chính Tập đoàn này vẫn là lỗ 290 tỷ đồng. Năm 2014 do chưa có đủ dữ liệu nên đoàn thanh tra chưa thanh tra thuế.

Theo phân tích của Ban cải cách và hiện đại thuế, Tổng Cục thuế, chuyển giá thông qua giao dịch tài sản vô hình này một trong 4 nhóm hành vi chuyển giá phổ biến nhất. Thủ đoạn điển hình là các công ty mẹ nước ngoài chuyển giao công nghệ, thương hiệu cho bên liên kết tại Việt Nam và thu tiền bản quyền, nhưng thực tế, việc định giá đối với loại tài sản vô hình này không dễ. Lợi dụng đặc thù đó, các doanh nghiệp ngoại thường tính và thu phí bản quyền rất cao đối với bên liên kết tại Việt Nam, khiến cho chi phí đầu vào của công ty ở Việt Nam bị đẩy lên cao, kết quả sản xuất kinh doanh thua lỗ, Chính phủ Việt Nam bị mất quyền đánh thuế thu nhập doanh nghiệp.

Chuyển nhượng cũng sẽ phải thu thuế

Nguyên nhân lớn nhất cho sự thua lỗ của Metro lại chính là việc mở rộng đầu tư quá nhanh. Chỉ trong 5 năm đầu đến Việt Nam, Metro đã mở tới 9 điểm. 2 năm tiếp theo, 2010 – 2012, , dù kinh doanh bết bát, Tập đoàn vẫn mở tới 10 trung tâm với tốc độ rất nhanh. Trung bình mỗi điểm bán lẻ này cũng phải mất từ 3-5 năm mới thu hồi lại vốn.

Song cũng chính vì nghịch lý báo lỗ tới hơn nửa triệu tỷ đồng, Metro vẫn phình ra 19 điểm bán lẻ mới dấy lên mối hoài nghi chuyển giá suốt năm qua.

Tuy nhiên, việc thanh tra thuế ở Metro chỉ thực sự được rốt ráo thực hiện khi bất ngờ có thông tin, Metro sẽ được bán cho Tập đoàn Berli Jucker (BJC) của Thái Lan lên tới 879 triệu USD.

Metro, chuyển giá, chuyển nhượng, thanh tra, thuế, tỷ phú, Thái Lan, giảm lỗ, nhượng quyền, thương mại, giao dịch liên kết Metro, chuyển-giá, chuyển-nhượng, thanh-tra, thuế, tỷ-phú, Thái-Lan, giảm-lỗ, nhượng-quyền, thương-mại, giao-dịch-liên-kết
nghịch lý báo lỗ tới hơn nửa triệu tỷ đồng, Metro vẫn phình ra 19 điểm bán lẻ mới dấy lên mối hoài nghi chuyển giá suốt năm qua.

Đoàn thanh tra thuế xác định, tổng vốn đầu tư của Metro vào Việt Nam sau 12 năm mới chỉ có 301 triệu USD nhưng giá trị thương vụ chuyển nhượng lại gấp tới gần 3 lần. Lý do cho quyết định chuyển nhượng này là quá rõ ràng, vì tỷ phú Thái trả giá quá cao trong khi Metro lại đang thua lỗ rất đậm, dù là “danh nghĩa” ở Việt Nam.

Theo quy định của Việt Nam, Metro sẽ phải nộp thuế thu nhập cho khoản lời nhờ chuyển nhượng tài sản này với mức thuế khoảng 22%.

Với Thái Lan, Việt Nam đã ký hiệp định tránh đánh thuế 2 lần nên chắc chắn, các cơ quan thuế sẽ phải cùng tính toán để cho ra tỷ lệ thu thuế là bao nhiêu.

Tuy nhiên, thương vụ béo bở với tỷ phú Thái đang tạm thời bị đình hoãn. Tại một cuộc họp với các cổ đông vừa qua, 85% cổ đông thiểu số của BJC đã không thông qua chủ trương mua Metro.

Sau khi thanh tra, đoàn công tác kiến nghị cần có quy định cụ thể hơn về tỷ lệ cụ thể đối với nhượng quyền thương mại, hoặc các quy định về việc trả phí cho chuyên gia nước ngoài. Vì quy định thiếu rõ ràng hiện nay nên các doanh nghiệp mới lợi dụng, tính tuỳ tiện.

—————————-

Tỷ phú Phạm Nhật Vượng muốn mua ga Hà Nội

Tập đoàn Vingroup vừa đề xuất Bộ GTVT mong muốn mua lại 3 nhà ga đường sắt lớn nhất Việt Nam, gồm: ga Hà Nội, ga Sài Gòn và ga Đà Nẵng. Bộ này cho biết sẽ có những nghiên cứu về đề xuất của Vingroup để phát huy hiệu quả kinh tế.

Thông tin trên được Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng đưa ra tại cuộc hộp về xã hội hóa các dự án đường sắt sáng nay 20/4.

“Đà Nẵng đã có quy hoạch và phương án di dời ra khỏi trung tâm của thành phố du lịch này, nên việc chuyển nhượng quyền sử dụng hạ tầng trên nhà ga cũ là hợp lí và hài hòa. Đối với ga Hà Nội và ga Sài Gòn, cũng cần có những nghiên cứu cụ thể để hiện đại hóa nhà ga mà Nhà nước không phải bỏ tiền” – Bộ trưởng Đinh La Thăng cho hay.

nhà đầu tư, tập đoàn, thu hút, mua lại, lộ trình, Bộ Giao Thông Vận Tải, nhượng quyền, hiệu quả, kinh tế
Ga Hà Nội là ga đường sắt đầu não trong hệ thống đường sắt quốc gia

Bộ trưởng Đinh La Thăng yêu cầu Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam và các đơn vị có liên quan nghiên cứu lộ trình nhượng quyền khai thác các nhà ga, trong đó cần lưu ý đến việc công khai minh bạch để thu hút thêm các nhà đầu tư và tiến hành đấu thầu chọn nhà đầu tư có đủ tiềm lực nhượng quyền.

“Nếu chỉ có 1 nhà đầu tư thì báo cáo Chính phủ để có chỉ định trên cơ sở đàm phán nhằm đảm bảo lợi ích hài hòa giữa các bên, nhưng nhiều nhà đầu tư thì cần tổ chức đấu thầu công khai minh bạch” – Bộ trưởng Đinh La Thăng nhấn mạnh.

Trong khi đó, ngay tại cuộc họp xã hội hóa đường sắt sáng nay, việc mua lại các tuyến tàu trọng điểm cũng được Tập đoàn Sungroup đề xuất tới Bộ GTVT. Chủ tịch Tập đoàn này là ông Trần Thanh Sơn khẳng định sẽ bỏ tiền ra mua mới 20 toa xe và trang bị nội thất hiện đại, dịch vụ tối ưu nhất để phục vụ khách du lịch.

“Sungroup quan tâm tới các đoàn tàu chạy trên tuyến du lịch Hà Nội – Đà Nẵng, Sài Gòn – Đà Nẵng, Hà Nội – Lào Cai. Khách có nhu cầu đi tàu rất lớn, có cả khách nước ngoài, nhưng theo phân khúc và muốn đi tàu theo tiêu chuẩn châu Âu, ít thời gian…

Chúng tôi sẽ đầu tư các toa xe, trên tàu sẽ có hạng C giống như máy bay, ban đầu là phục vụ khách du lịch của Sun Group, sau đó chúng tôi sẽ phục vụ đại chúng hơn” – ông Sơn cho biết.

Ông Sơn đề nghị Bộ GTVT tạo điều kiện cho doanh nghiệp và nếu Bộ GTVT đồng ý thì Sungroup sẽ triển khai ngay.

Lò lửa xung đột Mỹ – Trung bắt đầu nóng

Thai Binh Duong

Bộ trưởng hải quân Mỹ Ray Mabus duyệt hải quân Trung Quốc

Hãy quên đi một Trung Đông nhỏ hẹp liên tục xảy ra xung đột chỉ vì những vấn đề về tín ngưỡng và sắc tộc, chính châu Á Thái Bình Dương rộng lớn và giàu có mới là lò lửa lớn nhất thế giới trong thế kỷ 21.

Thế giới năm 2015 đang chứng kiến một trong những bước ngoặt lớn nhất về địa chính trị toàn cầu trong thế kỷ 21, khi mà đây được xem là năm bản lề cho sự kiện đã được nhiều nhà nghiên cứu nhắc đến trong suốt nhiều năm qua: sự trỗi dậy của châu Á. Không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng châu Á sẽ là động lực tăng trưởng trong tương lai của toàn thế giới, và nó buộc những cường quốc hàng đầu thế giới phải quan tâm đến châu lục phương Đông nhiều hơn bao giờ hết.
Năm 2015 cũng được cho là năm mà Mỹ sẽ giải quyết những vấn đề tồn đọng của mình để tập trung hoàn toàn vào khu vực châu Á. Hãy quên đi một Trung Đông nhỏ hẹp liên tục xảy ra xung đột chỉ vì những vấn đề về tín ngưỡng và sắc tộc, chính châu Á Thái Bình Dương rộng lớn và giàu có mới là lò lửa lớn nhất thế giới trong thế kỷ 21.
Những người thức thời nhất trong thế kỷ 20, tiêu biểu như cố vấn của tổng thống Mỹ Carter – Brezinsky, đều thống nhất với nhau về một điểm chung sẽ chi phối thế giới trong thế kỷ 21, đó là sự trỗi dậy của châu Á. Xét về diện tích, quy mô, tiềm lực và dân số, thì châu Á và đặc biệt là châu Á Thái Bình Dương mới là khu vực đứng đầu trên thế giới về những thuận lợi tăng trưởng kinh tế.
Phần còn lại của thế kỷ 20 kể từ khi những dấu vết cuối cùng của chủ nghĩa thực dân phương Tây biến mất khỏi khu vực này, là khoảng thời gian cần thiết để các quốc gia châu Á –  Thái Bình Dương hàn gắn những vết thương và hồi phục trở lại, trước khi chính thức tung cánh trong thế kỷ 21.
Chuyến thăm Việt Nam của tổng thống Mỹ Bill Clinton vào năm 2000 được xem như sự kiện biểu tượng đánh dấu chấm hết cho sự hiện diện cuối cùng của việc phương Tây can thiệp quân sự vào khu vực này, để mở ra một giai đoạn mới, trong đó châu Á – Thái Bình Dương tăng tốc trong cuộc đua phát triển kinh tế.
Sự quan tâm đến châu Á – Thái Bình Dương của phương Tây, mà tiêu biểu là Mỹ, bị xao nhãng đi đôi chút khi vụ tấn công tòa tháp đôi 11/9/2001 đã dẫn đến hai cuộc chiến ở Afghanistan và Iraq. Trong suốt gần 15 năm kể từ sau sự kiện thảm khốc đó, nước Mỹ bị lún vào vũng lầy mang tên Trung Đông và thậm chí có vẻ như là Washington sẽ không bao giờ có thể rút chân ra khỏi đó.
Nhưng một số người thì không thật tin điều đó. Xét về quy mô và các tác nhân có thể gây ra xung đột, cùng hậu quả khi cuộc xung đột nổ ra, thì Trung Đông không bao giờ có thể bì nổi với châu Á – Thái Bình Dương. Những cuộc xung đột ở Trung Đông gói gọn trong hai nguyên nhân chính là sự khác biệt về tôn giáo và sắc tộc, quy mô kinh tế và tiềm lực của các quốc gia Trung Đông cũng không quá lớn và kém xa về mọi mặt so với một châu Á – Thái Bình Dương khổng lồ.
Trung Đông chưa bao giờ trở thành một mối đe dọa toàn cầu, trong khi chỉ với việc Nhật Bản có thể chiếm đóng cả châu Á – Thái Bình Dương trong thế chiến thứ hai đã khiến cả phương Tây phải toát mồ hôi. Một khi sự cố xảy ra, thì khu vực đáng lo ngại nhất phải là châu Á Thái Bình Dương, chứ không phải Trung Đông.
Và thực tế cũng đã chứng minh, những vấn đề ở châu Á Thái Bình Dương hiện tại rộng lớn và phức tạp hơn Trung Đông rất nhiều. Ba trong số bốn cường quốc kinh tế lớn nhất châu Á là Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc nằm ở châu Á – Thái Bình Dương cùng hàng loạt các nền kinh tế hùng mạnh khác.
Những vấn đề chủ chốt ở khu vực này cũng không đơn thuần là xung đột về tín ngưỡng và sắc tộc một cách tầm thường như ở Trung Đông, mà là một cuộc chiến phức tạp về kinh tế, chính trị và quân sự. Sự trỗi dậy của cường quốc lớn nhất khu vực là Trung Quốc đang kéo theo một chuỗi dài những nguy cơ biến khu vực này trở thành điểm nóng trên toàn cầu.
Chuyện sẽ có một Nhật Bản thứ hai tìm cách thâu tóm cả khu vực bằng vũ lực như trong thế kỷ 20 là điều khó có thể xảy ra, nhưng khả năng một cuộc xung đột trên diện rộng có thể đưa cả khu vực năng động nhất của kinh tế thế giới vào lò lửa là điều có thể xảy ra. Và những cường quốc như Mỹ cần ngăn chặn khả năng ấy.
Không cần nhìn đâu xa để có thể hình dung ra những nguy cơ tiềm ẩn ở châu Á – Thái Bình Dương, nó thể hiện ở ngay trong lĩnh vực chi tiêu quân sự. Trong năm 2014, mức chi tiêu quân sự trên toàn cầu đã giảm 0,4% so với năm 2013, nhưng riêng châu Á mức chi tiêu này lại tăng đến hơn 5%.
Cùng với châu Đại Dương, châu Á đã đạt mức chi tiêu quốc phòng kỷ lục là 439 tỷ USD, trong đó chỉ riêng Trung Quốc đã gia tăng hơn 9,7%. Các nước đang có nguy cơ bị cuốn vào cuộc xung đột về lãnh thổ với Trung Quốc trong khu vực như Ấn Độ, Nhật Bản và Hàn Quốc cũng gia tăng ở mức trung bình xấp xỉ 2%.
Dễ dàng nhận ra hầu hết các nước tăng cường chi tiêu quốc phòng mạnh mẽ nhất ở châu Á – Thái Bình Dương đều là những nước có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc, và buộc phải trang bị như một cách đối phó với sự trỗi dậy của cường quốc lớn nhất khu vực này.
Việc các quốc gia ở châu Á – Thái Bình Dương tăng cường chi tiêu quốc phòng đang khiến khu vực này trở thành một trong những nơi được vũ trang nhất trên toàn cầu, và những nguy cơ xung đột thì không hề có dấu hiệu giảm đi mà còn đang tăng lên chóng mặt. Tình hình căng thẳng đến mức chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể thổi bùng lên ngọn lửa xung đột trên toàn khu vực.
Và điều này có thể đẩy cả thế giới và nền kinh tế toàn cầu vào một cuộc suy thoái nghiêm trọng nhất. Và một khi xung đột trên diện rộng đã xảy ra, thì không ai có thể dám chắc việc một cường quốc nào đó – chẳng hạn như Trung Quốc – lại không đi theo hướng đi mà Nhật Bản đã chọn trước thế chiến thứ hai. Trung Đông chưa bao giờ có thể là nguyên nhân châm ngòi cho một cuộc thế chiến, còn châu Á – Thái Bình Dương thì có thể.

Nhàn Đàm (theo The Diplomat)

‘Thương hiệu’ kém năng động: Hà Nội 10 năm chậm tiến

Thủ đô lọt TOP 10 tỉnh có các lĩnh vực bị chấm điểm tệ nhất nước. Mặc dù đứng thứ 26, tăng 7 bậc, thuộc hạng khá trong bảng xếp hạng về năng lực cạnh tranh cấp tỉnh, nhưng Hà Nội vẫn bị chê là kém năng động nhất cả nước.

Kém năng động, gia tăng tham nhũng

Chia sẻ sáng 16/4, tại Lễ công bố bảng xếp hạng năng lực cạnh tranh cấp tỉnh (PCI), ông Đậu Anh Tuấn, Trưởng ban Pháp chế, VCCI cho biết, nếu được lựa chọn lại địa phương để đầu tư, 1 trong 10 tỉnh, thành mà các doang nghiệp thường nhắc tới luôn có thành phố Hà Nội.

Tuy nhiên, nhìn vào các chỉ số PCI hiện nay, Hà Nội chưa bao giờ là điểm sáng trong bảng xếp hạng này.

Năm 2014, mặc dù đã tăng hạng đáng kể so với năm 2013, nhưng thủ đô Hà Nội đã bị chấm điểm đứng đội sổ trong 63 tỉnh, thành về tính năng động. Đây là một trong 10 lĩnh vực thể hiện chất lượng điều hành kinh tế mà PCI điều tra, khảo sát.

Tính thang điểm 10 thì Hà Nội chỉ được đúng 3,08 điểm về lĩnh vực này, nghĩa là sự sáng tạo của chính quyền thành phố trong thực thi các quy định còn kém, các sở ban ngành, huyện xã thực hiện quy định còn chưa đúng, bị đánh giá thấp.

Trong khi đó nhìn vào vị trí dẫn đầu về tính năng động là Đồng Tháp ở Đồng bằng sông Cửu Long, nơi mà thua xa Hà Nội về hạ tầng, nhân lực hay cơ hội kinh doanh.

PCI, VCCI, năng-lực-cạnh-tranh, cấp-tỉnh, USAID, môi-trường-kinh-doanh, doanh-nghiệp, Quảng-Ninh, Đà-Nẵng, Vũ-Tiến-Lộc, xếp-hạng, năng lực cạnh tranh, cấp tỉnh, USAID, môi trường kinh doanh, doanh nghiệp, Quảng Ninh, Đà Nẵng, Vũ Tiến Lộc, xếp hạng
Thủ đô lọt TOP 10 tỉnh có các lĩnh vực bị chấm điểm tệ nhất nước

Ngoài ra, kết quả điều tra từ hơn 900 doanh nghiệp FDI đã cho thấy, ở Hà Nội năm 2014 đã gia tăng cao đáng kể tần suất tham nhũng trong quá trình đấu thầu các hợp đồng với các cơ quan Nhà nước.

Chưa kể, Hà Nội cũng nhận điểm kém về lĩnh vực gia nhập thị trường năm 2014, khi chưa đến 30% doanh nghiệp FDI có thể đi vào hoạt động trong vòng 1 tháng sau khi nhận được giấy phép kinh doanh.

Với vấn đề cấp giấy phép lao động, các doanh nghiệp FDI cũng phàn nàn về Hà Nội là kém. Ở Thủ đô, một lao động người nước ngoài sẽ phải mất tới 30 ngày để được cấp phép, thua xa Bắc Giang, Tây Ninh, trong khi theo quy định, chỉ phải chờ 15 ngày để có giấy tờ này.

Có tới 43% nhà đầu tư FDI cho rằng thủ tục này thực hiện khó ở Hà Nội, 15% DN FDI nói rằng rất khó và 2,2% nói rằng, khá khó để xin phép lao động ở Hà Nội.

Điệp khúc chậm tiến

Xâu chuỗi lại 10 năm qua, kể từ khi bảng xếp hạng này ra đời PCI, Hà Nội chưa bao giờ lọt vào TOP 10 – được coi là nhóm “tốt”, và đương nhiên, cách xa TOP 5 các tỉnh thành có chất lượng điều hành “rất tốt”.

Tuy nhiên, loại trừ 2 năm đầu tiên vì chưa có đủ các tỉnh thành tham gia, chỉ nhìn lại 8 năm vừa qua, thứ hạng của Hà Nội đều chỉ ở nhóm khá và trồi sụt rất thất thường.

PCI, VCCI, năng-lực-cạnh-tranh, cấp-tỉnh, USAID, môi-trường-kinh-doanh, doanh-nghiệp, Quảng-Ninh, Đà-Nẵng, Vũ-Tiến-Lộc, xếp-hạng, năng lực cạnh tranh, cấp tỉnh, USAID, môi trường kinh doanh, doanh nghiệp, Quảng Ninh, Đà Nẵng, Vũ Tiến Lộc, xếp hạng

Hà Nội bị chê là kém năng động nhất cả nước

Cụ thể, thứ hạng 26 năm 2014 được coi là khá nhất trong 8 năm qua, nhưng thực chất, cũng chỉ là nhỉnh hơn đúng 1 bậc so với năm 2007.

Năm tệ nhất của Hà Nội là năm 2012, khi đang từ thứ hạng 36, Hà Nội rớt thê thảm 15 bậc xuống thứ 51. Trước nữa, năm 2010, Hà Nội cũng tụt một lúc 10 bậc, từ 33 của năm 2009 xuống thứ 43.

Đáng chú ý, nhìn lại trong 4 năm gần đây, từ 2011-2014, Hà Nội có 4 lĩnh vực bị giảm sút lớn, trong đó, giảm mạnh nhất là lĩnh vực gia nhập thị trường, kế đến là vấn đề tiếp cận đất đai, chi phí bôi trơn, cạnh tranh bình đẳng. Cùng đó, không chuyển biến nhiều ở thủ đô là tính minh bạch của chính quyền, chi phí thời gian của doanh nghiệp và thiết chế pháp lý.

Rõ ràng, với một quá trình chậm tiến như vậy nên các đánh giá thấp của doanh nghiệp đối với Hà Nội như tần suất tham nhũng, thủ tục giấy phép lao động, sự năng động như trên là có cơ sở.

Thủ đô chỉ có đúng 2 lĩnh vực được chấm điểm là chuyển biến khá trong 4 năm qua, là dịch vụ hỗ trợ DN và đào tạo lao động.

Lý giải về những sự yếu kém của Hà Nội, GS. TS Edmund Malesky, Trưởng nhóm nghiên cứu PCI cho biết, Hà Nội là thủ đô nên có những khó khăn riêng, khó độc lập hoàn toàn, vì họ không chỉ giải quyết vấn đề riêng của địa phương mình, mà còn giải quyết cho các các cơ quan hành chính trung ương.

Cùng đó, phải kể đến việc sáp nhập các tỉnh lân cận vào Hà Nội như Hà Tây cũ, một phần của Hoà Bình, Vĩnh Phúc, nên việc thực hiện các đường lối, chính sách ở cấp huyện sẽ có những khó khăn mà Hà Nội phải đối mặt.

Riêng về chi phí không chính thức ở Hà Nội, ông Edmund cho rằng, vấn đề này không phải chỉ riêng ở Hà Nội mà cả Việt Nam đều gặp phải và cần giải quyết đồng bộ, một cách hệ thống.

“Tuy nhiên, tôi tin tưởng rằng, Hà Nội hoàn toàn có thể giải quyết được các vấn đề đặc thù của mình”, GS Edmund bày tỏ.

Chủ tịch VCCI, ông Vũ Tiến Lộc nhìn nhận: “Hà Nội là trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của cả nước. Trách nhiệm đối với sự phát triển, thịnh vượng của Hà Nội không chỉ là trách nhiệm của bộ máy chính quyền Thủ đô mà còn là trách nhiệm của tất cả người dân Việt Nam nói chung và cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam nói riêng”

“Hà Nội có thể tận dụng những lợi thế sẵn có như vị trí địa lý thuận lợi, cơ sở hạ tầng phát triển, nguồn nhân lực có chất lượng cao, thị trường có lớn…, cùng với việc tạo dựng môi trường kinh doanh thuận lợi, thủ tục hành chính thông thoáng hơn nữa sẽ thúc đẩy sự phát triển kinh tế của Hà Nội trong tương lai”, ông Lộc nhấn mạnh.

Ông cho rằng, kết quả điều tra PCI của Hà Nội những năm qua chưa cao cũng chính là thể hiện kỳ vọng, mong muốn của của các doanh nghiệp đối với bộ máy chính quyền của thành phố rất lớn. Kinh nghiệm cho thấy có nhiều địa phương, lãnh đạo cấp cao của tỉnh, thành phố có thể rất quyết tâm nhưng cản trở chủ yếu lại nằm ở hệ thống bộ máy vận hành bên dưới.

Phạm Huyền / Vietnamnet

TQ sở hữu những gì trên thế giới?

Cơn khát năng lượng để phát triển kinh tế khiến Trung Quốc đầu tư mạnh vào lĩnh vực này ở khắp nơi trên thế giới

Với khoảng bốn nghìn tỷ đôla dự trữ ngoại hối được cất dưới dạng các quỹ khác nhau, Trung Quốc dư tiền để vung tay vào những nơi họ muốn.

Bất chấp mức GDP của Trung Quốc gần đây tăng chậm hơn trước, hầu hết các nền kinh tế phát triển đều mơ ước đạt được con số tăng trưởng thường niên 7%.

Do đó, không có gì đáng ngạc nhiên khi đầu tư của Trung Quốc ở nước ngoài tăng gấp tám lần trong vòng 10 năm qua, đạt mức hơn 140 tỷ vào năm 2013.

Năm 2014 là năm ít nhiều chững lại, với mức đầu tư trong nửa đầu năm thấp hơn so với một năm trước đó, mà chủ yếu là do việc giảm chi tiêu cho các dự án năng lượng.

Tuy nhiên, việc sút giảm này có vẻ như sẽ chỉ là ngắn hạn, bởi một lý do đơn giản là dân số nước này tăng, và quan trọng hơn là sự bùng nổ trong tầng lớp trung lưu ở Trung Quốc cũng đồng nghĩa với việc nước này sẽ cần ngốn các nguồn lực có thể để tiếp tục phát triển.

Hoa Kỳ là quốc gia nhận nhiều tiền nhất từ Trung Quốc trong một thập niên qua, chủ yếu là do sự bùng nổ đầu tư kể từ 2012.

Tuy nhiên, trong nửa đầu năm nay, đầu tư vào Anh quốc đã đuổi kịp mức vào Hoa Kỳ, và Anh giữ vững vị trí là quốc gia Âu châu được Trung Quốc ưa thích đầu tư vào, với mức 24 tỷ đôla nhận được, hơn gấp đôi so với mức 11 tỷ bỏ vào Pháp.

Trung Quốc đã có các dự án đầu tư, đã ký kết các hợp đồng trên toàn thế giới, nhưng châu Phi là nơi Bắc Kinh đặc biệt chú ý.

Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới, đã vào làm ăn ở 34 nước Phi châu, với Nigeria dẫn đầu danh sách với 21 tỷ đôla.

Ethiopia và Algeria thu hút được hơn 15 tỷ đôla, còn Angola và Nam Phi mỗi nước nhận được gần 10 tỷ đôla.

Lý do đơn giản là bởi Phi châu rất giàu trữ lượng tài nguyên.

Sau năng lượng thì kim loại là ngành được Trung Quốc đầu tư mạnh

Mặt khác, các căng thẳng chính trị cũng giúp giải thích lý do vì sao Trung Quốc đầu tư vào Mông Cổ (1,4 tỷ đôla) ở mức tương tự như những gì Bắc Kinh bỏ vào Nhật Bản (1,6 tỷ đôla), quốc gia gần đây bị Trung Quốc qua mặt trong bảng xếp hạng các nền kinh tế hùng mạnh nhất thế giới.

Các nguồn tài nguyên là điều mà Trung Quốc cần, đặc biệt là để đáp ứng nhu cầu năng lượng của nước này, được ước tính sẽ tăng gấp ba lần tính đến 2050.

Đó là lý do khiến việc đầu tư vào ngành năng lượng đã áp đảo so với khoản chi vào các ngành khác kể từ 2005 tới nay, với gần 400 tỷ đôla được cam kết rót vào, nhằm đảm bảo cung ứng đủ năng lượng cho dân Trung Quốc vốn đã lên tới gần 1,4 tỷ người.

Đầu tư vào năng lượng thực ra đã giảm nhẹ trong năm ngoái, với các khoản tiền hầu hết được dịch chuyển vào những lĩnh vực khác như giao thông, bất động sản và công nghệ.

Đầu tư vào năng lượng thường là trên quy mô lớn và đa phần do các công ty quốc doanh kiểm soát, do vậy việc giảm tạm thời sẽ có nghĩa là giảm bớt đầu tư của nhà nước và tăng đầu tư tư nhân. Trong một số trường hợp, điều này giúp cho đồng tiền Trung Quốc trở nên dễ được chấp nhận hơn ở các nước đón nhận đầu tư.

Kim loại cũng là một lĩnh vực đầu tư then chốt, bởi đây là những thứ cần cho việc xây dựng và công nghiệp, qua đó giúp Trung Quốc phát triển nhanh chóng nền kinh tế.

Nhà nước Trung Quốc đã có một số khoản đầu tư lớn tới mức gây choáng vào các công ty tư nhân và các dự án, mà không ngạc nhiên gì là hầu hết đều trong lĩnh vực năng lượng.

Chẳng hạn như CNOOC đã chi 15 tỷ đôla vào Nexen của Canada hồi 2013, trong lúc các công ty năng lượng quốc doanh khác thì chi nhiều tỷ đôla trong những năm gần đây.

Ngoài lĩnh vực năng lượng và tài nguyên thì tài chính cũng thu hút các nguồn tiền đáng kể, với Morgan Stanley và Standard Bank là những địa chỉ được Trung Quốc đổ tiền vào nhiều nhất.

Trung Quốc cũng đầu tư vào một số hãng tên tuổi trên toàn thế giới, từ IBM hay Barclays cho tới Ford và General Motors.

Xét về tỷ lệ phần trăm thì không phải là ghê gớm, nhưng những khoản này vẫn đại diện cho sự chi tiền khổng lồ nếu quy ra con số là đồng đôla Mỹ.

@bbc

Bạn sẽ không thể nào thoát khỏi Facebook?

Tôi đã rời bỏ mạng xã hội lớn nhất hành tinh này trong 2 tháng, và điều đó khiến tôi hiểu rằng bạn chẳng thể nào thoát khỏi nó.

Tôi – Matt Weinberger – dừng sử dụng Facebook 2 tháng vừa qua. Phải nói thật, quá khó sống khi thiết Facebook. Nhưng nếu vượt qua được, bạn có thể sẽ thấy được mạng xã hội “xô bồ” đến như thế nào.

Tôi từng chỉ thích Facebook. Tôi thích những cái thứ nhảm nhí trên mạng xã hội, thích chia sẻ mấy thứ nhảm nhí đó và cảm thấy mọi thứ có phần thân thiết hơn Twitter. Tại mọi người là “bạn bè” trên Facebook, còn Twitter thì không? Buồn cười thật! Nhưng vì vài lí do, tôi quyết định không đăng cái gì lên mạng xã hội nữa. Thế rồi tôi vẫn cố gắng đăng vài thứ nhỏ nhỏ, rồi quan tâm tới chúng, xem chúng có nhận được sự quan tâm từ người khác hay không? Có vẻ đó là sự lo lắng, nó trở thành nguồn gốc của một số nỗi lo.

Thiếu sót của tôi là đã không làm được những gì đã tự nhủ với bản thân, dĩ nhiên là về sự ảnh hưởng của mạng xã hội trong cuộc sống của chúng ta. Tôi không viết một câu chuyện giật gân nhằm gây ấn tượng về việc tôi thoát khỏi Facebook như thế nào hay cũng không xóa ứng dụng Facebook khỏi điện thoại. Tôi chỉ nhận thấy rằng tôi đã không còn hứng thú với nó nữa, và vì thế tôi bắt đầu động tới nó ít hơn, rồi có một lúc tôi sẽ không để ý tới nó nữa.

Tới khi tôi nhận ra rằng mình không còn để tâm tới Facebook nữa, tôi thử thách chính mình xem điều này sẽ kéo dài được bao lâu. Và như các bạn đã biết, tôi đã tách khỏi Facebook trong 2 tháng, và chỉ dùng Twitter.

Nhưng thật khó khăn khi không sử dụng Facebook…

Tại sao? Bởi mọi người đều sử dụng nó, cuộc sống của tôi luôn bị Facebook mời gọi. Tôi lỡ một loạt các bữa tiệc, không hề biết tới những dịp quan trọng vì nó chỉ được đề cập trên Facebook. Không thể chia sẻ trực tiếp với bạn bè vì ai lại không kiểm tra Facebook một tá lần mỗi ngày cơ chứ?

Nhưng theo đúng nghĩa đen, thật khó sống khi không có Facebook. Các ứng dụng điện thoại cần tới Facebook để đăng nhập. Các sự kiện tôi muốn tới luôn đòi hỏi thư mời trên Facebook. Các cửa hàng thì đưa ra lời mời qua đường dẫn trên Facebook. Và hàng loạt các thương hiệu khác gửi link Facebook của họ trên các mạng xã hội như Twitter, và để xem được nội dụng, bạn lại cần đến Facebook!

Nhắc lại thì chẳng có luật nào bắt tôi phải thực hiện thử thách của bản thân cả, và tôi cũng chẳng làm sao nếu không hoàn thành nó. Nhưng sẽ không ra làm sao nếu Facebook làm tôi đánh mất mình. Đột nhiên, tôi nhận ra điều quan trọng ở đây là gì? Nó cũng dạy tôi vài điều về cuộc khẩu chiến giữa Facebook và Twitter.

Trên Facebook, bạn trở thành tâm điểm của mạng kết nối bạn bè, bạn bè của bạn bè, những người chả quen biết gì. Còn trên Twitter bạn chỉ là một người dùng bình thường. Triết lí của Twitter là không để người dùng bị quấy rối trên mạng xã hội. Nhưng Facebook thì khác, cuộc sống của bạn luôn hiện thị trên màn hình người khác. Vì thế tôi thấy Twitter giúp tôi cảm thấy thoải mái hơn.

Tôi quay lại với Facebook hồi đầu tháng 3 vừa rồi để thông báo cho mọi người biết về công việc mới của mình. Và tôi bất ngờ khi thấy mọi người chẳng hề nhận ra sự biến mất của tôi trước khi tôi chia sẻ về trải nghiệm trong 2 tháng vừa rồi của mình. Sự vắng mặt của tôi giúp tôi nhắc nhở bản thân về vài điều vô cùng quan trọng: Mạng xã hội kết nối chúng ta, và nó giỏi nhất viền làm chúng ta cảm nhận một phần lớn cuộc sống quanh mình. Nhưng nó có thể là một gánh nặng và thứ khiến mọi người xa nhau hơn trước kia.

Và với một cảm giác lẫn lộn, tôi muốn nói rằng, dù tốt hơn hay tệ hơn, Facebook là một thứ kết dính những phần trên mạng lại gần nhau hơn, dù ta có muốn hay không. Không cần biết nó thay đổi như nào, không cần biết bao nhiêu niềm vui đã biến mất, các bạn sẽ không thể thoát khỏi Facebook!

Theo TRÍ THỨC TRẺ / BUSINESS INSIDER

Ký ức 30 Tháng Tư của chánh lục sự gốc Việt

Linh Nguyễn/Người Việt
SANTA ANA, California (NV) – “Mẹ tôi nói bố tôi là lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, tử trận ở Nha Trang trước năm 1975, vì xe Jeep bị đặt mìn. Tôi chưa từng biết mặt cha tôi kể từ khi chào đời.” Đó là lời nói của ông Hugh Nguyễn, 47 tuổi, hiện là chánh lục sự gốc Việt đầu tiên ở Orange County.

Ông Hugh Nguyễn. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Ông cho biết: “Ba tôi chết trong khi tôi còn trong bụng mẹ. Vì là con lai, sau khi sanh được hai tháng, mẹ tôi giao tôi cho ông bà ngoại và cô Nhâm nuôi.”

“Sau đó, tôi được ông bà ngoại đưa vào ở với người chú tên Đạt. Khi ấy chú tôi đi lính, đóng ở Long Khánh. Tôi được đưa vào học tại một trường Công Giáo. Cuối tuần tôi mới được về nhà, nhưng vì chiến tranh, gia đình ông bà ngoại đưa tôi về Sài Gòn,” ông kể.

Năm 1975 đánh dấu cuộc đổi đời của cậu bé con lai, khi ấy mới bảy tuổi.

“Vì là con lai, ông bà ngoại sợ Việt Cộng trả thù nên đem tôi và đứa em gái hai tuổi cho tổ chức nhận con nuôi của Mỹ. Tôi ở với họ được hai ngày thì ông bà ngoại đến đòi cho hai anh em tôi về,” ông nói.

Hugh Nguyễn trước cửa nhà của ông bà ngoại ở Nha Trang, Việt Nam. (Hình: Hugh Nguyễn cung cấp)

“Vì cô Nhâm làm cho tòa đại sứ Mỹ hồi đó, nên cô lại tìm cách cho gia đình chúng tôi đi Mỹ. Nhờ thế mà hai em chúng tôi thoát chết, vì nếu còn ở lại với cơ quan nhận con nuôi thì chúng tôi có thể đã lên chuyến bay thuộc chương trình ‘bốc trẻ con lai’ bị rớt hồi đó rồi,” ông nói thêm.

“Tôi còn nhớ hôm xe đến đón gia đình tôi để vào phi trường Tân Sơn Nhất, mẹ tôi không muốn đi. Bà khóc ròng, ở lại. Khi xe vào đến phi trường, tiếng đạn pháo kích làm chúng tôi sợ lắm. Tôi nhớ hôm ấy là ngày 28 Tháng Tư, chúng tôi được chuyển lên xe bus để ra chỗ máy bay đậu. Nhưng đến ngày hôm sau, chúng tôi gồm hai anh em tôi, cô Nhâm và ông bà ngoại, được trực thăng đưa ra hang không mẫu hạm USS Midway trước. Nơi đây chúng tôi gặp lại cô Mười và cô Vui, hai người bị kẹt không lên cùng chuyến xe bus,” ông kể trong nỗi hồi hộp, như thể câu chuyện vượt thoát đang diễn ra.

Ông kể rằng, hai người cô chỉ đem theo được giấy tờ tùy thân để trong tập giấy hồ sơ, ngoài ra không mang được gì khác.

“Cảm tưởng của tôi khi lên tàu là chiếc USS Midway thật đẹp và lớn, chứa trên 3,000 người tị nạn. Ăn uống ngon hơn khi phải chuyển đến các tàu chở hàng. Tôi nhớ ăn cơm gạo sấy, thêm một ít sữa,” ông hồi tưởng.

Hugh và cô em Linda trước nhà ở El Centro, California. (Hình: Hugh Nguyễn cung cấp)

Ông cho biết sau đó vào ngày 3 Tháng Năm, 1975, gia đình ông đến một căn cứ hải quân Mỹ ở Subic Bay, Philippines. Sau đó lại được đưa đến căn cứ Anderson Naval Station ở Guam vào cuối Tháng Sáu, trước khi lên máy bay về căn cứ Thủy Quân Lục Chiến ở El Toro. Sau cùng là đến Camp Pendleton và lưu lại nơi này đến Tháng Bảy.

“Ngày 2 Tháng Chín, 1975 gia đình chúng tôi được nhà thờ Grace Lutheran ở El Centro, California, bảo trợ. Tôi bắt đầu cuộc sống mới. Tôi bắt đầu học tiếng Anh. Tôi thầm kính phục cô Nhâm của tôi về tài quán xuyến của cô. Vừa đi dạy kèm, vừa học lái xe, cô lo kiếm sống nuôi gia đình gồm bảy người, trong suốt bốn năm,” ông kể.

Đầu Tháng Bảy, 1979, gia đình ông dọn về sinh sống ở Orange County.

“Tôi học McFadden Junior High, rồi tốt nghiệp Saddleback High School năm 1987. Sau đó tôi theo học Santa Ana College và hoàn tất chứng chỉ môn quản trị trong hai năm. Tôi vừa đi học, vừa đi làm cho tờ báo LA Daily Journal được một năm,” ông kể về thời gian đi học.

Ông Hugh Nguyễn trước văn phòng Orange County Recorder, Santa Ana. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

“Tôi xin làm cho Sở Lục Sự Orange County một năm rưỡi, không có quyền lợi gì, nhưng tôi giúp cho ông xếp của tôi là ông Gary Granville khi ông ấy ra tranh cử và đắc cử. Từ năm 1998 đến năm 2006, tôi được vào chức vụ phó lục sự. Tháng Bảy, 2006, tôi được thăng chức và làm phụ tá thư ký Hội Đồng Giám Sát,” ông nói.

Khi Chánh Lục Sự Tom Daly đắc cử vào chức vụ dân biểu tiểu bang Địa Hạt 69, ông là một trong 900 người nộp đơn vào chức vụ thay thế ông Tom Daly.

“Sau cùng, tôi là một trong 11 người được Hội Đồng Giám Sát Orange County đề cử bổ nhiệm vào thay. Tháng Sáu, 2013 tôi ra tranh cử chức chánh lục sự. Tôi thắng vẻ vang với tỷ số phiếu 61% trong số bốn ứng cử viên. Nhờ phiếu của người Việt mình nhiều lắm,” ông khẳng định.

Được hỏi cảm tưởng về người con lai trong dịp 30 Tháng Tư, ông nói: “Ở Việt Nam khi nhỏ tôi bị kỳ thị nên ông bà ngoại mới phải rời Nha Trang. Qua Mỹ lúc mới 7 tuổi, lúc đầu tôi không nói được tiếng Anh nên cũng gặp khó khăn. Lúc nào tôi cũng nhớ cảnh bom đạn ở phi trường Tân Sơn Nhất. Tôi nhớ cảnh người lính VNCH bị thương nằm trên đất, khói lửa khắp nơi. Tôi nhớ những trái táo ngon khi được lên tàu USS Midway, nhớ cơm gạo sấy ăn với sữa, nhớ xếp hàng lấy thức ăn và chơi trong những bụi cây ở Camp Pendleton.”

“Tôi cũng không quên được nỗi vui mừng khi đắc cử. Đúng là nước Mỹ là đất của cơ hội, của tự do. Tôi rất hãnh diện mang dòng máu Việt của mẹ tôi,” ông tâm sự.

Trong vai trò đứng đầu Sở Lục Sự Orange County, ông cho biết: “Tôi muốn tất cả cư dân biết những dịch vụ mà chúng tôi có và sẵn sàng để phục vụ, như lấy passport, giấy khai sanh, khai tử, giấy giá thú, làm nghi thức đám cưới, thị thực bản sao các giấy tờ sang nhượng nhà cửa, đất đai, ghi danh cơ sở thương mại, giấy tờ liên quan đến môi trường, v.v… Nhất là để đem lại sự thoải mái khi phục vụ cư dân gốc Việt, tôi đã mướn ba nhân viên người Việt.”

“Ngày 26 Tháng Tư, gia đình tôi sẽ tham dự buổi lễ trên tàu USS Midway ở San Diego, để sống lại những kỷ niệm thời thơ ấu của một đứa bé con lai, gốc Việt,” ông nói.